Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 234
Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:51:00
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xa cách nhiều năm, thứ hai bước cố thổ, Tống Hoài và Tề Vân Hàm đều cảm thấy trăm mối cảm xúc ngổn ngang, qua ô cửa sổ nhỏ xa giá, hai ngắm thành Phụng Kinh, cảm giác dường như qua mấy đời.
Quan viên tiếp đãi Tây Lăng Vương đón, tiếng hô hành lễ vang vọng kéo suy nghĩ của hai về, Tống Hoài còn kịp mở miệng, một cái đầu nhỏ lộ từ bên , thò khỏi màn xe.
Tiểu cô nương buộc b.í.m tóc xinh , khuôn mặt tròn trắng trẻo mũm mĩm, mắt đen nhánh sáng ngời, cô bé nghiêng đầu tò mò cửa thành nguy nga, trợn tròn mắt, giọng ngọt mềm, rõ chữ: "Mẫu phi, đây là chỗ ở của Thái tôn ca ca ạ?"
Lễ quan nghênh đón tiếng đều ngẩng đầu qua.
Tề Vân Mộc cũng trong đó.
Vốn dĩ tới lượt đến, là cố ý cầu, chỉ vì mau mau thấy xa cách nhiều năm.
Hắn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của tiểu cô nương, nét mặt bỗng trở nên ôn hoà.
Cho dù cô bé mở miệng, chỉ cần mặt là đây là tiểu chất nữ của .
Tiểu cô nương giống mẫu của lúc nhỏ.
Diện mạo giống, thần thái cũng giống.
Nhất là đôi mắt vô tội trong suốt , khác gì .
"Ừ, đây là thành Phụng Kinh."
Một giọng dịu dàng truyền đến, Tề Vân Mộc vô thức ngước mắt qua, gần như đồng thời, màn xe một bàn tay to rộng vén lên, theo sát đó, một khuôn mặt quen thuộc lộ .
Gương mặt đó vẫn giống như trong trí nhớ, nhưng dường như cũng giống với lúc .
Không còn non nớt và ngây thơ, mẫu và Tây Lăng Vương phi, nàng thêm vẻ hiền từ dịu dàng, cũng thêm vài phần uy nghiêm, khí chất khác biệt với tiểu cô nương rành thế sự .
Nàng bỗng dưng giương mắt, tầm mắt hai chạm .
Cả hai cùng ngẩn , đó hai gần như đồng thời cong môi, nở nụ sung sướng.
"Đại ca."
Tề Vân Hàm gọi khẽ, giọng nghẹn ngào.
Tống Hoài ôm lấy tiểu cô nương trong lòng nàng , dịu dàng : "Đi thôi."
Tề Vân Hàm nghiêng đầu , viền mắt ửng đỏ.
Có ?
Từ khi Tây Lăng Vương phi, nàng vô cùng cẩn thận trong mỗi tiếng cử chỉ, dám chút sơ sẩy nào, sợ rước thêm phiền toái cần thiết cho Tống Hoài. Mặc dù nàng hiểu chuyện triều chính, nhưng thể học, Tây Lăng nhiều thế gia, quan hệ rắc rối phức tạp, nàng là Tây Lăng Vương phi, mỗi một bước đều thể , cũng thể quy củ.
xa cách nhiều năm mới gặp đại ca, nàng thật sự nhịn .
Tống Hoài tự tay vén rèm xe lên, an ủi, : "Có thể."
Y hy vọng nàng rành thế sự, vô lo vô nghĩ như , nhưng từ khi tới Tây Lăng, nàng kiên trì san sẻ với y, giúp đỡ y, y khuyên can , chỉ thể lựa chọn ủng hộ.
Tề Vân Hàm do dự nữa, kéo làn váy xuống xe, bước nhanh về phía Tề Vân Mộc. Tề Vân Mộc ngẩn , vội vàng nhấc chân qua đón.
Tề Vân Hàm thấy đại ca tách khỏi hàng ngũ quan viên, về phía nàng , ch.óp mũi nàng bỗng dưng đỏ lên, tầm mắt cũng bắt đầu mơ hồ, vài bước, nàng cất bước chạy, nhào trong lòng Tề Vân Mộc.
Tề Vân Mộc vững vàng đỡ nàng , khóe mắt ướt át.
Tuy trong trường hợp phần hợp quy củ, nhưng gặp , quan viên hai bên cũng thấu hiểu phần nào, đều lặng lẽ cúi đầu.
Lần quan viên theo Tây Lăng Vương phần lớn là từ Phụng Kinh qua, nhiều cũng đỏ mắt.
"Đại ca..."
Tề Vân Hàm mới mở miệng thành tiếng.
Tề Vân Mộc nhẹ nhàng vỗ lưng cho nàng , giọng khàn khàn : "Trở về là ."
"Phụ mẫu đều nhớ ."
Nước mắt Tề Vân Hàm càng rơi nhiều hơn, ướt vạt áo trưởng, trong thời gian ngắn thể thốt lên lời.
Tề Vân Mộc nhẹ nhàng vuốt tóc nàng giống như thường dỗ , lặng lẽ an ủi.
Đợi nàng bình tĩnh , mới khẽ: "Tối nay trong cung tổ chức yến tiệc, trưa mai về nhà ăn."
Tề Vân Hàm lau nước mắt, gật đầu.
"Đại cữu cữu."
Đột nhiên, một tiếng mềm mại ngọt ngào truyền đến, lúc Tề Vân Mộc mới phát hiện Tống Hoài nắm tay tiểu cô nương tới mặt, chậm rãi buông Tề Vân Hàm , gọi: "Tiểu quận chúa."
Tiểu quận chúa ngửa đầu : "Con là Nhược Nhược, con từng thư cho đại cữu cữu."
Tây Lăng Vương nữ tên là Tống Thiên Du, nhũ danh Nhược Nhược.
Tiểu quận chúa từng thư, là chỉ từng ấn dấu tay bức thư mà Tề Vân Hàm gửi cho Tề Vân Mộc.
Vương nữ tròn ba tuổi còn cầm b.út, thấy ca ca thư cho Thái tôn, cô bé cũng , nhưng cô bé còn cầm chắc b.út, cuối cùng chỉ ấn một cái dấu tay nho nhỏ lên cuối bức thư mà Tề Vân Hàm gửi cho đại ca.
Tim Tề Vân Mộc mềm nhũn, : "Ừm, cữu cữu thấy."
Tiểu Nhược Nhược ngửa đầu : "Phụ vương, cữu cữu thấy ."
Tiểu quận chúa vẫn sõi lắm, cực kỳ đáng yêu.
Tống Hoài cúi đầu dịu dàng : "Ừm."
Sau đó, Tống Hoài ngước mắt về phía Tề Vân Mộc, gọi: "Đại ca."
Tề Vân Mộc nhẹ nhàng gật đầu: "Tây Lăng Vương."
Ánh mắt của thoáng về phía đội ngũ quan viên xa giá, tuy rằng kết quả, nhưng thấy gặp, vẫn khó nén thất vọng.
"Giao thừa năm nay nhị ca sẽ trở về." Tống Hoài thấy vẻ mặt Tề Vân Mộc, .
Vân Mộng Hạ Vũ
Tề Vân Mộc nữa, nhẹ nhàng ừ một tiếng, đó : "Sao thấy Vương thế t.ử?"
Tề Vân Hàm : "Mấy ngày Thiên Dịch phong hàn, đêm qua sốt cao, khi thành uống t.h.u.ố.c, đang ngủ còn tỉnh."
Từ đến nay sức khoẻ Vương thế t.ử , cực hiếm khi bệnh, thể khỏe, lẽ là do sinh và lớn lên ở Tây Lăng, thể thích ứng với khí hậu thành Phụng Kinh.
Tề Vân Mộc xe ngựa phía , che giấu vẻ lo lắng trong mắt, : "Bệ hạ đợi lâu ngày, cung ."
Hai bên lời chia tay, Tống Hoài Tề Vân Hàm dẫn theo Tiểu quận chúa lên xa giá, về hướng hoàng cung.
Vương thế t.ử còn tỉnh nên đưa về Túc Hoà điện , Túc Hoà điện là cung điện ở trong cung của Tống Hoài.
Phu thê Tống Hoài thì dắn nữ nhi tới điện Tuyên Chính, bái kiến Thánh thượng.
Thái t.ử, Trữ phi và Tiểu thái tôn mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-234.html.]
Tống Hoài Tề Vân Hàm bước trong điện, từ cách xa thấy Thái t.ử Trữ phi, mặt cũng khó che giấu vẻ kích động và hân hoan.
Có điều tình cảnh thích hợp để hàn huyên.
Tống Hoài và Tề Vân Hàm nhanh ch.óng thu tầm mắt , về phía Thánh thượng, Thánh thượng vẫn hiền hoà như , chỉ nếp nhăn mặt là nhiều hơn một chút.
"Nhi thần, nhi tức bái kiến phụ hoàng."
Vợ chồng Tống Hoài hành lễ với Thánh thượng, đó Tiểu Nhược Nhược cũng ngoan ngoãn hành lễ: "Nhược Nhược bái kiến hoàng tổ phụ."
Tiểu thái tôn duỗi cổ tiểu cô nương phấn điêu ngọc trác, mắt cực kỳ sáng.
Đây là Nhược Nhược , quả nhiên là xinh xắn giống như a , , còn xinh xắn hơn những gì trong thư tả.
thấy a ?
Trong mắt Tiểu thái tôn tràn đầy nghi hoặc khó hiểu.
"Tốt, lắm."
Thánh thượng vui hớn hở, vội vàng sai đỡ Tiểu quận chúa dậy, đó lo lắng : "Trẫm Thiên Dịch bệnh, chứ?"
Tiểu thái tôn trợn tròn mắt, thì a bệnh ?
Tống Hoài cung kính trả lời: "Hiện tại hạ sốt ạ, qua hai ngày nữa là , điều sợ là thể tham gia tiệc đầy tháng của Tiểu quận chúa ngày mai."
"Không , sức khoẻ quan trọng hơn." Thánh thượng .
Thánh thượng cực coi trọng tình nghĩa, khi nhận Tống Hoài con nuôi đối xử với y như con ruột của , hiện nay thấy dáng vẻ uy nghiêm của Tống Hoài, trong lòng ông cảm thấy kiêu ngạo, cũng thấy vui mừng, và cả sự vui sướng vì gặp .
"Mọi thứ đều chứ?" Thánh thượng Tống Hoài, vươn , hỏi.
Tất nhiên là Tống Hoài thể cảm nhận sự thiết và mong nhớ của Thánh thượng đối với , vì thế cung kính gật đầu, giọng khàn: "Hồi bẩm phụ hoàng, chuyện của nhi thần đều ."
"Vậy thì ."
Thánh thượng .
Sau đó hàn huyên vài câu, Thánh thượng Thái t.ử và Trữ phi đang bên cạnh, hiền từ : "Quãng đường vất vả mệt nhọc, các ngươi cũng mệt mỏi , về nghỉ ngơi , tối nay dự tiệc trò chuyện."
Đương nhiên Tống Hoài, Tề Vân Hàm đồng ý.
Ra khỏi điện Tuyên Chính, Tống Hoài và Tề Vân Hàm chờ hành lang.
Quả nhiên lâu , Thái t.ử Trữ phi dắt Tiểu thái tôn bước nhanh tới.
Gặp nhiều năm xa cách khiến thể kích động, gần như là đồng thời, Tề Vân Hàm buông Tiểu quận chúa , Vệ Trăn cũng buông tay Tiểu thái tôn, chạy về phía lẫn .
"Vân Hàm."
"Trăn Trăn."
Hai ôm c.h.ặ.t lấy , mắt ai nấy đều ướt nhoè.
Thái t.ử và Tống Hoài , chậm rãi đến gần, dừng , mấy giây , Thái t.ử dang tay, khóe môi cong lên: "A , chào mừng trở về."
Tống Hoài , tiến lên ôm lấy Thái t.ử: "Điện hạ."
Bốn đều ôm , chỉ còn Tiểu thái tôn và Tiểu quận chúa 'cô đơn' tại chỗ.
Tiểu quận chúa chằm chằm Tiểu thái tôn chớp mắt, trong mắt đầy vẻ tò mò.
Tiểu thái tôn cũng cô bé chớp mắt.
Vừa ở điện cách khá xa, nghĩ Nhược Nhược xinh, mà hiện nay cách càng gần, nhóc nghĩ cô bé càng xinh .
Tiểu thái tôn chớp mắt mấy cái, nhấc đôi chân ngắn đến gần Tiểu quận chúa.
Phụ mẫu ôm cả , là nhóc cũng nên ôm Nhược Nhược một cái ?
Nghĩ , Tiểu thái tôn lập tức dang tay nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu quận chúa: "Nhược Nhược ."
Tiểu quận chúa suy nghĩ một lát, đó học động tác của mẫu , cũng ôm lấy nhóc: "Thái tôn ca ca."
Thái t.ử Tống Hoài, Vệ Trăn Tề Vân Hàm thấy động tĩnh, cùng qua, thấy cảnh tượng đều một tiếng.
Vệ Trăn lau nước mắt khoé mắt, kéo tay Tề Vân Hàm, dịu dàng : "Vẫn chứ?"
Thật tháng nào bọn họ cũng gửi thư cho , mặc dù gặp mặt, phần lớn cũng tình hình gần đây của đối phương, nhưng suy cho cùng cảm nhận khi gặp mặt trực tiếp và thư cũng khác .
Tề Vân Hàm gật đầu: "Đều ."
"Đường xá xa xôi, nhất định là mệt lắm nhỉ, về cung ." Vệ Trăn nắm tay Tề Vân Hàm hàn huyên: “Ta cử thái y khám cho Thiên Dịch, hiện tại nó ngủ say , đợi nó khỏe hơn chút, tới gặp nó."
Tề Vân Hàm gật đầu: "Ừm."
"Kiều Kiều ?"
Tiểu quận chúa tên là Chử Thiên Nhuế, nhũ danh Kiều Kiều.
Nhắc tới con gái, mặt Vệ Trăn đầy ý : "Giờ hẳn là vẫn đang ngủ."
Tề Vân Hàm lo lắng : "Ngươi mới tháng, chớ nhiều mới ."
"Không , nghẹn bao nhiêu ngày , còn ngoài chắc nổi mốc mất." Vệ Trăn liếc Thái t.ử.
Một tháng qua, Thái t.ử coi chừng nàng kỹ, sợ nàng gió, mỗi ngày cùng lắm chỉ trong điện một lát.
Thái t.ử nhận thấy ánh mắt của nàng, nhếch môi, đầu về phía Tống Hoài: "Sẽ ở bao lâu?"
Tống Hoài: "Trong triều nhị ca trông chừng, thể ở hơn một tháng."
Nghe thời gian cũng ngắn, nhưng bởi vì cách cả vạn lý, nên cảm thấy dài.
"Ừm, cũng ."
Chử Yến: "Nghỉ ngơi , khi buổi tiệc kết thúc, chúng tụ họp."
Tống Hoài nhận trong lời còn ý khác, nhíu mày: "Ừ."
Tiểu thái tôn bóng lưng lớn dần dần xa, lặng lẽ thở dài, đó tự giác nắm tay theo .
Không là bọn họ quên mất hai nhóc chứ?
Ầy, nhóc còn gặp a , cuộc gặp gỡ vui sướng hôm nay chỉ thuộc về phụ mẫu và đại bá đại bá mẫu.
Cũng a thế nào ?
Nhóc thăm, nhưng mẫu hiện tại a đang ngủ, thể quấy rầy.
Vậy nên chỉ thể chờ a tỉnh dậy .