Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 231

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:50:57
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hiện nay Nam Hào, Tây Vu vô chủ, thể kéo dài thời gian, hai ngày Chử Huyên rời kinh, trong triều cũng chuẩn thoả đáng cho hành trình tới Tây Vu của Tống Hoài.

Nam Hào, Tây Vu diệt, bây giờ gọi chung là Bắc Lãng, dĩ nhiên cũng sửa tên.

Nam Hào thành Nam Khánh, Tây Vu thành Tây Lăng.

Chử Huyên là Nam Khánh Vương, Tống Hoài là Tây Lăng Vương.

Bây giờ mặc dù tính là nước khác, nhưng cũng là tha hương, tất nhiên hai Vương thể phấn đấu một .

Lúc Chử Huyên rời kinh dẫn theo tầm mười vị triều thần, mà danh sách triều thần Tây Lăng cùng Tây Lăng Vương cũng xác định khi thánh chỉ truyền xuống, nhưng hôm nay giữa những thần t.ử theo thêm một .

Nhị công t.ử Tề gia, Tề Vân Lan.

Y mặc quan bào ở giữa các triều thần, đều cảm thấy kinh ngạc.

Tề Vân Lan xuất sĩ tộc, công danh, triều là chuyện sớm muộn, nhưng ai ngờ , cuối cùng y bước triều đình bằng phương thức như .

Thái t.ử Trữ phi cũng là sáng hôm nay mới tin tức.

Trời còn sáng Tề Vân Lan tiến cung cầu Bệ hạ, Tề đại nhân Tề phu nhân cũng gật đầu, dĩ nhiên là Bệ hạ cho y thoả ước nguyện.

Tống Hoài, Tề Vân Hàm thấy Tề Vân Lan xuất hiện trong đoàn triều thần theo thì mới , hai đều kinh ngạc thôi, bởi vì đó, bọn họ từng thấy chút phong thanh nào.

Tống Hoài khẽ nhíu mày, chẳng trách đêm qua ở tiệc tiễn đưa, Tề Vân Lan nâng chén qua với tất cả , chỉ riêng với y là uống duy nhất một chén, lúc đó còn là bởi vì Vân Hàm mà chút oán hận y, thì là bởi vì, Tề Vân Lan quyết định theo bọn họ từ lâu.

Tiệc tiễn đưa hôm qua, chỉ là bọn họ, cũng là Tề Vân Lan.

Tề Vân Hàm Tề Vân Lan, vài thôi, thể là ngại với tình hình lúc , nàng kìm nén hỏi.

Ngoài , Thái t.ử cử năm ám vệ theo Tống Hoài, do Tống Hoài tự chọn.

Từ Cảnh Ngũ tới Cảnh Cửu.

Đương nhiên cũng hỏi ý kiến của bọn họ .

Tống Hoài lớn tuổi hơn Thái t.ử, mười chín ám vệ là Thái t.ử dạy dỗ, dĩ nhiên cũng từng Tống Hoài chỉ dạy, bàn cảm tình, tất nhiên cũng cạn.

Thái t.ử Trữ phi dẫn theo đủ loại quan tiễn Tây Lăng Vương, Tây Lăng Vương phi và triều thần theo tới cửa cung, ngoài cửa cung, xa giá và thị vệ đều sẵn sàng.

Cách cửa cung, Tống Hoài Tề Vân Hàm xoay về phía Thái t.ử và Trữ phi.

Ánh mắt chạm , lúc im lặng là vàng.

Sau một lúc lâu, Tống Hoài và Tề Vân Hàm dẫn theo thần t.ử bái biệt Thái t.ử Trữ phi.

Lễ nghi kết thúc, Thái t.ử Trữ phi đưa tay lễ, tiễn biệt trưởng tẩu tẩu.

Cùng lúc đó văn võ bá quan lưng cũng cung kính cúi bái: "Cung tiễn Tây Lăng Vương, Tây Lăng Vương phi."

Tống Hoài, Tề Vân Hàm từ từ xoay , sóng vai bước lên con đường xa xôi tương lai thế nào.

Mãi đến khi xa giá của Tống Hoài và Tề Vân Hàm xa, Vệ Trăn mới đầu về phía Thái t.ử, thấy mắt đỏ hoe, cổ họng nàng cũng bỗng nhiên nghẹn ứ.

Trong mắt đời Thái t.ử vui giận thất thường, , địa vị cao vời, nhưng thực tế, Thái t.ử giống bệ hạ, để ý thương sinh, trọng tình trọng nghĩa.

Hắn quên Việt Châu, mặc dù trôi qua nhiều năm, cảnh còn mất, nhưng ở mặt Lãng Vương và Quận chúa, vẫn thể về Chử Yến lóc ăn vạ năm đó, càng đừng một gần như ở chung sớm chiều với như Tống Hoài.

Đối với bọn họ, đối phương là , cũng là tri kỷ.

Giờ đây mỗi một phương, trong lòng của thể dễ chịu.

là Thái t.ử, khó chịu hơn nữa cũng giấu ở trong lòng.

Vệ Trăn tới gần , nhẹ nhàng cầm lấy tay .

Chử Yến cuối cùng cũng thu tầm mắt , cổ họng khẽ nhúc nhích.

Sau một lúc lâu, mới sang Vệ Trăn, nhẹ nhàng chậm rãi : "Chúng trở về ."

Giọng vẻ khàn, Vệ Trăn mà tầm mắt dần trở nên mơ hồ.

Nàng nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm."

Hai nắm tay xoay , cửa cung từ từ khép , chia cách hai nhóm .

Từ nay về , bọn họ đều sẽ về phía cuộc đời khác .

Dưới tường hoàng cung màu đỏ, Thái t.ử và Vệ Trăn chậm.

Thái t.ử nắm c.h.ặ.t t.a.y Vệ Trăn, thậm chí khiến nàng thấy đau, nhưng Vệ Trăn cũng hé răng, mặc siết c.h.ặ.t t.a.y nàng.

Ban đầu, nàng sợ , đó, nàng thích , về nữa, nàng yêu .

Con Chử Yến, hiểu càng sâu, càng khiến , thể tự kiềm chế.

Hiện tại mặc dù cổ độc giải, thể ảnh hưởng tới thần trí và cảm xúc của , nhưng trong lòng đời hình tượng của Thái t.ử thâm căn cố đế, cũng thể giải thích, đây nóng nảy dễ giận là bởi vì trúng cổ độc.

Có điều nàng , cũng giải thích.

Với thế cục hiện tại, Đông cung nhân hậu tàn nhẫn cũng ảnh hưởng gì lớn, nhưng loạn thế đầu thiên hạ cần uy chấn tứ phương.

Cho nên chỉ cận với Thái t.ử mới là một cỡ nào, mà ở trong mắt ngoài, vẫn là vị Thái t.ử điện hạ điên cuồng, hành động tuỳ theo tâm trạng, kẻ khác mà biến sắc.

"Người địa vị cao, phần lớn đều là cô đơn, nhưng Cô may mắn, Cô còn Trăn Trăn." Đột nhiên, Thái t.ử .

Vệ Trăn ý tứ thật sự mà biểu đạt.

Tống Hoài , lòng của trống một nửa.

Vệ Trăn dịu dàng : "Điện hạ còn phụ hoàng, còn hoàng , còn nhiều ."

Nàng dừng một chút, : "A sẽ trở , sẽ ngày chúng gặp .”

khi nào ngày đó mới đến, thể đến , thật ai .

Trong lòng bọn họ đều ôm qua một suy nghĩ, chờ bồi dưỡng Tây Lăng Vương đời kế tiếp, Tống Hoài Tề Vân Hàm sẽ trở , nhưng đồng thời bọn họ cũng , đây chỉ là một dự đoán , là tự lừa .

Tây Lăng Vương là chế độ kế thừa dòng dõi.

Tây Lăng Vương kế nhiệm, chỉ thể là họ Tống, hoặc họ Chử.

Bởi vì với thiên hạ , đó là lựa chọn nhất.

Hơn mười năm là đủ để cho dân tiếp thu sự thật là Tây Vu tiêu diệt, nếu trong thời gian ngắn Tây Lăng Vương còn là trong Hoàng thất Bắc Lãng, thể sẽ dẫn tới một ít tranh chấp và chiến sự cần thiết.

Cho dù Tống Hoài Vương thế t.ử, cũng bồi dưỡng trưởng thành, khi lớn, Tống Hoài Tề Vân Hàm cũng khả năng bỏ con Tây Lăng để về kinh.

Cho nên cho dù bọn họ thừa nhận, cũng rõ, nhưng sự thật chính là, Tống Hoài Tề Vân Hàm , bọn họ thể về như nữa.

Sao Chử Yến thể Vệ Trăn chỉ đang an ủi .

Hắn nhẹ nhàng ừ một tiếng đó thêm gì nữa.

Từ đầu đến cuối Thái t.ử vẫn thẳng lưng, nâng cằm, đến khi về tới Đông cung, tẩm điện, mới vùi mặt đầu gối Vệ Trăn, vai khẽ run.

Một giọt nước mắt rơi xuống từ trong mắt Vệ Trăn, biến mất giữa những sợi tóc của Thái t.ử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-231.html.]

Nàng lớn lên cùng a , cảm giác ly biệt với lớn lên với từ nhỏ là như thế nào, nhưng thấy Thái t.ử như , tim nàng cũng như ai bóp c.h.ặ.t.

Ngày hôm đó cung nhân tiến tẩm điện, Vệ Trăn cứ giường như , ôm Thái t.ử, tiếng động an ủi .

Mà cùng lúc đó, Tống Hoài xa giá nhắm mắt, một hàng nước mắt rơi xuống.

Tề Vân Hàm mấp máy môi, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của y.

Nàng nhị ca ca theo, nhưng Tống Hoài .

Từ lâu đây Tống Hoài còn , y tới Chử gia, tổ phụ, phụ mẫu, còn thêm một .

Khi đó y là một đứa nhóc choai choai, nhớ rõ phụ mẫu ruột thịt của , cho nên khi đối mặt Bệ hạ và Tiên hoàng hậu, y còn mất tự nhiên, nhưng lúc đối mặt với a kéo y mò cá chơi đất, còn mở miệng gọi a , y chút nào đề phòng.

Y thoải mái để xông cuộc đời của , dần dần coi của .

Nhiều năm như , bọn họ bạn của , cùng học, cùng luyện võ, cùng gặp rắc rối, cùng tham gia thử thách của Lãng Vương, kề vai sát cánh triều đình, cùng lên chiến trường.

Từ lâu bọn họ trở thành một thể thiếu trong sinh mạng của còn .

hôm nay, hai sứ mệnh riêng của , đều chuẩn bước lên một con đường khác đối phương, loại cảm giác , cho cảm thấy hít thở thông và khó chịu.

Rất hiếm khi Tề Vân Hàm thấy Tống Hoài .

Đây là đầu tiên, nàng thấy y đau buồn đến mức .

Tề Vân Hàm nghiêng nhẹ nhàng ôm lấy y.

Đội ngũ khỏi thành Phụng Kinh, Tống Hoài mới xuống xa giá.

Hắn ở nơi đó, xoay thành Phụng Kinh, sâu trong mắt là cảm xúc phức tạp gì sánh .

"Vương thượng."

Một giọng quen thuộc truyền đến, Tống Hoài cụp mắt điều chỉnh tâm trạng, mới đầu : "Nhị ca."

Tề Vân Lan chậm rãi tiến lên, nhưng ngang hàng với y như dĩ vãng, mà là y cách chừng nửa bước.

Từ nay về , y là Vương, Tề Vân Lan là thần.

"Vương thượng quyến luyến."

Tuy là đang hỏi Tống Hoài, nhưng giọng điệu khá bình thản.

Rời khỏi Phụng Kinh, bọn họ đều .

Tống Hoài ừ một tiếng, về phía y: "Vì nhị ca tới Tây Lăng?"

Tề Vân Lan dõi mắt Phụng Kinh, trả lời: "Kiều Kiều từng xa như , ở, sẽ yên lòng một chút."

"Còn nữa..."

Tề Vân Lan dừng một chút, mới tiếp tục : "Ta cũng ngoài xem xem, xem thế giới bên ngoài thành Phụng Kinh."

Tống Hoài gì nữa, ngẩng đầu phương xa.

Phụng Kinh là quê hương thứ hai của y, hôm nay từ biệt, cũng đến lúc nào mới thể bước mảnh đất .

Tề Vân Hàm tỉnh , phát hiện bên cạnh ai, nàng vội vã xuống xa giá, từ xa thấy bóng lưng Tống Hoài Tề Vân Lan, cảm xúc hoảng hốt mới tiêu tan.

Nhìn bóng dáng cao gầy của hai , nỗi lòng của nàng cũng chậm rãi về yên .

Có ca ca, Tống Hoài, hình như Tây Lăng cũng đáng sợ đến thế.

Đột nhiên, một loạt tiếng vó ngựa nhanh ch.óng truyền đến, đều ghé mắt, chỉ thấy một thiếu niên dung mạo cực kỳ tuấn tú đang giơ roi mà đến.

Gió lạnh xào xạc, làn tóc đen của y khẽ bay, áo khoác cũng nổi lên theo gió, tạo thành từng tầng sóng gợn.

Thấy rõ khuôn mặt thiếu niên, tất cả giật , Tề Vân Lan phản ứng nhanh nhất, bước nhanh lên đón: "Dung Cẩm."

"Hí!"

Người tới là Cố Dung Cẩm, y xoay xuống ngựa, nhanh đến mặt mấy , trong đôi mắt xưa nay trong suốt vô hại chứa đầy tức giận.

Y trợn mắt chằm chằm Tề Vân Lan trong chốc lát, nhưng cuối cùng lời nào, chỉ ôm chầm lấy Tề Vân Lan.

Tề Vân Lan ngẩn , đó vành mắt bỗng dưng đỏ lên, giơ tay ôm Cố Dung Cẩm.

Tề Vân Lan quyết định Tây Lăng, lúc y cho bất kỳ ai về điều , cũng bao gồm cả Cố Dung Cẩm, y thích cảnh ly biệt, chỉ để một phong thư cho Cố Dung Cẩm.

Đêm đó Cố Dung Cẩm say mèm, tỉnh thì Tề Vân Lan rời .

Y thư xong lập tức tìm Vệ Trăn, Vệ Trăn giấu diếm, thật cho y , khả năng về kinh của những quan viên rời cùng Tống Hoài nhỏ.

Cố Dung Cẩm tức giận một đêm, ngày hôm lập tức đuổi theo.

Thuật cưỡi ngựa của y tính là , cũng thích cưỡi ngựa, nhưng , y đuổi theo suốt ba ngày, trông tiều tuỵ.

"Dung Cẩm..."

Cổ họng Tề Vân Lan giật giật, vốn định hỏi y đến gì, nhưng giờ khắc , căn bản cần hỏi lời .

Tống Hoài và Thái t.ử tình thâm, Tề Vân Lan và Cố Dung Cẩm cũng như thế.

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau một hồi, Cố Dung Cẩm mới buông y .

Cố Dung Cẩm hỏi Tề Vân Lan tại Tây Lăng, cũng trách y chào mà , chỉ : "Ta tới tiễn ngươi."

Cổ họng Tề Vân Lan nghẹn ứ, thể lời, chỉ thể gật đầu với y.

Tề Vân Lan báo cho Cố Dung Cẩm , là vì sợ tình cảnh như bây giờ, y cố ý chuốc say Cố Dung Cẩm, bỏ qua từ biệt, thật sự ngờ Cố Dung Cẩm vẫn đuổi tới.

Cố Dung Cẩm gì khác, chỉ : "Nếu ngươi nhớ Phụng Kinh thì thư cho , tới thăm ngươi."

Tề Vân Lan đầu , mấy giây tiến lên ôm c.h.ặ.t một cái: "Ừ."

Ánh mặt trời xuyên qua những kẽ lá trong rừng cây, mơ hồ phủ xuống bọn họ.

Tình nghĩa thiếu niên như chỉ thể gặp mà thể cầu, một khi gặp , chính là cả đời.

Đội ngũ thứ hai khởi hành, Cố Dung Cẩm phất tay chào từ giã, theo đội ngũ xa, y mới xoay về kinh.

Bóng lưng thiếu niên vẻ cô đơn.

Cố Dung Cẩm và Tề Vân Hàm giống , đều lớn lên trong muôn vàn yêu thương nuông chiều.

Khi còn bé mặc kệ y gây họa gì, cuối cùng đều phạt nặng.

trong những nuông chiều y, tuổi tác y và Tề Vân Lan chênh lệch nhỏ nhất, bọn họ trở thành bạn một cách tự nhiên, ở bên bộ thời niên thiếu.

Y vốn cho rằng, trừ khi trăm tuổi về cát bụi, bọn họ sẽ vĩnh viễn chia lìa, thật sự ngờ ly biệt tới một cách đột ngột như .

Từ nay về , còn cùng y cưỡi ngựa rong ruổi, hát chơi chim, chuyện trời đất.

Bọn họ, chung quy là trưởng thành.

cho dù bọn họ ở phương nào, trải qua điều gì, phần tình nghĩa niên thiếu thuộc về bọn họ đều sẽ mãi mãi cất giữ đáy lòng.

 

Loading...