Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 230
Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:50:56
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái t.ử dẫn đầu xem náo nhiệt, tất nhiên cũng ai xuống xe ngựa, đều im lặng chờ đợi. Tề Vân Hàm một lúc vén rèm xe lên , chỉ cần động tay, mặc kệ ầm ĩ như nào nàng cũng lo lắng.
Bởi vì phương diện mắng , đại ca của nàng từng thua ai.
Có điều Tề Vân Mộc chỉ mắng Tô Chẩm Đường, nhưng đó vì Bùi Lạc An ở một bên khuyên bảo, cũng tiện thể mắng luôn cả .
Bùi Lạc An là một quân t.ử khiêm tốn, ôn hoà như ngọc, độc miệng như Tề Vân Mộc, cũng thể văng tục như Tô Chẩm Đường.
Hắn Tề Vân Mộc hung dữ mắng một trận, nhưng cãi lời nào, trong con ngươi dịu dàng giờ toát chấn động và mờ mịt.
Tô Chẩm Đường thì thể cãi Tề Vân Mộc vài câu, nhưng một câu, Tề Vân Mộc thể trả mười câu.
Hơn nữa văng tục câu nào.
Trên thư Tô Chẩm Đường còn thời gian nghĩ nên mắng c.h.ử.i như thế nào, nhưng mặt đối mặt, miệng Tề Vân Mộc bôm bốp chẳng khác nào pháo đốt, căn bản phản ứng kịp.
Thật sự quá tức giận, nắm tay siết c.h.ặ.t.
Nếu Tô Vãn Đường và Chử Vân ngăn cản ở giữa, sợ là sớm tay.
Qua một phút đồng hồ , Chử Yến đột nhiên : "Đi xuống ."
Tề Vân Hàm vội vàng nhấc màn xe lên: "Mắng xong ?"
Chử Yến: "... cũng hòm hòm ."
Tề Vân Hàm qua, thấy Tô Vãn Đường và Công chúa đều ngăn giữa Tề Vân Mộc và Tô Chẩm Đường, lôi kéo trong quán.
Mặc dù hai ngăn cách, ánh mắt vẫn trợn trừng đối phương, dường như hận thể dùng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương.
Bùi Lạc An trầm mặc cũng Bùi Lạc Thanh tới kéo .
Tề Vân Hàm khỏi thở phào một , hạ màn xe xuống.
Cuối cùng cũng xem ‘náo nhiệt’ xong .
Nhóm Thái t.ử mới xuống xe ngựa thấy một bước xuống từ chiếc xe ngựa cách đó xa, đúng là Chử Nguyệt, hình như cũng mới đến.
Ánh mắt Vệ Trăn loé lên.
Đây cũng là một ‘chuyện náo nhiệt’ để xem.
Có điều... nàng thích Bùi Lạc An ? Có thể mở to mắt Tề Vân Mộc mắng Bùi Lạc An mà thờ ơ?
Chử Nguyệt cũng ngờ còn khác lặng lẽ xem náo nhiệt giống , nàng ngẩn đó tiến lên lượt hành lễ.
Chử Yến gật đầu, đoàn Kim Hoa Lâu.
Mà trong nhã gian.
"Gặp ai cũng c.ắ.n, cũng ngại mất mặt!" Đây là giọng Tô Chẩm Đường.
Tề Vân Mộc: "Không uy phong bằng Tô thiếu tướng não."
"Tề Vân Mộc ngươi thôi !" Tô Chẩm Đường.
"Thế nào, tiếp tục ?" Tề Vân Mộc.
"Nào, sợ ngươi chắc?"
Tô Vãn Đường và Chử Vân liếc , đều tiếng động thở dài, vội vàng kéo hai tách xa một chút, hai gần , chẳng khác nào trẻ con ba tuổi.
Bùi Lạc An phu phụ Bùi Lạc Thanh kéo xuống một bên khác, mơ hồ tạo thành thế chân vạc.
Phu quân của Bùi Lạc Thanh là công t.ử thư hương môn nuôi dưỡng, từng gặp tình huống , tuy rằng nhưng trong đầu còn đang văng vẳng từng câu từng chữ Tề Vân Mộc mắng c.h.ử.i . là y từng thấy một lời đồn về Tề Vân Mộc, nhưng vẫn bao giờ chứng kiến tận mắt, hôm nay thấy, trong đầu y chỉ một suy nghĩ, cả đời y cũng đắc tội .
Đây là đầu tiên y thấy một mắng c.h.ử.i khác mà văng tục một câu, mà vẫn thể khó như .
Vừa cũng vài y mở miệng khuyên can, nhưng thể tìm cơ hội thích hợp, cũng tìm lời thích hợp, cuối cùng chỉ thể ở bên cạnh Bùi Lạc An, yên lặng che chở em vợ.
Mà lúc , ba xuống, ngươi lườm lườm ngươi, như thể một khắc sẽ vỗ bàn lên, những khác đều thấp thỏm lo lắng, như là chuẩn can ngăn bất cứ lúc nào.
Mấy Thái t.ử tiến , đập mắt chính là cảnh tượng kỳ lạ như .
Thấy Thái t.ử tiến , Tề Vân Mộc lặng lẽ nuốt lời thách thức đến bên miệng.
Trong phòng yên tĩnh trong chớp mắt, đó đều dậy hành lễ.
Tầm mắt Chử Yến đảo qua ba , cuối cùng rơi Tề Vân Mộc.
Thái t.ử nhẹ nhàng nhếch môi, tới xuống bên cạnh .
Sau đó Vệ Trăn cũng xuống.
Tống Hoài dừng một chút, đó kéo Tề Vân Hàm tới xuống bên cạnh Tô Chẩm Đường.
Như , tính là tách ba .
"Ngồi ." Thái t.ử .
Mấy tạ ơn, đó đều xuống.
Bầu khí thứ hai trở nên yên lặng.
Qua một hồi lâu, Thái t.ử mới mở miệng: "Tề nhị và Dung Cẩm ?"
Tất cả trầm mặc.
Tề Vân Mộc đến chạm mặt Bùi Lạc An, đó Tô Chẩm Đường đến, ba bắt đầu cãi vã, những khác tới đều vội vàng can ngăn, nào còn tâm tư chú ý còn ai đến.
Trong cảnh yên tĩnh, phu quân của Bùi Lạc Thanh khẽ: "Kẹt ở hẻm Hà Vân."
Tất cả tiếng đều về phía y.
Bị nhiều ánh mắt tập trung , y cũng lộ vẻ hoảng loạn, đầu tiên là Vệ Trăn, đó mới ôn hòa bình tĩnh : "Xe ngựa của Cố tiểu công t.ử dừng ở hẻm Hà Vân trong một thời gian ngắn, đó chặn, xe ngựa của Tề nhị công t.ử ở Cố tiểu công t.ử."
Y khéo léo, đều hiểu.
Cố Dung Cẩm dần dần trưởng thành, gương mặt đó càng ngày càng , cộng thêm khí chất hơn nuôi dưỡng từ nhỏ, khiến vô thiếu nữ thành Phụng Kinh rung động.
Vân Mộng Hạ Vũ
Năm đó lúc Quận mã đến thành Phụng Kinh bao nhiêu đổ xô đường, nhưng lúc đó Quận mã thành hôn, nạp , khiến vô tiếc nuối thôi. Mà hôm nay, Cố Dung Cẩm còn cập quan, cũng hôn ước, là khiến tranh giành vỡ đầu ?
Vệ Trăn trầm mặc, hướng ngoài cửa : "Thập Bát, ngươi xem xem."
"Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-230.html.]
Khoảng chừng gần nửa canh giờ , Thập Bát thành công dẫn Cố Dung Cẩm Tề Vân Lan tới Kim Hoa Lâu.
Trên trán Tề Vân Lan một lớp mồ hôi mỏng, mà sắc mặt Cố Dung Cẩm thì trắng bệch, vẻ mặt khác thường.
Theo lời Tề Vân Lan là, hôm nay suýt nữa thì y bao vây, tráng niên mất sớm, mà Thập Bát thì , nàng như xông chợ bán thức ăn cướp củ cải trắng tươi ngon nhất tuần.
Chỉ duy nhất một củ cải trắng tươi ngon nhất, tất nhiên là vô cùng khó cướp, Thập Bát dùng tới lệnh bài Đông cung cũng ăn thua, cuối cùng mạnh mẽ vác Cố Dung Cẩm tách khỏi đám đông.
Từ nhỏ Cố Dung Cẩm thể đao thương, chút võ công nào, vượt nóc băng tường xách tới đây, đầu óc choáng váng, nôn mửa tại chỗ nể mặt .
Cố Dung Cẩm buồn bực một hồi lâu mới miễn cưỡng tỉnh táo , giương mắt, mặt xuất hiện một chén nóng.
Cố Dung Cẩm nghiêng đầu : "Cảm ơn Tứ Công chúa."
Chử Nguyệt nhẹ nhàng ừ một tiếng, thẳng, ngang liếc dọc.
Vệ Trăn lơ đãng qua, trong lòng bỗng nổi lên một cảm giác khác lạ, nhưng đó đè xuống.
Có chuyện đó của Tề Vân Mộc, Tô Chẩm Đường, hình như những chuyện khác đều vẻ quan trọng đến thế.
Lúc trong đầu Tô Chẩm Đường đều là Tề Vân Mộc c.h.ế.t tiệt, căn bản tâm trạng từng là trong lòng, nãy giờ Chử Vân vẫn chú ý đến , thấy cũng yên lặng thở phào nhẹ nhõm.
Nàng vô tình Tô Chẩm Đường từng thích Bùi Lạc Thanh, hôm nay lúc đến trong lòng còn khá bồn chồn, cho tới bây giờ, cuối cùng nàng mới yên tâm.
Mặc dù Bùi Lạc An chỉ cãi vã với Tề Vân Mộc mấy câu, nhưng cũng tức nhẹ, tuy cố gắng che giấu, nhưng quen , lúc tâm trạng của tệ.
Mà Chử Nguyệt tự xưng là mến mộ Bùi Lạc An, từ đầu tới đuôi, gần như từng Bùi Lạc An.
Vài mối quan hệ như rắc rối phức tạp, hiểu cũng nhân đó mà trừ khử.
Buổi tiệc hôm nay xem như là để tiễn Tống Hoài Tề Vân Hàm, đến lúc , những ân oán đều tạm thời gác .
Ăn uống một hồi, Tô Chẩm Đường đột nhiên cầm một bầu rượu lên tới mặt Tề Vân Mộc, xin Tề Vân Mộc, nhưng thực là chuốc rượu.
Sao Tề Vân Mộc thể ý đồ của , nhưng... Tô Chẩm Đường xin , Tề Vân Mộc sẽ cự tuyệt.
Vì kế tiếp là hỗn loạn một hồi lâu.
Không từ lúc nào Thái t.ử và Tống Hoài xuống cạnh phu quân của Bùi Lạc Thanh, mặt họ bày nhiều bình rượu rỗng, ánh mắt ai nấy đều mê ly.
Tô Vãn Đường cản rượu cho Tề Vân Mộc, say bất tỉnh nhân sự, mà Tề Vân Mộc cũng giỏi uống rượu, còn say hơn cả nàng .
Tô Chẩm Đường Bùi Lạc An thì đại khái là vì mắng cùng mà ‘chungchí hướng', mời hết chén đến chén khác.
Tề Vân Lan kéo Cố Dung Cẩm uống, hai cùng say khướt.
Tứ Công chúa Chử Nguyệt thì... say.
Nói chung, yến hội kết thúc, hơn một nửa bàn say mèm.
Chỉ còn Vệ Trăn, Tề Vân Hàm, Chử Vân, Bùi Lạc Thanh .
Một lúc lâu , Chử Vân khẽ than một tiếng, về phía Vệ Trăn: "Tẩu tẩu, bây giờ?”
Tình cảnh như cũng từng xảy một , điều khi đó chỉ Thái t.ử và Chử Huyên say, hôm nay là tất cả trong phòng đều say.
Vệ Trăn về phía Thái t.ử đang gối lên cánh tay Tống Hoài ngủ say, đáy lòng ê ẩm.
Ngày mai, Tống Hoài và Tề Vân Hàm sẽ xa tới Tây Vu, nàng , Chử Yến càng để hai hơn nàng.
Có thể là Chử Yến và Tống Hoài lớn lên cùng , bao năm qua gần như từng xa , rời , cũng tới khi nào mới gặp , cho nên nàng ngăn cản, để cho hai bọn họ uống tận hứng.
Vệ Trăn mở miệng, mấy khác cũng đều trầm mặc.
Không qua bao lâu, Vệ Trăn mới gọi ám vệ, đưa Chử Yến, Tống Hoài lên xe ngựa.
Sau đó thị vệ của Cố Dung Cẩm tới mang y .
Người của Bùi gia Tề gia cũng đều tự tiến đến đón chủ t.ử nhà về.
Vệ Trăn và Tề Vân Hàm cạnh , khi tiễn rời mới lên xe ngựa.
Trong xe ngựa, Chử Yến và Tống Hoài ngủ say.
Xe ngựa chậm rãi di chuyển, Tề Vân Hàm đột nhiên vén rèm xe lên ngoài.
Lúc trời tối hẳn, thành Phụng Kinh đèn đuốc rực rỡ, phồn hoa náo nhiệt.
Trong mắt Tề Vân Hàm chứa đầy quyến luyến, nỡ rời xa.
Nàng gần như tham lam mỗi một cảnh một vật ở Phụng Kinh, giống như khắc sâu trong lòng.
Vệ Trăn lặng lẽ nàng , lên tiếng quấy rầy.
Mãi đến khi Tề Vân Hàm hạ màn xe xuống, nàng mới khẽ: "Sẽ trở ."
Tề Vân Hàm đón nhận ánh mắt của nàng, khóe miệng miễn cưỡng cong lên: "Ừm."
"Mong rằng ngày đó sẽ quá xa."
Vệ Trăn giọng nàng nghẹn ngào, trong lòng đau xót, viền mắt cũng đỏ lên.
Nàng vội cụp mắt, kìm nén cơn nghẹn ngào, mới dịu dàng : "Với năng lực của a , ngày ấysẽ quá xa."
Thật , giờ khắc , hai đều đây chẳng qua chỉ là một câu an ủi.
Tây Vu sáp nhập Bắc Lãng, những việc xử lý vô cùng phức tạp, một sớm một chiều là thể giải quyết, huống chi còn bồi dưỡng Tây Vu Vương đời kế tiếp năng lực và cũng đủ tin tưởng.
Vệ Trăn và Chử Yến tính toán với , ít cũng hơn mười năm.
Sắp đến ngày ly biệt, Vệ Trăn càng nghĩ, viền mắt càng đỏ.
Tề Vân Hàm thấy , nghiêng đầu lau khóe mắt một cái, mới ngẩng đầu về phía Vệ Trăn, nhẹ nhàng : "Trăn Trăn, sẽ thường xuyên gửi thư cho ngươi, ngươi yên tâm, sẽ sống ."
Vệ Trăn nhịn nữa, nước mắt lã chã rơi xuống.
Người đời đều cho rằng Tề Vân Hàm nuông chiều từ bé, cưng chiều đến rành thế sự, nhưng bản chất nàng là cứng cỏi, rõ trái, từng chọn sai trong những việc hệ trọng.
Mặc dù trong lòng cực kỳ , khổ sở cùng cực, nhưng khi phụ hoàng hỏi, nàng cũng dịu dàng , đây là trách nhiệm của Tống Hoài, cũng là trách nhiệm của nàng , bọn họ thể thoái thác.
"Vân Hàm, ly biệt mới gặp , cuối cùng sẽ ngày chúng gặp ."
Tề Vân Hàm nghiêng đầu về về phía những ngọn đèn dầu ngoài xe ngựa, nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm."
Có thể góp một phần sức lực cho thái bình thịnh thế, là vinh hạnh, cũng là kiêu ngạo của nàng .