Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 228

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:51:14
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mùng một Tết, giờ Ngọ bắt đầu tuyết rơi, đến lúc hoàng hôn, mái hiên và cây cối bao trùm một lớp tuyết mỏng.

Chử Vân khoác áo choàng màu bột củ sen hành lang, chằm chằm cửa điện, trông mòn con mắt.

Phất Hương , nhịn tiến lên khuyên bảo: "Công chúa, đường tuyết khó , sắc trời cũng tối, lẽ Tô thiếu tướng quân sẽ tới, chúng ."

Ánh mắt Chử Vân trở nên ảm đạm, nhưng đó lập tức tiêu tan, giọng điệu kiên định: "Ta chờ một lát."

Hắn nhận lời với nàng là sẽ đến, thì nhất định sẽ tới.

Chỉ cần là chuyện đồng ý, sẽ vô duyên vô cớ thất hẹn, mặc dù ngăn cản, cũng sẽ truyền tin đến.

Phất Hương thấy thái độ của Công chúa kiên quyết, trong lòng khuyên nổi, đành đổi một cái lò sưởi tay khác cho Công chúa, tiếp tục chờ.

Chử Vân ôm lò sưởi tay, cảm giác ấm áp chảy đến trái tim, nàng hoa tuyết, đột nhiên nghĩ tới đầu nàng gặp Tô Chẩm Đường.

Lần đầu tiên bọn họ gặp mặt cũng là một ngày tuyết.

Đó là trận tuyết đầu mùa năm đó, lớn bằng hiện tại.

Ngày đó, là lễ cập kê của nàng .

Người tham gia lễ cập kê của nàng ít, cả ngày cung điện đều náo nhiệt, khi xong lễ, nàng cảm thấy mệt nên đến trắc điện nghỉ tạm, lúc ngang qua một cây bạch quả trong vườn, đột nhiên tuyết đọng rơi xuống.

Nàng vô thức ngửa đầu, tuyết đọng lả tả ập mặt, gần như nhuộm trắng tóc.

Tuyết nhỏ, tuyết đọng nhánh cây cũng nhiều, cũng đau lắm, chỉ là lạnh đến xương.

Có vài hạt tuyết rơi xuống lông mi của nàng , ánh trăng mờ, nàng thấy một thiếu niên giáng xuống từ trời.

Hắn mặc kính trang bó eo màu sáng, phần tóc buộc đuôi ngựa rời rạc, hề vẻ rối loạn, ngược còn khiến càng vẻ lười nhác kềm chế .

Trên tóc dính ít tuyết trắng, rơi xuống mặt nàng , lúc đối diện với ánh mắt của nàng , vẻ mặt còn mờ mịt.

Như là… mới tỉnh ngủ.

hôm nay lạnh như , còn tuyết rơi, ai sẽ ngủ cây chứ?

Khi đó đáy lòng Chử Vân còn từng hoài nghi, thiếu niên lang tuấn , là một kẻ ngốc chứ?

Mãi đến khi mở miệng : "Ngươi chứ?"

Phất Hương sớm sợ đến mức bảo vệ mặt Chử Vân, mở miệng lập tức đề phòng : "Ngươi là phương nào?"

Hôm nay xuất hiện ở nơi đều là quý nhân, mắt phong thái hiên ngang, vật liệu may mặc đẽ quý giá, Phất Hương dám trực tiếp trách cứ, mà là hỏi phận của .

Lúc , cung nữ khác lau khô tuyết dính mặt giúp Chử Vân, tầm mắt rõ ràng, thiếu niên càng thêm sinh động tuấn tú.

Sau đó, tầm mắt Chử Vân dịch xuống, rơi bên hông thiếu niên, nàng sững sờ, đó nhẹ giọng mở miệng khi Tô Chẩm Đường trả lời: "Tô công t.ử?"

Thiếu niên Tô Chẩm Đường kinh ngạc: "Ngươi ?"

Chử Vân dấu với : "Bên hông ngươi treo lệnh bài, phủ Lãng Vương công t.ử, vả hôm nay phủ Lãng Vương chỉ Tô gia tới."

Tô Chẩm Đường theo tầm mắt của nàng , đó nhếch miệng , chắp tay : "Tại hạ Tô Chẩm Đường, thất lễ."

Chử Vân nhẹ nhàng cong môi: "Không ."

"Có điều… Vừa ngươi ngủ tàng cây ?"

Tô Chẩm Đường gật đầu: "Ừ."

" đang tuyết rơi mà, ngươi lạnh ?" Chử Vân nghi ngờ .

Bị Công chúa hỏi như , Tô Chẩm Đường cũng hiểu hình như hành động chút phù hợp lẽ thường, bèn lên tiếng giải thích: "Lúc tới đây ngủ, tuyết còn bắt đầu rơi."

Ai tỉnh , tuyết rơi đầy đầu, còn đổ đầy khác.

"Ta sợ lạnh." Hắn thêm.

Chử Vân rơi suy tư.

Lúc lễ cập kê của nàng bắt đầu, cũng vài hạt tuyết rơi xuống, cho nên ngủ ở chỗ khi lễ cập kê của nàng bắt đầu.

Vân Mộng Hạ Vũ

"Vừa khiến cô nương hoảng sợ, xin cô nương." Tô Chẩm Đường chắp tay khom lưng xin .

Ánh mắt Chử Vân loé lên.

Hắn nhận nàng .

Cũng đúng, ở quân doanh, nàng ở hậu cung, vả đều ít tham gia cung yến, hôm nay cũng xem lễ, nhận nàng cũng hợp tình hợp lý.

Lúc , Phất Hương nhíu mày, : "Đây là Tứ Công chúa."

Tô Chẩm Đường thì giật .

Hắn kinh ngạc, đó chợt bừng tỉnh, chột .

Vốn dĩ tưởng là cô nương nhà ai ngang qua nơi đây, khi phận nàng , suy nghĩ một lát, hình như cũng hợp tình hợp lý.

Mà chột là vì…

Lời bại lộ việc xem lễ.

Hôm nay vốn dĩ đến, là tiểu công t.ử phủ Quận chúa mạnh mẽ kéo tới, cái gì mà Công chúa cập kê phủ Lãng Vương cần tới, nhưng Lãng Vương tới cũng thích hợp, mà phủ Lãng Vương thì tiểu bối, phụ của là bộ khúc của phủ Lãng Vương, cũng là tướng tài mà Lãng Vương tin tưởng nhất, nên cũng coi là của phủ Lãng Vương, thể đại biểu phủ Lãng Vương đến xem lễ.

Đang lúc Tô Chẩm Đường thì Chử Vân dịu dàng : "Buổi lễ kết thúc, chẳng mấy chốc sẽ mở tiệc, Tô công t.ử đường chứ?"

Công chúa truy cứu, còn chủ động giải vây, tất nhiên là Tô Chẩm Đường thở phào nhẹ nhõm, cảm kích : "Ta ."

Sau đó Tô Chẩm Đường cung kính xin cáo lui, đợi Công chúa , mới nhanh chân xoay rời khỏi.

Hắn vốn chỉ tìm một chỗ yên tĩnh để nghỉ tạm xem lễ, nhưng ngờ ngủ một giấc đến tận lúc mở tiệc, Cố công t.ử tìm , sợ là sẽ sốt ruột.

Đêm qua đám một mực lôi kéo chơi hành t.ửu lệnh, đến lúc trời sắp sáng mới bỏ qua, mới ngủ bao lâu Cố công t.ử túm .

Cho dù sức khoẻ thì cũng cảm thấy đuối, nên thừa dịp ai chú ý, nhảy lên cây nghỉ ngơi.

Đương nhiên cũng thích ngủ cây, chủ yếu là đang ở trong cung, thể chọn bừa một cung điện mà ngủ .

Thiếu niên Tô Chẩm Đường nhanh ch.óng, Công chúa dừng , xoay bóng lưng của , trong mắt ánh lên tia sáng kỳ lạ.

Đối với Tô Chẩm Đường mà , đây chẳng qua chỉ là một gặp thoáng qua, từng để dấu vết gì trong lòng , mà đối với Chử Vân mà , là lòng thiếu nữ bắt đầu hoài xuân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-228.html.]

Từ ngày đó trở , trong lòng Công chúa một thiếu niên mặc đồ sáng, theo thời gian dần trôi qua, càng lún càng sâu, nhưng nàng rõ nàng thể tự quyết định hôn sự của chính , vì , nàng chỉ thể giấu ở trong lòng, cũng dám nhắc tới.

Nàng tự nhận là ai , nhưng vài chạm mặt Tô Chẩm Đường từ xa, đều Chử Nguyệt manh mối.

Thiếu nữ giấu ánh mắt khi trong lòng.

Tuyết càng lúc càng nặng hạt, chút tia sáng cuối cùng nơi chân trời cũng sắp biến mất, ánh mắt Chử Vân cũng ngày càng ảm đạm.

Hắn còn đến, là chuyện gì giữ chân ư?

Suy nghĩ mới hiện lên, trong tầm mắt Công chúa chậm rãi xuất hiện một bóng mặc y phục màu xanh đậm.

Hắn bung dù, đón tuyết mà đến, đỉnh đầu một mảnh trắng xoá, dần dần trùng khớp với thiếu niên đầu gặp mặt trong trí nhớ.

Mắt Chử Vân sáng ngời, để ý tới tiếng hô kinh ngạc của Phất Hương, nâng làn váy chạy xuống hành lang, lao về phía trong lòng của nàng .

Phất Hương chỉ thể vội vàng bung dù đuổi theo.

Tô Chẩm Đường cửa điện thấy Công chúa hành lang, thể phủ nhận, trong chớp mắt đó, tim như siết .

Không hiểu trong đầu xuất hiện một suy nghĩ.

Hắn hẳn nên đến sớm một chút.

Buổi sáng tỉnh dậy thấy khuôn mặt t.h.ả.m nỡ trong gương, bắt đầu do dự, vẫn bồi hồi đến cơm chiều, mới rốt cuộc c.ắ.n răng phủ.

Hắn nhận lời nàng , nếu đến, cũng nhóc yếu ớt .

Hắn thật sự sợ nàng rơi nước mắt.

Nhìn Công chúa mặt mày rạng rỡ chạy về phía trong tuyết, Tô Chẩm Đường dừng bước từ khi nào, chằm chằm phía chớp mắt.

Vấn đề đêm đó Công chúa hỏi , hôm nay suy nghĩ suốt một ngày vẫn đáp án chính xác, nhưng giây phút , hình như đột nhiên đáp án.

Lúc thấy nàng hành lang, lúc thấy nàng chạy về phía , lúc thấy nàng tươi như hoa, bỗng dưng tìm thấy đầu sợi của cuộn đay rối trong lòng.

Dường như lập tức nắm đầu sợi, gỡ tốn chút công sức nào.

Hiện tại nỗi lòng của nháy mắt trở nên rõ ràng.

Hắn gặp nàng .

Sợ nàng , chẳng qua chỉ là một cái cớ, còn là một cái cớ chứng minh rung động.

Nếu thật sự từng rung động thì nàng rơi bao nhiêu nước mắt cũng liên quan gì tới , càng sẽ tác động tới suy nghĩ của .

Với rung động từ khi nào cũng quan trọng, quan trọng là... hiện tại.

Khi Tô Chẩm Đường thấy làn váy của Công chúa tung bay trong tuyết, nhẹ nhàng cong môi, nhấc chân bước nhanh lên đón.

Nàng một con đường xa, lâu về phía , thể yên tâm thoải mái chờ tại chỗ cơ chứ.

Vào khoảnh khắc nhấc chân, rõ ràng thấy mắt Công chúa sáng thêm vài phần.

Tim đột nhiên bủn rủn.

Rốt cuộc nàng thích gì ở , mà đáng giá nàng ngại gian khổ, yên lặng chịu đựng, mà hiện tại mới về phía nàng một bước, trong mắt nàng ngập tràn vui vẻ.

Nàng là cành vàng lá ngọc, tội gì như .

Hai tới mặt , đồng thời dừng .

Tô Chẩm Đường cúi đầu khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì lạnh , khẽ nhíu mày: "Ta đến thì nhất định sẽ đến, nàng chờ ở trong điện là ."

Chử Vân sự dịu dàng trong giọng , ánh mắt sáng lên, nhưng nàng cũng gì, chỉ , cong môi khẽ gật đầu: "Ừm."

Tô Chẩm Đường thấy bản trong đôi mắt trong veo của Công chúa.

Hắn ngẩn , đó tiến lên một bước, một tay kéo Công chúa lòng, một tay duỗi cầm lấy chiếc dù trong tay Phất Hương.

Một chớp mắt , ch.óp mũi Chử Vân đụng l.ồ.ng n.g.ự.c của .

Mùi hương bao phủ nàng , khiến đầu óc nàng tạm thời choáng váng.

"Có tuyết rơi, chạy gì." Tô Chẩm Đường chống dù đỉnh đầu Công chúa mới cau mày .

Vóc dáng nàng mảnh mai, nếu mắc phong hàn chịu giày vò.

Chử Vân hồn, nghiêng đầu về phía , môi đỏ khẽ mở: "Chàng còn nhớ rõ đầu tiên chúng gặp ?"

Tô Chẩm Đường ngẩn , một lát mới : "Nhớ rõ."

Ngày đó, bỏ lỡ lễ cập kê của nàng .

"Ngày đó, chúng mới gặp gỡ, dính tuyết, cũng một đống tuyết đổ xuống ." Chử Vân nhẹ nhàng : "Khi đó, chúng cùng bạc đầu."

Ngày đó, lúc nàng bóng lưng của từng nghĩ, liệu thiếu niên từ trời giáng xuống, nhuộm trắng tóc nàng là nhân duyên mà ông trời ban cho nàng .

Tô Chẩm Đường ngờ ở trong lòng nàng cuộc gặp gỡ cũng tính là ngày đó là cảnh tượng và ngụ ý như , tim nữa siết .

Nàng bắt đầu thích từ khi đó ư?

Tại đời thể ngốc như nhỉ?

Tô Chẩm Đường siết c.h.ặ.t cánh tay, ôm Công chúa lòng.

Chử Vân thuận theo, thoả mãn vùi trong l.ồ.ng n.g.ự.c , mắt đỏ lên vì vui mừng.

Trong tuyết, hai ôm tán dù.

Một thời gian dài, xung quanh yên tĩnh, nhưng thấy một màn đều nhịn thấy ch.óp mũi ê ẩm.

Phất Hương , len lén lau khóe mắt một cái.

Nàng hiểu cảm giác khi thầm mến một , nhưng nàng thể cảm nhận một ít từ Công chúa, thật loại cảm giác cũng dễ chịu, cũng may hôm nay, cuối cùng Công chúa cũng thể giơ tay rẽ mây thấy trăng sáng.

Tất cả, đều trở nên hơn.

Rất lâu đó, Tô Chẩm Đường : "Đi ."

Chử Vân khẽ ừ một tiếng.

Đoạn đường tiếp đó, Tô Chẩm Đường bảo vệ trong lòng , khiến nàng chịu thêm chút gió tuyết nào.

 

Loading...