Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 223

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:51:09
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm , Tề Vân Mộc vẫn như thường lệ, giờ Thìn tỉnh dậy, rửa mặt mặc quần áo, hơn hai mươi năm qua, gần như mỗi ngày đều trôi qua như .

đột nhiên, một liều lĩnh xông lãnh địa của , chiếm nửa cái viện t.ử của , chiếm nửa chiếc giường của , rối loạn sinh hoạt hình thành thói quen của .

Vất vả lắm mới thích ứng , nàng rời , mà cũng rốt cuộc thể về cuộc sống bình thản từng.

Lúc tỉnh dậy, sẽ nghĩ vốn dĩ bên cạnh nên một , lúc mặc quần áo, sẽ nhớ tới cặp mắt trong suốt thường xuyên chằm chằm , lúc ăn cơm, cũng bắt đầu cảm thấy cô đơn.

Nhìn bữa sáng bàn, sẽ nghĩ, nếu nàng ở đây, bát múc cháo sẽ đổi thành bát to.

'Về đều ở Phụng Kinh với , cả.'

Tề Vân Mộc nhẹ nhàng cong môi.

Lời mà kẻ lừa gạt luôn dễ như .

"Công t.ử."

Tang Hộc đột nhiên xuất hiện ở cửa nhà ăn, trong tay nắm lấy một phong thư.

Tề Vân Mộc theo quán tính liếc phong thư, tìm ký hiệu thuộc về phủ Lãng Vương, khi thấy ký hiệu chim ưng quen thuộc, sắc mặt dịu xuống, trong mắt lóe lên ánh sáng nhạt.

"Công t.ử, thiếu phu nhân gửi thư."

Nỗi lòng Tề Vân Mộc thả lỏng. Hắn giơ tay nhận thư, trông thấy nét chữ quen thuộc , khóe môi khẽ cong lên.

Mấy giây , ý mặt càng đậm.

Tang Hộc thoáng , ánh mắt khẽ nhúc nhích: "Công t.ử, chiến sự sắp kết thúc ?"

Những ngày qua, thiếu phu nhân cũng gửi vài phong thư về, cho dù là tin chiến thắng, công t.ử đều từng như .

Quả nhiên, Tề Vân Mộc nhẹ nhàng ừ một tiếng.

"Nàng sắp trở về."

Mắt Tang Hộc sáng lên.

Tề Vân Mộc thấy vẻ vui mừng mặt , buông thư ung dung một lúc lâu, đó hỏi: "Tang Hộc, hình như năm nay ngươi cũng hai mươi sáu tuổi ."

Tang Hộc sững sờ, đó gật đầu: "Vâng."

"Là sơ sót." Tề Vân Mộc ngẫm nghĩ : "Nam t.ử Bắc Lãng đến tuổi của ngươi, phần lớn đều thành hôn."

Tang Hộc giật , còn kịp mở miệng Tề Vân Mộc : "Ta tìm cho ngươi một cô nương, qua một thời gian nữa sẽ thu xếp cho các ngươi gặp một ."

"Công t.ử." Tang Hộc căng thẳng, vội vàng chắp tay : "Ta còn cưới thê t.ử, nóng nảy."

Tề Vân Mộc bình tĩnh liếc một cái, ồ một tiếng: "Được thôi, hỏi Trúc Ngư xem, bộ dạng Đào Hương cũng xinh , chút công phu quyền cước, thể tiện nghi ngoài."

Tang Hộc cứng đờ .

Người công t.ử là Đào Hương?

"Công t.ử, ..."

"Không , ngươi , cũng ép buộc." Tề Vân Mộc cất thư , Tang Hộc nữa, dậy hướng thư phòng: "Ngươi qua đây, mài mực cho , thư hồi âm, ngươi lập tức đưa đến phủ Lãng Vương."

Vẻ mặt Tang Hộc sốt ruột, vài thôi, nhưng cuối cùng vẫn yên lặng theo : "Vâng."

"Đại quân đ.á.n.h kinh thành Nam Hào, Nam Hào phá, đại quân sẽ đến kinh thành năm mới." Tề Vân Mộc : "Đến lúc đó hỏi Vãn Đường xem, trong quân nhiều nam nhi, tránh việc nàng xác định hôn sự cho nàng .”

Tang Hộc ngừng mài mực.

Cuối cùng nhịn , : "Công t.ử, ... lớn hơn Trúc Ngư vài tuổi."

Tề Vân Mộc ngước mắt một cái: "Cho nên?"

Tang Hộc cụp mắt, thấp giọng : "Ta tương đối sốt ruột."

Tề Vân Mộc nhướng mày: "Vừa ngươi như ."

Tang Hộc lên tiếng.

Mãi đến khi Tề Vân Mộc thư xong, đưa cho , nắm thư, do dự một lát, đó ngước mắt Tề Vân Mộc, chân thành : "Công t.ử, thích Đào Hương."

Tề Vân Mộc che giấu ý trong mắt, vẻ kinh ngạc: "Ồ?"

"Trùng hợp ?"

Tang Hộc yên lặng cúi đầu.

Tới lúc thể là công t.ử đang cố ý trêu đùa .

E là công t.ử sớm .

"Nếu như thế, hỏi ngươi." Tề Vân Mộc tiếp tục trêu ghẹo, dậy ngoài: "Chẳng qua, đồng ý thì chắc."

Tang Hộc toát vẻ vui mừng, vội vàng cảm ơn: "Cảm ơn công t.ử."

_

Kể từ khi đại quân sắp khải về triều, Tề Vân Mộc đếm thời gian trôi qua từng ngày.

Năm ngày giao thừa, nhận thư Tô Vãn Đường gửi, sẽ cố gắng về đến Phụng Kinh hôm giao thừa.

Mấy ngày nay vẻ vui mừng mặt Tề Vân Mộc đè xuống cũng đè , đồng liêu thấy đều thổn thức thôi.

Ai thể ngờ một ngày vị đại công t.ử kiêu căng cũng sẽ vui mừng hiện rõ nét mặt như .

Hôm giao thừa tan triều sớm, Tề Vân Mộc chạm mặt Bùi Lạc An, cũng khẽ gật đầu chào hỏi .

Bùi Lạc An bóng lưng nhẹ nhàng , hiểu cảm giác mừng sợ.

Sau đó dường như nghĩ đến gì đó, khỏi mỉm .

Cuối cùng Tề Vân Mộc vẫn sa tình yêu.

"Đại quân tới ?"

Tề Vân Mộc khỏi cửa cung, lên kiệu hỏi Tang Hộc.

Tang Hộc trả lời: "Còn một canh giờ nữa là đến cửa thành."

"Công t.ử, quan viên nghênh đón đại quân khải đều tiến về cửa thành, chúng cũng khỏi thành ?"

Tề Vân Mộc lắc đầu: "Không cần."

Tang Hộc sững sờ, công t.ử chờ lâu như , đón thiếu phu nhân?

"Vẫn tới gian lầu các ."

Tề Vân Mộc : "Quan viên ở cửa thành là đón đại quân khải , đón nàng ."

Tang Hộc: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-223.html.]

"Vâng."

_

Một tháng , Tây Vu diệt vong, Tống Hoài khải , cả Bắc Lãng chúc mừng. Bây giờ Nam Hào diệt vong, cả nước cũng kích động phấn chấn, đường lớn thành Phụng Kinh đông nghịt , hai bên lầu các đều kín hết chỗ.

Trong một phòng bao, Tề Vân Hàm và Tống Hoài gần cửa sổ, thỉnh thoảng ngoài.

"Còn gần nửa canh giờ, cứ yên tâm chờ đợi."

Tống Hoài thấy nàng yên, nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t t.a.y của nàng , dịu dàng .

Tề Vân Hàm ừ một tiếng, thật sự bình tĩnh , một lát : "Nơi đông nghịt , cũng chẳng khác lúc Hoài ca ca khải là bao."

Tống Hoài phía ngoài, gật đầu đáp .

"Bây giờ danh tiếng Vãn Đường vang xa, là vị nữ tướng quân thứ nhất lập quân công như của Bắc Lãng chúng , khả năng cao là đều đến xem nàng ."

Tề Vân Hàm : "Ta Trăn Trăn , năm nay ít nữ t.ử gia nhập quân Lãng, là chủ nhân của Quân Lãng lệnh là nữ t.ử, ở chiến trường Tô tiểu tướng quân đ.á.n.h thắng đó, bọn họ thể thể tham gia quân ngũ."

Tống Hoài ánh sáng trong mắt Tề Vân Hàm, mặt mày dịu dàng: "Ừm, bọn họ hùng tâm tráng chí như , khiến khâm phục."

"A, ca ca?"

Tề Vân Hàm đáp y, ánh mắt lơ đãng đảo qua đối diện, trông thấy bóng dáng , mặt lộ vẻ kinh ngạc: "Sao ca ca tới nơi ?"

Tống Hoài theo tầm mắt của nàng , quả nhiên thấy Tề Vân Mộc mặc áo khoác lông chồn màu đỏ bên cửa sổ.

"Hử? Ca ca thích mặc màu rực rỡ như từ bao giờ?" Tề Vân Hàm kinh ngạc thôi: “Từ đến nay ca ca luôn thích mộc mạc một chút ư?"

Tống Hoài nhẹ nhàng cong môi.

, ngoài ngày đại hôn, Tề Vân Mộc từng mặc đồ màu rực rỡ tươi sáng.

"Có lẽ là bởi vì hôm nay đại tẩu khải ." Tống Hoài .

Tề Vân Hàm tán thành lời của y: "Ừm, đúng, ca ca thích, nhưng tẩu tẩu thích màu đỏ."

"Thật sự ngờ , ca ca động lòng ... rêu rao như ."

Giống công đực xòe đuôi.

Lúc , Tề Vân Mộc cũng thấy bọn họ, Tống Hoài giơ chén lên, gật đầu từ xa.

Tề Vân Mộc im lặng một lúc, đó nâng chung lên đáp lễ bằng hai tay.

Sau khi Tống Hoài khải , Bệ hạ mượn quân công thuận theo tự nhiên công khai phận của y, hiện tại thiên hạ đều , tên của Tống Hoài gia phả Hoàng gia, y là Đại hoàng t.ử Bắc Lãng danh chính ngôn thuận.

Tây Vu, Nam Hào lượt đ.á.n.h bại, nhưng hai chỗ cần tọa trấn, mà ủng hộ nhất là Đại hoàng t.ử Tống Hoài, Tam hoàng t.ử Chử Huyên.

Về phần ai sẽ nơi nào, mắt còn kết luận.

Tề Vân Mộc về phía đang xán lạn vẫy tay với , đáy lòng chát.

Mặc kệ chỗ nào, đều cách Phụng Kinh xa.

Chuyến , gặp Kiều Kiều, dễ.

Tề Vân Hàm đáp , thấy Tề Vân Mộc ngẩn chằm chằm nàng , bẹp miệng: "Hiện tại ca ca tẩu tẩu, ."

Tống Hoài thu tầm mắt , sắc mặt trầm xuống.

Sau đó y nắn tay Tề Vân Hàm, dịu dàng : "Không ."

Nếu y đoán sai, Tề Vân Mộc đang lo lắng vì động tĩnh trong triều gần đây.

Kiều Kiều sinh ở Phụng Kinh, lớn lên ở Phụng Kinh, bất kể nơi nào, e là nàng đều khó mà thích ứng.

Vả chuyến mang ý nghĩa từ đây nàng cách xa , mỗi một gặp mặt đều là xa xỉ.

Tề Vân Hàm cũng phàn nàn thật, : "Ừm, ."

"Chỉ cần ca ca tẩu tẩu sống , bất kể như thế nào, đều vui vẻ."

Dứt lời, nàng đột nhiên nhớ tới nhị ca ca.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhị ca ca Thôi tỷ tỷ từ chối.

Lần , từ chối một cách triệt để.

Thôi tỷ tỷ , nếu nhị ca ca tới nữa, nàng sẽ rời khỏi Phụng Kinh, đổi tới một am ni cô bí ẩn, từ đó trở về nữa.

Sau khi nhị ca ca trở về uống rượu cả đêm, đó nhốt trong phòng, suốt ba ngày trời hề ngoài.

khi y ngoài, chuyện thứ nhất là tìm tiểu công t.ử phủ Quận chúa, giống như , chơi bời lêu lổng, hát mua vui, nhắc tới Thôi tỷ tỷ, cũng tìm Thôi tỷ tỷ nữa.

Hết thảy giống như về tới lúc ban đầu.

"Kiều Kiều, qua đây."

Tiếng gọi của Tống Hoài cắt đứt dòng suy nghĩ của Tề Vân Hàm, nàng lấy tinh thần, vội vàng dậy qua.

Tống Hoài lui về , nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng , khiến nàng thể rõ ràng hơn một chút.

Trong một mảnh reo hò đinh tai nhức óc, đại quân chậm rãi tới.

Đằng nhất là một thanh niên màu da đen nhẻm, ngũ quan khôi ngô, giận tự uy.

khi há miệng lộ nguyên hàm răng phất tay với bách tính, uy nghiêm lập tức tan ít.

Như một tên ngốc.

Tề Vân Mộc thầm.

Ánh mắt của Tề Vân Mộc chỉ dừng Tô Chẩm Đường một chớp mắt rời đến Tô Vãn Đường phía .

Nàng mặc áo giáp màu đỏ, buộc tóc đuôi ngựa cao, tư thế hiên ngang, lúc đưa tay đáp , miệng xán lạn.

Tề Vân Mộc khẽ cong mắt.

Nàng lên, xinh lạ thường.

Toàn thành reo hò, đông nghìn nghịt, trong mắt của cũng chỉ nàng .

Dường như Tô Vãn Đường nhận , ngước mắt hướng lầu các, quả nhiên, thấy gương mặt nàng mong nhớ đêm ngày .

lúc thấy cái áo choàng lông chồn màu đỏ , hiển nhiên nàng giật , ngoại trừ đại hôn, đây là đầu tiên nàng thấy mặc y phục màu ch.ói.

Là mặc vì nàng ?

Tô Vãn Đường kích động giơ tay dùng sức phất tay với , cực kỳ tươi .

Vân Mộc, về .

Tề Vân Mộc ở cạnh cột, gương mặt tươi quen thuộc , nỗi lòng thấp thỏm nhiều ngày cuối cùng cũng yên .

Cuối cùng, nàng trở về.

 

Loading...