Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 222

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:51:08
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời gian trôi qua cực nhanh, đảo mắt qua mười ngày.

Người Tề gia sắp đến Cố thành, việc Tô Vãn Đường ở vẫn còn kết luận.

Ý kiến hai trái ngược, những ngày vẫn luôn thẳng thắn bàn luận vấn đề , nhưng rốt cuộc chuyện cũng kết quả, trốn tránh .

"Cô nương, sáng ngày mai quản gia sẽ đến Cố thành, ngài nghĩ nên với cô gia thế nào ?" Đào Hương nhận lấy chén t.h.u.ố.c Tô Vãn Đường uống cạn, đưa một viên mứt hoa quả qua, lo lắng .

Nàng cô nương quyết định tiền tuyến, nhưng cô gia trông chừng cô nương kỹ như , sợ là sẽ đồng ý.

Tô Vãn Đường thuần thục nhận lấy mứt hoa quả.

Nàng cũng sợ đắng, vốn dĩ cần mứt hoa quả, nhưng đây là Tề Vân Mộc chuẩn cho nàng , tất nhiên nàng sẽ từ chối.

Mứt hoa quả miệng, chỉ vị đắng , còn ngọt quá mức.

"Ngươi với Tang Hộc một tiếng, tối nay và Vân Mộc dạo Cố thành." Tô Vãn Đường uống một chén nước, đè vị ngọt quá mức xuống, xong mới .

Sau khi biên thành Nam Hào công phá, Cố thành còn nguy hiểm, bây giờ khôi phục sự yên tĩnh dĩ vãng.

Đào Hương gật đầu: "Vâng."

"Đêm lạnh, mang theo áo choàng của ca ca." Tô Vãn Đường .

"Vâng."

Tề Vân Mộc sợ lạnh, từ khi trong doanh gần như đều ở tại trong trướng, chợt dạo Cố thành, trong lòng của khá kháng cự.

nghĩ , hiểu ý đồ của Tô Vãn Đường, khi trầm mặc một lúc lâu vẫn gật đầu.

Buổi tối biên thành đèn đuốc sáng trưng giống như thành Phụng Kinh, nhưng cũng một phong vị khác, nhất là chợ đêm.

Đèn l.ồ.ng treo đầy cả con đường, đường dạo, dừng những quầy hàng, hoặc một khoan thai, hoặc hai kết bạn, hoặc tốp năm tốp ba, , vô cùng náo nhiệt, tràn ngập bầu khí an nhiên.

Mà chỉ thiếu chút nữa thôi, cảnh tượng náo nhiệt hạnh phúc suýt chôn vùi trong ngọn lửa chiến tranh.

Tô Vãn Đường và Tề Vân Mộc dạo trong đó, thiếu nhận Tô Vãn Đường, tươi tiến lên chào hỏi, Tô Vãn Đường gật đầu đáp từng .

Mặc dù Tề Vân Mộc hiểu giọng địa phương Cố thành, nhưng thấy Tô Vãn Đường đột nhiên kéo cánh tay của , thoải mái đáp gì đó, cũng thể lập tức đoán đại khái.

Dân chúng nhanh ch.óng phát hiện hiểu giọng Cố thành, đều đổi sang dùng tiếng phổ thông chào hỏi Tề Vân Mộc.

Tề Vân Mộc mỉm đáp .

Có lẽ là thấy tính tình ôn hòa vô hại, bình dị gần gũi, ít bu .

"Phu quân của Tô tiểu tướng quân thật là tuấn tú."

"Chứ còn gì nữa, công t.ử từ trong kinh tới đúng là khác."

"Nhìn xứng đôi với Tô tiểu tướng quân."

" , trai tài gái sắc, ông trời tác hợp."

"..."

Tề Vân Mộc từng đối mặt với sự nhiệt tình của nhiều như , ban đầu quả thật thích ứng, nhưng giọng thanh thúy của Tô Vãn Đường, hiểu trong lòng cũng bình tĩnh .

bán hàng rong đưa một ít đồ ăn qua, Tô Vãn Đường đều nhận lấy, nhưng cũng dặn dò Đào Hương trả tiền.

Đương nhiên bán hàng rong chịu nhận, lẽ là do Đào Hương tiếp xúc lâu với Tề Vân Mộc, hết đạo lý tới đạo lý khác, vẫn thể trả tiền cho tất cả .

Tang Hộc thì phụ trách xách đồ, thuận tiện Đào Hương tán dóc với .

Một nhóm bốn 'mỗi phụ trách phần việc của ', đều vội đến quên cả trời đất.

Vất vả lắm mới xuyên qua chợ đêm, mới xem như miễn cưỡng yên tĩnh .

Cuối chợ đêm một đài cao.

Trên đài cao một cái cây lớn, cây treo đầy đồ vật.

Tô Vãn Đường thấy Tề Vân Mộc ngẩng đầu chăm chú, bèn tiến lên phía : "Đây là cây cầu nguyện, thứ treo bên là bùa cầu nguyện."

Tề Vân Mộc nghiêng đầu về phía nàng : "Bùa cầu nguyện?"

"Ừm." Tô Vãn Đường : "Nghe cây qua trăm tuổi, thần lực."

Tề Vân Mộc sững sờ.

Thần lực?

Thế gian quỷ thần, thần lực chẳng qua chỉ là bịa đặt thôi, há thể coi là thật.

Hắn còn mở miệng, Tô Vãn Đường : "Bắt đầu từ cực kỳ lâu , hễ là trong nhà lên chiến trường, sẽ tới đây treo bùa cầu nguyện, khẩn cầu nhà bình an trở về."

Tề Vân Mộc nuốt lời đến bên miệng.

Trước chỉ đ.á.n.h trận gian khổ, nhưng từng chân chính trải nghiệm mùi vị trong đó, mãi đến khi nàng lên chiến trường, mới cảm xúc lo lắng sốt ruột đó là thế nào.

" luôn thể như nguyện."

Tô Vãn Đường trầm mặc một lúc, : " cũng như nguyện."

"Dù chỉ một , cây vẫn thần lực."

Khi tin tức của truyền về, ngoại trừ đặt kỳ vọng đó, bọn họ còn cách nào khác.

Tề Vân Mộc lên tiếng nữa.

Hắn về phía cây cầu nguyện.

Thần lực thể coi là thật, là kỳ vọng của vô .

Trên chiến trường đao kiếm mắt, , ngoại trừ cầu nguyện, thì thể gì đây?

Loại cảm giác bất lực , thấu hiểu rõ.

Sau một hồi trầm mặc lâu, Tô Vãn Đường về phía Tề Vân Mộc, nghiêm mặt : "Vân Mộc, ."

Dĩ nhiên Tề Vân Mộc nàng ý gì.

Vẻ mặt cứng , cụp mắt .

"Phụ trưởng đều ở chiến trường, mà ngoài việc cầu nguyện chỗ còn một cách khác." Tô Vãn Đường khẽ: "Ta thể lên chiến trường."

Cổ họng Tề Vân Mộc nghẹn ứ, khẽ đầu.

thể.

Hắn chỉ thể giống những cầu nguyện ở nơi , lo lắng nóng lòng chờ đợi.

"Ta hỏi thái y , ngoại thương đều khỏi hẳn, chỉ cần liều mạng quá thì nội thương cũng đáng ngại."

Tô Vãn Đường tiếp tục : "Ca ca cũng với , một tháng nữa chuyện sẽ kết thúc, bây giờ đại quân Bắc Lãng thế như chẻ tre, cần liều mạng, sẽ gặp nguy hiểm."

Tề Vân Mộc vẫn gì.

Chỉ cần là lên chiến trường, thể liều mạng.

Nàng lừa .

"Vân Mộc." Tô Vãn Đường xích gần Tề Vân Mộc, nhẹ nhàng ngoắc lấy ngón tay của : "Chàng tin , chắc chắn sẽ bình an trở về."

Tề Vân Mộc tránh tay của nàng , lưng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-222.html.]

Hắn vẫn luôn nàng từng từ bỏ suy nghĩ , cho nên những ngày qua cũng nhắc tới chuyện với nàng .

Hắn từng nghĩ tới, chỉ cần trong phủ đến, bất kể nàng bằng lòng , đều mang nàng , tối nay lúc cửa, cũng nghĩ tới nhiều lời để thuyết phục nàng , nhưng đến lúc , dù tự nhận là tài ăn , một câu 'phụ trưởng ở chiến trường' của nàng , những lý do tìm đều thể khỏi miệng.

điều cũng đại biểu đồng ý.

Nếu nàng khỏe mạnh chỉ thể thả nàng , nhưng bây giờ nàng thương nặng còn khỏi hẳn, thể yên tâm khiến nàng tiền tuyến.

"Phu quân."

Tô Vãn Đường theo tới: "Chỉ thôi, ?"

Tề Vân Mộc cụp mắt liếc nàng một cái.

"Thật đó, chỉ thôi." Ánh mắt Tô Vãn Đường kiên định và trong suốt: "Bên phía Tây Vu chuẩn kết thúc, Nam Hào phá, thiên hạ cũng coi như thống nhất, một quãng thời gian dài đó... Chí ít khi chúng còn sống sẽ chiến sự, về sẽ ở Phụng Kinh cùng , cả."

Ánh mắt Tề Vân Mộc khẽ d.a.o động.

Tô Vãn Đường vội vàng rèn sắt khi còn nóng: "Cả đời sẽ chỉ lên chiến trường , sẽ hai."

"Phu quân, coi như giúp thành tâm nguyện, ?"

Biểu cảm của Tề Vân Mộc cuối cùng d.a.o động, nhưng vẫn đồng ý.

Tô Vãn Đường thử nữa móc lấy ngón tay của , , tránh né.

Mắt Tô Vãn Đường đột nhiên sáng lên, nhón chân nhẹ nhàng chạm môi một cái: "Ta là phu quân nhất mà."

Bây giờ Tề Vân Mộc quen với những cử chỉ to gan của nàng , cũng lùi về , chỉ tức giận : "Ta còn đồng ý."

Tô Vãn Đường dùng một cái tay khác kéo cánh tay của , nhẹ nhàng: "Thế phu quân như thế nào mới đồng ý?"

Tề Vân Mộc bực bội.

Như thế nào cũng đồng ý!

Tô Vãn Đường ngẫm nghĩ, áp sát , nhẹ nhàng lắc cánh tay , mềm giọng : "Phu quân, cầu xin , ?"

Tề Vân Mộc khẽ giật , nhíu mày về phía nàng : "Nàng học ai chiêu ?”

Tô Vãn Đường: "..."

Hai đối diện một lát, Tô Vãn Đường chột cúi đầu: "Tứ Công chúa."

Hôm qua nàng tìm Tứ Công chúa.

Nàng nghĩ Tứ công chúa thể khiến ca ca rung động nhất định là chút bản lĩnh, chắc chắn cũng đáng tin cậy hơn đám nam nhân thô lỗ ở quân doanh nhiều, cho nên nàng cố ý học hỏi.

Có điều nghĩ tới, nàng mới thực hành một chút xíu phát hiện.

Vân Mộng Hạ Vũ

Tề Vân Mộc dừng một chút, xùy một tiếng: "Tô T.ử Hạc thích chiêu ?"

Tô Vãn Đường: "..."

"Chắc là ."

Tề Vân Mộc hừ lạnh một tiếng: "Ta thích."

Tên ch.ó Tô T.ử Hạc thật là tiền đồ!

Tô Vãn Đường mím môi.

Không thích chiêu ?

Thế thích chiêu nào?

Nàng ngẫm nghĩ, đột nhiên nghĩ đến gì đó, xích gần khẽ bên tai : "Chàng đồng ý, sẽ trói nữa."

Sắc mặt Tề Vân Mộc đổi, trợn mắt chằm chằm nàng : "Tô Vãn Đường!"

"Là chính , chỉ cần tỉnh , sẽ cho trói." Tô Vãn Đường vội vàng .

Tề Vân Mộc chấn động, đó bỗng nhiên về phía Đào Hương.

Tai Đào Hương Tang Hộc đều thính, từ lúc Tề Vân Mộc sang, Đào Hương trốn lưng Tang Hộc.

Tang Hộc Tề Vân Mộc lườm, yên lặng gục đầu xuống: "..."

Hắn chỉ hận bản điếc.

Hắn thật sự nghĩ tới, công t.ử từng lời như .

"Phu quân, ?"

Tô Vãn Đường mạnh mẽ kéo Tề Vân Mộc về, hai mắt sáng lấp lánh, hỏi .

Cặp mắt lóe ánh sáng, tựa như đang chỉ cần từ chối, nàng sẽ lập tức trói quăng lên giường.

Sau một trận yên tĩnh kỳ dị, truyền đến giọng nghiến răng nghiến lợi của Tề Vân Mộc: "Chỉ một !"

Hắn mới dứt lời, Tô Vãn Đường nhào trong n.g.ự.c : "Cảm ơn phu quân."

Tề Vân Mộc vốn định đẩy nàng , nhưng trong lúc lơ đãng ngước mắt thấy bùa treo đầy cây cầu nguyện, dừng , lửa giận trong mắt dần dần tan biến.

Rất lâu đó, mới thả tay xuống, im lặng thở dài.

Nhất định là đời nợ Tô Vãn Đường.

-

Hôm quả nhiên Tề gia đến Cố thành.

Lần Tề Vân Mộc tới biên thành, là bên phía Đông cung thu xếp, nhưng cũng thể ở lâu, cần mau ch.óng hồi triều.

Tô Vãn Đường , .

Tô Vãn Đường đưa khỏi thành, xe ngựa xa, mới ngựa về doanh, chuẩn chạy tới tiền tuyến.

Mà nàng , lâu đó, chiếc xe ngựa trở về.

"Đại công t.ử, chúng ?" Quản gia hiểu hỏi.

Tề Vân Mộc khẽ siết bàn tay đang đặt đầu gối, cụp mắt : "Đi cầu nguyện."

Quản gia hiểu, nhưng thấy Tề Vân Mộc nhiều thì cũng dám hỏi .

Mãi đến khi ông thấy đại công t.ử từ đến nay tin quỷ thần của bọn họ, mua bùa cầu nguyện, thành kính treo lên cây, mới chợt cảm thấy thổn thức.

Hóa , một thể đổi nhiều như vì một khác.

-

Hàng năm cứ đến gần cuối năm, trong triều đều bận tối mày tối mặt.

Trời sập tối, Tề Vân Mộc mới trở Tề phủ.

Lúc xuyên qua hành lang, theo thói quen ngắm bức tường cao .

Hai Tô gia đều là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.

Tô T.ử Hạc trong vòng hai tháng Nam Hào tất vong, nhưng hiện tại qua hai tháng, chiến sự còn kết thúc.

Kẻ l.ừ.a đ.ả.o liều mạng , lập công lớn trong một trận đại chiến khó khăn.

Tề Vân Mộc khẽ c.ắ.n môi, tức giận phòng.

Nhất định là đời nợ hai !

 

Loading...