Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 221
Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:51:07
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ khi thái y 'khuyên nhủ', Tề Vân Mộc lạnh mặt tròn ba ngày, ngay cả tay cũng cho Tô Vãn Đường chạm .
Tô Vãn Đường giải thích cũng vô dụng, chỉ thể theo lưng mà dỗ.
Nói hết lời, đến ngày thứ tư, cuối cùng mới chịu cho nàng nắm tay.
Cũng là ngày hôm đó, Tô Vãn Đường gặp Tứ công chúa Chử Vân.
Lúc đó, nàng đang nắm ống tay áo Tề Vân Mộc, ôm bụng n.g.ự.c đau: "Vân Mộc, thấy khó chịu, sắp hô hấp nữa , là thật đấy, lừa ."
Tề Vân Mộc lặng lẽ quan sát nàng .
"Chàng cho nắm tay, chừng sẽ khỏe ."
Tề Vân Mộc hừ lạnh một tiếng.
Hắn tin mấy lời nàng nữa, chính là tên thiểu năng trí tuệ.
Ngay lúc Tề Vân Mộc phất tay áo rời , Đào Hương dẫn Tứ công chúa tiến doanh trướng.
Tứ công chúa đến, khiến Tô Vãn Đường thể từ bỏ suy nghĩ ‘tiến thêm một bước’ với Tề Vân Mộc.
Chử Vân đến thăm Tô Vãn Đường, khi hàn huyên vài câu đơn giản, Tề Vân Mộc doanh trướng.
"Vết thương của ngươi thế nào ?" Chử Vân ân cần : "Vài ngày vô ý nhiễm phong hàn, sợ lây cho ngươi nên đến thăm ngươi, tới hôm nay khỏe hẳn mới đến."
Tô Vãn Đường vội : "Ta , cảm ơn công chúa lo lắng."
Chử Vân nhẹ nhàng một tiếng: "Giữa chúng cần khách khí như ."
Ánh mắt Tô Vãn Đường lóe lên, cũng gật đầu: "Ừm."
Nàng nhanh ch.óng đ.á.n.h giá Chử Vân từ xuống , thấy Công chúa mặc áo lông chồn màu hồng phấn, vẫn kiều diễm giống như khi ở kinh thành, tựa như ngay cả nắng gắt gió sương ở biên thành đều đang thiên vị cho vị Công chúa lòng đại nghĩa, thể yếu ớt .
rốt cuộc chăm sóc cho Công chúa như thế là ai, trong lòng tất cả ở Cố thành đều rõ.
Nàng sớm thấy trưởng trong thư từ tỏ rõ vẻ kiên nhẫn với Tứ Công chúa, khi thế nào cũng thể ngờ , đến nay Tứ Công chúa những vẫn còn ở Cố Thành, mà còn nuôi dưỡng .
Cũng là mấy tháng đến nơi nàng mới , hóa lúc Công chúa tới quân doanh khó chịu trong , cũng chuyển phủ của ca ca ở Cố thành từ lâu.
Mà bây giờ...
Đoán chừng ở trong lòng ca ca.
"Thật sự nghĩ tới, mà Tề đại nhân đuổi tới biên thành." Tô Vãn Đường đang quan sát Chử Vân, Chử Vân cũng đang Tô Vãn Đường, thấy hiện tại nét mặt nàng tỏa sáng, hình như cũng khỏe hơn một chút, xúc động : "Ta hề nghĩ tới, cuối cùng Vãn Đường và Tề đại nhân sẽ ở bên ."
Hai hề liên hệ gì với , bây giờ như keo như sơn, vô cùng thiết, quả thực khiến bên ngoài hâm mộ.
Tô Vãn Đường nhíu mày, lập tức há mồm : " , cũng nghĩ tới, phu quân thầm mến lâu, nếu sớm thì khẳng định sớm gả qua đó ."
Tề Vân Mộc từng trắng trợn tuyên dương, bọn họ thành hôn là bởi vì mơ ước nàng lâu, nàng tuyệt đối dám lan truyền phiên bản thứ hai.
Chử Vân khỏi mỉm : "Tam hoàng tỷ gửi thư , chuyện giữa Vãn Đường và Tề đại nhân kể chuyện say sưa hết chuyện."
Còn một quyển thoại bản gửi tới cùng thư.
"Ta truyện về Vãn Đường và Tề đại nhân, thể là rung động đến tâm can, oanh oanh liệt liệt, khiến cho vô cùng hâm mộ."
Ánh mắt Tô Vãn Đường sáng lên: "Công chúa ở ?"
Chử Vân sững sờ, mới : "Vãn Đường ?"
Vừa mới miệng, nàng nhớ những quyển thoại bản gửi tới khi Vãn Đường đến biên thành, thế là cũng đợi Tô Vãn Đường trả lời, nàng tiếp tục : "Hôm khác tới sẽ mang cho Vãn Đường."
"Được." Tô Vãn Đường hì hì : "Cảm ơn Công chúa."
"Có điều..."
Tô Vãn Đường kéo cánh tay Chử Vân, chớp mắt trêu ghẹo nàng , : "Không lâu đó, câu chuyện giữa Công chúa và ca ca cũng sẽ oanh oanh liệt liệt."
Gò má Chử Vân đỏ lên, cúi đầu.
Tô Vãn Đường thấy trong lòng chắc chắn mấy phần, tiếp tục trêu ghẹo:” Ta thể dự đoán thoại bản sẽ thế nào, Công chúa theo đuổi phu quân đến biên thành, thanh niên tướng quân tuy quyết đoán đanh thép nhưng cũng dịu dàng, cuối cùng tạo thành một đoạn giai thoại, để tiếng muôn đời."
Chử Vân hổ nhẹ nhàng kéo tay của nàng : "Vãn Đường đừng nữa."
Thấy Tô Vãn Đường qua, nàng cúi đầu xuống, thẹn thùng : "Hắn, ý đó với ."
Tô Vãn Đường: "..."
Tô Vãn Đường: "?!"
Nàng ngẩn , mới phản ứng : "Ca ca còn đồng ý?"
Chử Vân mím môi, nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Tim Tô Vãn Đường lộp bộp một cái, đó lửa giận vọt thẳng lên đầu.
Công chúa ở Cố thành đến bây giờ, vốn dĩ nàng tưởng rằng ca ca đồng ý, thật sự ngờ cho đến lúc , ca ca vẫn cho Công chúa một câu trả lời chắc chắn.
Chẳng lẽ ca ca còn nhớ thương Bùi tỷ tỷ?
Nếu là như , vì ca ca còn để Công chúa ở Cố thành lâu như !
Công chúa là áp giải lương thảo đến, nhưng đều trôi qua hơn nửa năm còn ở nơi , chỉ cần là cổ đầu đều thể nghĩ rõ ràng đây là vì .
Nếu cuối cùng Công chúa vẻ vang gả cho Tô gia, còn sẽ bao nhiêu !
Tô Vãn Đường càng nghĩ càng giận, nắm tay bóp vang kẽo kẹt.
Rốt cuộc Tô T.ử Hạc đang nghĩ gì!
Nếu thích Công chúa, thì nên đưa trở về sớm, tránh chậm trễ Công chúa, cũng ảnh hưởng tới thanh danh của Công chúa, nhưng chỉ đưa về, còn để Công chúa ở trong phủ lâu như thế, thể bận tâm tới thanh danh của Công chúa như !
Dáng vẻ Tô Vãn Đường nghiến răng nghiến lợi khiến Chử Vân giật : "Vãn Đường..."
"Công chúa." Tô Vãn Đường trầm giọng ngắt lời nàng : "Ngài yên tâm, ca ca chắc chắn sẽ cho ngài một câu trả lời xác đáng."
Mặt Chử Vân ửng đỏ, biểu cảm hoảng hốt: "Vãn Đường, như , ngươi hiểu lầm ."
Tô Vãn Đường sững sờ: "Ca ca đồng ý ?"
"Cũng ." Ánh mắt Chử Vân lóe lên, dường như nên thế nào.
Nếu là bên ngoài tất nhiên liếc mắt một cái là thể , lẽ sẽ truy hỏi nữa, nhưng hết tới khác nàng gặp thẳng tính như Tô Vãn Đường.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Vậy thì là gì?"
Tô Vãn Đường cau mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-221.html.]
Không đồng ý, cũng đồng ý.
Sao loại chuyện loại đáp án thứ ba ?
Cuối cùng, trong tiếng truy hỏi của Tô Vãn Đường, Chử Vân đỏ mặt thật: "Việc thì dài dòng, hôm đó ..."
"Lương thảo đưa đến lâu, đuổi , , thuyết phục , nên vụng trộm ngâm nước lạnh, khi mắc phong hàn, thể lập tức đuổi ."
Tô Vãn Đường: "..."
Ánh mắt nàng Công chúa lóe lên một tia sáng kì dị.
Thường Tứ công chúa hiền lành kiệm lời, nghĩ rằng nàng quyết đoán như thế.
Chẳng qua suy nghĩ kỹ thì hình như cũng khiến khiếp sợ, Công chúa can đảm nghĩa khí tới Tuyên Chính điện chủ động hòa , so thì chuyện cũng chẳng gì to tát.
Dường như Chử Vân cảm nhận sự kinh ngạc của Tô Vãn Đường, mắt cụp xuống, giọng cũng càng ngày càng nhỏ.
"Mới đầu, cũng nghi ngờ, là về thấy mãi mà khỏi bệnh, mới sinh lòng ngờ vực, ngày , lúc đang xối nước lạnh thì phát hiện."
"Đêm đó, giận lắm, về kinh ngay ngày hôm ..."
Tô Vãn Đường vội : "Sau đó thì ?"
Tính tình ca ca cực kì cố chấp, nàng tò mò, rốt cuộc Công chúa khiến đổi ý định bằng cách nào.
Vành tai Chử Vân đỏ bừng: "Khó khăn lắm mới lấy dũng khí đến biên thành tìm , tất nhiên là cứ như mà trở về, cho nên... tình thế cấp bách, ôm ."
Tô Vãn Đường đang hăng say, Chử Vân tiếp, nàng sững sờ: "Hết á?"
Chỉ ôm một cái, ca ca đồng ý cho nàng ở ?
Đầu Chử Vân cúi thấp hơn, âm lượng nhỏ yếu đến mức ngay cả Tô Vãn Đường cũng nín thở tập trung mới : "Lúc ... Ta chỉ mặc áo trong, dội một gáo nước lạnh lên đầu phát hiện, phá cửa tiến , quăng một cái áo choàng qua bọc , đó mới bắt đầu mắng ."
"Lúc nhào qua, áo choàng của rơi xuống, cho nên… ..."
Không cần Chử Vân tỉ mỉ hơn, Tô Vãn Đường hiểu .
Chỉ mặc áo trong, còn ướt sũng, thế thì chẳng khác nào mặc, như thế, theo một cách khác, xem như tiếp xúc da thịt.
Cho nên bởi ca ca mới cho Công chúa ở , nhưng...
"Công chúa thể đến gần ca ca?" Tô Vãn Đường cau mày .
Bằng võ công của ca ca, tránh một nữ t.ử yếu đuối còn thể tránh ?
Chử Vân im lặng một lát, mới thấp giọng : "Hắn mắng phát ."
Tô Vãn Đường nghẹn họng: "..."
Có lẽ Tề Vân Mộc mắng đúng!
Mắng Công chúa tới bật , là chuyện thể ?
"Hắn thấy đến nghẹn thở, nên gần một chút lý lẽ với , xứng với , gả cho , tựa như là bông hoa nhài cắm... cắm bãi phân trâu, mấy lời như …"
Tô Vãn Đường mím c.h.ặ.t môi mới để bật tiếng.
Câu ví von của ca ca đúng là độc đáo.
"Ta chịu bản như , nhất thời tình thế cấp bách mới nhào qua ôm lấy ."
Chử Vân nhiều như , cũng gì đáng để che giấu nữa, tiếp tục : "Có lẽ cũng nghĩ tới, đường đường là Công chúa sẽ chuyện thất lễ vượt quá khuôn phép như , cộng thêm cách gần, nhất thời phản ứng kịp."
" ai cũng nghĩ tới, một màn trùng hợp nha mà Tri phủ Cố thành phái tới hầu hạ sinh hoạt thường ngày cho thấy."
Ánh mắt Chử Vân trở nên ảm đạm: "Vì bảo vệ , đành nhận."
Lúc sắp tức điên lên .
Ánh mắt nàng khiến nàng sợ đến mức dám nhúc nhích.
cuối cùng, chỉ là sai thêm nước nóng, một lời đen mặt bế nàng lên thả trong thùng tắm.
"Hắn , đợi khi về kinh sẽ lấy , bảo về kinh , nhưng lòng bất an, cứng rắn ở , mặc dù cũng tức giận, nhưng cũng ngầm cho phép, đó, vẫn ở tại phủ của ."
Tô Vãn Đường hiểu rõ gật đầu, lẩm bẩm : "Viết thành thoại bản thì cũng chẳng kém với Vân Mộc là bao."
Chử Vân vội vàng : "Chuyện chỉ với ngươi."
Tô Vãn Đường kịp thời phản ứng, vội : "Công chúa yên tâm, chỉ cảm khái một câu, sẽ với khác."
"Thế đó thì , về ca ca đối xử với ngài thế nào?"
Chử Vân nhẹ nhàng nắm khăn thêu trong tay, nhỏ giọng : "Về , mỗi gặp , đều bảo mắc phong hàn..."
Tô Vãn Đường ngắt lời: "Công chúa , ca ca đều đến?"
Còn nào cũng dùng cùng một lý do, ca ca đần ?
"Ừm." Chử Vân nhẹ nhàng gật đầu, thẹn thùng.
Tốt gì nàng cũng là Công chúa một nước, loại thủ đoạn đúng là chút , nhưng nàng cố gắng bước bước đầu tiên gian nan nhất, đạo lý đó lùi bước.
"Lặp mấy như , một ngày khi tới vứt cho một túi mứt hoa quả, về gặp thì ăn mứt hoa quả, cần giả vờ bệnh."
Tô Vãn Đường ồ một tiếng dài.
Tính tình ca ca ngông cuồng, nếu gặp ai, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng sẽ cho, chớ chi là giả vờ bệnh, còn tới một .
Chậc chậc, còn ' ăn mứt hoa quả' .
Thật là buồn nôn!
Rõ ràng là thương mà tự .
Nếu phu tương lai Tô Vãn Đường, lẽ Chử Vân sẽ những , mặc dù đó nàng và Tô Vãn Đường tính là tình nghĩa sâu nặng cỡ nào, nhưng bởi vì quan hệ với phủ Lãng Vương nên cũng coi như quen .
Vả mấy tháng lúc Tô Vãn Đường tới biên thành, khi rảnh rỗi đều sẽ đến bầu bạn với nàng , thể là quan hệ của cả hai tiến triển cực nhanh.
Cho nên, nàng hiểu Tô Vãn Đường, cũng tin tưởng nàng , với Tô Vãn Đường những lời , Tô Vãn Đường cũng sẽ coi thường nàng .
Quả nhiên, Tô Vãn Đường nắm c.h.ặ.t t.a.y của nàng , : "Có Công chúa tẩu tẩu, đúng là một chuyện vô cùng vẻ vang."
"Ca ca thật phúc."
Tim Chử Vân bỗng dưng nóng lên.
Nàng mím môi, về nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Vãn Đường: "Có thể gả cho , cũng là phúc của ."