Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 219
Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:51:05
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Quan đại phu , tay Tề Vân Mộc đụng tới cặp chân , phát hiện khác thường xuống, từ đùi đến mắt cá chân, vẫn giống trong trí nhớ, thẳng tắp thon thả, xúc cảm mềm nhẵn.
Động tác của Tề Vân Mộc cứng .
Hai chân của nàng hảo khuyết chỗ nào.
Quan đại phu đến gần, cúi nghi hoặc Tề Vân Mộc.
Tề Vân Mộc chậm rãi thu tay , đầu đối diện với ánh mắt khác thường của Quan đại phu.
"Ngươi đang gì thế?"
Quan đại phu cau mày hỏi một , nhưng đợi Tề Vân Mộc trả lời, y tiếp tục : "Người trẻ tuổi, ngươi là phu quân của nha đầu ? Ta phu thê các ngươi xa cách lâu, nhưng ngươi... một chốc một lát cũng thể vội vã như chứ."
Mặt Tề Vân Mộc sa sầm: "..."
Y đang gì !
Xuất hiện ở đây, khả năng cao là của Tô T.ử Hạc.
Người của tên ch.ó Tô T.ử Hạc, đầu óc đều bệnh.
"Tô T.ử Hạc nàng tàn phế." Tề Vân Mộc vốn mở miệng giải thích, nhưng thấy ánh mắt Quan đại phu ngày càng kỳ dị, mới nghiêm mặt .
Quan đại phu: "?"
Y Tô Vãn Đường đang hôn mê, sang Tề Vân Mộc: "Tô T.ử Hạc là ai?"
Đào Hương giải thích: "Huynh trưởng của cô nương."
Quan đại phu ồ một tiếng: "À là Tô thiếu tướng quân."
Y Tề Vân Mộc đầy ẩn ý.
là y Tô Chẩm Đường loạn xạ cái gì mà của mắt mù tâm mù, coi trọng một tên bụng hẹp hòi thù tất báo còn yếu ớt hơn cả cô nương.
Tàn mà Tô Chẩm Đường tới, hẳn là 'mắt mù tâm mù'.
"Vị ... là Tề đại nhân đúng ? Ngài nhường chỗ cho?"
Tề Vân Mộc thiện cảm với của Tô Chẩm Đường, lông mày dựng lên: "Ngươi là ai? Dựa gì mà nhường!"
Quan đại phu: "..."
Y nghẹn họng một lát, mặt chút đổi : "Ta là cứu thê t.ử ngươi."
Vẻ hung ác trong mắt Tề Vân Mộc đọng .
Hắn nhíu mày Đào Hương, nhẹ nhàng gật đầu.
Tề Vân Mộc về Quan đại phu: "Quan đại phu?"
Quan đại phu ngoài nhưng trong : "Chính là tại hạ."
Người Quan gia, của tên ch.ó Tô T.ử Hạc.
Gió lốc mưa rào mặt Tề Vân Mộc lập tức tan , lông mày giãn , ánh mắt hiền lành, ôn hòa bao nhiêu là ôn hòa bấy nhiêu, vô hại thế nào là vô hại ngần .
Hắn dậy nhường vị trí, mỗi cử chỉ đều tỏ rõ phong thái thế gia: "Mời Quan đại phu."
Quan đại phu nghẹn họng trân trối.
Người tới từ nước Thục(*) ? Trở mặt nhanh như .
(*) Thục trong nước Thục đồng âm với ‘quen thuộc’, ý chỉ mặt dày, ngại gặp ai cũng bắt chuyện .
giơ tay đ.á.n.h đang , Quan đại phu ho một tiếng đó tiến lên bắt mạch cho Tô Vãn Đường.
Quan đại phu bắt mạch xong đầu đối diện với ánh mắt lấp lánh của Tề Vân Mộc.
Quan đại phu: "..."
Y nhớ tới cuộc đối thoại ban đầu, : "Nàng tàn phế."
Trong mắt Tề Vân Mộc lóe lên vẻ lạnh lẽo.
Vừa đoán .
Tên ch.ó Tô T.ử Hạc!
Không !
"Lúc nào thì nàng thể tỉnh?"
Việc thể nàng tỉnh , e là cũng là tên ch.ó lừa .
Quan đại phu nhíu mày: "Tô thiếu tướng quân thế nào?"
Tề Vân Mộc khàn giọng, giọng điệu : "Nói khả năng nàng tỉnh ."
Quan đại phu ồ một tiếng, dậy bình tĩnh : "Lời cũng dối."
Có khả năng, nhưng nghĩa là thể tỉnh .
Chẳng qua chỉ là một khả năng nhỏ bé, hoặc thẳng là một khả năng gần như tồn tại mà thôi.
Tề Vân Mộc khẽ giật , ngón tay cong lên.
Tên ch.ó trêu cợt một , vì trêu cợt thứ hai.
"Có bao nhiêu khả năng tỉnh ?"
Quan đại phu sờ cằm: "Không chính xác ."
Đại khái thì chuyện thể tỉnh .
Quan đại phu lặng lẽ quan sát Tề Vân Mộc.
Nhìn cũng đến mức chấp nhận nổi như Tô Chẩm Đường …
Ít nhất, vẻ đau buồn trong mắt giả.
Có điều y chỉ là một đại phu, y chỉ phụ trách trị bệnh cứu , những chuyện liên quan gì tới y.
"Ta kê xong phương t.h.u.ố.c , ." Quan đại phu .
Tề Vân Mộc nhẹ nhàng gật đầu, khách khí lễ phép: “Cảm ơn Quan đại phu."
Quan đại phu lạnh nhạt nhận lễ, khi cửa, kéo Đào Hương đang gì đó ngoài: "Khó khăn lắm tiểu phu thê mới đoàn tụ, đừng ở chỗ chướng mắt."
Sau khi Đào Hương y lôi ngoài cửa mới nhíu mày hỏi: "Sao lừa gạt cô gia?"
Quan đại phu nhún vai: "Ta lừa gạt , là thiếu tướng quân nhà các ngươi gạt ."
Cùng lắm y chỉ coi như "tiếp tay cho giặc" mà thôi.
Đào Hương: "..."
Nàng đầu trong trướng, ánh mắt lóe lên vẻ lo lắng.
Đại công t.ử và cô gia hợp lâu, dĩ vãng còn thể duy trì vẻ khách khí bên ngoài, gặp mặt cô gia đ.ấ.m công t.ử hai phát, nếu nàng đoán sai, chắc chắn là vì chuyện đó nên đại công t.ử mới trêu chọc cô gia.
Ôi, với tính tình của cô gia...
Mấy ngày nay sợ là trong doanh sẽ ầm ĩ lắm.
vượt qua dự kiến của Đào Hương, Tô Vãn Đường tỉnh , trong doanh trại cũng gà bay ch.ó chạy.
Giống như là bàn bạc , ngay hôm đó Quan đại phu rời khỏi doanh trại.
Hôm Tô Chẩm Đường theo Tô Mục chiến trường.
Sau khi lừa, Tề Vân Mộc tức xù lông, khổ nỗi tìm thấy kẻ đầu têu, chạy đến doanh trướng của Tô Chẩm Đường nâng b.út mắng tận năm trang giấy.
Cũng cầm luôn chiếc áo choàng ba tháng giặt , coi như quà xin của Tô Chẩm Đường.
_
Tô Vãn Đường tỉnh hôm nữa.
Lúc đó, Tề Vân Mộc đang ngủ trưa.
Hôm qua khi tỉnh , Tề Vân Mộc rời doanh trướng của Tô Chẩm Đường, xếp thêm một chiếc giường trong trướng của Tô Vãn Đường, chỉ cách giường của Tô Vãn Đường một lối đủ cho một qua, cho Đào Hương .
Hắn gửi thư về Phụng Kinh, để Đào Hương thông qua quan hệ của phủ Lãng Vương đưa tới Tề phủ.
Tô Vãn Đường hôn mê bất tỉnh, thích hợp ở Cố thành, nhưng dọc đường xe ngựa khó , cho quãng đường về kinh của nàng dễ chịu một chút.
Về phần khi nào nàng tỉnh ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-219.html.]
Bất kể bao lâu, cũng chờ.
Cố thành lạnh hơn Phụng Kinh nhiều, gió sương lạnh lẽo tận xương.
Tề Vân Mộc sợ nóng, cũng sợ lạnh.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nếu như cần thiết, tuyệt đối khỏi trướng.
Ăn sáng xong, vẫn ở lì trong trướng, khi thì bên giường Tô Vãn Đường, hoặc chọc má nàng vài cái, với nàng mấy câu.
Cũng cảm thấy thú vị.
Sau bữa trưa, ngủ trưa theo thói quen.
Hắn mơ thấy nàng .
Nàng tạm biệt , nàng tới một nơi xa, sẽ trở nữa.
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y của nàng , bảo nàng đừng , nhưng dùng sức , cũng hô tiếng , chỉ thể trơ mắt tay của nàng chậm rãi trượt khỏi tay , xa.
Nước mắt trượt xuống từ khóe mắt, chảy xuống tai.
Đột nhiên, xúc cảm ấm áp truyền đến, dường như đang nhẹ nhàng lau nước mắt cho .
"Phu quân, tại ?"
Giọng lảnh lót quen thuộc vang lên bên tai.
Tề Vân Mộc bỗng nhiên mở mắt , bắt bàn tay đang dừng bên khóe mắt .
"Phu quân, gặp ác mộng ?"
Tề Vân Mộc ngẩn đó nhanh ch.óng đầu, lập tức đối diện với một đôi mắt đen trong suốt.
Nàng vẫn như đây, một tay chống cằm, nghiêng đầu , đôi mắt sạch sẽ sáng ngời, hình như ngàn vạn trời lấp lánh.
"Phu quân..."
Tề Vân Mộc bỗng nhiên dậy, kéo cánh tay , ôm nàng lòng.
Hắn giống như tìm thứ tưởng chừng như mất, ôm c.h.ặ.t nàng .
"Vãn Đường, đừng ."
Người trong n.g.ự.c khẽ giật , một lúc lâu mới vươn tay nhẹ nhàng đáp cái ôm của , dịu giọng an ủi: "Ta ở đây, ."
Tề Vân Mộc nhắm mắt , một hàng nước mắt trượt xuống, chảy xuống vai trong n.g.ự.c.
Đây là mơ thì bao.
Tề Vân Mộc nghĩ.
Từ lúc nàng xảy chuyện đến khi thấy nàng , một mực tỏ bình tĩnh, cũng kiềm chế, nhưng cơn đau ngạt thở trong lòng giờ khắc nào là t.r.a t.ấ.n .
Trên đường , quả thật nghĩ tới khả năng tệ nhất, nhưng rõ ràng, thể tiếp thu loại kết quả đó.
Cho nên khi nàng còn sống, cảm thấy như nhận trời xanh ưu ái, miễn là còn sống, còn yêu cầu xa vời gì nữa?
lòng luôn dễ dàng thỏa mãn.
Hiện tại, nàng tỉnh , thấy nàng tung tăng nhảy nhót, nàng xinh động lòng , cũng nàng khí phách hăng hái.
"Phu quân, , đừng sợ."
Lừa đảo!
Tề Vân Mộc căm hận nghĩ.
Ngay cả trong mơ nữ nhân cũng lừa .
"Phu quân, tới đây thế, là bởi vì lo lắng cho ?"
Tề Vân Mộc tức giận : "Ta tới nhặt xác cho nàng!"
Người trong n.g.ự.c dừng một chút, mới ồ một tiếng: "Xin , khiến sợ hãi ."
"Ta cam đoan với , chắc chắn sẽ ."
Tề Vân Mộc khẽ c.ắ.n môi, nữ nhân vẫn là lung tung, cửa còn qua, ngờ nghĩ đến !
"Nàng tỉnh hãy nghĩ tới !"
Lại là một hồi yên tĩnh, đó trong n.g.ự.c giật giật, nhưng ôm c.h.ặ.t, chịu buông tay.
Vậy nên nàng nhúc nhích nữa, chỉ :
"Phu quân, tỉnh ."
Tề Vân Mộc lạnh lùng hừ một cái: "Lừa đảo!"
"Trong mơ cũng lừa gạt ."
Tô Vãn Đường ôm c.h.ặ.t: "..."
Trong mơ?
Hắn cho là đang ở trong mơ?
Tô Vãn Đường nhíu mày, sắc mặt trắng thêm mấy phần, nhưng nàng vẫn nhẹ giọng giải thích: "Vân Mộc, mơ, là thật."
"Không tin thì xem?"
Tay chân Tề Vân Mộc cứng đờ.
Sau một hồi, mới dè dặt buông tay.
Vừa buông chằm chằm nàng , giống như sợ một khắc nàng sẽ tan biến.
Tô Vãn Đường kéo tay của đặt lên mặt , ánh mắt sáng lấp lánh: "Chàng xem, là ấm áp."
"Chàng tin thì thể véo một cái."
Tề Vân Mộc: "..."
Véo nàng thì ích gì?
Hắn trầm mặc một hồi, duỗi tay véo mạnh đùi một cái.
Cơn đau ập tới, khiến đầu óc lập tức tỉnh táo vài phần.
Hắn chăm chú qua.
Người mắt vẫn còn, cũng biến mất.
Hắn về phía cái giường bên cạnh, giường rỗng tuếch.
Tề Vân Mộc ngẩn một lát, đó đưa tay nhéo má Tô Vãn Đường: "Nàng... là thật?"
Tô Vãn Đường: "... Ta là thật."
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y của , chân thành : "Vân Mộc, thật sự ."
"Xin , khiến lo lắng."
Tô Vãn Đường mới xong, rèm cửa mở , Đào Hương đến, đầu tiên nàng sững sờ, đó mừng rỡ bước nhanh đến gần: "Cô nương, ngài tỉnh ."
Tô Vãn Đường ừ một tiếng, Tề Vân Mộc đang ngẩn ngơ chằm chằm nàng chớp mắt, hỏi Đào Hương: "Sao các ngươi tới đây?"
Đào Hương chột dám Tề Vân Mộc: "Cô gia lo cho cô nương, hôm nhận tin chạy tới."
Tô Vãn Đường đáy lòng run lên, chịu vì nàng mà ngại xa xôi tới đây.
...
"Hắn thế là ?"
Trông thấy nàng tỉnh , phản ứng của Tề Vân Mộc thích hợp.
Đào Hương nhanh ch.óng liếc Tề Vân Mộc, cúi đầu thấp giọng : "Đại công t.ử với cô gia là, khả năng cô nương sẽ tỉnh ..."
Tô Vãn Đường nhíu mày: "Ta hôn mê bao lâu, nghiêm trọng ?"
Đào Hương: "... Quan đại phu và d.ư.ợ.c liệu đều đến kịp thời, cho nên mấy ngày tính mạng cô nương còn nguy hiểm, Quan đại phu , trong vòng năm ngày chắc chắn cô nương sẽ tỉnh..."
Giọng Đào Hương càng ngày càng nhỏ.
Hôm qua, nàng cũng ở đây, nhưng kịp thời giải thích với cô gia, bây giờ đại công t.ử và Quan đại phu đều ở nơi , nếu như cô gia nổi giận, sợ là nàng chịu nổi.
Nói đến mức , còn gì mà Tô Vãn Đường hiểu.
Lại là đại ca của nàng tạo nghiệp.