Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 215
Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:51:01
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Vãn Đường chằm chằm Tề Vân Mộc chớp mắt, hình như trong mắt ánh lấp lóe.
"Cho nên đây chính là nguyên nhân hôm nay đối xử ôn hòa với các tướng sĩ trong doanh?"
Không thể phủ nhận, lời khiến nội tâm nàng cảm thấy vui sướng.
Nàng xuất từ nhà võ tướng, yêu thích giơ đao múa kiếm, ngâm thơ đối từ, từ nhỏ giống với các quý nữ.
Vì thế nàng cũng từng chịu ít ánh mắt khinh thường và xa lánh, nhưng nàng rộng rãi, bất kể là gì cũng để trong lòng, nhưng điều cũng đại biểu nàng khó thụ.
Bây giờ như , những khổ sở đều đáng nhắc tới.
Vân Mộng Hạ Vũ
Dường như thỉnh thoảng Tề Vân Mộc sẽ cho nàng một chút niềm vui bất ngờ.
Ánh mắt Tề Vân Mộc khẽ lóe lên, đáp : "Một nửa."
Tô Vãn Đường ngửa đầu : "Một nửa?"
"Thế một nửa còn thì ?"
Tề Vân Mộc lên tiếng.
Sao nữ nhân ngu xuẩn như , nàng trở thành tướng quân kiểu gì ?
Đột nhiên, nàng chợt hiểu .
Tô Vãn Đường chằm chằm Tề Vân Mộc: "Một nửa nguyên nhân còn là vì đúng ?"
Mặc dù nàng sớm nghĩ đến lý do , nhưng chắc chắn.
Khóe môi Tề Vân Mộc khẽ cong lên.
Cũng ngốc lắm.
"Đi ngủ."
"Chàng cho , rốt cuộc ?"
"Nàng ngủ ?"
"Ngủ ngủ ngủ!"
Mấy giây ...
"Tô Vãn Đường, bảo nàng ngủ, nàng đang gì đấy?" Tề Vân Mộc bắt lấy bàn tay đang châm lửa khắp nơi , nhíu mày .
Tô Vãn Đường hùng hồn đáp: "Ngủ đó."
Tề Vân Mộc: "..."
Hắn kiểu ngủ đó.
"Đã muộn lắm ."
"Ta vẫn thể, phu quân còn thể ?"
Nửa khắc đồng hồ , màn lụa bắt đầu nhẹ nhàng đong đưa.
"Phu quân, cho , ?"
"... Phải!"
_
Ngày kế tiếp, Tô Vãn Đường và Khang tướng quân bắt đầu triệu tập tướng sĩ, chuẩn xuất phát tới biên cảnh Nam Hào trợ giúp.
Hai ngày , trời còn sáng Tô Vãn Đường ngoài, đến đêm mới về, cho dù Tề Vân Mộc cố chống cơn buồn ngủ chờ nàng về, cũng chỉ thể với thêm vài câu.
Ngày thứ ba, đại quân xuất phát.
Thái t.ử điện hạ và Trữ phi nắm tay tiễn đại quân khỏi thành, dân chúng trong thành đường đưa tiễn.
Tề Vân Mộc ở lầu các, xa xa nữ tướng quân mặc áo giáp buộc tóc đuôi ngựa cao, uy phong lẫm lẫm lưng ngựa. Một tay nàng nắm dây cương, một tay vẫy tay đáp bách tính tới tiễn đưa.
Lúc tầm mắt của nàng trông , Tề Vân Mộc cũng đưa tay , nhẹ nhàng lắc lư.
Tô Vãn Đường, nhất định bình an trở về.
Ta chờ nàng.
Đêm qua Tề Vân Mộc tới tiễn nàng , từ xa Tô Vãn Đường thấy , lúc ngang qua lầu các nàng lộ một nụ xán lạn, mà đó, ngay mặt tướng sĩ và đám đông ồn ào, nàng đặt hai ngón tay lên môi, chìa tay về phía Tề Vân Mộc từ xa.
Tề Vân Mộc thấy rõ động tác của nàng , cả cứng đờ, vành tai cũng đỏ lên.
Cùng lúc đó, thấy động tác của Tô Vãn Đường đều lên lầu các, khi thấy Tề Vân Mộc, tiếng huýt sáo và tiếng trêu ghẹo dứt bên tai.
Tề Vân Mộc tức suýt nữa thì c.ắ.n vỡ răng.
Nữ nhân thật là...
Gan to bằng trời!
Đêm qua, bọn họ từ biệt .
Cách từ biệt của nàng khiến ... cho .
Nàng , bù tất cả những thiếu thốn ...
Tề Vân Mộc trừng mắt đang xán lạn , phất tay áo rời , cuối cùng thôi.
Mãi đến khi thấy bóng dáng nàng nữa mới rời .
Khang tướng quân cũng Tô Vãn Đường hoảng sợ.
Ông Tô Vãn Đường vẻ mặt hồng hào đắc ý, lầu các, lắc đầu.
Người trẻ tuổi bây giờ thực sự là… chơi.
Sau ngày .
Câu chuyện về Tề đại công t.ử và Tô tướng quân như măng mọc mưa, xuất hiện ồ ạt, các hiệu sách lớn cung đủ cầu.
Ngay cả bản Tề Vân Mộc cũng thấy, sai Trúc Ngư mua vài quyển về.
Hắn ghét bỏ cong khóe môi.
"Rõ ràng là mến mộ nàng lâu, vì thành nàng theo đuổi bỏ?"
Trúc Ngư: "..."
Đây chỉ là lí do thoái thác, đến cả bản ngài còn cho là thật thế?
"Tán hết gia tài để ôm... Tề đại công t.ử về? Cái là ai , là ôm mỹ nhân về ?"
Vẻ mặt Trúc Ngư phức tạp: "..."
Cái còn cần tranh luận ?
Không .
Từ ban đầu là thiếu phu nhân cưỡng ép... Khụ khụ, bản chính là thiếu phu nhân ôm công t.ử về.
"Tô tướng quân dẫn binh xuất chinh, cùng Tề mỹ nhân lưu luyến rời từ biệt lầu các, đêm tối thưa, lầu cao cột đỏ, quấn quýt triền miên..."
Nụ bên môi Tề Vân Mộc tan hết, đập quyển thoại bản tay xuống bàn : "... Viết cái gì thế !"
"Do ai ?!"
Trúc Ngư bước lên phía thu quyển thoại bản , vẻ mặt lòng đầy căm phẫn: " , thể như thế chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-215.html.]
"Công t.ử yên tâm, nô tài lập tức sai cấm quyển thoại bản !"
Mua đứt!
Mua hết về lén!
Tề Vân Mộc hừ một tiếng, cầm lấy một bản khác:
"Tô tướng quân ở , Tề đại công t.ử ở …"
Tề Vân Mộc nhíu mày, hỏi Trúc Ngư: "Đây là ý gì?"
Trúc Ngư cảm giác mồ hôi lạnh ứa , vội vàng bước lên , dè dặt đưa tay: "Bản cũng , cũng cấm!"
A a a, quyển cũng mua đứt!!!
Xem là như thế nào.
Tề Vân Mộc chằm chằm trong chốc lát, cau mày cẩn thận , lâu , xanh mặt, ném mạnh quyển thoại bản xuống: "Toàn cái gì !”
"Những điên !"
Trúc Ngư yên lặng cúi đầu.
Tề Vân Mộc tức đỏ mang tai, nghiến răng nghiến lợi : "Đi, bây giờ, lập tức, lập tức tìm một bản khác!"
Trúc Ngư sửng sốt: "... Công t.ử, như thế nào?"
Ánh mắt Tề Vân Mộc lạnh lẽo: "Đổi vị trí cho !"
Trúc Ngư: "..."
Hắn liều mạng nhịn .
"Vâng, công t.ử."
"Chờ một chút, vật như , cho phép xuất hiện nữa."
Trúc Ngư: "Vâng."
_
Ngày đầu tiên Tô Vãn Đường , sinh hoạt của Tề Vân Mộc vẫn như cũ; ngày thứ hai, thỉnh thoảng sẽ lên tường cao một cái; ngày thứ ba, ăn cơm tối xong sẽ cạnh bàn một lát, nhưng ánh mắt vẫn liếc hướng tường cao.
Ngày thứ tư, khi về thoại bản, ngày thứ năm đến vô cùng hứng khởi, ngày thứ sáu, cấm tất cả thoại bản lớn.
Ngày thứ bảy...
Tề Vân Mộc ở trong viện, về phía tường cao.
Lúc nàng đến nhỉ, khi nào mới thể trở về?
Võ công của nàng thật sự như Tần Thống lĩnh , nếu như thật, nhất định nàng sẽ thương .
"Công t.ử, đưa đồ tới, là lúc thiếu phu nhân đặt ." Trúc Ngư xuyên qua hành lang, đến lưng Tề Vân Mộc, nhẹ giọng bẩm báo.
Tề Vân Mộc hồn, giọng nhàn nhạt: "Thứ gì?"
Mặt Trúc Ngư lộ vẻ phức tạp: "... Công t.ử, ngài tận mắt là ."
Một khắc đồng hồ .
Tề Vân Mộc mấy cái hộp đặt bàn, ấn đường giật điên cuồng.
Trong mỗi cái hộp đều đặt một cái vỏ v.ũ k.h.í đẽ giống .
Ngay cả con d.a.o găm cũng khảm đầy bảo thạch.
Mắt thẩm mỹ của nữ nhân thế nào , rèn cái vỏ lòe loẹt thế?
Lúc Trúc Ngư nhỏ giọng nhắc nhở: "Công t.ử, nô tài Đào Hương , thiếu phu nhân cho rằng công t.ử cảm thấy binh khí đáng sợ, mới cố ý rèn những cái vỏ đáng sợ ."
Tề Vân Mộc: "..."
Mấy cái vỏ lấp lánh , còn bảo là đáng sợ?
Thật sự là sắp lóa mù mắt !
Đây là đầu tiên thấy... cái vỏ binh khí phú quý rêu rao như .
'Ta giữ một cây đao, nếu thì bảo vệ kiểu gì?'
'Phu quân, sợ đao ?'
'Thế kiếm thì ?’
Kí ức quá khứ đột nhiên ập tới, vẻ ghét bỏ trong mắt Tề Vân Mộc chậm rãi tiêu giảm.
Ánh mắt d.a.o động, về phía cái vỏ đao lấp lánh đủ loại màu sắc, rêu rao phú quý .
Khảm nhiều như , cộm tay ?
Nghĩ , duỗi tay cầm lấy cái vỏ đao .
Nặng hơn trong tưởng tượng, nhưng cũng cộm tay, bảo thạch khảm c.h.ặ.t chẽ.
Trong mắt Tề Vân Mộc ánh lên ý .
Lần sợ là nàng thật sự tán hết gia tài nhỉ?
Nữ nhân ... đúng là hào phóng.
"Thu hết ."
Tề Vân Mộc đặt vỏ đao xuống, theo thứ tự lượt sờ những vỏ v.ũ k.h.í khác, mới sang với Trúc Ngư.
"Vâng." Trúc Ngư.
"Để trong phòng ." Tề Vân Mộc .
Trúc Ngư: "Vâng."
Hắn đang đóng nắp hộp, nhưng Tề Vân Mộc :
"Chờ một chút."
Trúc Ngư im lặng về phía .
"Treo cái vỏ đao lên." Tề Vân Mộc .
Trúc Ngư: "... Treo ở chỗ nào?"
Tề Vân Mộc thản nhiên : "Treo ở chỗ nàng treo đao."
Trúc Ngư hiểu rõ.
Sau tường nhớ , đây là vỏ đao nhớ .
"Vâng."
Trong căn phòng đầy vật dụng màu nhạt, đột nhiên nhiều thêm một cái vỏ đao lấp lánh đủ loại màu sắc, bắt mắt bao nhiêu thì đáng chú ý bấy nhiêu.
Nó cứ rêu rao khí phách ở đó, giống như chủ nhân của nó, cho dù hợp với nơi , nó cũng thể bình chân như vại, mạnh mẽ chiếm một vị trí ở nơi đấy.
_
Ngày thứ hai mươi Tô Vãn Đường rời , nhiều hòm xiểng đưa viện Trường Minh.
Đó là y phục, chăn đệm, đồ trang sức mà Tề Vân Mộc đặt cho Tô Vãn Đường.
Y phục là màu đỏ nàng yêu thích, chăn đệm đồ trang sức đều là thượng đẳng nhất, chỉ tiếc đồ vật đến, chủ nhân của nó xa ở ngoài ngàn dặm.