Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 212

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:50:58
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi trưa, Tô Vãn Đường bước ngoài doanh trướng nhận bẩm báo, Tề Vân Mộc tới doanh trướng của Tần Thống lĩnh, hai trò chuyện vui vẻ, đến bây giờ còn .

Tô Vãn Đường nhướng mày: "Thật sự là trò chuyện vui vẻ?"

"Vâng."

Trong mắt Tô Vãn Đường lóe lên vẻ mờ mịt.

Vừa vẻ mặt Tề Vân Mộc như kiểu chuẩn gây sự, thể trò chuyện vui vẻ với Tần thống lĩnh? Nếu thật sự thể biến gió lốc thành mưa phùn nhanh như , nàng nhất định học hỏi kinh nghiệm của Tần Thống lĩnh, xem vuốt lông kiểu gì.

Đi đến ngoài doanh trướng của Tần Thống lĩnh, Tô Vãn Đường thấy giọng Tần Thống lĩnh truyền đến: "Tóm , tướng quân của chúng là nữ trung hào kiệt, tướng quân thiếu chủ điều phủ Lãng Vương, từ đó càng phi thường hơn! , Tề đại nhân tướng quân thành tướng quân như thế nào ?"

Tề Vân Mộc dịu giọng : "Không ."

"Tề đại nhân thấy đấy thôi, hôm đó thiếu chủ tới quân doanh, trong quân tổ chức lôi đài thi đấu, tướng quân cầm trường thương trong tay giữ vững một lôi đài, tư thế hiên ngang, vô cùng uy phong." Tần Thống lĩnh đến đây còn nghiền: "Lúc cũng lên, nhưng tới ba mươi chiêu đ.á.n.h xuống lôi đài."

Ánh mắt Tô Vãn Đường lóe lên: "..."

Sao nhắc tới nàng ?

Tề Vân Mộc luôn nàng quy củ, cũng liệu ghét bỏ nàng giơ đao múa kiếm thô lỗ ?

Tô Vãn Đường vội vàng xốc rèm lên , hai đồng thời về phía nàng .

Tần Thống lĩnh vội vàng dậy: "Tướng quân."

Tô Vãn Đường ừ một tiếng, về phía Tề Vân Mộc.

Nằm ngoài dự đoán của nàng , vẻ mặt Tề Vân Mộc hiền hòa, ngay cả vẻ lạnh nhạt thường ngày cũng giảm ít.

Hắn ngay ngắn ở chỗ đó, ngay cả lều vải cũng tăng thêm chút hào quang.

"Tướng quân, thuộc hạ lấy cơm trưa tới." Thấy hai liếc mắt đưa tình, Tần Thống lĩnh thức thời .

Tô Vãn Đường gật đầu: "Đưa đến trong trướng của , đừng lấy thức ăn cay."

"Vâng." Tần Thống lĩnh đồng ý.

Đợi khi Tần Thống lĩnh , Tô Vãn Đường với Tề Vân Mộc: "Phu quân, tới trướng của ."

Tề Vân Mộc đồng ý dậy.

Lúc hai sóng vai ngoài, ít âm thầm vây xung quanh.

Hôm nay trong doanh cũng phu quân của Tô tướng quân đến đây, tên tuổi của vị với tất cả sớm như sấm bên tai, ai cũng đến xem náo nhiệt.

Tô Vãn Đường da mặt dày cũng sợ bọn họ , nhưng nàng sợ Tề Vân Mộc tự nhiên, định lên tiếng trách cứ, Tề Vân Mộc nắm lấy tay nàng , dịu dàng với nàng .

Tô Vãn Đường nụ cho hoa mắt, mặc cho nắm tay kéo về phía .

Gần như đồng thời, xung quanh vang lên một tràng tiếng hoan hô, thậm chí còn huýt sáo.

Vân Mộng Hạ Vũ

Tô Vãn Đường thấy vành tai Tề Vân Mộc đỏ lên, nhưng cũng buông nàng .

Bình thường chỉ Tề đại công t.ử xảo trá thế nào, khó gần như thế nào, hôm nay thấy ôn hòa vô hại như , ít đều đ.á.n.h bạo tiến lên chào hỏi.

"Tề đại nhân."

"Tề đại nhân tới ."

"Tề đại nhân đến thường xuyên nhé."

"..."

Tề Vân Mộc ôn hòa gật đầu đáp từng một.

Mặc dù trong lòng Tô Vãn Đường kinh ngạc, nhưng thể phủ nhận, nàng vui vẻ.

Vào trong trướng, tách biệt khỏi những ánh bên ngoài, Tề Vân Mộc lập tức buông tay nàng , Tô Vãn Đường trở tay nắm c.h.ặ.t t.a.y , bước đến mặt , ngửa đầu : "Phu quân, hình như hôm nay khác.”

Nàng đến cửa cung đón một quãng thời gian, ngẫu nhiên cũng thấy giao tiếp với đồng liêu. Khi đó, giống như một con mèo tự phụ khinh , tâm trạng sẽ bố thí cho ngươi một ánh mắt, tâm trạng cũng thèm , giống hôm nay, gặp ai cũng , ôn hòa vô hại.

Tề Vân Mộc cúi đầu nữ t.ử gần như sắp dính lên , ánh mắt lóe lên, : "Nàng thích?"

Dựa theo tính tình của , chắc chắn sẽ đôi co với Tần Thống lĩnh một trận, nhưng đây là địa bàn của nàng , mắng xong là thể thoải mái rời , nhưng đắc tội với tướng lĩnh trướng của nàng , nàng xử lý thế nào đây?

"Thích chứ." Tô Vãn Đường buông tay của , hai tay ôm lấy eo của , cọ lên : "Cực kỳ thích."

" hình như thấy là phu quân gây sự với Tần Thống lĩnh mà?"

Tề Vân Mộc để mặc nàng rúc n.g.ự.c , lạnh giọng : "Nàng là tướng quân của bọn họ, mà là phu quân của nàng, đối với thuộc hạ, nên độ lượng bao dung.”

Cũng thể tổn hại uy nghiêm trong quân đội của nàng .

Ánh mắt Tô Vãn Đường sáng lấp lánh: "Thế phu quân để ý chuyện y phục nữa ?"

Tề Vân Mộc: "Không ."

"Ừm."

Không , hình như đây là câu Tề Vân Mộc với nàng nhiều nhất.

"Phu quân quá."

Tô Vãn Đường đột nhiên nhón chân lên, nhẹ nhàng mổ lên mặt Tề Vân Mộc một cái.

Tề Vân Mộc đè cảm giác tê dại trong lòng xuống, xụ mặt đẩy nàng : "Không quy củ."

Tô Vãn Đường chớp mắt với , động tác im lặng.

Tề Vân Mộc nhíu mày, còn kịp phản ứng thì thấy Tô Vãn Đường nhanh chân doanh trướng, đó bên ngoài truyền đến một loạt tiếng bước chân hỗn loạn.

"Tất cả cho !"

Mười bóng dáng đang chạy trốn lập tức dậm chân tại chỗ.

Tề Vân Mộc vén một góc rèm lên ngoài, vặn đối diện với gương mặt tươi của vị tướng lĩnh trẻ tuổi chạy nhanh nhất, màu da đen nhánh, toét miệng với Tô Vãn Đường: "Tướng quân, chỉ ngang qua, hì hì, ngang qua."

Trông thấy Tề Vân Mộc xốc rèm lên, còn vẫy tay với .

Tề Vân Mộc: "..."

Hắn im lặng nhẹ nhàng buông rèm xuống.

Vừa , bọn họ thấy ?

Hai má Tề Vân Mộc ửng hồng.

Sau đó, thấy giọng Tô Vãn Đường truyền đến: "Trừ Ngu tiểu tướng , tất cả , chạy quanh bãi ngựa mười vòng!"

Mười mấy lập tức lộ vẻ u oán, ngay đó, Tô Vãn Đường : "Ngu tiểu tướng, gấp đôi!"

Lần chỉ còn Ngu tiểu tướng u oán.

Bên ngoài nhanh ch.óng về bình tĩnh, khóe môi Tề Vân Mộc nhịn nhẹ nhàng cong lên, xuống giường nghỉ của Tô Vãn Đường.

Tô Vãn Đường tiến thấy cao quý chiếc giường thấp bé của , sờ chăn mền nàng thường dùng lúc nghỉ trưa.

Trong lòng Tô Vãn Đường hiếm khi sinh cảm xúc hổ.

Nàng mất tự nhiên qua: "Phu quân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-212.html.]

Tề Vân Mộc ngẩng đầu nàng một cái, : "Trước nàng thường ngủ ở đây ?"

Tần Thống lĩnh khi nàng gia nhập trướng Trữ phi, chỉ cần phụ Tô gia ở thành Phụng Kinh, phần lớn thời gian nàng đều ngủ trong doanh.

Ánh mắt Tô Vãn Đường lóe lên, ?

Tần Thống lĩnh cho ?

Nàng nhẹ nhàng xuống bên , gật đầu: "Ừm."

"Có điều lâu qua đêm ở đây, chỉ là thỉnh thoảng nghỉ trưa mà thôi."

Tề Vân Mộc lên tiếng nữa.

lúc , Tần Thống lĩnh bưng cơm đến đây, thấy hai sát tháp, khóe môi giật giật.

Cảnh ... giống như tân hôn thế nhỉ?

À, cũng mới hơn một tháng, vẫn đang là tân hôn.

"Tề đại nhân, đồ ăn trong doanh trại đơn giản, cũng hợp khẩu vị của ngài ."

Tề Vân Mộc mấy bát đồ ăn bày bàn, nhẹ nhàng : "Rất , phiền ."

Nếu giày vò một buổi trưa, nhất định Tần Thống lĩnh sẽ cho rằng tin tức đều là lời đồn, mà xem hiện tại hiền lành vô hại tới mức nào chứ?

Mà bây giờ, Tần Thống lĩnh dám ở thêm dù chỉ một khắc: "Không phiền phiền chút nào, ngài ăn từ từ, ngoài ."

Hắn sợ Tề Vân Mộc nghĩ tới vụ , giày vò một buổi chiều nữa.

Sau khi Tần Thống lĩnh rời , Tô Vãn Đường suy tư Tề Vân Mộc, đó xích gần , tò mò hỏi: "Chàng thế?"

Tề Vân Mộc cầm đũa, lạnh nhạt liếc nàng một cái: "Không gì."

Tô Vãn Đường chằm chằm chớp mắt, vẻ mặt đầy tin.

Lúc Tề Vân Mộc mới : "Chỉ nhờ dẫn đường, dạy b.ắ.n tên mà thôi."

Tô Vãn Đường nheo mắt , đơn giản thôi ?

Thế Tần Thống lĩnh giống chuột thấy mèo, chạy trốn nhanh như ?

"Nàng ăn ?"

Tô Vãn Đường vội vàng xuống: "Ăn."

Lúc ăn, thỉnh thoảng Tô Vãn Đường quan sát Tề Vân Mộc.

Hắn là vô cùng kén chọn, đồ ăn trong phủ đều tinh xảo, mà trong doanh là cơm tập thể, cũng ăn quen ?

từ đầu tới cuối Tề Vân Mộc hề lộ vẻ bất mãn, sức ăn cũng khác ngày thường là bao.

Lúc Tô Vãn Đường mới yên tâm.

Ăn cơm xong, vốn dĩ Tô Vãn Đường dẫn ngoài dạo, nhưng lúc nắng gắt, trong doanh trại vườn, nên cả hai chỉ nghỉ ngơi trong trướng.

Tề Vân Mộc thói quen ngủ trưa, ban đầu Tô Vãn Đường tưởng rằng sẽ về phủ, ngờ rằng trong trướng của nàng , còn ngủ giường của nàng .

cái ổ… của nàng ...

Không xứng với con mèo cao quý như .

Tô Vãn Đường ý đồ ngăn cản : "Cái giường quá nhỏ..."

"Không ." Tề Vân Mộc .

"Cũng cứng nữa."

"Không ."

Tô Vãn Đường: "..."

Nàng thấy cởi áo ngoài và ủng, nhiều nữa cũng vô dụng, ý quyết.

Tô Vãn Đường ngẫm nghĩ, đó cũng xuống.

Không ngày nào nàng cũng ngủ trưa, chỉ thi thoảng buồn ngủ mới nghỉ ngơi một chút, nhưng hôm nay mặc kệ nàng buồn ngủ , nàng đều ở đây với .

Giường nhỏ, hai song song dán sát .

Tô Vãn Đường hài lòng với điều , chỉ là nơi mát mẻ bằng viện Trường Minh, gần khó tránh khỏi sẽ nóng.

Tô Vãn Đường yên lặng dịch sang bên cạnh, nửa treo ở bên ngoài.

là Tề Vân Mộc thấy nóng.

chịu nổi cơn buồn ngủ quen thuộc giờ mỗi ngày, cộng thêm giường mùi hương của Tô Vãn Đường, đầy một lát chìm giấc ngủ.

Tô Vãn Đường bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đều, mới chậm rãi dậy , thấy trán một lớp mồ hôi mỏng, đại khái là bởi vì nóng mà lông mày nhíu , nàng lập tức lấy một cái quạt nan quạt cho .

Gió mát phả mặt, đôi lông mày đang nhíu của Tề Vân Mộc dần dần giãn .

Tô Vãn Đường nhếch môi, một tay chống cằm, một tay quạt gió cho .

Dường như yếu ớt như nàng tưởng.

Sao ca ca gọi là tên yếu ớt?

Không Tô Vãn Đường đột nhiên nghĩ đến cái gì, tim đập hẫng một cái.

Có lẽ, cũng yếu ớt, mà là bởi vì nàng ...

Bởi vì nàng , mới bằng lòng ăn cơm rau dưa, bởi vì nàng , mới bằng lòng ngủ chiếc giường thấp bé nóng bức, hơn nữa từ đầu tới cuối, một tia bất mãn và lời oán giận.

Ý nghĩ khiến nhịp tim Tô Vãn Đường trở nên dồn dập.

Ánh mắt nàng dần trở nên nóng rực.

Nàng nhiều thi thư, nên dùng từ ngữ gì để hình dung cảm xúc hiện tại của .

Suy nghĩ hồi lâu, nàng mới nghĩ một câu phù hợp.

Dường như nàng cũng trời xanh chiếu cố.

Nàng từng hâm mộ thiếu chủ, hâm mộ Vân Hàm, bây giờ, phần ân huệ , dường như cuối cùng cũng rơi xuống đầu nàng .

Tô Vãn Đường càng nghĩ, càng cảm thấy trong lòng ngọt ngào.

Mặc dù đêm đó, đối xử với nàng cũng coi như dung túng và rộng lượng, nhưng nàng cảm thấy trong phần ôn hòa cách, mà bây giờ, vẻ chút cách biến mất từ lúc nào.

nhỉ?

Bởi vì nàng chịu trận đòn , đau lòng?

Hay là, cũng thích nàng ?

Bất kể là loại nguyên nhân nào, đều đủ để trong lòng nàng xao động yên!

À đúng, hình như từ dùng như thế.

Thôi, dù cũng là ý đó!

Tô Vãn Đường đang ngủ say giường của , mắt sắp híp cả .

 

Loading...