Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 211
Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:50:57
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm trời sáng, hai gần như tỉnh cùng lúc.
Khi ánh mắt cả hai chạm cũng khẽ giật , đó ăn ý dịch chuyển tầm mắt, khóe môi đều cong lên.
Sau khoảnh khắc yên lặng mập mờ, Tô Vãn Đường : "Phu quân, nên dậy ."
Còn dậy nữa, nàng mất.
Nàng đến muộn , bởi mà trễ giờ tảo triều thì thể .
Nếu , chắc chắn xù lông lên mất.
Tề Vân Mộc ừ một tiếng dậy .
Hôm nay mặc áo khoác màu xanh đậm, thắt lưng cùng màu treo ngọc bội mà Tô Vãn Đường tặng, hai bên vạt áo khoác đều treo tua rua.
Tô Vãn Đường thoáng chốc đến ngây .
Nàng ít khi thấy ăn mặc một cách chăm chút, cao quý như .
Vân Mộng Hạ Vũ
Giống như thấy một con mèo nhỏ tắm xong, ai giơ tay vuốt ve một hồi?
Tô Vãn Đường chằm chằm chớp mắt, thậm chí còn quên buộc đai lưng.
Thật sự đè xuống.
nếu nàng dám thật, sẽ giận bao lâu?
Tề Vân Mộc nhận thấy ánh mắt nóng rực của nàng , nhẹ nhàng cong môi, đến mặt nàng , duỗi tay buộc đai lưng cho nàng , xong còn xoay thì thầm bên tai nàng : "Nên xuất phát."
Hơi thở ấm áp phả bên tai, khiến lòng Tô Vãn Đường ngứa ngáy khó nhịn.
nàng còn kịp tay, lướt qua bên cạnh nàng , xa, thấy nàng chậm chạp theo, còn khẽ hất cằm hiệu cho nàng , vẻ mặt kiêu căng: "Có ?"
Tô Vãn Đường xác nhận.
Hắn thật sự đang trêu chọc nàng !
Hắn chắc chắn rằng thời gian đang gấp, bọn họ gì.
Tô Vãn Đường bất đắc dĩ thở dài, đến mặt , một lời nắm c.h.ặ.t t.a.y của .
Tề Vân Mộc thoáng , im lặng nhếch môi.
Hai ăn sáng xong, Đào Hương nhân lúc Tề Vân Mộc súc miệng đưa t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cho Tô Vãn Đường.
Tô Vãn Đường hề đổi sắc mặt, uống một cạn sạch.
Một khắc đồng hồ , xe ngựa chậm rãi chạy .
Mãi đến khi xe ngựa khỏi Tề Phủ, xuyên qua hai con đường, hướng quân doanh, Tô Vãn Đường mới bỗng nhiên phát hiện gì đó đúng.
Nàng Tề Vân Mộc từ xuống : "Hôm nay triều ?"
Nàng thật sự sắc mê mắt, để ý đến mặc quan phục, nghĩa là hôm nay nghỉ.
Tề Vân Mộc thản nhiên gật đầu: "Ừm."
Tô Vãn Đường chăm chú : "..."
"Sao sớm?"
Nếu nghỉ, lúc đó khẳng định nàng sẽ đè xuống.
Tề Vân Mộc thấu tâm tư của nàng , đưa tay véo má của nàng , giống như mà : "Tô tướng quân, trầm mê sắc ."
Tô Vãn Đường: "..."
Rõ ràng là quyến rũ nàng .
bây giờ muộn, bọn họ ngoài, chỉ thể chờ đợi ban đêm trở về đè .
"Chàng triều, ngoài gì?" Tô Vãn Đường ủ rũ.
Tề Vân Mộc nhéo má nàng một cái mới buông tay: "Ta đưa nàng ."
Hai mắt Tô Vãn Đường sáng lên.
Cố ý đưa nàng , cũng là một chuyến khiến cho nàng vui vẻ.
Không lâu đó, xe ngựa dừng ở cổng quân doanh.
Tô Vãn Đường xuống xe ngựa, định tạm biệt Tề Vân Mộc thấy Tề Vân Mộc cũng xuống xe, nàng sững sờ: "Phu quân?"
Tề Vân Mộc cúi đầu hỏi nàng : "Ta thể xem ?"
Tô Vãn Đường kinh ngạc.
Hắn xem?
Đây là quân doanh đó, thích hợp cho xem thì ?
"Không ?" Tề Vân Mộc khẽ nhíu mày.
Tô Vãn Đường hồn, vội vàng gật đầu: "Được chứ."
Dĩ nhiên ai cũng thể quân doanh, nhưng nhà thể.
" bên trong là đao đao thương thương và một đống đàn ông thô lỗ, gì cả." Tô Vãn Đường .
Tề Vân Mộc nhíu mày.
Hắn cũng xem là đàn ông thô lỗ như thế nào, dạy nàng những chuyện thô tục .
Cũng , cảnh nàng lớn lên là như thế nào.
"Vị thống lĩnh tặng y phục cho ngươi, thể gặp đó ?" Tề Vân Mộc đột nhiên .
Tô Vãn Đường khẽ giật , sững sờ .
Hắn...để ý bộ y phục ?
Không là hiểu lầm gì đấy chứ?
"Phu quân, Tần thống lĩnh ..."
"Tướng quân." Tô Vãn Đường còn xong thấy một giọng truyền đến, hai đồng thời , thấy Tần thống lĩnh vui vẻ tới, quan sát Tề Vân Mộc từ xuống một lượt, đó chắp tay vô cùng hứng thú thi lễ:
"Chắc hẳn vị là Tề đại nhân?"
Tề Vân Mộc gật đầu đáp lễ, hỏi Tô Vãn Đường: "Đây là?"
Tô Vãn Đường mím môi: "... Đây là Tần thống lĩnh."
Một chớp mắt đó, Tô Vãn Đường rõ ràng trông thấy, sắc mặt Tề Vân Mộc trầm xuống.
Nàng đang định mở miệng, Tề Vân Mộc vượt lên một bước: "Hôm nay Vãn Đường bận rộn nhiều việc, tham quan quân doanh một chút, thể phiền Tần thống lĩnh dẫn đường ?"
Thế gia công t.ử cao quý hơn cùng với khí thế lạnh lùng khỏi khiến cho tự thẹn bằng, ban đầu Tần thống lĩnh còn lo lắng vô lễ x.úc p.hạ.m , thấy mời dẫn đường, tất nhiên là vô cùng kinh ngạc, hì hì : "Đương nhiên là ."
"Chỉ cần tướng quân cho phép nghỉ là ."
Tô Vãn Đường Tần thống lĩnh phát giác gì, lòng nhắc nhở , nhưng ánh mắt của Tề Vân Mộc, nàng trầm mặc một hồi, chỉ thể : "... Được."
"Nếu là... chuyện gì, cứ sai đến báo cho ." Nếu mà chống đỡ thì gọi đến thông báo.
Tần thống lĩnh đắm chìm trong sự vui sướng vì lọt đôi mắt xanh bắt bẻ của Tề đại nhân, căn bản hiểu: "Tướng quân yên tâm, thuộc hạ đảm bảo theo Tề đại nhân một tấc cũng rời, khẳng định sẽ xảy chuyện."
Tô Vãn Đường: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-211.html.]
Người nàng chuyện Tề Vân Mộc, mà là .
"... Được ."
Nàng đầu về phía Tề Vân Mộc: "Phu quân, thế nhé."
Tề Vân Mộc ôn hòa một tiếng: "Đi ."
Tô Vãn Đường chạm tới nụ dịu dàng , tặng cho Tần thống lĩnh một ánh mắt tự cầu phúc , đó mới nhấc chân rời .
Tần thống lĩnh nhíu mày.
Ánh mắt tướng quân là ?
Hắn còn kịp cân nhắc cẩn thận, Tề Vân Mộc khẽ: "Làm phiền Tần thống lĩnh."
Tần thống lĩnh hồn, hì hì: "Không phiền phiền, Tề đại nhân mời tới bên ."
Tề Vân Mộc thu ý , chậm rãi xoay chân.
Mỗi tiếng cử động đều lộ phong phạm thế gia quý tộc, Tần thống lĩnh mà nhịn âm thầm líu lưỡi.
Thật sự hổ là công t.ử mà thế gia trăm năm nuôi dạy , dáng vẻ , phong thái , bộ dạng ... Thảo nào tướng quân tìm đủ cách nuông chiều dỗ dành.
Tần thống lĩnh cúi đầu đ.á.n.h giá bản , vô thức thu tác phong thô lỗ, ngay cả bước chân cũng nhỏ hơn nhiều...
Hừ, cũng cố ý bước nhỏ.
Là Tề đại nhân quá chậm, chỉ thể bước chậm .
Vừa mới bắt đầu còn , một lúc , Tần thống lĩnh phần nhịn nổi nữa, thế chậm quá, một bước của bằng ba bước của !
"Bên là cái gì?" Lúc , Tề Vân Mộc tò mò hỏi.
Tần thống lĩnh qua, lên tiếng giới thiệu: "Bên là chuồng ngựa, sân huấn luyện, còn lôi đài."
Tề Vân Mộc ồ một tiếng: "Bên thì ?"
"Bên là doanh trướng của các tướng lĩnh."
"À, thế còn bên đó?"
"..."
Sau gần nửa canh giờ như thế, Tề Vân Mộc hỏi xong các nơi trong doanh, mệt tìm chỗ nghỉ.
Tần thống lĩnh miệng đắng lưỡi khô, ước gì yên tĩnh một lát, vội vàng tìm cho một cái ghế ở gần đó.
ngờ , đây mới chỉ là bắt đầu.
Nửa canh giờ đó, Tề Vân Mộc hai bước là nghỉ, một hồi uống nước một hồi ngại nắng quá gắt bung dù, thì kiểm tra binh khí, ngón tay đặt lưỡi đao, xẹt qua mũi kiếm, Tần thống lĩnh sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Nếu tổ tông yếu ớt thương, tướng quân thao luyện đến lột da mới là lạ.
Cuối cùng Tề Vân Mộc đến chuồng ngựa, học b.ắ.n tên, mời Tần thống lĩnh dạy , từ đầu tới cuối thái độ giọng điệu đều vô cùng khách khí.
Thấy Tần thống lĩnh gì, còn áy náy một tiếng: "Xin , phiền Tần thống lĩnh quá lâu , nếu Tần thống lĩnh việc , tự dạo xung quanh."
Sao Tần thống lĩnh thể đồng ý , gượng : "Có thể dạy Tề đại nhân b.ắ.n tên là vinh hạnh của ."
Hầu như thế gia công t.ử đều cưỡi ngựa b.ắ.n tên, Tần thống lĩnh nghĩ, kỹ thuật của kém cũng sẽ kém đến nỗi nào, nhưng thật sự ngờ tới, ngay cả cung tiễn Tề Vân Mộc cũng kéo nổi!
"Cây cung nặng, nhẹ hơn ?"
Tề Vân Mộc nhíu mày hỏi , đợi trả lời : "Thôi, là ngày thường lười biếng, phiền Tần thống lĩnh."
Tần thống lĩnh: "Có!"
"Tề đại nhân chờ một lát, tìm một cây cung nhẹ."
Chờ tìm một cây cung nhẹ, Tề Vân Mộc ngại cây cung quá nhẹ, thế là tìm một cây nặng một chút, nhưng mà lúc trở về thấy Tề Vân Mộc kéo cây cung ban đầu.
Tần thống lĩnh: "..."
Tề Vân Mộc nhẹ nhàng với : "Làm phiền Tần thống lĩnh quá, cũng như thế nào kéo ."
Tần thống lĩnh giật giật môi: "Không phiền phức, phiền phức."
Mấy giây .
"Cánh tay mỏi, hôm nay học đến đây , cảm ơn Tần thống lĩnh." Tề Vân Mộc buông cung, vuốt cánh tay.
Tần thống lĩnh: "..."
Tổng cộng chỉ b.ắ.n ba mũi tên.
Một mũi tên b.ắ.n trúng bia, một mũi tên trúng bia, một mũi tên trúng hồng tâm.
"Chuồng ngựa con ngựa nào tính nết dịu dàng ngoan ngoãn một chút ?" Tề Vân Mộc hỏi Tần thống lĩnh.
Tần thống lĩnh nghẹn họng.
Cưỡi ngựa thể so với b.ắ.n tên, sơ ý té ngã, lấy gì để đền đây?
Tần thống lĩnh trầm mặc một lúc lâu, đó rốt cuộc cũng hỏi nỗi nghi ngờ trong lòng: "Có từng đắc tội Tề đại nhân ?"
Phê t.ử còn dày vò như thế!
Ý khóe môi Tề Vân Mộc chậm rãi tan .
Tần thống lĩnh thoáng , xác định suy nghĩ trong lòng.
Quả nhiên, thật sự từng đắc tội vị tổ tông lòng hẹp hòi hơn cả lỗ kim .
và vị từng gặp ...
Không đúng!
Dường như Tần thống lĩnh nghĩ tới điều gì, tim hẫng một nhịp.
Mấy ngày , tìm cho tướng quân một bộ y phục, sẽ là vì chuyện đó chứ?
Tần thống lĩnh lập tức cảm thấy chột .
Việc lớn lớn, nhỏ nhỏ, nếu so đo thật, hề chiếm lý.
"Tề đại nhân, ..."
"Tần thống lĩnh tham gia quân ngũ từ khi nào?" Tề Vân Mộc nhẹ giọng ngắt lời .
Bởi vì chột , tất nhiên là Tần thống lĩnh hỏi gì đáp nấy: "Mười bốn tuổi."
Tề Vân Mộc : "Ta thấy Tần thống lĩnh lớn hơn Vãn Đường?"
"Ừ, lớn hơn tướng quân bảy tuổi." Tần thống lĩnh âm thầm kêu khổ, vì bộ y phục mà Tề đại nhân hiểu lầm gì chứ, đầu rối lên, thốt : "Thê t.ử bằng tuổi ."
Tề Vân Mộc: "..."
Hắn im lặng một hồi, : "Tần thống lĩnh hiểu lầm, chỉ tìm hiểu quá trình trưởng thành của Vãn Đường."
"Tính tuổi thì lúc Vãn Đường quân doanh Tần thống lĩnh đầu quân, ngài gì ?"
Tần thống lĩnh thả lỏng nỗi lòng.
Hóa là chuyện .
Hắn vội : "Cũng coi như một chút, nếu Tề đại nhân hỏi gì, tất nhiên sẽ gì nấy."
Tề Vân Mộc nhẹ nhàng cong môi: "Vậy thì phiền Tần thống lĩnh."
Hiện tại Tần thống lĩnh hình thành phản xạ nhức đầu với câu , mấp máy môi: "Không phiền."