Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:47:00
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hừng đông ngày hôm , Trúc Ngư hầu hạ Tề Vân Mộc dùng cơm : "Công t.ử, nô tài hỏi Đào Hương, ý Trữ phi là, chỉ cần công t.ử mở miệng thì thể ngừng quân côn mỗi ngày, công t.ử, thiếu phu nhân thương thành như ..."

Tề Vân Mộc lạnh nhạt ngắt lời : "Nếu nàng , thể miễn cưỡng tặng nhuyễn kiệu cho nàng ."

Trúc Ngư: "..."

"Đêm qua thiếu phu nhân mới hạ sốt, hôm nay sợ là chịu nổi..."

"Nàng da dày thịt béo, lực lớn vô cùng, chỉ là mười quân côn, thể chịu nổi." Tề Vân Mộc cầm lấy khăn lau miệng, lạnh nhạt ngoài.

Không cho nàng nhớ lâu một chút, về nàng vẫn dám.

Trúc Ngư thầm thở dài.

Hắn cố hết sức.

đột nhiên gì đó nhanh ch.óng lóe lên trong đầu .

Trúc Ngư chút do dự, biểu cảm phức tạp bóng lưng mặc quan phục sắp bước nhà ăn.

Hắn tại chỗ do dự một lát, đó nhanh chân đuổi theo.

"Tốt nhất là ngươi nên im miệng, nếu phạt cả ngươi." Tề Vân Mộc khi kịp mở miệng.

Trúc Ngư: "..."

Trúc Ngư mím môi, nhỏ giọng lầm bầm: "Hôm nay, hình như công t.ử nghỉ."

Rõ ràng là lo lắng, mềm lòng, cứ miệng đúng lòng, vả yên lòng ngay cả ngày nghỉ cũng nhớ rõ.

Bước chân Tề Vân Mộc khựng .

Trúc Ngư yên lặng .

Bầu khí đột nhiên vô cùng kỳ lạ.

Không qua bao lâu, Tề Vân Mộc nữa nhấc chân, nhưng hướng ngoài viện, mà là về chính phòng: "Vậy thì quá, cho nàng dùng nhuyễn kiệu ."

Trúc Ngư chằm chằm bóng lưng như dứt khoát , cạn lời nghẹn họng.

Nói thật, tính cách của công t.ử nhà , nếu là cưới một vị tiểu thư khuê các nhu mì về, nhất định sẽ khiến tức c.h.ế.t.

Sau gần nửa canh giờ.

Trúc Ngư phòng bẩm báo: "Công t.ử, thiếu phu nhân nhuyễn kiệu cung."

Tề Vân Mộc thường phục, mặc áo bào tay áo rộng cầm một quyển sách án thư, chỉ hờ hững ồ một tiếng.

Một quãng thời gian dài đó trong phòng im lặng như tờ.

Trúc Ngư nhịn lặng lẽ thở dài: "Công t.ử, hơn nửa ngày ngài lật trang sách nào."

Tề Vân Mộc âm u qua.

Trúc Ngư nhắm mắt : "Nếu công t.ử còn tức giận, lẽ thể dùng cách khác để đòi , nếu tiếp tục như nữa, thương gân cốt thì ?"

Tề Vân Mộc lạnh nhạt cụp mắt.

"Công t.ử, chắc chắn thiếu phu nhân cũng sai , ngài rộng lượng tha thứ ?" Trúc Ngư thấy thái độ buông lỏng, vội vàng .

"Dù thiếu phu nhân cũng là tướng quân, nếu bởi mà giảm uy nghiêm trong quân đội thì cũng việc nhỏ."

Trúc Ngư lúc thể quá nhiều để tránh tạo thành hiệu quả ngược , đó yên tĩnh chờ đợi.

Qua nửa khắc , Tề Vân Mộc mới đặt quyển sách tay xuống, ném lệnh bài lên bàn: "Bảo Tang Hộc ."

Trúc Ngư vui mừng, bước lên phía nhận lấy: "Vâng."

"Việc còn trôi qua ." Tề Vân Mộc.

Trúc Ngư gật đầu: "Nô tài hiểu rõ."

Lúc Tề Vân Mộc mới cầm sách lên.

-

Lúc Tang Hộc đuổi tới Tô Vãn Đường đến ngoài Đông cung.

Sức khỏe Tô Vãn Đường đúng là , khi hạ sốt vẻ mặt cũng thấy ốm yếu lắm, chỉ là sắc mặt tái nhợt.

Hôm nay nàng tỉnh thì Đào Hương , hôm qua Tề Vân Mộc tới bóp mặt của nàng , lúc Tô Vãn Đường nghĩ, dù thế nào cũng nên nguôi giận một chút, kết quả... đúng là nguôi giận một chút, còn 'tri kỷ' cho nàng nhuyễn kiệu cung chịu đòn.

Tang Hộc đuổi theo ngoài dự liệu của nàng , mắt Tô Vãn Đường sáng lấp lánh Tang Hộc: "Hắn chịu tha thứ ?"

Tang Hộc khựng , đó : "Ở chỗ Trữ phi thì là ."

Tô Vãn Đường hiểu.

Hắn thể để nàng đ.á.n.h, nhưng vẫn tức giận.

lắm !

"Mau mau mau, trở về." Tô Vãn Đường kịp chờ đợi với kiệu phu.

Chỉ cần chịu nhả , hẳn là nàng thể thấy .

Đến lúc đó chân thành xin , chừng sẽ tha thứ nàng .

mà khiến Tô Vãn Đường thất vọng .

Lúc nàng trở viện Trường Minh, Trúc Ngư báo Tề Vân Mộc sớm ngoài.

"Hắn ? Bao giờ về?"

Trúc Ngư nhẫn tâm dập tắt suy nghĩ của nàng : "Công t.ử , khi vết thương của thiếu phu nhân lành , đừng tới tìm công t.ử."

Mắt Tô Vãn Đường tối sầm , nhưng nhanh ch.óng sáng lên: "Ta ."

Sức khỏe nàng , t.h.u.ố.c trị thương nhất, vả thương tới gân cốt, qua lâu là thể lành , sắp gặp .

Vất vả lắm thái độ của Tề Vân Mộc mới dịu bớt, Tô Vãn Đường dám cãi lời , khi vết thương lành, thật sự ngoan ngoãn sấn tới mặt .

Có điều lúc ở trong quân doanh, thuộc hạ trướng hành động vĩ đại đưa đón Tề Vân Mộc những ngày qua của nàng , thỉnh thoảng chạy tới tìm hiểu, Tề đại công t.ử tha thứ nàng ?

Tâm trạng Tô Vãn Đường , cũng so đo với bọn họ, thoải mái chờ tha thứ nàng nàng sẽ mời bọn họ uống rượu.

Sợ phu quân một cách đường hoàng, giấu diếm.

Thế là ngày hôm đó tới góp kế.

"Ta nhá, tướng quân nên tỏ khí thế một chút, hù dọa !"

" đấy, Tề đại công t.ử hung dữ đến mấy cũng là văn thần, tướng quân trấn áp gần vạn nam nhân ở đây, còn trấn áp ?"

Tô Vãn Đường nhíu mày hán t.ử phơi nắng đen sì từ xuống , ghét bỏ : "Hắn da mịn thịt mềm, nho nhã yếu đuối, nào … thô ráp như các ngươi?"

Ngu tiểu tướng - hán t.ử cường tráng đen sì: "..."

"Không thô ráp còn là nam nhân , còn dỗ dành như cô nương?"

Tô Vãn Đường lườm : "Ngươi hiểu."

Người trói cổ tay một lúc mà còn hằn lâu, nếu mà dùng thủ đoạn dùng ở những lên , tróc da mất.

Nàng mới nỡ lòng .

Ngu tiểu tướng cạn lời một lát: "... Phải, thuộc hạ hiểu."

Lúc , một vị thống lĩnh : "Nếu tướng quân nỡ tay với Tề đại công t.ử, thể cùng cách khác để trấn áp mà."

Tô Vãn Đường chút tò mò: "Cách gì?"

Vị thống lĩnh gần, vẻ thần bí : "Giữa phu thê, còn cách nào nữa, ngủ một giấc là ."

"Mỗi thê t.ử chọc tức giận đều dùng chiêu , xích gần dịu giọng thì thầm ngọt vài câu, cả tê dại, nào còn rảnh giận dỗi."

Tô Vãn Đường: "..."

Nàng dịu giọng thì thầm... xích gần?

"Hắn sẽ đẩy ."

Mấy vị thống lĩnh xung quanh: "..."

Tề đại công t.ử hung ác ?

"Vậy khẳng định là phương pháp tướng quân xích gần đúng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-207.html.]

Tô Vãn Đường: "...?"

"Cái mà cũng phương pháp ?"

"Đương nhiên ." Vị thống lĩnh Tô Vãn Đường từ xuống , cau mày : "Tướng quân mặc thế dỗ, khẳng định là ."

Tô Vãn Đường cũng bản một lượt.

Nàng mặc thế đúng ?

"Tướng quân, chuyện cứ để lo." Thống lĩnh hì hì: "Hôm nay tướng quân rời quân doanh trễ nửa canh giờ nhé."

Tô Vãn Đường chần chờ một lát, gật đầu: "Được."

"Ta cũng một cách."

Lúc , Ngu tiểu tướng cũng gần và .

"Hử?"

Ngu tiểu tướng: "Tướng quân cần Tề đại công t.ử thương thật, chỉ cần trường thương đại đao múa vài đường cơ bản mặt , khiến Tề đại công t.ử cảm nhận uy nghiêm và sát khí của tướng quân, tự nhiên trong lòng sẽ sinh chút kính sợ đối với tướng quân, về giận cũng sẽ cân nhắc một chút."

Tô Vãn Đường ngẫm nghĩ.

Tề Vân Mộc sẽ sợ cái ?

Ngu tiểu tướng nghi ngờ của nàng , : "Trước đó tướng quân từng múa đao thương mặt Tề đại công t.ử bao giờ ?"

Tô Vãn Đường: "Cái đó thì ."

"Vậy thì thể thử một ."

Ngu tiểu tướng: "Nhỡ tác dụng thì ."

Tô Vãn Đường nửa tin nửa ngờ, nhưng nghĩ kỹ , giống với cách ‘ngủ một giấc là ngoan’ , nàng chỉ cần cầm thương luyện công ở trong viện, cho dù Tề Vân Mộc sợ, cũng sẽ bởi mà giận nàng .

"Được, để thử xem."

Ngu tiểu tướng vội vàng : "Tướng quân thử xem cách nào tác dụng với Tề đại công t.ử, tương lai chọc Tề đại công t.ử tức giận, chúng cũng tiện 'hốt t.h.u.ố.c đúng bệnh', nghĩ kế cho tướng quân."

Tô Vãn Đường bình tĩnh ừ một tiếng.

Mặc kệ cách nào tác dụng, nàng đều sẽ cho bọn họ.

Người hiểu rõ Tề Vân Mộc nhất chỉ thể là nàng .

Ngày hôm đó, quả thật Tô Vãn Đường về phủ trễ nửa canh giờ.

Thống lĩnh vẻ thần bí đưa cho nàng một bọc quần áo, : "Tướng quân, tối nay trở về thì bộ y phục gặp Tề đại công t.ử, đảm bảo sáng mai sẽ hết giận."

Tô Vãn Đường nhận lấy định mở ngay, thống lĩnh vội vàng ngăn cản: "Tướng quân, tắm rửa xong xem."

"Ừ." Tô Vãn Đường .

-

Tô Vãn Đường về phủ ăn cơm tối xong thì lòng vòng trong viện, xác định Tề Vân Mộc phòng ngủ, nàng mới phòng tắm ở trắc gian tắm rửa y phục.

Song khi nàng tắm rửa xong, lúc mở bọc quần áo lấy y phục trong đó … hai mắt lập tức trợn tròn.

Đây là thứ quỷ gì?!

Tô Vãn Đường cầm lượng vải vóc ít ỏi , ướm lên .

Chưa đến chuyện mặc thế nào, nhưng chút vải ... còn đủ che chứ!

Tô Vãn Đường hít sâu một , ném y phục qua một bên.

Nàng mà, tin đám !

lúc nàng bước thùng tắm đang định lấy quần áo, ánh mắt đảo qua chiếc váy màu cam .

Hình như bọn họ cũng lý.

Dù Tề Vân Mộc thô ráp thì cũng là nam nhân, tóm nam nhân mới hiểu rõ nam nhân.

Có lẽ, lỡ như... thứ thật sự tác dụng thì ?

nàng cứ thử một , nếu vẻ mặt đúng, nàng lập tức xin rời !

Tô Vãn Đường trầm tư một lúc lâu, rốt cục vẫn nhặt chiếc váy lên.

Một khắc đồng hồ .

"Đào Hương, ngươi đây."

Phần lớn thời gian Tô Vãn Đường tắm rửa đều thích một , cần hầu hạ.

Đào Hương tiếng tiến : "Cô nương."

"Thứ mặc kiểu gì?" Tô Vãn Đường nhíu c.h.ặ.t mày hỏi.

Đào Hương ngước mắt qua, con ngươi chấn động, một hồi mới miễn cưỡng hồn: "Cô nương …"

Dùng sắc dụ dỗ cô gia?

Tô Vãn Đường: "Đi xin Tề Vân Mộc."

Đào Hương: "..."

Nàng nên thế nào: "Ai bảo cô nương xin cô gia kiểu ?"

"Tần Thống lĩnh."

Đào Hương hít sâu một , nàng ngay là đám .

"Cô nương, bọn họ đều là một đám hán t.ử thô lỗ, nghĩ mấy cách thô tục, cô nương..."

" bọn họ đều là nam nhân, tác dụng?" Tô Vãn Đường .

Đào Hương nghẹn họng.

Qua hồi lâu, nàng yên lặng qua mặc chiếc váy… , dúm vải giúp Tô Vãn Đường.

Nàng khuyên cô nương, thế nhưng...

Cô gia cũng là nam nhân, tác dụng?

Cho dù vô dụng, cùng lắm thì đuổi ngoài chứ .

Đào Hương đột nhiên nghĩ đến gì đó, nghiêm mặt : "Cô nương, nếu cô gia , chớ ... bậy!"

Nếu thì, bọn họ sẽ đuổi về thật đấy!

Tô Vãn Đường gật đầu: "Biết ."

Nàng ngốc , vết thương mới lành giở trò, thì là nàng sống nữa.

"Ngươi xem xem Tang Hộc còn ở ngoài cửa ?"

Đào Hương đáp: "Vừa lúc nô tỳ ở đó."

"Được, ngươi cổng tròn trông coi, nhớ chặn khi ." Tô Vãn Đường lôi kéo phần lụa mỏng chỉ che khuất nửa cánh tay, cúi đầu đôi chân đang lộ ngoài, nhịn :

"Thế cũng quá… đồi phong bại tục."

Đào Hương: “Thế thì ?"

Tô Vãn Đường chân chằm chằm, trầm mặc một hồi, đó đột nhiên cúi xé phần vải chỉ dài tới đầu gối , trực tiếp xẻ đến đùi.

Đào Hương kinh ngạc nàng : "Cô nương..."

Tô Vãn Đường chân thành : "Hắn thích chân của ."

Vân Mộng Hạ Vũ

Đào Hương đôi chân thon dài thẳng tắp , đúng , đôi chân của cô nương thật sự , gần như tìm khuyết điểm nào, nhưng...

"Không cô nương còn đồi phong bại tục ?"

Như thì đồi phong bại tục ?

"Cái gọi là hoặc , thì cho ch.ót." Tô Vãn Đường nghiêm túc : "Dù cũng như , còn bằng lộ thứ thích."

"Hơn nữa, chúng là phu thê, đây gọi là..." Tô Vãn Đường suy nghĩ một hồi, mới nhớ tới lời của đám : "Lạc thú chốn phòng the."

Đào Hương: "..."

Nàng giật giật môi, ngoài nhưng trong .

Nàng còn thể gì nữa, chỉ thể cầu mong cho cô nương thành công.

 

Loading...