Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 204
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:57
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Vãn Đường ngước mắt Tề Vân Hàm, đó vội vàng dậy: "Thiếu chủ, gì, còn việc, về ."
Tề Vân Hàm ở chỗ , bảo nàng hỏi thế nào?
Nói nàng như như với ca ca của Tề Vân Hàm, hỏi Tề Vân Hàm nên dỗ thế nào ?
nàng còn bước chân Tề Vân Hàm nâng tay giữ c.h.ặ.t, cau mày : "Tẩu tẩu, môi tẩu thương?"
Tiếng tẩu tẩu khiến Tô Vãn Đường cảm thấy tê cả da đầu.
Thấy Tô Vãn Đường cúi đầu , Tề Vân Hàm suy tư: "Đây là đại ca ca... ?"
Nàng thành hôn, tất nhiên là thể đoán vết thương mà .
Nhất thời Tô Vãn Đường nên trả lời thế nào.
Mặc dù đúng là Tề Vân Mộc c.ắ.n, nhưng cũng là nàng đáng đời.
Dáng vẻ chột của Tô Vãn Đường rơi trong mắt Tề Vân Hàm, là biểu hiện của sự cam chịu, nàng lập tức hiểu lầm, sầm mặt : "Sao đại ca ca thể ức h.i.ế.p tẩu như thế!"
Việc hôn sự là trời xui đất khiến, nàng tính tình của đại ca ca, vẫn luôn cảm thấy bận tâm.
Ban đầu đại ca ca đuổi tới cửa thành tặng ngọc bội, nàng còn tưởng rằng quan hệ giữa hai dịu đôi chút.
Lại ngờ mà đại ca ca ...
Tô Vãn Đường Tề Vân Hàm bằng ánh mắt phức tạp, thôi: "..."
Nàng thật là đáng c.h.ế.t!
Đêm qua nhất thời m.á.u dồn lên não, quên mất là trưởng ruột thịt của khuê mật của !
Vệ Trăn rõ vẻ mặt của cả hai, lạnh nhạt liếc Tô Vãn Đường, giọng lạnh lùng: "Ngươi xuống."
Tô Vãn Đường vô thức phục tùng: "Vâng."
Tề Vân Hàm thấy Vệ Trăn đối xử với Tô Vãn Đường bằng thái độ như , ngẩn : "Trăn Trăn?"
Vệ Trăn dịu giọng: "Ngươi đừng vội, còn rõ ràng, ai bắt nạt ai còn ."
Tề Vân Hàm hiểu về phía Tô Vãn Đường: "Không một cái là ai bắt nạt ai..."
Thế nhưng khi ánh mắt Tề Vân Hàm chạm tia né tránh trong mắt Tô Vãn Đường, lời bỗng nhỏ dần im bặt.
"Tẩu tẩu, rốt cuộc chuyện là như thế nào?"
Tô Vãn Đường gãi đầu, đầu đối diện với ánh mắt bình tĩnh của Vệ Trăn, khẽ ậm ừ mấy tiếng.
Đừng Tề Vân Hàm, Vệ Trăn cũng rõ, nàng khẽ nhíu mày: "Tô Vãn Đường!"
Tô Vãn Đường lập tức dựng thẳng sống lưng, cực nhanh: "Là ức h.i.ế.p !"
Tề Vân Hàm: "..."
Thật là hiếm lạ, đây là đầu tiên nàng ức h.i.ế.p đại ca ca.
Đêm ở phủ Lãng Vương tính.
Đáp án trong dự đoán của Vệ Trăn, nàng thản nhiên : "Cho nên ngươi tới đây gì?"
Tô Vãn Đường lầm bầm: "... Chọc giận quá mức, nhất thời dỗ kiểu gì."
Tề Vân Hàm: "..."
Môi nàng giật giật, hơn nửa ngày mới nặn một câu: "Dù đại ca ca cũng là nam t.ử, nên nhường tẩu tẩu một chút, cho dù… cho dù tức giận, hẳn cũng sẽ quá nghiêm trọng."
, chính nàng cũng tin nổi lời .
Đại ca ca mà nổi giận thì ch.ó tới gần cũng sẽ mắng vài câu.
Chẳng qua dù thế nào nữa cũng thể quá mức hơn đêm đó.
Tô Vãn Đường thật sự mặt mũi thẳng ngay mặt Tề Vân Hàm, nàng ngẫm nghĩ, đầu dè dặt hỏi Vệ Trăn: "Thiếu chủ, nếu như, là nếu như, ngài chọc giận điện hạ, bình thường sẽ dỗ kiểu gì?"
Vệ Trăn thản nhiên : "Vậy xem chuyện gì."
Tô Vãn Đường: "..."
Sau một hồi, nàng : "Nếu như là, là giống đêm đó thì ?"
Vệ Trăn nhíu mày.
Bá vương ngạnh thượng cung?
Cái thì nàng từng nghĩ tới.
Vả Chử Yến thư sinh, nàng cũng đ.á.n.h .
Trong lúc Vệ Trăn trầm mặc, Tô Vãn Đường nhanh ch.óng ngước mắt Tề Vân Hàm, Tề Vân Hàm hiểu lầm ý nàng , mặt lập tức đỏ lên: "Ta, dám."
Tống Hoài chỉ dùng một tay là thể nhấc nàng lên, nàng nào bản lĩnh bá vương ngạnh thượng cung y.
Vân Mộng Hạ Vũ
Trong chuyện phòng the, nàng chỉ thể cầu xin tha thứ.
Tô Vãn Đường: "..."
Nàng cũng hỏi Tề Vân Hàm.
Nàng Tề Vân Hàm, chỉ là chột , áy náy.
"Tô Vãn Đường." Đột nhiên, Vệ Trăn đầu, ánh mắt phức tạp và lạnh lùng: "Ngươi … Tề Vân Mộc…."
Ngươi cưỡng ép ?!
Lời phía , ngại Tề Vân Hàm ở đây, nàng miệng.
đến mức , Tề Vân Hàm thể hiểu, nàng sững sờ, đó khiếp sợ ngạc nhiên dậy, chằm chằm Tô Vãn Đường.
Bị hai một lạnh nhạt một giật chằm chằm, Tô Vãn Đường cúi đầu hổ vô cùng, nàng cực kỳ hối hận vì hôm nay tới đây một chuyến.
Nàng , là cam chịu.
"Ngươi gì ?!" Vệ Trăn hít sâu một , lạnh lùng .
Ngay từ đầu hôn sự hình thành từ lý do đó, vất vả lắm thái độ của Tề Vân Mộc mới dịu , nàng luẩn quẩn tới mức nào mới loại chuyện đó!
"Lần trúng tà gì ?"
Đây là khả năng lớn nhất mà Vệ Trăn thể nghĩ tới.
thấy Tô Vãn Đường cúi thấp đầu: "Không... Không ."
Vệ Trăn: "..."
Tề Vân Hàm: "..."
Hai song song trầm mặc.
Lúc bọn họ nên gì cho .
Không qua bao lâu, Tô Vãn Đường mới khẽ: "Đêm tối thưa, quá..."
Quyến rũ.
"Đẹp, kiềm chế ."
Vệ Trăn nâng tay đỡ trán, đầu .
Tại nàng mất mặt hai vì cùng một lý do cơ chứ!
Tề Vân Hàm giống như sét đ.á.n.h, cứng đờ tại chỗ.
Tô Vãn Đường đang gì?
Mỗi một chữ nàng đều hiểu, nhưng ghép với nàng hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-204.html.]
"Thật , cũng là ." Bầu khí kỳ lạ, quá yên tĩnh, Tô Vãn Đường nhỏ giọng giải thích.
Vệ Trăn lạnh: "Vậy ngươi cho , nếu là ngươi tình nguyện, ngươi chạy tới đây trốn tránh gì?"
"Ta trốn, chỉ là tìm cách trở về dỗ ." Ánh mắt Tô Vãn Đường lấp lóe, thả một tia sét lớn: "Bởi vì... về phòng."
Ánh mắt Vệ Trăn và Tề Vân Hàm đều đổi.
Có ý gì?
"Ta nhất thời sốt ruột, cho về." Tô Vãn Đường vò mẻ sợ vỡ, .
Vệ Trăn, Tề Vân Hàm: "?!"
Không trở về phòng, ở bên ngoài...
"Tóm ... cũng là trong viện của ." Tô Vãn Đường càng giọng càng nhỏ.
Vệ Trăn Tề Vân Hàm nghẹn họng Tô Vãn Đường.
Sau một hồi, hai gần như đồng thời la thất thanh: "Ngươi điên !"
Vệ Trăn bật dậy, trợn mắt lườm Tô Vãn Đường, tức đến nỗi nửa ngày một chữ.
Một kiêu ngạo, coi trọng thể diện như Tề Vân Mộc, nàng … ở bên ngoài…
"Tô Vãn Đường, ngươi ngứa đòn hả!" Vệ Trăn nghiến răng nghiến lợi.
Tề Vân Hàm sững sờ tại chỗ, nhất thời nàng cũng nên phản ứng thế nào.
Đại ca ca kiêu căng như , đối xử như thế, nào chỉ là tức giận, sợ là sẽ tức điên lên mất.
Tô Vãn Đường cũng dậy, cúi thấp đầu: "Ta sai ."
Vệ Trăn nhanh ch.óng khiến tỉnh táo , đó liếc Tề Vân Hàm, mới về phía Tô Vãn Đường: "Tuy đây là chuyện của hai vợ chồng các ngươi, nhưng ngươi là của phủ Lãng Vương, cũng là tướng lĩnh trướng của , mỗi tiếng cử động của ngươi đều quan trọng!"
"Tô Vãn Đường!"
"Có!" Tô Vãn Đường cao giọng đáp.
"Từ hôm nay trở , giờ Thìn mỗi ngày đến Đông cung nhận mười quân côn, khi nào Tề Vân Mộc tha thứ ngươi mới ngừng."
Tô Vãn Đường: "Thuộc hạ lĩnh mệnh."
Lúc Tề Vân Hàm mới lấy tinh thần, qua lôi kéo ống tay áo Vệ Trăn: "Trăn Trăn, thế là nặng quá ?"
Vệ Trăn hừ lạnh, : "Nàng là tướng lĩnh, ỷ mạnh ức h.i.ế.p khác, phạt còn để mặc nàng gây chuyện ?"
" mà..." Tề Vân Hàm liếc Tô Vãn Đường, do dự một lúc khẽ: "Nói chừng là hiểu lầm gì đó thì ?
"Loại chuyện nếu đại ca ca hề tình nguyện… Cũng kết thúc , theo thấy, lẽ cũng thể coi như ép buộc , đại ca ca nổi giận, khả năng cao chỉ là bởi vì... ở trong viện, quá giới hạn."
Vệ Trăn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tề Vân Hàm, dịu dàng : "Vân Hàm, ngươi đừng đỡ cho nàng , tuy nàng là khuê mật của ngươi, nhưng nàng ức h.i.ế.p là ca ca ngươi, ngươi cần suy nghĩ cho nàng . Ngươi yên tâm, nàng da dày thịt béo, cho dù đ.á.n.h mấy tháng cũng gì đáng ngại."
Tề Vân Hàm trợn tròn mắt: "Mấy, mấy tháng?"
Một ngày mười quân côn, thể chịu tận mấy tháng!
Đến lúc đó cũng tróc một lớp da !
"Còn !"
Vệ Trăn lạnh lùng với Tô Vãn Đường.
Tô Vãn Đường vội vàng đồng ý, rời .
"Tẩu tẩu..." Mặt Tề Vân Hàm nhăn , ngăn cản , đầu lôi kéo Vệ Trăn: "Trăn Trăn, phạt thế nặng quá..."
"Vân Hàm."
Vệ Trăn dịu giọng ngắt lời nàng : "Ngươi yên tâm, chuyện sẽ thiên vị, chỉ cần một ngày đại ca ca ngươi nguôi giận, mỗi ngày nàng đều chịu quân côn."
Tề Vân Hàm nhíu mày, còn gì nữa nhưng Vệ Trăn ngắt lời: "Được , hết chuyện cứ , nàng chuyện sai trái, nên phạt."
Dứt lời, Vệ Trăn gọi Đông Tẫn: "Ngươi đưa lệnh bài đến Tề gia đưa cho đại công t.ử, cho , nếu về Tô tướng quân còn dám chuyện khác gì, chỉ c.ầ.n s.ai đưa lệnh bài đến phủ Lãng Vương, hoặc là trong doanh, Đông cung đều , chắc chắn sẽ xử lý nàng ."
Đông Tẫn cung kính đồng ý, đó cầm lấy lệnh bài ngoài, lúc , Tề Vân Hàm vội vàng dậy, : "Trăn Trăn, nhớ mẫu , vặn cũng chuẩn về phủ một chuyến, bằng, đưa ."
Vệ Trăn chần chờ: "Có ?"
"Đương nhiên."
Tề Vân Hàm gật đầu: "Giao cho ."
"Cũng ." Vệ Trăn về phía Đông Tẫn: "Đi gọi Thập Bát âm thầm hộ tống Vân Hàm xuất cung."
Đông Tẫn: "Vâng."
Đợi hai một một ngoài, vẻ mặt Vệ Trăn thả lỏng.
Dựa theo tính tình của Tề Vân Mộc, Tô Vãn Đường ăn chút đau khổ, sợ là sẽ từ bỏ ý đồ.
Mà dù đây cũng là chuyện giữa vợ chồng họ, nàng cũng chỉ thể đến giúp đến đây.
_
Tô Vãn Đường chịu một trận quân côn, vẫn trèo tường về viện Trường Minh như chuyện gì xảy .
Nàng trèo lên tường cao chạm ánh mắt Tang Hộc đang canh giữ ngoài phòng, nàng trầm mặc một lát, cụp mắt nhảy xuống.
Khung cửa sổ thường ngày đều mở nay đang đóng c.h.ặ.t, đương nhiên nàng cũng thấy dĩ vãng thích ở đó.
Tô Vãn Đường chằm chằm song cửa sổ, trù trừ ở trong viện.
Người là dỗ, nhưng bây giờ vẫn đang nổi nóng, nghĩ cũng tuyệt đối sẽ gặp nàng.
Hiện tại chỉ thể chờ nguôi giận , nàng dỗ.
Tô Vãn Đường cửa phòng đóng c.h.ặ.t, liếc Tang Hộc, chạm tới vẻ đề phòng trong mắt , nàng yên lặng dịch chuyển tầm mắt.
Nàng định xông .
Hắn vốn tức giận, nếu nàng xông , chắc sẽ nổ tung mất.
Sau đó đầu Tô Vãn Đường thấy Đào Hương ở ngoài trắc gian, Đào Hương đón nhận ánh mắt của nàng , nhẹ nhàng dịch sang bên cạnh.
Ý tứ rõ ràng.
Tô Vãn Đường nhíu mày.
Rốt cuộc vẫn tránh việc ngủ ở trắc gian.
Chẳng qua, nghĩ đến tối hôm qua...
Đây là nàng nên chịu.
Cũng may chỉ đuổi nàng sang trắc gian chứ đuổi nàng khỏi viện t.ử, nàng vẫn còn cơ hội nhận .
Song khi nàng đẩy cửa , thấy trong trắc gian chất đầy hòm xiểng, nàng ngây một thoáng ngắn ngủi, đó kinh ngạc về phía Đào Hương: "Đây là..."
Đào Hương mặt biểu cảm: "Tất cả đồ đạc của cô nương đều dọn sang bên ."
Tô Vãn Đường: "... Tất cả?"
Đào Hương: " thế."
Tô Vãn Đường đầu, trắc gian gần như còn chỗ đặt chân, lâm trầm mặc.
Xem , nhận sai cũng dễ dàng.
Tô Vãn Đường trầm mặc một hồi, đó : "Lấy một bình t.h.u.ố.c trị thương ."
Đào Hương ngước mắt: "Cô nương thương ?"
Tô Vãn Đường giẫm lên khe hở về phía giường: "Bị thương ngoài da, ."