Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 202
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:55
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phần cao nhất của cầu vòm một đoạn bằng phẳng, cạnh rào chắn là bốn cây cột thô, ở giữa đủ chỗ cho năm sáu .
Tô Vãn Đường hiểu thế nào là một hai , nàng chỉ là, từ chối, thì nàng thể tiến thêm một bước.
Lúc sắp bước xuống cầu vòm, Tề Vân Mộc nữa nàng dồn đến cạnh rào chắn.
Tề Vân Mộc vịn cây cột thô , nghiêng , Tô Vãn Đường chỉ chăm chăm gần , lúc nghiêng , đầu nàng lập tức đập n.g.ự.c .
Tề Vân Mộc: "..."
Hắn dựa lưng rào chắn, cúi đầu nữ nhân nước lấn tới trong n.g.ự.c .
Tô Vãn Đường cũng bất ngờ vì chuyện .
nàng đều sà trong n.g.ự.c , như mong , hề ý định lùi .
Hôm nay chạm b.út mực một hồi lâu, mang theo mùi mực nhàn nhạt, hòa lẫn với mùi hương mát lạnh vốn , lôi cuốn nàng cách nào dời bước chân.
Tề Vân Mộc đợi nửa ngày, cũng thấy nàng lùi , cuối cùng nhịn , nâng tay chọc trán Tô Vãn Đường, đẩy nàng : "Tô Vãn Đường, vững."
Tô Vãn Đường thuận theo lực đẩy của ngửa về , ngước mắt , mắt sáng ngời: "Ôm thêm một lúc , chỉ một lúc thôi."
Dưới đèn l.ồ.ng, gương mặt hoạt bát sáng ngời trở nên m.ô.n.g lung, trong mắt rõ ràng ánh lên ham , đồng t.ử Tề Vân Mộc co , lạnh mặt tiếp tục đẩy nàng : "Nàng ngắm hoa sen , ngắm thì về."
Nghe sự lạnh lẽo trong giọng của , Tô Vãn Đường chọc giận lúc nên đành từ bỏ, lùi về : "Ngắm!"
Đang hẹn hò mà, thể bỏ dở nửa chừng?
Tề Vân Mộc vẫn nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y, nàng tiến lên một bước, kéo , nhấc chân theo.
Hắn nhẫn nhịn, nổi giận.
Cứ thế, Tô Vãn Đường dính Tề Vân Mộc suốt dọc đường, chậm rãi tới đình bát giác.
Tô Vãn Đường ghế dài trong đình, nghiêng đầu hỏi Tề Vân Mộc: "Phu quân mệt , nghỉ ngơi một chút ?"
Xuyên qua đình bát giác là đến hồ nước, Tề Vân Mộc ngước mắt đoạn đường đen như mực , nhấc chân trong đình.
Trong đình treo một chiếc đèn l.ồ.ng, Tề Vân Mộc giật giật tay , Tô Vãn Đường giả ngu, hề ý buông .
Tề Vân Mộc trầm mặc một lát, đó giơ tay trái lên tháo đèn l.ồ.ng xuống.
Ánh mắt Tô Vãn Đường tối sầm.
Có ngọn đèn to như thế ở đây, nàng ôm một cái cũng .
Thôi , hình như giận .
Cuộc hẹn hò tối nay cũng tính là thu hoạch gì, đợi ngày mai nghĩ cách lừa ngoài. Nếu trong một mà nàng quá mức, sợ là ngày mai sẽ cùng nàng nữa.
Với khi trở về cùng giường chung gối, cùng đắp một chăn, cũng đủ khiến chờ mong.
"Phu quân, chúng về... Ối!" Nàng còn xong, đột nhiên kéo nàng về phía .
Tô Vãn Đường tập võ nhiều năm, mức độ cảnh giác tất nhiên là cần , đột ngột đ.á.n.h lén, nàng thể ngay lập tức trở tay đ.á.n.h trả, nhưng mùi mực quanh quẩn nơi ch.óp mũi khiến nàng mạnh mẽ kìm nén bản năng.
Đây là Tề Vân Mộc, thư sinh tay thể nâng vai thể khiêng, chịu sự phản kích của nàng .
Nàng thể tổn thương .
Tô Vãn Đường lập tức dựa theo lực kéo của lui về mấy bước, tựa cây cột trong đình, đôi tay đang nắm lấy của hai đè lưng nàng , lúc nàng giống như đang nhốt trong vòng tay của , hai gần như dính sát .
Lúc nàng ngẩng đầu, trán cọ qua cằm .
Khi nàng gước mắt lên , môi của gần trong gang tấc.
Tim Tô Vãn Đường nhảy một cái, ánh mắt đăm đăm dừng môi mỏng .
Đêm qua lúc đòi hỏi quá mức, từng chủ động hôn nàng .
Mặc dù đó kiềm chế, nhưng đụng chạm ngắn ngủi đó đủ cho lòng xao động.
Vốn dĩ Tô Vãn Đường còn kìm nén suy nghĩ tiếp tục chọc ghẹo tối nay, lúc suy nghĩ đó nổi lên, hơn nữa còn mãnh liệt hơn . Khi nàng định nhón chân lên, thử xem từ chối , ánh sáng từ đèn l.ồ.ng đột nhiên chiếu mặt.
Tô Vãn Đường vô thức nghiêng đầu nhắm mắt , đó thấy Tề Vân Mộc lạnh lùng : "Tô Vãn Đường, rốt cuộc nàng gì?"
Từ trong tiếng trầm thấp đó, nàng thể nhận tâm trạng của , nhưng rõ ràng lúc đến đây còn bình thường.
Là bởi vì quãng đường nàng quá càn?
"Quay mặt sang đây, chuyện!"
Tô Vãn Đường mở mắt, khi miễn cưỡng thích ứng ánh đèn thì ngoan ngoãn đầu.
Tề Vân Mộc cụp mắt chằm chằm nàng , ánh mắt lạnh lùng.
Trong thoáng chốc, nỗi sợ hãi theo quán tính tích lũy nhiều năm đối với mặt bỗng dâng trào trong lòng, nàng vô thức rụt về , nhưng phía là cây cột, tránh cũng .
"Tô Vãn Đường, nàng câm ?"
Hàng mi dài của Tô Vãn Đường run rẩy, lấy dũng khí về phía .
Dưới ánh đèn mờ, ánh mắt lạnh lẽo, bởi vì tức giận mà lông mày nhướng lên, môi mím c.h.ặ.t, đường xương hàm sắc nét và mỹ.
Quý công t.ử kiêu ngạo xù lông .
Còn xù hăng hái, giống như vuốt mèo nhẹ nhàng gãi đầu quả tim, khiến lòng ngứa ngáy khó nhịn.
Khiến nàng gần sát , ôm cho nghiền.
Nhận thấy suy nghĩ đáng sợ của , Tô Vãn Đường âm thầm ảo não mắng một tiếng, nàng bệnh ?!
Người tức thành như , nàng vẫn nghĩ tới việc ức h.i.ế.p , nàng giống như một tên biến thái.
Đôi mắt đen láy của nàng đảo liên hồi, lúc thì chằm chằm môi , lúc chằm chằm cần cổ , là đang nghĩ tới âm mưu xa gì, sắc mặt Tề Vân Mộc càng thêm lạnh lẽo: "Tô Vãn Đường, nàng đang nghĩ gì?!"
Miệng Tô Vãn Đường còn nhanh hơn đầu óc: "Ta hôn ngươi."
Tề Vân Mộc cứng đờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-202.html.]
Ngay đó, trong mắt xẹt qua cảm xúc rối rắm.
Dọc theo đoạn đường , nàng hận thể treo , vả Trúc Ngư Đào Hương cũng theo, thể đoán ý đồ của nàng .
Nữ nhân quả là háo sắc to gan, dám dùng cớ ngắm hoa sen lừa đến chỗ tối, ý đồ quấy rối!
Hắn đột nhiên khó, là hy vọng nàng bớt phóng túng , cũng cho nàng đường lui, ai ngờ nàng mặt dày như .
Muốn hôn ?
Sao ?
Bọn họ thành hôn chẳng qua là... tình thế bắt buộc, đêm qua động phòng, cũng là t.h.u.ố.c ảnh hưởng.
Mà khi thành hôn, mặc dù nàng tìm đủ cách lấy lòng, nhưng chừng mực, trong lòng bọn họ đều ăn ý rõ ràng, đó là trong nội tâm nàng bất an, đang sức đền bù cho .
Mặc dù cảm thấy cũng cần như thế, nhưng nghĩ sớm muộn gì bọn họ cũng thành hôn, sớm quen với cũng , nên vẫn luôn tùy ý nàng viện của một cách tự nhiên.
Về đúng là quan hệ của bọn họ cũng dịu , nhưng lúc nàng rời , rõ ràng ánh mắt nàng còn vô cùng trong trẻo, như bây giờ... Rất giống một tên háo sắc.
Đêm qua bởi vì cả hai đều trúng t.h.u.ố.c, tạm thời tính, nhưng cả ngày hôm nay chỉ cần hai ở chung một chỗ, ánh mắt của nàng đều dính .
Chỉ là Đông Nhữ một chuyến trở về, nàng như biến thành khác, liều lĩnh đ.á.n.h vỡ thế cân bằng bọn họ vất vả thành lập, khiến tâm phiền ý loạn.
"Tô Vãn Đường, nàng trúng t.h.u.ố.c ?" Tề Vân Mộc lạnh lùng .
Tô Vãn Đường xong lập tức hối hận, lúc cũng dám ngẩng đầu, chỉ nhẹ giọng giải thích: "... Ta ."
Trong mắt Tề Vân Mộc thoáng qua vẻ lạnh lẽo.
Không trúng t.h.u.ố.c, là thật lòng hôn .
Hắn tự nhận giữa bọn họ còn tình cảm gì, nàng đột nhiên lập kế hoạch kéo đến chỗ tối, giở trò với , thì chỉ đơn giản là vì háo sắc.
Nữ t.ử , thật là hổ!
Vân Mộng Hạ Vũ
Sau khi Tề Vân Mộc suy nghĩ kỹ càng, bỗng nhiên dùng sức rút tay về, Tô Vãn Đường thả.
"Buông !"
Lúc Tô Vãn Đường nào dám buông .
Nàng buông tay, chắc chắn sẽ chạy về phòng nhốt nàng ở ngoài cửa.
Tất nhiên cơ hội ôm ngủ tối nay cũng mất .
Trong khoảnh khắc, nàng tìm cho một lý do thỏa đáng: "Chúng thành hôn, hôn ngươi, bình thường ?"
Tề Vân Mộc khẽ c.ắ.n môi.
Gan to bằng trời, hối cải.
"Nàng buông !"
Tô Vãn Đường chằm chằm , ánh mắt sáng.
Cảm xúc đó nổi lên, nàng vô thức : "Ta buông."
Tề Vân Mộc sự mặt dày của nàng tức giận đến đỏ cả cổ, nhưng bất kể dùng sức thế nào, từ đầu đến cuối cách nào rút tay .
Bàn tay mềm mại bỗng vô cùng khỏe, giống như bóp nát tay của .
Lần đầu tiên Tề Vân Mộc cảm thấy cực kỳ hối hận, năm đó trong phủ mời giáo đầu đến dạy , sợ chịu khổ tìm đủ cách lười nhác, nếu khi đó chịu đựng thêm một thời gian, lúc cũng biến thành nàng giữ ở chỗ .
Nghĩ kiêu ngạo hơn hai mươi năm, từng chịu áp bức như , hơn nữa nữ nhân háo sắc còn là tiểu lớn lên.
Tướng quân thì lắm ? Có thể chút kiêng nể ức h.i.ế.p khác như ?
Tề Vân Mộc càng nghĩ càng giận, tránh thoát , dứt khoát hất cằm đầu , tiếp tục nàng lấy một cái.
Hắn cũng tin, nàng thật sự can đảm gì ở chỗ .
, thần thái của rơi trong mắt Tô Vãn Đường, là dụ hoặc lớn cỡ nào.
Dù Tô Vãn Đường cũng ở trong doanh địa nhiều năm, nữ tướng quân một thời gian dài, mặc dù lẽ nàng còn tự , nhưng thực sâu trong tính cách chút cố chấp và ngang ngược.
Chỉ là lúc nàng chỉ ngẫu nhiên thể hiện những tính chất ở trong quân doanh, từng dùng Tề Vân Mộc...
Không, nàng từng dùng .
Lần đầu tiên của bọn họ, là nàng cưỡng ép kéo phòng, trong quá trình đó giãy giụa, nàng còn dùng đai lưng trói .
Mặc dù về đổ do say rượu và thôi tình hương, nhưng nghĩ kỹ , nếu bản tính nàng như , tuyệt đối việc trói .
Người mắt một một khiến lòng nàng ngứa ngáy khó nhịn, nàng thể nhịn mấy , thể vẫn luôn nhẫn nhịn.
Nhất là bây giờ đêm tối đèn mờ, trong tình huống cả hai đang kề sát bên .
Nàng từng qua ít lời cợt nhả trong quân doanh, điều khi đó đều là tai tai , để chút dấu vết nào trong lòng.
Mà từ đêm qua, hình như thứ đổi.
Thỉnh thoảng những lời xuất hiện trong đầu nàng .
Ví dụ như hiện tại.
Giận dỗi để ý tới ? Uầy, đây kinh nghiệm, cứ ôm c.h.ặ.t lấy... ngủ một giấc là ngoan.
Trước nàng quan tâm 'ngủ một giấc' là ý gì, nhưng bây giờ nàng và Tề Vân Mộc cũng từng chuyện ân ái hai , nào còn thể rõ?
Có điều hiện tại ở trong phòng, 'ngủ một giấc' .
lẽ thể hôn một cái.
Tô Vãn Đường chằm chằm đang bốc lạnh, cố chấp chịu nàng , dũng khí đột nhiên tăng lên.
Có lẽ chỉ cần nàng tỏ nũng nịu, đáng yêu một chút thì sẽ chịu chuyện t.ử tế với nàng .
Cũng giống như đêm đầu tiên, cuối cùng cũng ngoan.