Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 201
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:54
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu đổi thành nha hầu cận của cô nương nhà khác, công t.ử thái độ như , còn những lời đó, thể nào cũng sẽ vì bênh vực chủ t.ử mà sinh lòng bất mãn.
"Không, gì ." Trúc Ngư vội vàng nở nụ , dường như nghĩ tới điều gì, dịu giọng : "Thật , công t.ử chúng chỉ mạnh miệng mềm lòng, vẫn để ý thiếu phu nhân."
Nếu mà Đào Hương báo những lời hôm nay công t.ử cho Trữ phi , phủ Quận chúa...
"À." Đào Hương: "Nhìn ."
Trúc Ngư sững sờ: "Cái gì?"
Đào Hương chớp mắt mấy cái, nghi hoặc : "Ta ."
"Nếu để ý, cô gia cần gì chờ cô nương trở về ăn cơm?"
Trúc Ngư, Bạch Nhị: "..."
Có bọn họ nên nàng nắm bắt trọng điểm ?
Hai ngẩn , đó Trúc Ngư thử dò xét: "Vừa công t.ử ý những lời ."
Đào Hương ồ một tiếng, mới sang Trúc Ngư : "Ngươi lo lắng bụng hẹp hòi, trở về cáo trạng ?"
Trúc Ngư hổ một tiếng: "..."
"Ngươi yên tâm, những lời ngươi , cô nương sớm với ." Đào Hương .
Ánh mắt Bạch Nhị lóe lên, hỏi: "Thiếu phu nhân còn gì với ngươi nữa?"
Đào Hương chút nghĩ ngợi : "Cô nương , công t.ử vọng tộc thế gia đều cao ngạo, cuộc hôn nhân là chúng lời. Cho dù cô gia khó dễ cũng là chúng nên nhẫn nhịn, cứ cư xử bình thường là ."
Bạch Nhị ý trong lời của nàng , Trúc Ngư hiểu rõ.
Cái gọi là lời, là chỉ thiếu phu nhân say rượu chiếm trong sạch của công t.ử nhà bọn họ.
"Giống như con mèo nuôi dưỡng cưng chiều trong nhà giàu , cho dù chọc nó xù lông lên, tính tình cũng hung dữ bằng mèo hoang, giương nanh múa vuốt, thật uy h.i.ế.p gì, vuốt lông dỗ dành một hồi là ." Đào Hương thêm: "Đây là cô nương ."
Trúc Ngư Bạch Nhị liếc , đồng loạt cụp mắt.
Không cần , hình dung chuẩn xác.
Lại vài bước, Trúc Ngư thực sự nhịn : " mèo con móng vuốt nhọn, lỡ như cào trúng thì ?"
Đào Hương nhướng mày về phía : "Cô nương , nếu thực sự quậy quá, thì trói c.h.ặ.t móng vuốt dỗ."
Trúc Ngư, Bạch Nhị: "..."
Ánh mắt Trúc Ngư, Bạch Nhị dần dần chuyển sang vẻ hoảng sợ: "?!"
Đây là lời đáng sợ gì ?
Ai dám trói con mèo... À , công t.ử nhà bọn họ?
Chỉ e là cả phủ cũng san bằng mất! Điên chắc?
"Cho nên các ngươi cần lo lắng sẽ cáo trạng, bởi vì xác định, cô nương nhà chúng sẽ lỗ." Đào Hương : "Dù , trướng cô nương gần vạn , ai phục cô nương."
Bạch Nhị, Trúc Ngư đồng thời trầm mặc.
Hiện tại bọn họ lo cho công t.ử...
Đi đến ngoài nhà ăn, Bạch Nhị hầu hạ, Trúc Ngư giữ c.h.ặ.t Đào Hương, lui về mấy bước, một vòng xung quanh, xác định mới hạ giọng cực nhỏ, hỏi: "Nếu thiếu phu nhân thật sự thủ đoạn như , bao năm qua vẫn tiến triển gì với Bùi công t.ử thế?"
Hắn nãy giờ, hẳn là thiếu phu nhân sớm nghĩ kỹ các cách để ứng phó với công t.ử nhà bọn họ, thì bao năm qua, thiếu phu nhân giải quyết Bùi Lạc An ?
Đào Hương trầm mặc một lúc, mới đáp: "Tính tình cô nương nhà chúng ngay thẳng, sẽ quanh co lòng vòng, đây cũng là nhiều thủ đoạn, chẳng qua là chân thành thôi."
"Vả cô nương cũng dám thể hiện như mặt Bùi công t.ử."
Trúc Ngư nàng , mặt đổi.
Đã nghĩ tới việc trói công t.ử nhà bọn họ , còn cái gì mà dám? Chẳng lẽ công t.ử nhà bọn họ đáng sợ bằng Bùi Lạc An?
Đào Hương nhỏ giọng giải thích: "Nếu chuyện , cô nương cũng dám tới gần cô gia nha."
"Mặc kệ là Bùi công t.ử là cô gia, đối với cô nương mà , đều là thế gia quý công t.ử, chúng là nhà võ tướng, gia học sâu, dòng dõi cách quá xa, dám trèo cao."
Cho nên cho dù thích, cũng dám động .
Lấy hết can đảm thổ lộ với Bùi công t.ử cũng là cô nương cho bao năm thầm mến của một câu trả lời thôi.
"Mà một trời xui đất khiến, cột cô nương và cô gia cùng một chỗ, hôn sự định, đường xoay chuyển, thì cần lo lắng, một mực thành tâm thành ý đối đãi là , cộng thêm trong lòng áy náy, dĩ nhiên là vô cùng cố gắng bù đắp."
Trúc Ngư cái hiểu cái , một lúc lâu, nhíu mày: "Nói như , nếu đêm đó là Bùi công t.ử, cũng sẽ giống..."
Hắn bỗng dưng ngừng .
Lời vượt quá khuôn phép…
Đào Hương nghiêm túc suy tư một lát, : "Ta cảm thấy chắc."
Ánh mắt Trúc Ngư sáng lên: "Sao mà ?"
"Tính tình Bùi công t.ử ôn hòa, cho dù bất mãn gì cũng sẽ chịu đựng, sẽ biểu hiện ngoài, mặc dù cô nương tâm cũng khó lòng phỏng đoán, dỗ cũng dỗ từ , cuối cùng sợ là thể tôn trọng như khách là kết cục nhất." Đào Hương : "Tựa như hôm nay cô nương về trễ, nếu là Bùi công t.ử, khả năng cao là sẽ hỏi, ôn hòa một câu 'về , ăn thôi' là hết."
"Đối với cô nương mà , một như hoa trong gương, đều cách một tầng cách, sờ tới cũng chạm đến, mà một khác thì giống mặt trời, mặc dù gắt đến mức thể khiến lột da, nhưng tối thiểu thể thật sự rõ ràng cảm nhận , thể kịp thời nghĩ cách hóa giải, hoặc bung dù, hoặc tránh né, đều cách ứng phó chính xác, cho nên, cô nương ai thích hợp hơn."
Trúc Ngư nghẹn họng.
Nói thẳng là công t.ử nhà bọn họ nóng nảy, châm ngòi là nổ ngay, trở thành ưu điểm ?
"Đương nhiên, đây chỉ là căn cứ sự hiểu của bản với cô nương và những gì về Bùi công t.ử mà suy luận, chắc chính xác." Đào Hương thêm: "Dù cũng chuyện gì xảy , ai cũng chắc sẽ khả năng khác ."
Cách đó xa nha tới, Trúc Ngư bỗng nhiên hồn, vội : "Hôm nay là nhiều, đừng nhắc tới chuyện nữa."
Mặc kệ tình xưa thế nào, cũng mặc kệ khả năng khác , tất cả đều còn quan trọng. Bây giờ quan hệ giữa công t.ử và thiếu phu nhân dần trở nên gần gũi, đây là chuyện khiến tất cả đều vui vẻ.
Những chuyện khác, từ nay về , cần nhắc nữa.
Đào Hương gật đầu: "Ừm."
_
Ra khỏi nhà ăn, sắc mặt Tề Vân Mộc vô cùng ôn hòa.
Tô Vãn Đường kéo cánh tay của , : "Phu quân, chúng dạo một lát?"
Tề Vân Mộc thản nhiên đồng ý.
"Ta còn ngắm kỹ viện Trường Minh, phu quân dẫn cho đường nhé?" Tô Vãn Đường.
Tề Vân Mộc đồng ý.
Ý trong mắt Tô Vãn Đường dần nhiều lên, một cái tay khác nhẹ nhàng lắc lắc với đằng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-201.html.]
Trúc Ngư Đào Hương trông thấy, đồng thời ngừng chân.
Mãi đến khi chủ t.ử xa, Trúc Ngư mới nghi ngờ : "Sao thiếu phu nhân cho chúng theo?"
Đào Hương: "... Bồi dưỡng tình cảm."
Nàng luôn cảm thấy, ánh mắt cô nương cô gia ... bình thường, giống như, giống như mèo cá.
Trúc Ngư nghi ngờ gì: "Ồ."
Viện t.ử của trưởng t.ử trong phủ đương nhiên sẽ nhỏ, hòn non bộ hồ nước, vườn hoa lầu các… đầy đủ thứ.
Tề Vân Mộc thói quen tản bộ khi ăn, cho nên canh giờ , các nơi trong viện đều treo đèn l.ồ.ng.
Mặc dù vô cùng sáng tỏ, nhưng đến nỗi mò đường.
Dĩ vãng, Tề Vân Mộc dẫn theo Trúc Ngư nhàn nhã dạo gần nửa canh giờ là trở về, nhưng hôm nay thì khác, hôm nay cánh tay Tề Vân Mộc treo một ‘móng vuốt’, dẫn đến bước chân của chậm nhiều.
Vốn dĩ bước qua đường mòn đá cuội, vòng qua vườn hoa là thể về phòng ngủ, nhưng Tô Vãn Đường ban ngày nàng Trúc Ngư trong viện hồ nước, trồng hoa sen, nhất quyết lôi kéo Tề Vân Mộc .
Muốn tới hồ nước thì qua hòn non bộ, qua cầu vòm trong hồ, đó trải qua đình bát giác, đó hoặc là dọc theo hồ nước, ngang qua lầu các trở về, hoặc là trở về bằng đường cũ.
Mặc kệ là đường nào, đều gần.
Không chỉ gần, còn tối hơn.
Bởi vì buổi tối Tề Vân Mộc sẽ tới bên , đương nhiên cách giữa những chiếc đèn l.ồ.ng dọc đường sẽ quá gần , cách xa mới một chiếc, chỉ tới trình độ thể miễn cưỡng thấy rõ đường.
"Trong đêm thể thấy hoa sen gì chứ, vả lúc hoa sen tàn gần hết ." Tề Vân Mộc cũng sợ tối, nhưng xa như .
Dựa theo tốc độ của bọn họ, vòng về tốn hơn nửa canh giờ.
Tô Vãn Đường thấy đoạn đường phía càng càng tối, ánh mắt lấp lóe: "Mắt , thể thấy."
"Ban ngày nóng, phu quân cùng xa như ."
Tề Vân Mộc hề d.a.o động: "Nàng thể một ."
" ở bên cạnh phu quân mỗi giờ mỗi khắc." Tô Vãn Đường nghiêng đầu , cho dù trong đêm tối, Tề Vân Mộc cũng cảm thấy ánh mắt đang tỏa sáng.
Tề Vân Mộc: "..."
Hắn trầm mặc .
Nữ nhân càng ngày càng càn.
Rõ ràng mấy tháng còn dè dặt, cũng dám .
Hiện tại cặp mắt đen giống như dính ở , chuyện với cũng càng ngày càng... sến.
"Phu quân, ?"
Tề Vân Mộc lạnh nhạt thu tầm mắt , một hồi mới kiên nhẫn đồng ý.
Thôi, nể mặt câu ‘tựa như trân bảo’ của nàng lúc ban ngày, nàng một .
"Không ."
Tô Vãn Đường gật đầu: "Ừm."
Đến gần hòn non bộ, lượng đèn l.ồ.ng bắt đầu ít dần, bởi vì hòn non bộ chặn ánh sáng, đoạn đường càng thêm tối tăm.
Vậy nên Tề Vân Mộc cũng thấy đôi mắt đen láy của Tô Vãn Đường đang nhanh ch.óng đảo qua đảo .
Mãi đến lúc bàn tay đang kéo cánh tay chầm chậm hướng xuống, vòng qua cổ tay của , rơi trong lòng bàn tay của , mới sững sờ.
Thấy kháng cự, mấy ngón tay càn rỡ lướt qua lòng bàn tay của , mạnh mẽ chậm rãi đan c.h.ặ.t giữa năm ngón tay .
Cái tay nhỏ hơn tay nhiều, cũng mềm hơn nhiều, nhưng lòng bàn tay mơ hồ vết chai, hẳn là do cầm binh khí trong thời gian dài tạo thành.
Khoảnh khắc đó, Tề Vân Mộc rõ cảm giác của là gì.
Giống như thứ gì đó tê tê dại dại chảy qua , khiến mặt nóng lên.
Hoàn nghĩ tới việc hất tay .
Sau khi thành công, Tô Vãn Đường nhanh ch.óng liếc Tề Vân Mộc.
Nàng cũng chỉ ngẫu nhiên đám trong doanh nhắc tới, bồi dưỡng tình cảm hẹn hò nhiều hơn, vả lúc hẹn hò chọn chỗ ít hoặc chỗ tối.
Vậy thì lúc nắm tay ôm một cái, đối phương mới đến mức quá thẹn thùng, mới sẽ quá kháng cự.
Tề Vân Mộc để ý mặt mũi quy củ, nếu ở mặt khác, chắc chắn cho nàng nắm tay, càng đừng tới việc ôm ấp.
Thật đó nàng cũng suy nghĩ hẹn hò, là khi ăn cơm tối, hai cách cửa sổ, khi nhẹ nhàng vỗ lòng bàn tay của nàng , luôn khiến lòng nàng ngứa ngáy, trong lúc ăn tối, nàng chỉ nghĩ tới việc nắm tay .
Thật , nghĩ thì nghĩ, nhưng thì nàng vẫn sợ, sợ tức giận.
ngoài dự liệu, dung túng nàng .
Tim Tô Vãn Đường đập bình bịch, cũng ảo giác của nàng , mà cảm thấy cơn gió nhẹ lướt qua mang theo chút hương vị ngọt ngào.
Có nhiều thứ một khi mọc rễ thì sẽ phát triển nhanh.
Nắm tay phản kháng, cũng nhịn gì đó khác.
Lúc hòn non bộ, bước lên cầu vòm, Tề Vân Mộc cũng nhận bên cạnh cách càng ngày càng gần, cùng lúc đó thêm một cái ‘móng vuốt’ đáp lên cánh tay .
Hắn lặng lẽ liếc dịch chuyển tầm mắt.
Gần tới giữa cầu vòm, Tề Vân Mộc dừng bước, cúi đầu gần như đang bám lên .
Tô Vãn Đường thấy nhúc nhích, ngẩng đầu hỏi : "Sao nữa?"
Trên cầu vòm treo một chiếc đèn l.ồ.ng, thể mơ hồ thấy mặt .
Tề Vân Mộc khẽ hất cằm sang một bên, thản nhiên : "Tô Vãn Đường, nàng mưu sát chồng ?"
Tô Vãn Đường sững sờ, theo ánh mắt , chỉ thấy Tề Vân Mộc nàng dồn đến dán c.h.ặ.t hàng rào.
Nếu rào chắn, nàng xô xuống .
Mặt Tô Vãn Đường đỏ lên, yên lặng dịch sang bên cạnh.
nàng buông tay, cả hai cánh tay đều buông.
Tề Vân Mộc cụp mắt xuống, một lát, đó xích gần nàng một bước, tiếp tục về phía .
Vân Mộng Hạ Vũ
--------------------
Tác giả lời :
Tô Vãn Đường: Nhìn bắt nạt quá, đúng là tự tìm đường c.h.ế.t cho mà!