Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 199

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:52
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cành vàng lá ngọc yếu ớt? Công chúa?

Nàng mờ mịt một lúc lâu, mới bỗng nhiên nhớ .

Mấy tháng , Tứ công chúa hộ tống lương thảo biên cảnh, bây giờ còn trở về.

Việc lúc nàng còn từng hỏi thiếu chủ, thiếu chủ Tứ công chúa mến mộ ca ca của nàng , Thái t.ử điện hạ đau lòng , vì thế đưa nàng theo đuổi phu quân.

Khi đó nàng nghĩ Bùi tỷ tỷ đính hôn, ca ca cũng nên cắt đứt suy nghĩ, nếu thể thành chuyện với Tứ công chúa cũng .

hiện tại xem chuyện thể thành, chẳng qua vì ca ca thỉnh tấu triều đình, riêng với nàng ?

Vả nếu thật sự phiền phức, Tứ công chúa còn ở biên cảnh lâu như ?

Tô Vãn Đường suy nghĩ hồi lâu vẫn nghĩ , đành bỏ qua.

Giấy thư quá dày, khi rút tay khiến phong thư rách, nàng bèn đặt thư sang một bên, chuẩn đáp trưởng .

Mài mực xong, nàng nâng b.út: 'Huynh trưởng vạn an, thấy chữ như thấy mặt, đại hôn của Ninh Ninh thành, phu thê ân ái, như keo như sơn, phu quân Vân Mộc cẩn thận chu đáo, quan tâm tỉ mỉ. Mặc dù tính tình nóng nảy, nhưng ý, như nhặt trân bảo, thật lòng mong trưởng chúc phúc.'

Tô Vãn Đường dừng một lát, đó tiếp tục : 'Chuyện của Tứ công chúa Ninh Ninh sẽ rõ với thiếu chủ, nhưng kết quả như thế nào, dám bảo đảm.'

'Ca ca, tình trạng biên cảnh thế nào, Nam Hào khác thường gì , phụ khoẻ mạnh , mong phụ trưởng cần giữ gìn sức khỏe, chờ mong ngày đoàn viên.'

Tô Vãn Đường xong, đặt thư lên bàn hong khô b.út mực.

Nàng bốn phía, thấy phong bì mới, bèn dậy cửa tìm Trúc Ngư.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trước khi nàng trong phòng, tiếng hít thở của chậm và đều, một lát thấy vẫn tỉnh, nàng mới yên tâm ngoài.

Trúc Ngư ở ngoài cửa, nàng vặn trông thấy Bạch Nhị qua từ hiên, nhẹ nhàng đóng cửa , bước nhanh qua.

"Thiếu phu nhân." Bạch Nhị uốn gối chào.

Tô Vãn Đường hạ giọng : "Làm phiền ngươi tìm giúp một cái phong thư."

Bạch Nhị suy tư một lúc hiểu rõ: "Thiếu phu nhân gửi thư cho Tô đại tướng quân?"

Tô Vãn Đường gật đầu.

Bạch Nhị lập tức : "Thiếu phu nhân chờ chút, nô tỳ một lát sẽ trở ."

"Ừ."

Bạch Nhị nhanh ch.óng , cung kính đưa mấy phong thư mới tinh cho Tô Vãn Đường: "Thiếu phu nhân, cần nô tỳ sai đưa đến dịch trạm ?"

"Không cần." Tô Vãn Đường: "Đào Hương đưa quen ."

Bộ hạ của Lãng Vương đều con đường đưa tin riêng, nhanh hơn dịch trạm nhiều.

Bạch Nhị cũng hỏi thêm nữa, cung kính đáp .

Tô Vãn Đường cầm phong thư trở về chính phòng, nàng đang định đưa tay đẩy cửa, sắc mặt bất ngờ đổi.

Tiếng hít thở đúng.

Hắn dậy !

Trời ạ, thư của ca ca cất, vẫn ở bàn!

Tô Vãn Đường hoảng sợ đẩy cửa , bước nhanh tới gần án thư, lẽ chỉ mới tỉnh dậy mà thôi, còn kịp...

một khắc , Tô Vãn Đường ở cạnh án thư, trong tay cầm một xấp giấy thư, vẻ mặt rõ, đầu nàng lập tức trở nên trống rỗng.

Xong !

Mạng nàng toi !

Tề Vân Mộc chỉ ngước mắt lạnh nhạt liếc Tô Vãn Đường chuyển ánh mắt giấy.

Tô Vãn Đường xô cửa xông , nhưng nàng cảm thấy nếu nàng dám chạy, đừng tối nay, về sợ là cũng khó lòng bước cánh cửa .

Nàng hít sâu một , chậm rãi đến cạnh Tề Vân Mộc, nhẹ nhàng đặt phong thư lên bàn, kéo ống tay áo Tề Vân Mộc: "Phu quân ..."

"Tên ch.ó đó còn cứng nhắc ? Lớn lên trở nên ?"

Tô Vãn Đường yên lặng gục đầu xuống.

"Lặp nữa, bảo mau ch.óng gửi thư hồi âm, gọi ông đây là ca ca." Giọng Tề Vân Mộc nhàn nhạt, d.a.o động.

Đầu Tô Vãn Đường càng ngày càng thấp.

"Đợi vi trở về phế , sẽ chọn một rể hiền khác cho ."

Tô Vãn Đường chỉ tìm một cái động mà chui xuống.

Tô T.ử Hạc, tạo nghiệp đấy.

"Phu quân..."

"Chậc chậc, bao năm qua quanh quẩn vẫn là những từ , cũng gì mới." Tề Vân Mộc xùy một tiếng, nhẹ nhàng đặt giấy thư xuống.

Tô Vãn Đường sững sờ, vội ngẩng đầu về phía .

Nghe giọng điệu , hình như tức giận?

Tề Vân Mộc đối diện với đôi mắt hoảng sợ của nàng , cúi , sắc mặt lạnh nhạt, giọng ôn hòa: "Phu nhân gì?"

Tô Vãn Đường ngơ ngác .

Thảo nào ca ca hoài nghi, nàng bề ngoài của lừa bịp .

Bộ dáng của , thật sự thể mê hoặc lòng .

"Ta... ..."

"Phu nhân gửi thư?" Tề Vân Mộc khẽ, xích gần bên tai nàng nhẹ giọng hỏi: "Có cần vi phu hỗ trợ?"

Tô Vãn Đường giật một cái, cuống quýt lắc đầu: "Không, cần, , sai Đào Hương ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-199.html.]

Hắn ca ca chọc tức đến hóa điên ?

Tề Vân Mộc ừ một tiếng, cầm thư Tô Vãn Đường lên, xếp cất bì thư, đưa cho Tô Vãn Đường: "Đi thôi."

Mặc dù Tô Vãn Đường xoay rời , nhưng Tề Vân Mộc quá thích hợp, thế là nhiều do dự, nàng dè dặt thăm dò: "Phu quân, ca ca sách nhiều, lời thô lỗ, ngươi đừng chấp ."

Tề Vân Mộc chút để ý mỉm : "Không ."

Tô Vãn Đường: "?"

Không ?

Tề Vân Mộc thấy nàng vẫn ngơ ngác, bèn kéo tay của nàng , đặt phong thư trong tay nàng , giọng điệu ôn hòa : "Hiện tại giống ngày xưa, hiện tại chúng thành hôn, cũng là trưởng của , cho dù mắng vài câu cũng ."

Đầu Tô Vãn Đường kêu ong ong, Tề Vân Mộc quỷ ám ?

"Thật , trưởng nàng cũng thù gì quá lớn, chẳng qua là khi còn nhỏ hiểu chuyện đ.á.n.h một quyền, c.ắ.n một cái, đây đều là chuyện thóc mục vừng thối, còn nhớ."

Tề Vân Mộc khẽ than một tiếng: "Thôi, chờ trở về, xin .”

Tô Vãn Đường giật giật môi, chằm chằm Tề Vân Mộc nửa ngày đó mới : "Ngươi, thật sự nghĩ như ?"

Vừa ở thủy tạ vẫn hung tợn tuyệt đối sẽ gọi một tiếng ca ?

Tề Vân Mộc : "Đương nhiên, hiện tại là đại cữu ca của , lớn nhỏ thứ tự, còn thể mắng ?"

"Còn nữa, thể khiến phu nhân rơi tình thế khó xử chứ?"

Tô Vãn Đường mờ mịt gật đầu: "Ồ."

"Mặc dù phu quân nàng tự nhận độ lượng, nhưng sẽ so đo với trong nhà nhiều như ." Tề Vân Mộc đưa tay vuốt ve mái tóc nàng , dịu dàng nay từng : "Phu nhân gửi thư , hiểu lầm , gửi thư nhất định là lo cho phu nhân, chỉ cần giải thích rõ, sẽ ."

Tô Vãn Đường: "..."

Tô Vãn Đường cầm thư ngơ ngác cửa.

Cửa đóng lưng, Tô Vãn Đường thất thần về phía góc tường, bỏ qua tất cả mà , lúc Tề Vân Mộc dịu dàng, thật đúng là...

Tô Vãn Đường khẽ mỉm , đúng là .

Bạch Nhị Tô Vãn Đường ở góc tường, khỏi nghi hoặc.

Không thiếu phu nhân sẽ sai Đào Hương gửi thư ? Sao tự ?

Không đợi nàng tiến lên hỏi, thấy Tô Vãn Đường dừng chân, tại chỗ một lúc lâu, đó c.ắ.n môi đầu về phía chính phòng.

Xa xa chạm tới tầm mắt của nàng , Tô Vãn Đường vẫy tay với nàng .

Bạch Nhị ngẩn , đó uốn gối lui .

Trong phòng.

Tề Vân Mộc đưa Tô Vãn Đường cửa, nụ mặt nháy mắt tan biến, lật mặt còn nhanh hơn lật sách.

"Tên ch.ó Tô T.ử Hạc ngươi xong ! Ngươi nhất định c.h.ế.t!" Tề Vân Mộc vén ống tay áo lên, bước nhanh như gió hướng án thư phịch xuống, động tác nhanh ch.óng rút mười tờ giấy: "So mắng c.h.ử.i với , ngươi còn non lắm!"

"Còn mắt mù tâm mù ? Ta thấy tên ch.ó ngươi chỗ nào cũng mù!"

Tề Vân Mộc múa b.út thành văn, nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm: "Còn đại cữu ca, nhổ ! Kiếp nếu Tề Vân Mộc gọi ngươi một tiếng ca coi như thua!"

"Đầu óc bình thường? Phế ? Ngươi giỏi thì đến , ch.ó Hạc! Ta ở Phụng Kinh chờ ngươi, xem ai phế ai !"

"Bao năm vẻ đạo mạo, hình ch.ó, bên trong vẫn là tên ch.ó Hạc lòng hiểm độc !"

Cách một cửa sổ, Tô Vãn Đường c.h.ế.t lặng dựa cột.

Lời xin thật là đặc sắc.

"Ta độc miệng? Ta lòng hẹp hòi? Tô T.ử Hạc ngươi kém chỗ nào?"

"Lại còn bắt cóc của ngươi, rõ ràng là nàng bá vương ngạnh thượng cung, đời mắc nợ các ngươi ?"

"Đã gả cho còn lấy trở về, nghĩ lắm! Ta cho ngươi , ông trời đến thì ngươi cũng đòi về !"

"Còn chọn rể hiền khác? Chỉ bằng ánh mắt của ngươi, thắp cho ngươi một trăm tám mươi ngọn đèn đặt mí mắt, ngươi cũng phân biệt .

"Thấy , phu thê chúng hòa thuận, như keo như sơn, phu nhân đối xử với như châu tựa bảo, há là ngươi thể can thiệp , phu nhân ánh mắt hơn tên ch.ó ngươi nhiều!"

Tô Vãn Đường cúi đầu xoa trán.

Hai tên cộng cũng sắp năm mươi tuổi , nhưng , khác gì đứa trẻ năm tuổi ?

Chẳng qua, nếu thư thật sự như mắng, thì thể gửi phong thư ngoài.

Nếu mà phụ là nàng say rượu cưỡng ép , chắc chắn nàng sẽ đ.á.n.h.

Tô Vãn Đường trầm tư một lát, đó lặng lẽ rời .

Nàng gửi thư của đến dịch trạm, chuẩn ôm cây đợi thỏ.

Trước khi hoàng hôn, thư của Tề gia đưa tới.

Người của Tề gia rời , nàng lập tức , tỏ rõ phận: "Thư phu quân gửi cho trưởng của , do phủ Lãng Vương đưa ."

Người đưa thư nhận Tô Vãn Đường, nếu trong tình huống bình thường dĩ nhiên thể giao bức thư , nhưng mắt gửi thư là phu quân của Tô tướng quân, nhận thư là ruột của Tô tướng quân, dù cũng là thư nhà, hình như, cũng thể cho.

Bên phía Tề gia nhanh ch.óng đưa đến, nếu do phủ Lãng Vương đưa, đương nhiên sẽ nhanh hơn bọn họ, vả Tô tướng quân cũng đưa lệnh bài của phủ Lãng Vương , cũng thể đưa.

Mười tờ giấy một phong thư chứa nổi, Tề Vân Mộc chia thành hai phong, Tô Vãn Đường lạnh nhạt nhận lấy thư, dịch trạm mở , khi một lúc lâu nàng khẽ nhíu mày, một nữa nghiêm túc một , mặc dù thư mắng hung dữ, nhưng cũng tìm câu 'bá vương ngạnh thượng cung' , nàng khỏi giật .

Cho nên mắng và còn nhất trí.

Sao ?

Tô Vãn Đường trái lo nghĩ, đó vẫn dán phong bì , trở về dịch trạm giao cho đưa thư: "Hôm nay đưa thư của phủ Lãng Vương rời , vẫn giao cho các ngươi đưa thôi."

Đã chọc thủng chân tướng, chuyện giữa bọn họ vẫn nên để bọn họ tự giải quyết, miễn cho tai bay vạ gió.

Mặc dù trong lòng đưa thư cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn cung kính nhận lấy: "Vâng."

 

Loading...