Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 198

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:51
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tin tức cặp phu thê tân hôn dắt tay dạo vườn nhanh ch.óng truyền đến tai Tề phu nhân.

"Xác định là nắm tay cùng dùng một dù?" Tề phu nhân nghiêng , ánh mắt tỏa sáng.

Vu ma ma gật đầu: "Còn , lão nô tận mắt thấy, đại công t.ử còn nghiêng dù sang phía thiếu phu nhân đấy ạ."

Tề phu nhân rốt cục nhẹ nhàng thở : "Thế thì yên tâm ."

Tuy đúng là hôn sự là bắt buộc, nhưng nếu thật sự biến thành phu thê bất hòa, trong lòng ai cũng dễ chịu.

Chẳng qua, cũng vì đây là Tô Vãn Đường, nha đầu miễn cưỡng xem như là bà lớn lên, bà thế và bản tính của nàng , nếu đổi thành một tính tình đắn, bà tình nguyện đắc tội với , cũng sẽ nhịn cơn tức .

"Phu nhân cứ việc yên tâm, lão nô thể tính tình đại công t.ử ?" Vu ma ma tiếp tục : "Nếu thực sự để lòng, thể tự tay khắc ngọc bội mà tặng?"

Tề phu nhân khẽ : "Ta , dựa theo tính tình của nó, nếu thật sự chỉ vì lấy đại cục trọng, cùng lắm cũng chỉ thể giữ lễ kính trọng, đến mức để tâm tư dẫn dắt, đuổi theo tận cổng thành."

" mà..." Tề phu nhân đột nhiên nghĩ đến gì đó, nhíu mày: "Bây giờ thành hôn , con bé chắc sẽ trèo tường nữa nhỉ?"

Tô Vãn Đường tự cho là hành động của kín kẽ, mặc mưa mặc gió vẫn đều đặn cách một hai ngày đều trèo tường viện Trường Minh, nhưng bà là chủ mẫu phủ , chút chuyện cỏn con thể giấu diếm ? Chỉ là bà cũng thể đoán nguyên nhân nàng cửa chính, phần lớn là cảm thấy hổ khi gặp bà , mà bà lòng cho bọn họ nhiều cơ hội ở chung hơn, nên cứ coi như .

bây giờ thành hôn, trèo tới trèo lui thì thể thống gì?

Vu ma ma ý của Tề phu nhân, : "Nếu , lão nô nhắc nhở một câu?"

"Cũng ."

Tề phu nhân gật đầu.

Vu ma ma mới bước ngoài hai bước gọi : "Được ."

Tề phu nhân ngẫm nghĩ : "Nghĩ kỹ , hiện tại quan hệ giữa hai đứa nó kéo gần, cũng là vì hai tháng con bé thường xuyên tới , chừng đây là tình thú giữa đôi phu thê trẻ, để mặc chúng ."

Vu ma ma về, : "Phu nhân rộng lượng."

"Thật một câu, lão nô nên ."

Tề phu nhân giả vờ giận, : "Giữa hai chúng lời gì thể ?"

Vu ma ma , lúc mới từ từ : "Thật lão nô cảm thấy, tính tình như thiếu phu nhân mới xứng với công t.ử.Dù chuyện gì, nàng cũng chẳng để bụng, còn nhường nhịn, dỗ dành. Thế gia quý nữ phần lớn đều rụt rè kiêu ngạo, hai kiêu ngạo gặp , ai cũng chịu cúi đầu, thì ngày tháng còn sống với thế nào? Nếu gặp một cô nương quá nhạy cảm, e rằng suốt ngày đều đại công t.ử chọc tức đến phát điên."

"Ví dụ như nguyên nhân gây chuyện , đại công t.ử cứ giữ cục tức nghẹn trong lòng, là thiếu phu nhân trèo tường dỗ bao nhiêu mới tính là nguôi giận. Nếu là một da mặt mỏng, chừng hiện tại quan hệ giữa hai vẫn còn căng thẳng chứ."

"Ta ngươi lý." Tề phu nhân im lặng một hồi : "Chính vì hiểu Vân Mộc rõ, mới luôn tìm cho nó một trầm rộng lượng một chút, coi như đè ép nó, bản đó cũng nghĩ thoáng, đừng suốt ngày nó chọc tức đến c.h.ế.t sống , nghĩ nửa đường chạy một Tô Vãn Đường, mà hiện tại xem , đây cũng thể coi là duyên trời định.”

"Ai , cô nương nhà ai tính tình như thiếu phu nhân?" Vu ma ma : "Suy cho cùng cũng là một vị nữ tướng quân, tính tình độ lượng thường thể so sánh."

Tề phu nhân khẽ than một tiếng: "Đó là con bé tự thấy chiếm lý, dĩ nhiên là áp khí thế, nhưng thời gian còn dài mà."

"Vẫn với Vân Mộc, suy cho cùng nó là nam t.ử, thể để nữ t.ử hạ thấp cái nhường nhịn mãi, bây giờ thành hôn, cũng thể cứ nắm lấy chút sai lầm bỏ, một ngày hai ngày thì , lâu dần ai mà thấy mệt?"

Vu ma ma suy tư, đó đột nhiên : "Lão nô cảm thấy tuy thiếu phu nhân là nhường nhịn dỗ dành, đè ép công t.ử."

Tề phu nhân sững sờ: "Có ý gì?"

"Còn một chuyện lão nô kịp với phu nhân." Vu ma ma vội : "Hôm nay kính xong đường trở về đại công t.ử nổi giận, còn nhốt thiếu phu nhân ở ngoài cửa."

Tề phu nhân kinh hãi dậy, cả giận : "Không lúc kính vẫn còn êm , rốt cuộc là nó nổi tính ch.ó gì?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Vu ma ma vội vàng đỡ bà xuống, an ủi: "Phu nhân đừng nóng vội, lão nô còn xong mà."

"Sau khi đại công t.ử nhốt thiếu phu nhân ở ngoài cửa, đầu tiên thiếu phu nhân gõ cửa một cái, thấy bên trong động tĩnh, thiếu phu nhân đá một cái cửa mở tung , qua một khắc đồng hồ, hai thiết dạo vườn."

Tề phu nhân vô cùng kinh ngạc: "Con bé... đạp cửa phòng Vân Mộc?"

" ."

Tề phu nhân thể tin nổi: "Vân Mộc trở mặt, còn thiết dạo vườn với con bé?"

" , dạo con đường nhỏ ven hồ, còn tri kỷ kéo thiếu phu nhân phía trong." Vu ma ma mặt mày hớn hở, : "Theo lão nô thấy, phu nhân cứ yên tâm , mỗi một đôi phu thê đều tự đạo ở chung của họ."

Tề phu nhân chằm chằm Vu ma ma một hồi khá lâu, đó đột nhiên tiếng, vui mừng : "Có đây gọi là, vỏ quýt dày móng tay nhọn?"

"Nhiều năm như , còn thấy nó cúi đầu với ai ."

Tề phu nhân càng trong lòng càng phấn chấn: "Thế , ngươi mau một tiếng, bảo chúng cần ngày ngày đến tiền viện ăn cơm, sáng sớm cũng cần đến thỉnh an, Vãn Đường cũng chỉ nghỉ ba ngày, để chúng nhiều thời gian ở chung với một chút."

Vu ma ma vội vàng đồng ý: "Vâng."

Chuyện lớn trong lòng giải quyết, Tề phu nhân cong mắt, nhưng đảo mắt nghĩ đến một nhi t.ử khác...

Nụ mặt Tề phu nhân phai nhạt , nặng nề thở dài.

Không đứa nào để cho bà bớt lo!

-

Bạch Nhị nhận tin tức, đích tới phòng bếp dặn dò một tiếng.

Giờ cơm , Tề Vân Mộc và Tô Vãn Đường đến nhà ăn, đồ ăn dâng đủ.

Tề Vân Mộc thoáng đồ ăn đầy bàn, ngẩn , điều nghĩ, hôm nay là ngày đầu tiên tân hôn, phòng bếp chuẩn phong phú một chút cũng bình thường.

Mãi đến khi...

Người bên cạnh phồng má, thêm hai bát cơm, gắp đồ ăn nửa bàn, mà vẻ mặt Bạch Nhị và nha cả phòng hề đổi, mới giật hiểu gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-198.html.]

Một tay Tề Vân Mộc bưng bát, một tay cầm đũa, lâm trầm tư.

Ăn khỏe như , thì nàng cách ‘lớn’ lên.

Chỗ cần đầy đặn thì thiếu một lạng, chỗ cần thon thả cũng thừa tý nào…

Tô Vãn Đường ăn nhiều, tốc độ cũng chậm, nhưng động tác hề thô lỗ, mà là như nước chảy mây trôi, cực kỳ trơn tru.

Tề Vân Mộc mà cũng ăn nhiều thêm nửa bát cơm.

Buổi chiều, mặt trời ch.ói chang, khiến buồn ngủ.

Tề Vân Mộc thói quen ngủ trưa, vài vòng hiên để tiêu thực về phòng ngủ.

Tô Vãn Đường buồn ngủ, vốn dĩ ngoài dạo xung quanh một chút, nhưng lúc Đào Hương cầm một phong thư về cho nàng .

Đến từ biên cảnh Nam Hào, thư của Tô Chẩm Đường.

Tô Vãn Đường nét chữ cực kỳ sắc bén phong thư, huyệt thái dương đập thình thịch.

là nghĩ tới cái gì thì tới cái đó.

Nàng dự cảm, phong thư nhất định là dễ !

Bên ngoài mặt trời ch.ói chang, Tô Vãn Đường cầm thư phòng, sợ quấy rầy Tề Vân Mộc, nàng xuống thư án cách giường khá xa.

Lần nàng gửi thư cho phụ là bởi vì đính hôn, chẳng qua nàng lời thật trong thư, chỉ là hai bên đều tình cảm với nên định hôn ước, trưởng một mực hồi âm, chỉ phụ gửi thư về, tôn trọng quyết định của nàng .

Lúc Tô Vãn Đường để ý, tưởng rằng trưởng bận rộn quân vụ, đợi đến lúc rảnh chắc chắn sẽ gửi thư cho nàng . bây giờ nghĩ , trưởng rảnh trả lời nàng , là căn bản trả lời, hoặc là, còn tìm ngôn từ thích hợp để mắng nàng .

Tô Vãn Đường hít sâu một , nhẹ nhàng xé mở phong thư ‘dày cộm’.

Vừa mở , mùi mực đập mặt.

Đầu tiên Tô Vãn Đường nội dung, mà đếm trang .

Tổng cộng tám trang giấy...

Tô Vãn Đường: "... ."

là Tề Vân Mộc mặt mũi, phong thư thể so với tám phong thư đây.

Làm công tác chuẩn tâm lý xong, Tô Vãn Đường mới tập trung thư.

Chữ của trưởng hơn chữ của nàng nhiều, thậm chí thể sánh với nét b.út của Tề Vân Mộc.

Nàng vẫn luôn cảm thấy vô cùng kinh ngạc vì điều .

Từ đến nay trưởng hứng thú gì với b.út mực, cũng chữ xuất chúng như thế?

Câu đầu tiên giấy là:

'Muội Vãn Đường của , mắt ? Hay là tâm mù chăng? Tai điếc ? Hay là điên ?'

Khóe môi Tô Vãn Đường giật giật, nàng điên, nhưng nàng cảm thấy ca ca của nàng điên .

Trước gửi thư về, từng tỉa tót từng câu từng chữ như . Nàng chỉ nét mực như xuyên thủng giấy thể tưởng tượng cảnh trưởng nổi trận lôi đình, rách cả mí mắt.

'Thế gian nhi lang ngàn vạn, cố chấp với ch.ó Tư Triệt, ch.ó loại lương thiện, lực c.ắ.n khỏe, nhiễm bệnh dại, hối hận thì muộn…’

Tô Vãn Đường đành lòng thẳng, lật đến trang :

'Tô Vãn Đường là điên là đầu óc choáng váng, với bao nhiêu , Tề Vân Mộc đầu óc bình thường cách xa một chút, coi lời của như gió thoảng bên tai ? Sao coi trọng , con mắt nào coi trọng , đầu óc bệnh hả...'

Sắc mặt Tô Vãn Đường đổi, lật một tờ:

'Hắn lòng hẹp hòi còn độc miệng, còn là một tên yếu ớt, thể gặp gió thể dầm mưa bệnh tật đầy , sống với thì xong , cho ...'

Tô Vãn Đường tiếp tục :

'Àiii, nữ nhi lớn giữ , gả cũng gả , thôi, mau bảo gọi một tiếng đại cữu ca xem nào! Bảo mau gửi thư cho , gọi là ca! Nếu thì đợi trở về đ.á.n.h gãy chân ...'

'Ta thật sự hiểu rốt cuộc coi trọng điểm nào, một con gà con yếu nhớt...'

'Không biểu hiện giả tạo của lừa bịp đấy chứ...'

'Hắn lớn hơn bốn tuổi, hôn sự thiệt hả, ch.ó . Lại dám nhân lúc ông đây ở Phụng Kinh, bắt cóc , lẽ trời khó tha...'

Một trang cuối cùng, cùng :

'Nếu tên ch.ó lừa bịp, lặng lẽ chờ vi trở về phế ! Ta sẽ chọn một rể hiền khác cho !'

Tô Vãn Đường đỡ trán, nghỉ ngơi một hồi, mới u sầu bắt đầu sửa sang giấy thư.

Thù oán giữa trưởng và Tề Vân Mộc, hình như sâu hơn so với những gì nàng nghĩ.

Hả?

Không đúng, bỏ qua cái gì?

Tô Vãn Đường mở phong thư , rút một tờ giấy trong đó, thấy một đoạn khác trong một loạt chữ mắng Tề Vân Mộc:

'Quan hệ giữa và Trữ phi , cầu xin, xin Thái t.ử điện hạ lập tức, ngay bây giờ, tức khắc, ngay và luôn xách vị Công chúa cành vàng lá ngọc yếu ớt về , ông đây sắp nàng phiền c.h.ế.t !'

Bắt đầu từ hàng chữ , chữ còn tinh tế như ban đầu, hiển nhiên là càng càng giận.

Tô Vãn Đường: "?"

 

Loading...