Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 196
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:49
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Vãn Đường cũng lui , vẫn chăm chú Tề Vân Mộc, trong lòng thầm nghĩ, phản ứng như , là thật là giả vờ ?
Thiếu chủ từng với nàng , ‘duyên phận’ giữa nàng và Tề Vân Mộc cũng vui vẻ, ở giữa còn một khác chắn ngang. Sau khi thành hôn nàng thể nhắc tới cái tên Bùi Lạc An nữa, nhất cũng đừng bất kỳ liên quan gì, nếu , khả Bùi Lạc An sẽ trở thành cây gai trong lòng Tề Vân Mộc.
Cái gai ngày qua tháng nọ sẽ dần dần càng đ.â.m càng sâu, một ngày nào đó sẽ thành họa lớn!
Thật cho dù thiếu chủ với nàng , nàng cũng hiểu rõ.
Đêm hôm đó nàng cưỡng ép là nàng sai, nàng gọi tên Bùi Lạc An sai càng thêm sai, nàng nào dám nhắc tới cái tên mặt Tề Vân Mộc nữa.
Đừng hẹp hòi, cho dù là tính tình hơn nữa cũng chịu trong lòng thê t.ử nhớ nhung một khác.
Tô Vãn Đường cúi , tới gần Tề Vân Mộc, thử hỏi: "Vậy ngươi... tức giận?"
Hắn ghế, trong tay cầm sách vở, nàng xoay cúi tới gần, hai gần trong gang tấc, dường như thể cảm nhận thở của .
Tề Vân Mộc nhịn lùi dựa lưng ghế, đáp : "Ừ."
Tô Vãn Đường chằm chằm một lúc, : "Ta từng chạm Bùi Lạc An, cho dù là một mảnh góc áo một sợi tóc."
Chỉ ừ một tiếng, cũng nàng , đó chính là còn để ý.
Tề Vân Mộc lạnh nhạt cụp mắt: "Ừ."
Mặc dù Trúc Ngư tự điều tra từ đó, cũng bẩm báo cho , nhưng chính tai thấy, vẫn cảm giác giống khi nàng tự xác định chỉ một nhận sự đối xử nhiệt liệt và táo bạo như . Cơn giận trong lòng cũng nguôi ngoai nhiều.
"Hiện tại trong lòng ." Tô Vãn Đường Tề Vân Mộc chớp mắt, suy nghĩ một lát tiếp.
Lúc đầu, chiến loạn khắp nơi, nàng nào tâm tư nhớ nhung Bùi Lạc An, về chỉ một lòng lực bù đắp cho Tề Vân Mộc, cũng dám suy nghĩ tới khác nữa. Về đó nữa, nàng mở mắt nhắm mắt ngoại trừ quân vụ, là quan tâm đến sở thích của Tề Vân Mộc.
Mặc dù nàng vẫn xác định đây thích , nhưng nàng thể bảo đảm, trong lòng của nàng thật sự chứa nổi khác nữa.
Tề Vân Mộc khó chơi, chỉ nghĩ về thôi nàng dùng hết lượng thời gian rảnh rỗi vốn ít ỏi, nào còn dư dả tâm trí để nghĩ đến một khác?
Tề Vân Mộc xúc động, ngước mắt nàng một cái, một lát cụp mắt: "À."
Đôi mắt của nàng quá chân thành, giống dối.
Chút bực bội cuối cùng cũng tan sạch.
Tô Vãn Đường: "...?"
À là ý gì?
Rốt cuộc là chuyện qua , là qua ?
"Ngươi là ý gì?"
Tô Vãn Đường tới gần một chút: "Rốt cuộc ngươi còn giận nữa ?"
Tô Vãn Đường từng bước ép sát, lưng Tề Vân Mộc dính sát thành ghế, thể lui nữa, ch.óp mũi hai cũng gần như sắp chạm , hô hấp đan xen.
lúc , Trúc Ngư mới hồn việc cửa phòng công t.ử nhà đạp tung , sợ đại công t.ử nổi giận, bèn ở cửa thò đầu một cái, đúng lúc thấy một màn , nhất thời nhịn kinh hãi hít hà một tiếng.
Hắn hoa mắt ?
Công t.ử nhà đè ở ghế, hơn nữa còn nổi giận?
Nghe thấy động tĩnh, Tề Vân Mộc vội vàng đưa tay đẩy Tô Vãn Đường, nhưng đẩy , đành trừng mắt Tô Vãn Đường.
Lúc Tô Vãn Đường mới muộn màng phát hiện tư thế của bọn họ quá mật, để ý quy củ, da mặt mỏng, thấy thẹn thùng cũng bình thường, nhưng bọn họ còn rõ ràng nhé.
Thế là, nàng nghiêng đầu về phía Trúc Ngư: "Đóng cửa!"
Trúc Ngư khí thế của nàng hù dọa, rụt cổ một cái vội vàng lui ngoài, đóng cửa .
Tề Vân Mộc: "..."
Nàng đè ở chỗ , còn hung dữ!
"Nàng tránh !"
Tô Vãn Đường cũng nhúc nhích, cố chấp hỏi: "Ngươi vẫn đang giận ?"
Mặc dù nàng tự nhận giọng điệu bình thường, nhưng dù cũng liên tục luyện binh nhiều ngày, khí thế giận tự uy, cộng thêm tư thế mắt của hai , mà đè cơn giận của Tề Vân Mộc xuống mấy phần.
Mặc dù Tề Vân Mộc vẫn trừng mắt lườm nàng , nhưng khí thế rõ ràng giảm sút.
"Ngươi chuyện chứ." Tô Vãn Đường: "Nếu ngươi khúc mắc gì thì cứ hết , đừng giấu ở trong lòng tự ôm bực , cam đoan, về cũng sẽ gặp riêng Bùi Lạc An, nếu trong lòng ngươi thực sự khó chịu, là ngươi đ.á.n.h một trận ?"
Chút bực bội cuối cùng trong lòng Tề Vân Mộc cũng tiêu tan, nhưng vẫn cứng đầu nâng cằm: "Chúng sớm rõ, chuyện trôi qua, để ý từ lâu ."
Tô Vãn Đường: "..."
Vân Mộng Hạ Vũ
Vừa chặn nàng ngoài cửa, còn để ý?
Tề Vân Mộc sự nghi ngờ trong mắt nàng : "... Hiện tại tức giận."
"Thật chứ?" Tô Vãn Đường nhíu mày.
Tề Vân Mộc tức giận : "... Thật!"
Nữ t.ử , nàng ngốc nàng rõ ràng với , thể để ngăn cách, nhưng nếu nàng thông minh, một thời điểm đầu óc nàng như một khúc gỗ khô.
Bây giờ giống đang tức giận ?
"Vậy về nếu ngươi tức giận..."
"Thì ?" Tề Vân Mộc nhướng mày, giọng điệu cắt ngang lời nàng .
Hắn cứ tức giận đấy, nào?!
Tô Vãn Đường trầm mặc một hồi, : "... Nếu ngươi tức giận, thì ngươi cứ với , dỗ ngươi nguôi giận là , đừng nhốt ngoài cửa."
Tề Vân Mộc: "..."
Hắn im lặng một lúc lâu, đó cụp mắt: "Ồ."
Tô Vãn Đường cũng nhẹ nhàng nghiêng đầu , xác định trong mắt thật sự vẻ tức giận mới thôi.
nàng tư thế của nàng cực kỳ giống cưỡng hôn .
Tề Vân Mộc nhanh ch.óng lườm nàng một cái, vội vàng chuyển chủ đề: "Nàng... nàng còn quân doanh?"
Tô Vãn Đường đáp: "Ta nghỉ kết hôn ba ngày mà."
Trước phát hiện, cạnh đuôi mắt còn một nốt ruồi nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-196.html.]
Tề Vân Mộc: "..."
Hắn quên mất vụ , nhưng nàng còn tránh .
Giữa ban ngày, nàng gì?!
"Nàng, lùi ."
Tô Vãn Đường dời ánh mắt: "Ừ."
Tề Vân Mộc thở phào một , thẳng dậy.
Sau khi Tô Vãn Đường thẳng, ánh mắt lơ đãng rơi xuống bảng chữ mẫu án thư.
Chữ tinh tế phóng khoáng, cảnh ý vui, nàng tán thưởng: "Chữ của ngươi quá."
Theo lý thuyết, lúc Tề Vân Mộc nên qua , nhưng nghĩ đến nét chữ giống như giun bò của nàng , lời khen ngợi.
Chẳng qua...
"Nếu nàng học, thể dạy nàng."
Vẻ mặt Tô Vãn Đường cứng đờ, khi trầm mặc một lúc lâu thì vô cùng chân thành, nàng : "Hai phu thê chúng một chữ là ."
"Cho nên, nếu chữ của phu quân , thì chữ của thể là ."
Muốn nàng luyện chữ, thà rằng c.h.é.m nàng một đao còn hơn.
Tề Vân Mộc: "..."
Vừa nàng biểu hiện , nên mới tiện lời châm chọc, thế là, nhẫn nhịn nửa ngày, gật đầu: "Chữ của phu nhân cũng tệ."
Dù cũng là vị nữ tướng quân đầu tiên ở Phụng Kinh, chữ thật cũng quan trọng, là .
Ánh mắt Tô Vãn Đường sáng lên.
Hắn , là đang khen đấy ?
Có điều chuyện cũng quan trọng, bắt nàng luyện chữ thì chuyện gì cũng dễ thương lượng. Dường như sợ đổi ý, nàng vội vàng đổi chủ đề: "Phu quân sách ? Vậy quấy rầy phu quân nữa."
Sao Tề Vân Mộc thể tâm tư của nàng chứ, nhưng cũng định ép nàng rèn chữ, bèn gật đầu: "Ừm."
Hắn vốn cho rằng nàng sẽ ngoài, ngờ nàng kéo ghế qua đối diện với .
Tề Vân Mộc: "?"
Tô Vãn Đường đối diện với ánh mắt nghi hoặc của , một cách đương nhiên: "Ba ngày là thời gian nghỉ kết hôn, về lý nên ở bên cạnh phu quân. Ngươi yên tâm, chỉ im ở chỗ , lời nào, ngươi cứ sách cần để ý đến ."
Tề Vân Mộc trầm mặc một lát, đó mặc kệ nàng .
Tô Vãn Đường thì , quả thật tiếp tục lên tiếng, nhưng cứ chuyện là quấy rầy.
Bắt đầu từ lúc nàng xuống, nàng vẫn luôn chống má chằm chằm Tề Vân Mộc.
'Cuộc sống giữa phu thê dù cũng chút thú vị đúng , nếu sở thích hai giống , quá đắn, thể xảy chuyện gì thú vị cơ chứ, nhưng Tề Vân Mộc thì khác.’
‘Khác thế nào?'
'Tề Vân Mộc, hung dữ!'
Tô Vãn Đường vô thức cong môi.
Lúc mới cảm thấy lời khó hiểu, nhưng bây giờ, hình như nàng hiểu ý của Quận chúa nương nương.
Nói theo cách thô tục mà đám trong quân doanh là, đủ mạnh mẽ!
Tề Vân Mộc nàng chằm chằm như , nào sách nổi nữa, cũng thử nghiêng đầu tránh né, nhưng nữ t.ử mặt quá dày, trốn thoát. Sau một lúc lâu, đặt sách xuống, mặt đổi sắc : "Chúng vườn dạo ."
Nếu mới đồng ý sẽ nhốt nàng ngoài cửa, định sẽ đuổi nàng ngoài.
Tô Vãn Đường đang mê say, khó hiểu hỏi: "Ngươi sách nữa ?"
Tề Vân Mộc ngoài nhưng trong hừ một tiếng.
Tô Vãn Đường lập tức lên: "Đi, ."
Tề Vân Mộc: "..."
Hắn vẫn luôn cảm thấy hình như nàng sợ .
giữa bọn họ là nàng đáng sợ hơn ?
-
Hai cùng ngoài, lúc ngang qua cửa, Tề Vân Mộc liếc dấu chân cửa.
Tô Vãn Đường nhận thấy ánh mắt của , chột nhỏ giọng giải thích: "Vừa mới nhất thời sốt ruột, xin ..."
"Không ." Tề Vân Mộc ngắt lời nàng .
Trúc Ngư ở cạnh cửa nhíu mày.
Không ?
Nếu là khác như , túi tiền trống rỗng thì đừng hòng khỏi viện .
Nắng mai còn hé, gió nhẹ hiu hiu, quả thực là thời điểm thích hợp để dạo bước thong dong.
Nhờ quan hệ thiết với Tề Vân Hàm, những năm gần đây Tô Vãn Đường đến Tô gia cũng ít, cũng coi như quen thuộc với lâm viên của Tề gia, nhưng nàng từng tới đình thủy tạ gần ngay viện Trường Minh.
Nơi gần viện lạc của công t.ử trong phủ, đương nhiên nữ t.ử khuê các sẽ tới gần.
Con đường nhỏ bên hồ lát gạch xanh, những đóa hoa nhỏ tên nở rộ ven đường. Gió hồ phảng phất, mang theo hương thơm dìu dịu, khiến lòng khoan khoái.
Tô Vãn Đường vốn yêu thích sắc đỏ, do từ nhỏ luyện võ nên luôn quen thuộc với trang phục thắt eo, tay áo hẹp.
Bây giờ đại hôn nghỉ ba ngày, sáng sớm Đào Hương chọn cho nàng một bộ váy đỏ tay áo rộng, bên hông quấn tua rua, còn treo miếng ngọc bội bình an mà Tề Vân Mộc điêu khắc cho nàng , giày cũng đổi thành giày thêu khảm trân châu, lúc tà váy tung bay, ngọc kêu leng keng, trong khí khái hào hùng vài phần kiều diễm.
Vừa mới tân hôn, Tề Vân Mộc mặc bộ trường bào mới phối hai màu đỏ lam, hình cao gầy, khí chất ôn hòa thản nhiên, phẩm chất của ngọc bội bên hông cũng tương đương với miếng ngọc bội bình an của Tô Vãn Đường, hai sóng vai tới, bất kể thế nào cũng đều thấy vô cùng xứng đôi.
Để quấy rầy hai Trúc Ngư cách xa phía , cận vệ Tang Hộc thì cách xa hơn một chút, dù cũng đang ở trong phủ nhà , cũng chuyện gì.
Thật Tô Vãn Đường ít khi nhàn nhã dạo như , nàng thích thơ văn, cũng đ.á.n.h đàn vẽ tranh, ít tham gia yến hội trong kinh, ngẫu nhiên đa cũng là vì Bùi Lạc Thanh và Tề Vân Hàm, cũng là thật sự thích, nên nàng vẫn luôn hiểu hoa ngắm nước thì gì thú vị.
hôm nay...
Hình như chút khác biệt.
Tô Vãn Đường Tề Vân Mộc cố ý ở phía bên ngoài, chắn gió cho nàng .