Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 195

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:48
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai mở mắt đối phương.

Đều thấy vẻ mờ mịt hiểu trong mắt đối phương.

Rượu là Bạch Nhị đưa tới, nàng ...

Vân Mộng Hạ Vũ

Không lâu , Tề Vân Mộc nghĩ rõ, hít sâu một , khẽ c.ắ.n môi: "Mẫu !"

Tô Vãn Đường: "..."

Nàng càng hiểu.

Tề phu nhân như .

Nhất thời Tô Vãn Đường nghĩ , Tề Vân Mộc thì đáp án.

Hôn sự của bọn họ tới bình thường, mẫu sợ tối nay bọn họ thể động phòng, dứt khoát bỏ t.h.u.ố.c bọn họ.

"Ưm… "

Một tiếng rên khẽ kìm nén truyền đến, Tề Vân Mộc ngước mắt , thấy Tô Vãn Đường chau mày, nắm c.h.ặ.t chăn trong tay, rõ: "Ngươi còn thể nhẫn nhịn ?"

Tề Vân Mộc sắp đến giới hạn, nhưng vẫn cố chấp ở cuối giường chịu nhúc nhích.

"Không nhịn , thì ." Tề phu nhân tay quá độc ác, lý trí của nàng còn thừa bao nhiêu: "Chúng là phu thê ."

Tề Vân Mộc trợn mắt về phía nàng , nhưng nhất thời cũng tìm thấy lý do phản bác, cuối cùng căm giận : "Ngươi qua đây!"

Cớ gì bắt qua đó.

Tô Vãn Đường hé mở mắt : "Ngươi đất?"

Tề Vân Mộc: "..."

"Dưới đất lạnh cứng, nhưng nếu ngươi... khăng khăng." Tô Vãn Đường: "Cũng !"

Nói, nàng đang định dậy.

Tề Vân Mộc chỉ cảm thấy huyệt thái dương đập thình thịch, vội vàng qua nắm lấy chân của nàng khi nàng xuống giường, nghiến răng nghiến lợi: "Trên giường."

Cách xa một chút còn thể nhịn, bây giờ đụng một cái càng là cần .

Hỉ màn rủ xuống, bóng lắc lư, mãi đến nửa đêm mới tính yên tĩnh.

Mà bà t.ử trông coi ngoài phòng cũng hài lòng rời .

Bạch Nhị bóng lưng của bà khá là khó hiểu.

Công t.ử mến mộ thiếu phu nhân lâu, vì dùng cách , là sợ thiếu phu nhân đồng ý ?

nàng thấy, hôm nay thiếu phu nhân cũng vui.

-

Sáng sớm hôm , hiếm khi Tô Vãn Đường dậy muộn.

Nàng giống như là đ.á.n.h một trận, đau nhức, còn mệt mỏi hơn một chút.

Tô Vãn Đường về phía bên cạnh, lông mày nhíu c.h.ặ.t.

Có lẽ là bởi vì vô cùng kháng cự, nếu để so với đêm qua tưởng chừng như là hai khác .

Thư sinh...

Thể lực như ? ham mạnh như thế ?

Đột nhiên kịp chuẩn , mở mắt .

Ánh mắt đụng , Tô Vãn Đường vội vàng nơi khác, yên lặng xuống giường nhặt cái yếm ném mặt đất đêm qua.

Tề Vân Mộc dậy liếc , khóe môi giật giật, thu tầm mắt .

Hình như, là ném .

Đêm qua giống .

Nói theo một cách khác, đêm qua là hai đều bằng lòng, một nửa tỉnh táo, một nửa chìm đắm.

Ánh mắt Tề Vân Mộc chịu khống chế rơi xuống đùi Tô Vãn Đường.

Cặp chân , đúng như những gì thấy ngày mưa hôm đó, dài và xinh .

Sau khi ý thức đang suy nghĩ gì, sắc mặt Tề Vân Mộc trầm xuống, cụp mắt.

Sau đó cả hai từng dậy mặc quần áo, một thời gian dài đều ai lên tiếng.

Mãi đến khi Bạch Nhị động tĩnh bên trong hỏi một tiếng, mới phá vỡ sự yên lặng hổ và hỗn loạn .

Nha bưng nước nối đuôi , hầu hạ hai rửa mặt.

Lúc Bạch Nhị sửa sang giường chiếu, lấy chiếc khăn dính m.á.u cất kỹ.

Tô Vãn Đường liếc mắt thấy , khỏi sang Tề Vân Mộc.

Đêm qua khi kết thúc, khi gọi nước cầm lấy chiếc khăn đến cạnh giá đặt đao của nàng , cắt đứt đầu ngón tay nhỏ m.á.u lên khăn.

Mặc dù trong lòng chủ t.ử trong phủ đều rõ chuyện , nhưng nhiều ánh mắt chằm chằm như , nếu khăn sạch sẽ, tránh việc xảy bàn tán.

Nhìn gương mặt tuấn tú của đối phương, Tô Vãn Đường nhịn thầm nhủ, thật , hình như hôn sự cũng tệ.

Diện mạo tuấn tú, dáng cũng , còn thiện lương mềm lòng, cẩn thận chu đáo, so thì, tính tình kém một chút cũng coi là gì.

Tô Vãn Đường chằm chằm quá lâu, Tề Vân Mộc coi nhẹ cũng .

Hắn liếc mắt qua đối diện với cặp mắt đen đang xoay tròn .

Tề Vân Mộc: "..."

Hình như nàng đang âm mưu gì đó.

Không bởi vì trải qua đêm qua , Tô Vãn Đường to gan hơn nhiều, chằm chằm bắt gặp nàng cũng chột , ngược còn thoải mái với .

Đã thành phu thê chính thức, nàng thể thản nhiên .

Tề Vân Mộc: "..."

Vô cớ ân cần, tất mưu đồ!

Hôm nay tiền viện thỉnh an, khi hai rửa mặt ăn mặc chỉnh tề, tùy ý ăn chút cháo đến tiền viện.

Đi hành lang, Tề Vân Mộc mặt đổi dặn dò Trúc Ngư: "Dọn dẹp sạch sẽ trắc gian."

Không đợi Trúc Ngư đáp , Tô Vãn Đường mở miệng : "Ngươi đuổi sang trắc gian? Vì thế?"

Nàng chọc tức giận ?

nàng ?

Tề Vân Mộc: "... Nàng mang tới quá nhiều binh khí, phòng ngủ chứa hết ."

Cả một giá treo đao thương đặt ở , duyên cớ sinh mấy phần uy nghiêm, hạ nhân tiến eo cũng thẳng nổi.

Tô Vãn Đường nháy mắt mấy cái: "Ồ."

Không đuổi nàng sang trắc gian, là đuổi binh khí của nàng .

"Vậy thì !"

" để cho một thanh đao."

Tề Vân Mộc liếc nàng một cái: "Vì ?"

Tô Vãn Đường chút nghĩ ngợi : "Nếu để một thanh đao, gặp nguy hiểm, lấy cái gì bảo vệ ngươi?"

Câu trả lời ngay thẳng và chân thành khiến Tề Vân Mộc sửng sốt, chằm chằm Tô Vãn Đường.

Thật , vẻ hôn sự cũng khá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-195.html.]

Diện mạo xinh , eo nhỏ chân dài, tâm tư trong sáng, vũ lực bất phàm.

Lúc nàng một lòng một đối xử với , thật lợi, cho dù đó cũng là mến mộ.

Chỉ hy vọng, nàng sẽ đặt tâm tư lên liên quan.

Nếu thì...

Tề Vân Mộc âm u lườm Tô Vãn Đường.

Tô Vãn Đường lườm mà sững sờ.

Sao tự dưng trở mặt ?

Bảo vệ cũng đúng ?

"Nếu ngươi thích, đổi một thanh đao đáng sợ, thực sự thì đổi thành kiếm, hoặc là d.a.o găm?" Tô Vãn Đường trầm mặc một lát, thử hỏi.

Tề Vân Mộc cạn lời: "Có đao đáng sợ ?"

Chỉ cần là đao, cây đao nào đáng sợ chứ.

Có điều trong binh khí nàng am hiểu kiếm và d.a.o găm, còn nữa, thích ?

Tô Vãn Đường trầm tư một hồi, đó : "Ta thử tìm xem, tạm thời ngươi đừng nóng giận."

Tề Vân Mộc: "..."

Hắn giận vì chuyện ?

"Ta hề tức giận."

Tô Vãn Đường thấy vẻ lạnh lẽo trong mắt : "Ờ."

"Ngươi sợ kiếm ?"

Mặc dù nàng am hiểu, nhưng cũng thể dùng.

Tề Vân Mộc hít sâu một , giải thích thêm: "Tùy nàng!"

Tô Vãn Đường dừng bước, bóng lưng bước nhanh như gió , nhíu mày.

Đã tức thành như còn tức giận.

Nàng suy tư một hồi, với Đào Hương: "Ngươi cầm đao của tìm Ngu tiểu tướng trướng , bảo cho một cái vỏ đao ."

Đào Hương: "... Đẹp kiểu gì?"

Tô Vãn Đường: "Màu dịu, nhất là khảm thêm mấy viên ngọc quý, rèn một cái vỏ kiếm, d.a.o găm, cũng một chút, xem thích cái nào thì giữ cái đó."

"Nhớ mang nhiều bạc một chút."

Đào Hương gật đầu: "Vâng."

"Nếu Ngu tiểu tướng hỏi nguyên do nô tỳ nên như thế nào?"

"Nói thật là ." Tô Vãn Đường khoát tay, bước nhanh đuổi theo.

Đào Hương tỏ vẻ hiểu rõ.

Cứ phu quân tướng quân nhà sợ đao kiếm, cho nên vỏ đao một chút.

Ài, cô gia thật tốn bạc.

Tề Vân Mộc căn bản còn chuyện , khi kính với Tô Vãn Đường, cả hai cùng về viện Trường Minh.

Trên đường trở về, Tề Vân Mộc đột nhiên hỏi: "Nàng còn từng bảo vệ ai nữa?"

Nàng thích Bùi Lạc An nhiều năm như , chăng từng với Bùi Lạc An câu .

Sao Tô Vãn Đường ý của thế nào, chút nghĩ ngợi : "Ta bảo vệ Bắc Lãng."

Tề Vân Mộc giật giật môi, im lặng.

Được , nàng giống như một khúc gỗ.

Một lúc lâu , Tề Vân Mộc : "Lúc nàng đối xử với bên ngoài, cũng là như ?"

Cũng là ánh mắt tràn ngập dịu dàng, cũng là chân thành tha thiết như ư?

Thế thì !

Bụng hẹp hòi.

Người bên ngoài?

Tô Vãn Đường vẫn ý thức gì: "Ai cơ?"

"Cho nên, nàng cũng đối xử với bên ngoài như ?"

Tô Vãn Đường: "... Như nào?"

Tề Vân Mộc: "..."

Hắn hít sâu một , nữa bước nhanh bỏ nàng đằng .

Tô Vãn Đường vô tội sang Trúc Ngư.

Hắn thế?

Trúc Ngư: "..."

Trúc Ngư thở dài một tiếng, nhanh chân đuổi theo.

Tô Vãn Đường cũng đuổi theo.

nàng và Trúc Ngư đều nhốt ngoài cửa.

Hai một lúc lâu, đó Trúc Ngư nhịn thấp giọng nhắc nhở: "Bùi công t.ử."

Hắn sớm thăm dò, giữa thiếu phu nhân và Bùi công t.ử gì, cũng với công t.ử, công t.ử cũng để ở trong lòng, cũng hôm nay , đột nhiên để ý.

Mặt Tô Vãn Đường lộ vẻ mờ mịt: "Bùi Lạc An?"

Trúc Ngư mặt biểu cảm gật đầu.

Còn thể là Bùi công t.ử nào nữa?

Tô Vãn Đường chằm chằm chớp mắt, đột nhiên dính tới Bùi Lạc An ?

Chẳng qua, hình như lâu nàng nghĩ tới cái tên .

Trước đây nhắc tới, nàng còn sẽ một thoáng rung động, bây giờ trái tim vô cùng bình tĩnh.

Trúc Ngư chỉ tiếc rèn sắt thành thép, tới gần nàng , trực tiếp chỉ rõ: "Người bên ngoài, tý chỉ Bùi công t.ử đó, công t.ử ghen."

Tô Vãn Đường hoảng hốt một lúc, đó cuối cùng cũng hiểu vấn đề .

Nàng vội vàng gõ cửa: "Phu quân, ngươi giải thích ."

Bên trong động tĩnh.

Tô Vãn Đường khỏi nhớ tới lời dặn của Quận chúa nương nương:

'Phu thê thù qua đêm, nếu là mâu thuẫn gì, giải quyết ngay lập tức, nếu càng kéo dài càng bất lợi, đến cuối cùng chừng biến thành thấy ghét.'

Tô Vãn Đường mím môi, lui một bước, một chân đá văng cửa.

Động tác của nàng quá mức nhanh nhẹn, Trúc Ngư căn bản kịp ngăn cản, trợn mắt há hốc mồm mà .

Đây chính là gỗ hoa lê nhất a a a!

Tô Vãn Đường thẳng trong, tìm thấy Tề Vân Mộc án thư, nàng sải bước tới, chống một tay ghế, một tay chống án thư, xoay Tề Vân Mộc, chân thành : "Không bên ngoài, từng bảo vệ , cũng từng như với ."

Nàng thích Bùi Lạc An lâu, đó là một loại tình cảm m.ô.n.g lung của thiếu nữ, từng thể hiện lấy lòng, cũng từng tặng thứ gì, càng từng lời kiểu như sẽ bảo vệ , cùng lắm chỉ là từ xa nhiều một chút.

Một khắc , Tô tướng quân khí thế ngút trời, mạnh mẽ đến mức khiến Tề Vân Mộc cứng đờ trong chốc lát.

Sau một hồi, mới chớp mắt mấy cái, giật giật môi: "À, ."

 

Loading...