Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 193
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:46
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không qua bao lâu, Tề Vân Mộc mới ngước mắt, bình tĩnh : "Ta nhận nghiên mực."
"Từ đây, quá khứ giữa chúng thanh toán xong."
Tô Vãn Đường ngẩn một hồi lâu, mới phản ứng : "Ngươi tha thứ cho ?"
Tề Vân Mộc: "Ừ."
Tô Vãn Đường truy hỏi: "Là bằng lòng, thật sự tha thứ cho ?"
Tề Vân Mộc: "Ừ."
Nếu tha thứ, chờ nhạc phụ đại nhân tương lai của trở về, phát hiện gia sản đều nàng xài hết, sợ sẽ tưởng rằng là xui khiến.
Còn nữa, chuyện ván đóng thuyền, nếu cứ nắm lấy chuyện cũ buông thì của bọn họ sống với kiểu gì?
Nhận câu trả lời khẳng định, ánh mắt Tô Vãn Đường vô cùng sáng: "Tề đại nhân rộng lượng, là tấm gương cho chúng noi theo."
Mí mắt Tề Vân Mộc giật một cái.
Nàng mắng ?
Ngay cả Trúc Ngư cạnh cửa cũng nảy suy nghĩ đầu tiên.
Thường ngày công t.ử nhà dịu dàng thôi, nhưng chỉ cần chọc đến, nhất định sẽ trả cả gốc lẫn lãi.
Bụng nhỏ mọn như lỗ kim, rộng lượng chỗ nào?
Chẳng qua là tấm gương cho cũng sai.
Tấm gương thù tất báo!
Tô Vãn Đường nào chú ý tới sự khác thường của hai , nàng còn việc cần giải quyết trong quân doanh, tranh thủ lúc nghỉ trưa chạy tới đây. Bây giờ thấy sắp đến giờ cần , hơn nữa mưa cũng ngơi bớt nên ở thêm nữa, dậy cáo từ.
Hôm nay nàng đến công chuyến .
Một nghiên mực, tha thứ nàng , nếu nàng tiếp tục tìm chút đồ thích mang đến, chừng quan hệ giữa bọn họ sẽ càng ngày càng .
, còn thích cả ngọc nữa.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nàng nghĩ cách kiếm chút ngọc quý tặng cho .
Tô Vãn Đường chật vật đến, mừng rỡ rời .
Trúc Ngư cầm đồ che mưa tới cho nàng , bóng dáng nàng biến mất tường cao, nhịn : "Có Tô tướng quân thích công t.ử ?"
Nếu thì, coi trọng công t.ử như ?
Hắn ngóng, cho tới bây giờ Tô tướng quân từng trèo tường viện Bùi đại nhân, cũng tặng cho Bùi đại nhân nhiều món quà quý giá như , càng từng cách hai ngày xếp hàng, mua bánh ngọt mà Bùi đại nhân thích.
Vừa lúc nha tới, thấy câu kỳ lạ đó: "Không công t.ử với Tô tướng quân là đôi bên đều tình ?"
Cực kỳ ít nhân nhân thật sự đằng hôn lễ .
Bên cạnh Tề Vân Mộc chỉ một thị vệ và Trúc Ngư là rõ.
Mắt Trúc Ngư lóe lên, bù: "Là công t.ử nhà chúng quá mến mộ Tô tướng quân, mới lập hôn ước, về phần Tô tướng quân thích công t.ử , thì ."
Tề Vân Mộc ở trong phòng: "..."
Hắn đưa tay xoa ấn đường, dự cảm, sợ là lời dối nãy sẽ theo cả đời.
"Đại ca, đại ca?"
Tề Vân Mộc gọi hồn, lạnh nhạt về phía Tề Vân Lan: "Hử?"
Tề Vân Lan: "... Đại ca nghĩ gì thế? Ta gọi cả nửa buổi đấy."
"Là đang nhớ tẩu tẩu tương lai ?"
Tề Vân Mộc trả lời, cũng phủ nhận, chỉ : "Đệ gì?"
Tề Vân Lan đành lặp: "Ta , sắp đến hôn kỳ, nếu như đến lúc đó tân nương t.ử thể trở về đúng hạn, nên thế nào đây?"
Hôn sự của con trưởng ngàn chọn vạn tuyển cuối cùng chọn Tô gia, nếu mà đại hôn tân nương t.ử, còn sẽ bao nhiêu châm biếm.
"Thái t.ử điện hạ xuất phát từ Đông Nhữ, ít ngày nữa sẽ đến Phụng Kinh, nàng thể về kịp." Tề Vân Mộc bối rối chút nào.
"Đại ca chắc chắn như ?"
Tề Vân Lan: "Gần đây tin tức truyền tới, chúng sắp đ.á.n.h với Tây Vu, đại ca cũng đừng quên, tẩu tẩu tương lai là đại tướng quân trong quân Lãng, trướng gần vạn , nếu chiến sự nổi lên, chừng nàng sẽ chiến trường."
So sánh giữa bảo vệ quốc gia và đại hôn, bên nào nhẹ bên nào nặng cần cũng .
Ánh mắt Tề Vân Mộc tối , khôi phục như lúc ban đầu: "Hôm qua nhận thư của nàng , sẽ nhanh ch.óng trở về đại hôn."
"Sao sớm, hại phí công sốt ruột một trận." Tề Vân Lan lúc mới thả lỏng.
Tề Vân Mộc về phía y, : "Đừng , hôn sự của cũng nên xác định ."
Tề Vân Lan khẽ giật , lập tức dậy rút lui: "Ta còn bài tập, chuyện với đại ca nữa."
"Dừng !"
Tề Vân Mộc nhíu mày quát lớn.
Tề Vân Lan đành dừng bước, , đưa lưng về phía Tề Vân Mộc.
"Ta định gì." Tề Vân Mộc : "Đệ thi lấy công danh, dựa bản lĩnh của bản tiền đồ, là thể lấy nàng thê t.ử."
"Đại ca..."
" từng hỏi ý của Thôi cô nương ?" Tề Vân Mộc bình tĩnh .
Tề Vân Lan cứng đờ , lên tiếng.
Qua lâu mới : "Nhất định là nàng sợ lỡ dở ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-193.html.]
Tề Vân Mộc: "..."
Hắn im lặng thở dài: "Nói cách khác, nàng cũng đồng ý gả cho , bây giờ hết thảy những chuyện đều là mong đơn phương của ."
Tề Vân Lan bỗng nhiên , trong mắt ánh lên chút tức giận: "Đại ca!"
"Ta ý ngăn cản ." Tề Vân Mộc để ý tới sự tức giận của y, giọng điệu nhanh chậm: "Đệ thích nàng , những việc là do cam tâm tình nguyện. nếu tương lai diễn theo ý mong , hy vọng thể thản nhiên chấp nhận."
"Dù , nàng từng yêu cầu bất cứ việc gì."
"Nếu chuẩn sẵn tinh thần như , sẽ can thiệp chuyện của nữa."
Vẻ tức giận mặt Tề Vân Lan chậm rãi tiêu tan.
Y chằm chằm Tề Vân Mộc, bàn tay siết c.h.ặ.t từ từ thả lỏng. Một lúc lâu , y mới khẽ đáp: "Đại ca, ."
"Bây giờ còn thể từ bỏ, sẽ dùng hết khả năng của để giành lấy nàng. nếu cuối cùng vẫn thể khiến nàng rung động, sẽ bình thản chấp nhận, như thế, mới thể hối tiếc."
Tề Vân Lan dứt lời, chắp tay cáo lui: "Đại ca, ôn bài."
Tề Vân Mộc bóng lưng y rời , nhẹ nhàng nhếch môi.
Quả nhiên là trưởng thành .
-
Rất nhanh, chuyện xảy lúc bốn nước ký kết truyền khắp các quốc gia.
Túc Miện, Đồ Sơn Hoàng mưu hại Chử Yến thành, g.i.ế.c c.h.ế.t ở hoàng cung Đông Nhữ.
Tây Vu và Bắc Lãng sắp khai chiến.
Lần từ Tống Hoài chủ tướng, mượn binh Đông Nhữ, bắt tay với Thái t.ử Đông Nhữ.
Lần văn võ bá quan Bắc Lãng đồng lòng đến bất ngờ, đồng loạt ủng hộ đ.á.n.h với Tây Vu.
Ngay khi thành Phụng Kinh hừng hực khí thế thảo luận chuyện , Thái t.ử dẫn Trữ phi về kinh.
Ngày đó, Chử Yến còn kịp về Đông cung tới điện Tuyên Chính , bàn bạc chiến sự biên cảnh.
Vệ Trăn cũng kịp về Đông cung, nàng trực tiếp tới Tô gia.
Hai ngày nữa là đến hôn lễ của Tề Vân Mộc Tô Vãn Đường.
Phu nhân của Tô đại tướng quân mất, Tô Chẩm Đường còn cưới thê t.ử, hiện tại Tô gia chủ mẫu, cũng tộc ở Phụng Kinh. Mặc dù bây giờ Vệ Như Sương lo liệu hôn sự, nhưng Tô Vãn Đường là tướng lĩnh quân tín trướng Vệ Trăn, trong tình huống , nàng thể xem một chút.
Vệ Trăn và Tô Vãn Đường đến Tô gia, Vệ Như Sương vội vàng sai đưa Tô Vãn Đường thử hỷ phục, trong lúc chờ, Vệ Như Sương lôi kéo Vệ Trăn hỏi thăm chuyện xảy trong quãng thời gian .
Vệ Trăn cũng kể tóm tắt chuyện.
"Ta lo lắng cả đêm ngủ , tha hương nơi đất khách quê nào so với thành Phụng Kinh, chỉ sợ bất trắc gì." Vệ Như Sương mà kinh hồn táng đảm, hốc mắt bà đỏ bừng cầm tay Vệ Trăn: "Chuyến quá nguy hiểm, nếu các con thật sự xảy chuyện gì, mẫu bây giờ."
"Mẫu , ."
Vệ Trăn nhẹ giọng an ủi: "Sắp đến đại hôn của Vãn Đường, nhé."
Vệ Như Sương lau nước mắt, trách nàng: "Con cũng to gan lắm."
" chuyện , ."
Vệ Trăn kéo cánh tay của bà , khẽ : "Cảm ơn mẫu khích lệ."
"Vãn Đường thử hỷ phục, chúng cũng xem?"
Vệ Như Sương thành công dời lực chú ý, nhưng nhắc tới hôn sự của Tô Vãn Đường, bà thở dài: "Vốn dĩ thế nào Tô Mục và Tô Chẩm Đường cũng một trở về, nhưng khi bên phía Đông Nhữ truyền tin đến, ở biên cảnh Nam Hào cũng dám hành động, chỉ sợ Nam Hào Đế nhận thư hàng, nhân lúc khai chiến với Tây Vu mà tấn công."
"Hiện tại nha đầu thành hôn, một cũng ở bên cạnh."
Nụ mặt Vệ Trăn nhạt , thấp giọng : "Mẫu , chúng đều là của Vãn Đường."
Vệ Như Sương : "Nói đúng lắm, mẫu chắc chắn sẽ vẻ vang gả nàng ."
"Có phủ Quận chúa và phủ Lãng Vương nhà đẻ, cho dù phụ của nàng ở kinh thành, cũng ai dám xem thường nàng ."
Vệ Trăn gật gật đầu: "Vâng."
" mẫu , bên phía Tề gia..."
Vệ Như Sương vỗ vỗ tay của nàng, : "Yên tâm, Tề gia cưới đích trưởng tức, cũng phô trương, vả gần đây mẫu và Tề phu nhân cũng gặp mấy , ý của bà , thật cũng thích Vãn Đường."
Vệ Trăn nhẹ nhàng thở : "Vậy thì ."
"Trăn Trăn còn nhỉ, khi con và Thái t.ử rời kinh, nha đầu ít chuyện lớn đấy." Vệ Như Sương lôi kéo Vệ Trăn phòng : "Con bé tiền đồ lắm cơ, ngày ngày trèo tường viện Tề Vân Mộc, đồ tặng món nào là rẻ hết."
"Tục ngữ nữ t.ử trinh liệt cũng sợ dây dưa, giới tính ngược thì vẫn là đạo lý đó.”
"Nàng cứ như ngày ngày đưa bánh ngọt, tặng trân bảo, quản nắng mưa gió bão đều một cái, Tề Vân Mộc nào chịu kiểu theo đuổi như . Đấy, đến lúc Vãn Đường mang binh rời kinh, Tề Vân Mộc một cưỡi ngựa đuổi tới cửa thành, công khai thể hiện chủ quyền ngay mặt một vạn tướng sĩ, còn đích điêu khắc một miếng ngọc bội bình an đưa cho Vãn Đường."
"Một quãng thời gian dài đó chuyện đều là đề tài kể chuyện trong các quán ở thành Phụng Kinh, thậm chí còn thành thoại bản, đến bây giờ, vẫn còn kể chuyện ở quán đấy."
Vệ Trăn mà nghẹn họng trân trối.
Hai phát triển nhanh ?
Cả quãng đường trở về Tô Vãn Đường hề với nàng dù chỉ là nửa chữ một câu.
"Trăn Trăn con xem , lúc mẫu sai chứ, hai , cực kỳ xứng đôi." Vệ Như Sương .
Vệ Trăn gật đầu thật mạnh: "Mẫu minh."
Nói thì, đây đúng là một mối lương duyên trời ban thật .
--------------------
Tác giả lời :
Tô Vãn Đường: Ta dây dưa .
Tề Vân Mộc: Ta cũng vẫn chịu .