Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 192
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:45
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành Phụng Kinh, Tề gia.
Đích trưởng công t.ử Tề gia sắp đại hôn, từ nửa tháng trong phủ bắt đầu tất bật chuẩn cho hôn lễ.
Viện Trường Minh của Tề Vân Mộc đổi mới một từ trong ngoài, một chiếc giường tròn cực lớn mới, đến cả ngăn tủ, giá trân bảo, bình phong cùng nhiều món đồ lặt vặt đều đổi mới, bàn trang điểm cũng lớn hơn ban đầu một nửa.
Chỉ duy nhất một món đồ đổi, là án thư của Tề Vân Mộc.
Mỗi ngày hạ nhân , leng keng cộc cộc, Tề Vân Mộc chịu ồn ào, đổi ý định của Tề phu nhân, dứt khoát đến ở tạm viện của Tề Vân Lan.
Tề Vân Lan qua một , đó cảm thấy khiếp sợ: "Đại ca, sắp nhận viện của nữa ."
Tề Vân Mộc mệt mỏi liếc y một cái, gì.
"Xem mẫu vẫn thích vị tẩu tẩu tương lai ." Tề Vân Lan .
Lúc Tề Vân Mộc mới đáp lời: "Gia chủ và công t.ử Tô gia đều ở biên cảnh Nam Hào, là Quận chúa nương nương tự sắp xếp tiệc cưới Tô gia, đương nhiên mẫu cũng coi trọng một chút."
Tề Vân Lan ngẫm nghĩ, gật đầu: "Cũng ."
Cho dù phụ t.ử và trưởng của tẩu tẩu tương lai về, lưng cũng phủ Quận chúa và phủ Lãng Vương, thể thờ ơ .
" cũng , mắt hai bên đều đang bận rộn chuẩn hôn sự, nhưng nhà của tân nương t.ử một chủ nhân ở nhà, ngay cả tân nương t.ử cũng còn trở về, đầu tiên thấy hôn lễ kiểu đấy."
Tề Vân Mộc cụp mắt xuống, ánh mắt rơi xuống nghiên mực bàn.
Đây là Tô Vãn Đường trèo tường tặng cho .
Dòng suy nghĩ của chậm rãi trở hai tháng .
Trưa hôm đó còn trời trong gió nhẹ, đến buổi chiều bắt đầu mây đen dày đặc.
Ngày hôm đó Tề Vân Mộc nghỉ, khi ăn trưa với Tề phu nhân ở tiền viện xong thì mưa nhỏ rơi xuống, lúc trở viện Trường Minh thì mưa bất chợt to hơn.
" là ông trời mắt." Người hầu Trúc Ngư của Tề Vân Mộc thu dù, : "Nếu mưa to sớm một chút thì sẽ ướt hết y phục mất."
Tề Vân Mộc sửa sang ống tay áo về phía phòng ngủ, trong lúc đó dường như lơ đãng liếc bức tường cao vây quanh viện.
Từ khi đính hôn, cách một hai ngày Tô Vãn Đường sẽ đến trèo tường một .
Cố định cách hai ngày đến đưa bánh ngọt một buổi sáng, nếu lúc khác tới thì là tặng gì đó cho .
Sáng hôm qua nàng mới đến đưa bánh ngọt, dựa theo quỹ đạo hành động của nàng , hôm nay hẳn sẽ tới.
Huống hồ mưa to như , ắt hẳn nàng sẽ xuất hiện.
"Công t.ử đang chờ Tô tướng quân?"
Trúc Ngư chú ý tới đến ánh mắt của Tề Vân Mộc, nhoẻn miệng trêu ghẹo.
Tề Vân Mộc thu hồi ánh mắt, thản nhiên : "Nàng ngu, sẽ đội mưa to đến trèo tường."
"Còn nữa, cũng đợi nàng ."
Tính cách bọn họ khác , từng là kiểu chung đường chung lối, chẳng qua trời xui đất khiến mới cùng bước một đoạn đường.
thể phủ nhận, Tô Vãn Đường là một cô nương , phụ t.ử trưởng nàng đều là hùng của Bắc Lãng. Cho nên dù giữa bọn họ tình cảm nam nữ, cũng bằng lòng thử tiếp thu nàng .
Trong thiên hạ quá nhiều cặp phu thê kết hôn khi còn mặt , thể ân ái gì thể nghi ngờ, cũng thành đôi phu thê bất hoà, Hắn thể nào cam đoan bọn họ sẽ ân ái sống hết một đời, nhưng sẽ cố gắng luôn tôn trọng như khách.
Có lẽ nàng cũng nghĩ như .
Những ngày qua nàng phí hết tâm tư đến trèo tường, cũng chỉ là hy vọng thể hòa hoãn mối quan hệ giữa bọn họ.
Cho nên mỗi nàng tới, cũng từng chặn nàng ở ngoài cửa.
"Tề Vân Mộc."
Trong tiếng mưa truyền đến giọng trong trẻo của cô nương, bước chân Tề Vân Mộc khựng .
Hắn nhíu mày, bước chân chợt khựng , đó mới ngước mắt về phía tường cao.
Trong một thoáng, hoài nghi bản nhầm , bởi vì nghĩ nàng sẽ đội mưa tới gặp , đồng thời cũng cho rằng đời nào ngu ngốc như .
khi xuyên qua màn mưa dày đặc, trông thấy bóng dáng màu đỏ tường , khóe môi khỏi giật giật.
Thật sự ngu ngốc như !
Trúc Ngư cũng kinh hãi trợn tròn mắt: "Tô tướng quân, ngài tới đây?"
Tô Vãn Đường nhanh nhẹn nhảy xuống tường cao, dường như đang che chắn cho thứ gì đó, chạy về phía hiên.
Vân Mộng Hạ Vũ
Làn váy đỏ rực của thiếu nữ tung bay trong mưa, b.ắ.n lên bao nhiêu nước mưa vết bùn.
Tề Vân Mộc nhíu mày trừng mắt Trúc Ngư: "Còn đón."
Lúc Trúc Ngư mới hồn, vội vàng cầm dù đón.
Tề Vân Mộc cũng hướng cầu thang cách chân tường gần nhất.
Trúc Ngư chạy chậm qua, còn kịp chống dù thì Tô Vãn Đường nhanh chân nhảy tới, hình nàng lướt nhanh qua còn vẩy mấy vệt nước.
"Tô tướng quân, ngài đội mưa đến." Từ đầu đến chân Tô Vãn Đường đều nước mưa ướt, Trúc Ngư dám , chỉ cúi đầu vội vàng .
Tô Vãn Đường hề để ý lắc đầu: "Không ."
Nàng dứt lời, thấy Tề Vân Mộc đen mặt tới.
Với sự hiểu của nàng đối với , là , đây là đang tức giận, mặc dù nàng cũng giận cái gì, nhưng vẫn dựa theo bản năng lên tiếng giải thích: "Lúc từ quân doanh còn mưa, đến nửa đường cũng chỉ mưa bé, ngờ tới đây trời đột nhiên mưa to.”
Ánh mắt Tề Vân Mộc quét Tô Vãn Đường một lượt từ xuống .
Y phục đỏ vốn là kiểu dáng thắt eo, khi ướt càng dính sát cơ thể, bày dáng hình mỹ lệ, nhất là đôi chân dài thể mơ hồ thấy .
Tề Vân Mộc chậm rãi dịch chuyển tầm mắt, Trúc Ngư: "Đi lấy một bộ y phục của tới đây."
Trúc Ngư cúi đầu đồng ý: "Vâng."
"Không cần, ngay bây..." Tô Vãn Đường còn xong, đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Tề Vân Mộc, giọng nàng nhỏ dần, nhưng vẫn là ý đồ giải thích: "Dù cũng ướt cả , mưa to thế , cho dù y phục trở về cũng sẽ ướt."
Trúc Ngư chỉ coi như thấy, che dù bước nhanh rời .
Tề Vân Mộc cũng như thấy.
Hắn về phòng, nhưng vài bước phát hiện phía theo, bèn về phía Tô Vãn Đường, đối diện với đôi mắt trong suốt đen nhánh đầy vô tội của đối phương, tức giận : "Còn đấy gì, trong."
Tô Vãn Đường đáp , nàng cúi đầu dáng vẻ chật vật của bản .
Toàn nàng đều ướt đẫm, còn đang nhỏ nước, thích sạch sẽ như , nàng sẽ bẩn sàn phòng , sẽ tức giận, tức giận, nàng dỗ, còn bằng...
"Tô Vãn Đường!"
Tô Vãn Đường giật một cái, thể phản ứng còn nhanh hơn đầu óc, lập tức theo.
Đi phòng ngủ, Tề Vân Mộc cau mày quan sát Tô Vãn Đường.
Trúc Ngư trở về nhanh , lúc mới qua ngày xuân, trời mưa vẫn se lạnh, đừng chi là mặc y phục ướt đẫm, nhưng thời tiết , đốt than nữa, nếu để mặc nàng đó, nhất định sẽ cảm mạo.
Tề Vân Mộc bực bội trong phòng: "Vào đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-192.html.]
Tô Vãn Đường cảm nhận sự giận dữ của , dám phản bác, ngoan ngoãn đuổi theo.
Tề Vân Mộc lấy một món xiêm y của khỏi tủ, đưa cho Tô Vãn Đường, nhưng thấy nàng ướt sũng, lẽ là sợ ướt y phục khô, dứt khoát phòng tắm cất y phục xong mới ngoài: "Đi đồ ."
Tô Vãn Đường kinh ngạc .
Hắn bảo nàng mặc xiêm y của ?
"Đi chứ!"
Thấy nàng còn ngơ ngác tại chỗ, lửa giận trong lòng Tề Vân Mộc nổi lên.
Hắn từng gặp cô nương nhà nào cách gây chuyện như nàng .
Tô Vãn Đường quát, vèo một cái lẻn phòng tắm.
Tốc độ nhanh đến mức Tề Vân Mộc chỉ thể thấy bóng lưng.
Tề Vân Mộc: "..."
Hắn tại chỗ hít sâu một , mới gian ngoài dặn dò nha nấu nước nóng.
Tô Vãn Đường lời dặn của , trong lòng ấm áp.
Mặc dù tính tình dễ giận, nhưng vẫn hiền lành.
Đột nhiên, nàng nhớ gì đó, sắc mặt đổi.
Nàng vất vả lắm mới tìm thứ cho , đừng để cho nước mưa hỏng.
Tô Vãn Đường nhanh ch.óng lấy từ trong n.g.ự.c một cái hộp nhỏ, thận trọng mở một cái, thấy chỉ là thấm một chút nước mới yên lòng.
Sau đó, nàng bộ y phục màu xanh nhạt ghế, mấp máy môi.
Đây là trung y của .
Nàng mặc ?
nếu nàng mặc, đoán chừng tức giận.
Được .
Tô Vãn Đường vò mẻ sợ vỡ, nghĩ dù ngủ cũng ngủ , trung y của gì mà thể mặc.
Tô Vãn Đường nhanh ch.óng cởi váy áo ướt, chỉ khoác trung y mà Tề Vân Mộc lấy cho nàng , bình phong chờ nước nóng.
Một mùi hương quẩn quanh ch.óp mũi, Tô Vãn Đường giật giật mũi, nhẹ nhàng cúi đầu hít hà.
Giống như mùi trúc như mùi gỗ, còn kèm theo chút lạnh giống như núi tuyết.
Tô Vãn Đường khỏi nghĩ thầm, huân hương hợp với .
đó, Tô Vãn Đường vội vàng ngẩng đầu, gương mặt nóng lên.
Trên nàng chỉ mặc trung y của , khiến cho thẹn thùng, còn tâm tư ngửi huân hương của ở chỗ , thật là hổ.
Thế là, Tô Vãn Đường về phía ghế, nghiêm chỉnh.
Nha mang nước nóng , trông thấy nàng ngay ngắn, trong lòng thầm nghĩ hổ là đại tướng quân của quân Lãng, phong thái tuyệt đối thường thể sánh bằng. Sau đó, nha liếc trung y nàng , nhịn cong môi.
Lúc tin đại công t.ử sắp đính hôn với Tô tướng quân truyền , tất cả đều cảm thấy kinh ngạc, cũng là Tô tướng quân , chỉ là phu nhân vẫn luôn đại công t.ử kết hôn với một khuê tú thế gia đoan trang tài giỏi. Theo lý mà bất kể chọn thế nào cũng sẽ Tô tướng quân.
Mà khi bọn họ vô cùng nghi hoặc, mới hóa là đại công t.ử mến mộ Tô tướng quân, nên phu nhân mới tới cửa cầu hôn.
Trước cảm thấy hai một văn một võ, quan hệ gì với , nhưng câu phu thê bổ sung cho ? Nghĩ thì thật hai cũng xứng đôi.
"Tô tướng quân, thể tắm rửa ."
Nha thử nhiệt độ nước xong, sang với Tô Vãn Đường.
Tô Vãn Đường mất mặt mặt của Tề Vân Mộc, nghiêm mặt nhẹ nhàng ừ một tiếng, mặt đổi sắc bước thùng tắm, còn từ chối nha hầu hạ.
Dù cũng ở trong quân doanh từ nhỏ, bây giờ là đại tướng quân, chỉ cần mở miệng, khí thế Tô Vãn Đường vẫn đáng sợ, nhất thời khiến nha e ngại, dám trái ý nàng , cung kính lui ngoài.
Mặc dù ngâm nước nóng thoải mái, nhưng suy cho cùng đây cũng là trong phòng của Tề Vân Mộc, Tô Vãn Đường ngâm quá lâu. Khi nha mang y phục mới đến, nàng lập tức bước .
Tô Vãn Đường , Tề Vân Mộc đang cạnh bàn , nấu nước pha .
Nàng len lén sắc mặt của , thấy hình như đáng sợ như nữa, mới cầm nghiên mực tới.
Tề Vân Mộc cũng ngẩng đầu lên, rót một chén nóng đặt ở mặt Tô Vãn Đường.
Tô Vãn Đường chén , yên lặng xuống, đặt nghiên mực ở một bên.
Sức khỏe nàng luôn luôn khỏe mạnh, dù dầm mưa nhưng chỉ cần tắm nước nóng uống chén nóng cảm thấy ấm áp dễ chịu, vấn đề gì.
"Nói , Tô tướng quân dầm mưa đến đây gì?"
Đợi nàng uống xong, Tề Vân Mộc mới ngẩng đầu về phía nàng .
Không tại , Tô Vãn Đường dám đối mặt , chỉ đẩy nghiên mực sang phía đó: "Ta ngươi thích vật nên tìm để tặng cho ngươi."
Sớm từ lúc nàng xuống Tề Vân Mộc thấy nghiên mực nàng đặt ở góc bàn .
Chỉ một ánh mắt, nghiên mực trân quý hiếm , dễ tìm .
Chí ít, là món đồ tạm thời tìm .
Tề Vân Mộc chằm chằm nghiên mực một lúc lâu, đó mới về phía Tô Vãn Đường, lúc đối diện với một đôi mắt trong trẻo. hai mới chỉ chạm mắt một cái, Tô Vãn Đường chỗ khác, cúi đầu nâng chung lên, nhẹ nhàng uống một ngụm.
Ánh mắt Tề Vân Mộc rơi xuống bàn tay đang nâng chén của nàng .
Nếu nhớ lầm, đây hẳn là chén ?
Nàng sợ ?
Lá gan đêm đó chạy ?
"Tô tướng quân cần tốn kém như thế."
Tề Vân Mộc đẩy nghiên mực về: "Nghiên mực quá quý giá, thể nhận."
Bổng lộc của nàng mới bao nhiêu?
Tô gia cũng kinh doanh cửa hàng gì, xuất là bộ khúc của Lãng Vương, gốc gác thâm hậu, những ngày thứ nàng đưa tới đều là vật bình thường, gia sản Tô gia chịu nàng tiêu xài như thế?
Tô Vãn Đường sững sờ, vội vàng đặt chén xuống: " đây là đặc biệt tìm cho ngươi, nếu ngươi nhận thì nó cũng giá trị."
Nàng nhờ quan hệ của Quận chúa nương nương mới mua đấy.
Tề Vân Mộc đang rót thêm cho nàng thì khựng , thản nhiên mắt nàng : "Ta đáng để Tô tướng quân phí sức như thế ?"
Tô Vãn Đường lập tức ẩn ý trong lời , vội : "Ta một lầm khó bù đắp, nhưng vẫn ngươi tha thứ. Ta , về sẽ chỉ nghĩ về một ngươi, đương nhiên là ngươi đáng để hao tâm tốn sức."
Hắn vốn nên một vị phu nhân , nàng phá hỏng, nhưng chuyện hết đường cứu vãn, thì nàng chỉ thể dùng hết khả năng của để đối xử với càng hơn.
Vả nếu như trong lòng vẫn luôn chán ghét nàng , chờ thành hôn xong, cuộc sống của bọn họ đều sẽ thoải mái.
Tề Vân Mộc rót thêm cho nàng , đó cụp mắt lên tiếng nữa.
Tô Vãn Đường cũng ý gì, uống dè dặt len lén .