Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:40
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai mươi ba tháng Năm, là một ngày trọng đại.

Thái t.ử của bốn cường quốc lớn trong thiên hạ sẽ ký hiệp ước tại hoàng cung Đông Nhữ, đổi lấy trăm năm hòa bình trong tương lai.

Chuyện lớn như tuyệt đối cho phép xảy ngoài ý , các nơi trong cung canh phòng nghiêm ngặt, cứ ba bước một trạm gác.

Lúc loan giá của Đông Phương Tô và Thái t.ử Bắc Lãng đến, xa giá hai nước khác cũng dừng ở bậc thềm.

Đông Phương Tô hai chiếc xa giá trống phía , sờ Thái t.ử ấn trong n.g.ự.c, khẽ hất cằm lên, nhếch môi.

E là hai tên ch.ó còn tưởng rằng tìm Thái t.ử ấn, đợi chút nữa lấy , để xem bọn chúng ngạc nhiên há hốc mồm ?

Muốn bài trừ Đông Nhữ rìa, nghĩ lắm!

Hắn phụ kỳ vọng cao của phụ hoàng, thành công ôm đùi của Chử Huyền Cận.

Phượng hoàng nhỏ ánh vàng lấp lánh hiên ngang khí phách bước xuống loan giá, giống như là một vố lớn.

Chẳng qua...

Đông Phương Tô dừng bước chân Thái t.ử và Vệ Trăn xuống loan giá tới...

Hắn vẫn hiểu, trường hợp quan trọng như hôm nay, vì Chữ Huyền Cận tự đến.

Phượng hoàng nhỏ giấu chuyện, chỉ thiếu nước mấy chữ ngươi Bắc Lãng điện hạ lên mặt.

Tống Hoài dừng , : "Đông Nhữ điện hạ ?"

Đông Phương Tô đang mở miệng, thấy đối phương híp mắt, đầy ý uy h.i.ế.p.

Phượng hoàng nhỏ lập tức hiểu , nhanh ch.óng lắc đầu: "Không !"

Vệ Trăn nhẹ nhàng một tiếng, : "Đi thôi."

Đông Phương Tô gật đầu như gà con mổ thóc: " đúng đúng, thôi."

Chử Huyền Cận như chắc chắn là đạo lý của , chỉ cần giả bộ như .

Ba bước lên chừng mười bậc thang, Đông Phương Tô lặng lẽ lấy từ trong tay áo tay tờ giấy, .

Tống Hoài ở bên cạnh , vô thức nghiêng đầu sang.

Đông Phương Tô phát hiện ánh mắt của y, thản nhiên giải thích: "Việc ký kết hiệp ước hôm nay ý nghĩa trọng đại, đây là bản thảo chuẩn , đề phòng mắc sai lầm."

Tống Hoài: "..."

Vệ Trăn: "..."

Chỉ thể , hành động Đông Phương Tô.

vài bước, Tống Hoài đột nhiên dừng , bất ngờ đầu về phía tờ giấy trong tay Đông Phương Tô.

Vệ Trăn Đông Phương Tô nhận thấy sự khác thường của y, đồng thời dừng về phía y.

"Thế nào?" Đông Phương Tô ngẩn , đó đưa tờ giấy qua: "Có chỗ nào đúng ? Bây giờ một học thuộc một bản khác thì vẫn kịp."

Tống Hoài khẽ nhíu mày tiếp nhận tờ giấy trong tay , đặt mũi.

Đông Phương Tô: "?"

"Ngươi ..."

"Đây là mực Đông Nhữ điện hạ dùng?" Tống Hoài đợi xong trầm giọng hỏi.

Đông Phương Tô hiểu , gật đầu: " ."

Hắn tự tay , đương nhiên là dùng mực của .

Sắc mặt Tống Hoài đột nhiên biến đổi, ánh mắt Đông Phương Tô lạnh lẽo như lưỡi d.a.o: "Giống với loại mực dính tay áo điện hạ hôm đó?"

Bị y như , Đông Phương Tô khỏi cảm thấy sống lưng ớn lạnh, ngơ ngác gật đầu: " , là cùng một thỏi mực."

Hắn thích chữ, một thỏi mực dùng hơn nửa năm.

Đông Phương Tô hiểu , trong đầu Vệ Trăn hiện tình cảnh ngày tìm thấy Thái t.ử ấn.

Vân Mộng Hạ Vũ

Hôm đó, nàng tìm Đông Phương Tô gặp Đông Nhữ bệ hạ, thấy bộ y phục khác nên vài , Đông Phương Tô mới lên tiếng giải thích:

'Bộ y phục đó vô ý dính mực.'

Tống Hoài tới mực dính tay áo, chính là hôm đó?

Hôm đó...

Bọn họ tới phòng của cung nữ, đó tìm Thái t.ử ấn.

Không đợi Vệ Trăn nghĩ , Tống Hoài đầu về phía nàng, lạnh lùng : "Mực vấn đề."

Vẻ mặt Vệ Trăn đổi, lập tức hiểu ý của y.

"Mùi mực khác với mùi mực dính tay áo Đông Nhữ điện hạ hôm đó, hôm đó cũng ngửi mùi thơm ở phòng của cung nữ, nhưng về tưởng là do mực tay áo Đông Nhữ điện hạ." Tống Hoài nắm vuốt tờ giấy , ánh mắt căng thẳng: "Hôm chúng thành thấy thư sinh, quầy tranh chữ, phòng của cung nữ, liên quan tới mực."

Cho nên, ý là nếu mực tay áo Đông Phương Tô hôm đó cũng là trong cung điện của , thì sẽ chỉ là dính ở phòng của cung nữ !

Sắc mặt Vệ Trăn trắng bệch, cứng đờ.

Bởi vì lúc trong đầu nàng rõ ràng vang lên lời Trường Phúc :

'Hôm qua với cung nhân, trễ chút nữa sẽ đưa mực tới.'

Tống Hoài thấy nàng như , tim hẫng một nhịp: "Trữ phi..."

Vệ Trăn đột nhiên hồn, xách làn váy lên nhanh ch.óng chạy xuống cầu thang: "Quay về, nhanh!"

Không cần Vệ Trăn nhiều lời, Tống Hoài đoán gì đó, chút nào do dự, vận khí nhanh ch.óng rời , chỉ thể thấy bóng mờ.

Nỗi khủng hoảng to lớn bao vây Vệ Trăn, nàng cảm giác hai chân cầm nhũn , chỉ niềm tin chống đỡ nàng chạy về phía , đạp hụt một bậc thang cuối cùng, nặng nề ngã xuống mặt đất, bàn tay trầy da vẫn hề .

Bị biến cố đột nhiên xuất hiện dọa đến sững sờ tại chỗ, lúc Đông Phương Tô mới như tỉnh mộng, vội vàng đuổi theo: "Tỷ tỷ."

Thập Bát cũng đồng thời bước nhanh về phía Vệ Trăn, đỡ nàng lên, Vệ Trăn vịn cánh tay Thập Bát, giọng cực kỳ run rẩy: "Đưa ... trở về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-187.html.]

"Vâng."

Lúc trong đôi mắt ngày thường lém lỉnh của Thập Bát, cũng hiện đầy u ám, trầm mặc ôm lấy Vệ Trăn dùng khinh công nhanh ch.óng rời .

Lúc Đông Phương Tô chạy xuống cầu thang thì hai xa.

Hắn vội vàng gọi ám vệ : "Dẫn Cô đuổi theo, mau."

-

Tống Hoài lòng nóng như lửa đốt, một đường vượt nóc băng tường, khiến tuần vệ nhao nhao đuổi theo, nhưng cũng lâu lắm một bóng dáng chạy tới từ phía , bọn họ thấy rõ mặt, lập tức như gặp kẻ địch mạnh, hô: "Bắt thích khách!"

Mắt thấy sắp gây một trận oanh động, trung truyền đến giọng của Đông Phương Tô: "Tất cả lui !"

Bọn thị vệ về nơi phát tiếng, chỉ mơ hồ thấy một vòng vàng sáng thoáng qua.

Bọn họ khỏi sửng sốt.

Canh giờ , điện hạ hẳn nên ký hiệp ước ở Nghị Chính điện ?

Chẳng qua đây điều bọn họ nên quan tâm, nếu là điện hạ ngang qua, thì cần ngạc nhiên.

Tống Hoài là trở cung điện nhanh nhất.

Từ xa Cảnh Nhất canh giữ ở chỗ tối thấy y lo lắng trở về, vội vàng xuất hiện: "Tống đại nhân, thế?"

Tống Hoài vội vàng : "Hôm nay đưa mực tới ?"

Cảnh Nhất gật đầu: "Có, nhưng cho tiến , Trường Phúc cầm ."

Lòng Tống Hoài nặng trĩu, bước nhanh trong điện.

Vẫn chậm một bước, mắt chỉ mong mực đưa tới hôm nay vấn đề.

nghĩ đến đối phương thể thần quỷ trộn Đông cung đ.á.n.h cắp Thái t.ử ấn, hiểu trong lòng y vô cùng khủng hoảng.

Tống Hoài dùng tốc độ nhanh nhất xông tẩm điện của Thái t.ử.

Vừa xuyên qua bình phong thấy Trường Phúc đang mài một thỏi mực mới tinh, Thái t.ử vẫn đang vẽ tranh, thấy y xuất hiện, hai đồng thời qua.

"Điện hạ mau ! Mực vấn đề!"

Tống Hoài lên tiếng nhanh ch.óng chạy tới.

Chử Yến chỉ nhíu mày mực, cũng hỏi nhiều ngừng thở lách đến cạnh cửa.

kịp nữa .

Thỏi mực dính nước, mực nước.

Ngửi mùi thơm tựa trúc tựa mực , Tống Hoài thấy như m.á.u quanh đều đọng .

Trường Phúc ngơ ngác tại chỗ, lâu nhúc nhích.

Sau đó Vệ Trăn và Thập Bát đuổi tới, Vệ Trăn lảo đảo chạy vội trong điện, nhấc mắt trông thấy Chử Yến ở cửa.

Chử Yến cũng ngước mắt hướng nàng tới.

Thấy đối phương bình yên thẳng, trong lòng Vệ Trăn vui mừng, bước nhanh hơn, lẽ còn kịp đưa, cũng lẽ là nàng đa nghi, mực hôm nay vấn đề.

một khắc , nụ của nàng đọng môi.

Chử Yến vốn đón lấy nàng, mới bước một chân cửa sắc mặt đổi, ngay đó từ trong miệng phun màu đỏ chướng mắt, ngã xuống ánh mắt hoảng sợ của nàng.

"Điện hạ!"

Vệ Trăn chậm một bước, kịp đỡ , trơ mắt Thái t.ử ngã mặt nàng.

Thân hình nàng lung lay, đó mới nhào qua, vội vàng đỡ Thái t.ử lòng, nghẹn ngào kêu: "Điện hạ, điện hạ!"

Mắt Thái t.ử nhắm c.h.ặ.t, còn ý thức.

Tống Hoài và Trường Phúc động tĩnh, lượt chạy thấy một màn .

Trường Phúc bủn rủn ngã xuống đất.

Tống Hoài khựng cửa, trong mắt nháy mắt mất ánh sáng.

Tề Vân Hàm động tĩnh tới, thấy cảnh tượng , lập tức hoảng sợ thành tiếng: "Thái t.ử ca ca!"

Đông Phương Tô mới tới cửa thấy một tiếng Thái t.ử ca ca nghẹn ngào , trái tim lập tức trầm xuống, chờ đến lúc chạy tới trông thấy Thái t.ử rõ sống c.h.ế.t hộc m.á.u dựa lòng Vệ Trăn, đầu óc trống rỗng.

Tại như ?

Một lợi hại như , đột nhiên thành thế ?

Rốt cuộc… xảy chuyện gì?

lâu , lập tức nghĩ tới lời Tống Hoài , cho một đáp án.

Hôm đó mực tay áo dính ở cung điện của , mà bây giờ mực đưa đến trong tay Thái t.ử vấn đề.

vấn đề gì, ở trong đó liên hệ gì, còn .

Vệ Trăn run tay lau vết m.á.u khóe môi Thái t.ử, môi mấp máy hồi lâu, mới miễn cưỡng phát âm thanh: "Quan đại phu, tìm Quan đại phu, nhanh!"

Tất cả biến cố bất thình lình xảy hoảng sợ, đều đờ mất một lúc, lời của Vệ Trăn khiến Cảnh Nhất bừng tỉnh, vội vã cung tìm Quan đại phu.

Tống Hoài cũng tiến lên sờ mạch của Thái t.ử.

Mặc dù mạch tượng hỗn loạn, nhưng ít nhất, còn sống.

"Trữ phi, còn cơ hội, chúng bình tĩnh."

Vệ Trăn đang cố gắng nhẫn nhịn, nàng c.ắ.n môi đến trắng bệch.

Nàng bản thể sụp đổ lúc .

Chưa đến phút cuối, vẫn còn cơ hội.

Nàng vẫn thể cứu .

 

Loading...