Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 186
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:39
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hừng đông, Cảnh Nhất trở về cung điện.
Lúc đó Đông Tẫn đang y phục cho Vệ Trăn.
Váy đen thêu chỉ vàng thuộc về Trữ phi cho nàng càng thêm cao quý trang nhã, khiến dám thẳng.
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng vang, Thái t.ử đang cạnh bàn vẽ cảnh sắc trong điện nghiêng đầu Vệ Trăn, thấy nàng mặc chỉnh tề, mới : "Tiến ."
Lúc cửa mở, Trường Phúc đang lẳng lặng mài mực ngẩng đầu lên, thấy là Cảnh Nhất, cúi đầu tiếp tục mài mực.
Cảnh Nhất ở tấm bình phong, mắt thẳng, bẩm báo: "Điện hạ, Trữ phi, quân Lãng ở ngoài năm dặm, thể thành bất cứ lúc nào."
Gần đây việc đều do Vệ Trăn xử lý, huống chi liên quan đến quân Lãng, Chử Yến gì, tiếp tục vẽ tranh.
"Một khắc đồng hồ thả tín hiệu ." Vệ Trăn Thái t.ử qua bàn trang điểm, dậy tới cạnh .
E là ghen .
Quả nhiên, nàng đến bên cạnh Thái t.ử, Thái t.ử cũng ngẩng đầu.
Nàng tranh vẽ.
Trong tranh là vườn cảnh trong điện. Trong đình, Thái t.ử mặc y phục màu lam một , mà một đôi bóng hình màu mực đang hiên.
Vệ Trăn bất đắc dĩ kéo ống tay áo một cái: "Điện hạ."
Chử Yến nhúc nhích: "Hôm nay Cô điện hạ."
Hôm nay điện hạ sóng vai cạnh nàng, là Tống Hoài, .
Vệ Trăn: "..."
Lời , quen quen.
À, là hôm đó khải trở về, nàng và gặp trong lỗ ch.ó, Thái t.ử điện hạ cảm thấy mất mặt, cũng một câu như .
Vệ Trăn bức tranh, liếc nghiên mực sắp thấy đáy, nhịn : "Điện hạ còn tô nữa là đủ mực ."
Mực tô màu y phục đen đều dày đến mức sắp thủng cả giấy.
Trường Phúc thầm, thứ điện hạ đang dùng mực, là dấm!
vẫn trả lời: "Đã dặn dò cung nhân từ sớm, hẳn là trễ chút nữa sẽ mang mực mới tới."
Mấy ngày nay Thái t.ử ở lì trong cung điện tô tô vẽ vẽ, giấy mực hết cực nhanh.
Vệ Trăn ừ một tiếng, nghiêng đầu về phía Thái t.ử: "Điện hạ để ý tới thật ?"
"Vậy đây?"
Nàng bộ , tay áo đột nhiên kéo c.h.ặ.t, đó Thái t.ử kéo trong lòng, giọng điệu vô cùng vui: "Không đụng Tống Hoài."
Cổ độc đáng c.h.ế.t !
Rõ ràng sóng vai với nàng chỉ thể là !
Vệ Trăn nhịn : "Ừm."
"Vịn cánh tay cũng ."
Vệ Trăn Trường Phúc.
Trường Phúc yên lặng cúi đầu xuống.
Không chỉ là nhanh mồm nhanh miệng, trong lúc tỏ lòng trung thành vô tình lỡ miệng một chút thôi .
Hắn giải thích, mỗi điện hạ đỡ Trữ phi đều sẽ nắm tay Trữ phi, chứ chỉ đỡ cánh tay. Cho nên nhận bên cạnh Trữ phi là điện hạ thật sự... Vậy mà, điện hạ đúng là nắm bắt trọng điểm, thèm để tâm tới sự chân thành của , chỉ nhớ lúc Trữ phi xuống xa giá vịn cánh tay Tống Hoài.
"Ừm." Vệ Trăn nhẹ nhàng ôm lấy eo Thái t.ử, nhón mũi chân hôn một cái lên sườn mặt : "Ta sẽ nhanh ch.óng trở về."
Thái t.ử đầu: "Bên cũng ."
Vệ Trăn hôn bên mặt còn .
Thái t.ử chu môi: "Chỗ cũng ."
Thái t.ử khi ghen đáng yêu đáng thương, Vệ Trăn theo hết.
nàng mới tô son, lập tức khiến hai má và môi Thái t.ử cũng dính vệt đỏ.
Vệ Trăn càng ý trong mắt càng nồng đậm.
Đột nhiên, nàng phần nỡ rời .
Lúc , bên ngoài truyền đến giọng của Tống Hoài: "Điện hạ, Trữ phi, nên ."
Sắc mặt Thái t.ử lập tức đổi.
Vệ Trăn vội vàng hôn một cái lên môi , dịu giọng dỗ dành: "Điện hạ ngoan nhé, sẽ nhanh ch.óng trở về thôi."
Thái t.ử nhíu mày.
Nàng dỗ trẻ con đấy ?!
mặc dù vẻ mặt bất mãn, vẫn bất đắc dĩ nới lỏng tay: "Ừm, Cô chờ nàng."
"Cảnh Thập Bát, bảo vệ Trữ phi cẩn thận, thiếu một cọng tóc thôi cũng sẽ hỏi tội ngươi!"
Thập Bát chờ đợi ở cửa phòng từ cung kính trả lời.
Thái t.ử đưa Vệ Trăn đến cạnh cửa, nàng và Tống Hoài đang đóng giả thành chung một chỗ, chỉ dùng ánh mắt khiến Tống Hoài c.h.ế.t cóng.
Tống Hoài dùng khuôn mặt diễm lệ tuyệt thế của Thái t.ử, cụp mắt, cố gắng ánh mắt ý của Thái t.ử, lạnh nhạt : "Hôm nay cực kỳ quan trọng, điện hạ tuyệt đối đừng khỏi tòa cung điện ."
"Cảnh Nhất, âm thầm bảo vệ cửa điện, cho phép bất kỳ kẻ nào tiến ."
Cảnh Nhất cúi đầu đồng ý: "Vâng."
Sau đó, bốn phía yên tĩnh.
Vệ Trăn bàn tay đang nắm c.h.ặ.t, yên lặng về phía Thái t.ử: "Điện hạ."
Lúc Chử Yến mới thu tầm mắt , buông tay Vệ Trăn: "Trăn Trăn, cẩn thận nhé."
Vệ Trăn gật đầu: "Ừm."
Vệ Trăn và Tống Hoài một một rời , lúc tới chỗ rẽ, Vệ Trăn đột nhiên đầu, thấy Thái t.ử còn ở cạnh cửa.
Thấy nàng đầu, còn xua tay với nàng.
Vệ Trăn một tiếng, lúc mới cung điện.
Địa điểm ký kết là ở điện Nghị Chính của Đông Nhữ, từ Đông cung qua đó cần loan giá.
Loan giá của Đông Phương Tô dừng ở cửa cung từ sớm, thấy hai đến, vén rèm lên vẫy tay chào hỏi bọn họ.
Vệ Trăn Tống Hoài khẽ gật đầu, đó từng lên loan giá.
Tống Hoài sợ Thái t.ử ghen, tự giác lui về phía một bước, Thập Bát lập tức tiến lên đỡ Vệ Trăn lên loan giá.
Đông Phương Tô thấy khẽ giật , kinh ngạc về phía 'Thái t.ử Bắc Lãng', khi thấy vẻ lạnh lùng trong mắt đối phương thì càng thêm kinh ngạc, hôm nay Thái t.ử, vẫn là Tống Hoài đóng giả?
Tại ?
Hôm đó là Chử Yến thấy Thái t.ử hai nước, cũng tham gia tiệc chào đón, mới để Tống Hoài mặt, nhưng hôm nay là ký kết, chuyện lớn như , cũng là Tống Hoài?
Trong lòng Đông Phương Tô dần trầm xuống.
Chẳng tại , dự cảm .
-
Dịch quán.
Túc Miện, Đồ Sơn Hoàng phục sức của Thái t.ử, sóng vai ngoài.
Đồ Sơn Hoàng chau mày, vô cùng buồn bực: "Không kỳ hạn thứ hai cổ độc phát tác là bốn ngày ? Đã qua nhiều ngày mà vẫn ?”
Túc Miện cũng hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-186.html.]
tòa cung điện canh phòng sâm nghiêm, của gã căn bản thể trộn , tình hình bên trong.
"Hôm nay gặp mặt là ."
Túc Miện dứt lời về phía Vu sư theo bên cạnh: "Để phòng bất trắc, hôm nay thể sơ sẩy."
Vu sư gật đầu: "Điện hạ yên tâm."
Túc Miện tạm thời yên tâm, nhẹ nhàng gật đầu.
Cho dù hôm đó Chử Huyền Cận thể tránh thoát, hôm nay cũng khả năng trốn .
-
Năm dặm ngoài thành Ngọc Kinh.
Trên đồng cỏ rộng lớn trống trải, vạn quân lính chờ xuất phát.
Tô Vãn Đường và Vinh Trì cưỡi chiến mã, về hướng thành Ngọc Kinh.
Bọn họ tin tức điện hạ trúng cổ độc thông qua Cảnh Nhất, đường đều nơm nớp lo sợ, sợ sẽ truyền đến tin dữ.
Bây giờ cuối cùng bọn họ tới ngoài thành Ngọc Kinh, chỉ chờ tín hiệu vang lên là sẽ lập tức dẫn kỵ binh thành Ngọc Kinh, bắt Thái t.ử Nam Hào Tây Vu con tin.
Chỉ hy vọng hôm nay chuyện thuận lợi, thể giải cổ độc trong điện hạ.
Tô Vãn Đường khẽ cụp mắt, ánh mắt rơi xuống ngọc bội bên hông, vẻ mặt phức tạp.
Đây là Tề Vân Mộc cho nàng khi xuất phát.
Từ khi bọn họ đính hôn, vì thực hiện lời hứa ' chỉ nghĩ về một Tề Vân Mộc', cách mấy ngày nàng trèo tường Tề gia một .
Còn vì cửa chính?
Bởi vì nàng mặt mũi gặp Tề phu nhân.
Nàng thăm dò , vốn dĩ Tề phu nhân hứa hôn cho Tề Vân Mộc với một vị thế gia quý nữ. Nàng nghĩ nếu đó là Tề phu nhân ý, bằng nàng học tập mấy phần, nhưng đợi khi nàng từ xa vị cô nương lập tức từ bỏ.
Vị thế gia quý nữ ung dung hào phóng, tài tình cao minh, giơ tay nhấc chân đều lộ phong phạm thế gia, thứ đều hơn xa nàng , đừng học mấy phần, nửa phần nàng cũng học .
Vừa nghĩ tới việc Tề Vân Mộc vốn nên một vị phu nhân cực , nhưng hai đó còn kịp gặp , bởi vì nàng say rượu quấy nhiễu, nàng áy náy chột . Cho nên những ngày , lúc nàng ôm mục đích đền bù và tròn lời hứa gặp Tề Vân Mộc đều tránh né Tề phu nhân.
Về phần việc Tề Vân Mộc sớm mưu đồ với nàng , ngay cả nàng cũng tin, Tề phu nhân thể tin cơ chứ.
Nàng ngóng tất cả sở thích của Tề Vân Mộc, mỗi đều sẽ mang theo đồ thích, ví dụ như vải vóc, bánh ngọt, ngọc thạch, b.út mực...
Loại vải Tề Vân Mộc thích nhất là thanh ti triền, cực kỳ khó mua , cả thành Phụng Kinh to như mà chỉ ba cửa hàng hàng, vả một tháng mỗi cửa hàng nhiều nhất chỉ bán ba xấp. Nàng nhờ Tam công chúa, tốn hơn phân nửa vốn riêng mới mua cho .
Cửa hàng bánh ngọt Tề Vân Mộc thích hai ngày mới mở cửa một , trời sáng cửa xếp thành hàng dài, cách hai ngày nàng xếp hàng từ lúc nửa đêm, tranh thủ trèo tường mang tới cho giờ ăn sáng. Nếu hôm đó nàng bận quân vụ thì dùng tiền nhờ xếp hàng hộ.
Tề Vân Mộc yêu cầu cao với nghiên mực, nàng bèn tìm loại nghiên mực tiền cũng mua cho .
Tề Vân Mộc thích thu thập ngọc thạch, thể nàng vận dụng tất cả quan hệ, thậm chí nhờ đến Quận chúa nương nương và Lãng Vương, tìm hai cái miếng ngọc một hai cho .
Ước chừng là cảm nhận sự chân thành của nàng , Tề Vân Mộc cũng bằng lòng chuyện t.ử tế với nàng .
Mặc dù tính tình vẫn gắt gỏng.
Tựa như hôm đó, nàng sắp xuất phát, sắp đến cửa thành, một một ngựa đuổi tới, ngay mặt chúng tướng sĩ, giận dữ chất vấn nàng chuyện lớn như vì với , căn bản coi là thành vị hôn phu ?
Cũng đợi nàng giải thích, vứt cho nàng miếng ngọc bội , nếu là nàng dám c.h.ế.t ở bên ngoài, tuyệt đối nhặt xác cho nàng .
Bởi mà nàng các tướng sĩ chê lâu.
nàng cũng cảm thấy tức giận.
Nàng cảm thấy, mặc dù hung dữ, mặc dù buông lời hung ác xong lập tức tuyệt tình rời , nhưng thật là lo cho nàng .
Bằng thì, gì giận đùng đùng chạy tới, đưa cho nàng miếng ngọc bội khắc hai chữ bình an .
Nàng nhận miếng ngọc thạch , đây là nàng nhờ quan hệ của Lãng Vương mới tìm cho .
Đột xuất dẫn binh đến Đông Nhữ trong tình hình đoán gì, lúc khi nàng nhận lệnh của Thiếu chủ thì lập tức chọn lập tức xuất phát. Miếng ngọc bội cũng thể trong thời gian ngắn, hiển nhiên, vốn dĩ tặng cho nàng .
Cho nên nàng nghĩ, lẽ cũng chán ghét đến .
Như thì thành hôn, cũng đến mức quá khó chịu.
Vinh Trì trông thấy nàng cầm ngọc bội sững sờ, khỏi nhẹ nhàng một tiếng, trêu ghẹo: "Tô tướng quân nhớ hôn phu ?"
Tô Vãn Đường hồn, ánh mắt khẽ lóe lên, đó cam lòng yếu thế : "Không mỗi khi ngủ Vinh tướng quân cũng lôi túi tiền Vinh phu nhân tặng ngắm ?"
Vinh Trì nàng chặn họng, mất tự nhiên sờ ch.óp mũi.
Mặc dù y ba mươi mấy, nhưng cũng mới thành hôn, bây giờ vẫn tính là đang trong thời gian tân hôn, mà nhớ cho ?
Vinh Trì chỉ dừng một lát, ngay đó : "Gần đây, ít tướng sĩ đang nghị luận, phu quân tương lai của tướng quân của bọn họ quá hung dữ, cũng Tô tướng quân sợ chồng ?"
Tô Vãn Đường: "..."
Nàng yên lặng về phía .
Sau một lúc lâu, nàng : "Sao bọn họ ?"
Vinh Trì: "..."
Y cũng yên lặng một lúc lâu, đó khẽ tiếng: "Đại khái là hôm đó chứng kiến Tề đại công t.ử uy phong, hoặc là từng về uy danh của Tề đại công t.ử."
Hai , đúng là thú vị.
Một hung dữ một cách đương nhiên, một sợ thẳng thắn.
"Ta còn , vì Tề đại công t.ử mà Tô tướng quân sắp móc sạch vốn liếng ?"
Vinh Trì tất cả chuyện giữa Tô Vãn Đường và Tề Vân Mộc, nhưng chiến hữu của Tô Vãn Đường, y vẫn nhắc nhở một câu: "Tô tướng quân như thế, là bởi vì áy náy, là thật lòng đối xử với Tề Vân Mộc?"
Hai điều khác biệt lớn.
Hôm đó, y sự lo lắng trong mắt Tề Vân Mộc, lập tức hiểu thứ Tô Vãn Đường hơn một tháng qua hề uổng phí. Cho dù ngay từ đầu Tề Vân Mộc tâm tư đó với Tô Vãn Đường, đến bây giờ cũng đặt nàng ở trong lòng.
tính tình Tề Vân Mộc vốn dứt khoát, nếu Tô Vãn Đường chỉ là vì áy náy, chỉ sợ sẽ ầm ĩ.
Cho nên điều y thật sự hỏi là, đến tận bây giờ, trong lòng Tô Vãn Đường, còn bóng hình ai khác ?
Tô Vãn Đường hiểu: "Là bởi vì áy náy, cũng là thật lòng đối xử với , hai điều cũng xung đột mà."
Vinh Trì: "..."
Y khá hoài nghi, nàng thật sự từng thích Bùi Lạc An nhiều năm ?
Nếu là thật, vì đầu óc chậm chạp như ?
Thế là, y thẳng: "Bây giờ ngươi thích là Tề Vân Mộc ?"
Tô Vãn Đường câu hỏi mắc kẹt.
Nàng lên bầu trời trầm mặc lâu.
Đột nhiên, bầu trời khói xanh dâng lên, sắc mặt Vinh Trì nghiêm : "Tín hiệu vang lên."
Y đầu ngựa , cao giọng : "Xuất phát!"
Hai dẫn theo một vạn kỵ binh nhanh ch.óng chạy về hướng thành Ngọc Kinh.
Trong quá trình đó, lúc ngang qua một mảnh rừng trúc, Tô Vãn Đường tăng thêm tốc độ, sóng vai cùng Vinh Trì, hỏi y: "Gần đây trong đầu là , mỗi mở mắt, luôn nghĩ nên xếp hàng mua bánh ngọt, còn thường xuyên mơ thấy tình cảnh đêm đó, đây tính là thích ?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Vinh Trì suýt nữa ngã từ ngựa xuống, cạn lời nghẹn họng Tô Vãn Đường.
Giới trẻ bây giờ, chuyện cũng thể thẳng ?
Tô Vãn Đường vẫn đang chờ đáp án của y.
Vinh Trì hít sâu một , nắm c.h.ặ.t dây cương: "Tính!"
Không tính cũng tính.
Hai quả thực là cặp đôi trời sinh.
Một đầu óc mưu mô xảo quyệt, một đầu đất.