Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 179
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:32
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái t.ử hai nước kéo từ trong dịch quán ngoài đ.á.n.h một trận nửa đêm, chuyện đặt ở cũng vô cùng chấn động. nếu chuyện truyền ngoài sẽ ảnh hưởng đến uy nghiêm của một nước, nên hai bên đều trắng trợn lan truyền. Đương nhiên, bọn họ cũng sẽ ngậm bồ hòn ngọt, sáng hôm ngày xảy chuyện, sứ thần hai nước hùng hổ đến tìm Đông Nhữ bệ hạ đòi giải thích.
Thái t.ử Nam Hào Đồ Sơn Hoàng còn đích cung, Đông Nhữ bệ hạ giao hung thủ .
Đông Nhữ bệ hạ bộ câu chuyện từ trong miệng Thái t.ử, hung thủ đ.á.n.h chính là Thái t.ử Đông Nhữ và Thái t.ử Bắc Lãng, đương nhiên là thể giao , khi giả đò quan tâm một lúc, nghiêm túc vẻ nhất định sẽ tìm hung thủ.
Trong lòng sứ thần hai phe cũng rõ, chắc chắn sẽ tìm hung thủ.
Vả thể bắt cóc Thái t.ử hai nước ở dịch quán đô thành Đông Nhữ, còn bọn họ giao đồ , dùng đầu ngón chân nghĩ cũng là Đông Nhữ bệ hạ .
Dù , bọn họ vô cùng rõ ràng ‘đồ’ trong miệng áo đen đêm đó là cái gì.
bọn họ chứng cứ chứng minh là Đông Nhữ bệ hạ .
Hai nước chỉ thể lấy lý do Thái t.ử nước gặp nạn ở đô thành Đông Nhữ để khó, cuối cùng là Đông Nhữ bệ hạ mất chút tiền tài, phái mấy vị quan văn tốn nhiều nước bọt mới tạm thời trấn an bọn họ.
Mà gần đây vì tìm Thái t.ử ấn mà của Đại lý tự vội đến chân chạm đất, nào rảnh tìm quan tâm Thái t.ử hai nước ai đ.á.n.h.
Không những thế lúc thấy tin tức bọn họ sướng đến phát rồ, chỉ cảm thấy đối phương đ.á.n.h quá nhẹ, đó mơ hồ Thái t.ử nhà tham dự việc , khỏi trong lòng càng sướng cỡ nào. Đương nhiên là thật sự tìm hung thủ, nhưng Đại lý tự khanh tùy tiện gọi mấy tới, mỗi ngày cố vẻ dịch quán một chuyến.
Bọn họ tìm kiếm vô cùng nghiêm túc, nhưng tìm thấy thì cách nào chứ, nào?
Trong lòng Tây Vu Nam Hào rõ nguyên nhân Thái t.ử nhà bỗng nhiên đ.á.n.h, phát tiết phẫn nộ xong, đòi ít bồi thường, hai bên đều phối hợp diễn kịch với .
Nhờ , một chuyện chấn động như thế, cuối cùng bất ngờ đạt sự cân bằng nào đó.
Ngày hôm đó, sứ thần hai nước theo thường lệ cung truy hỏi tiến độ tìm kiếm hung thủ , hai bên thương lượng một phen, buổi chiều mang theo chút châu báu cung.
Cùng lúc đó, Tống Hoài đang điều tra trong phòng cổng cung nữ .
Đại lý tự lục soát trong ngoài nhiều , nhưng vẫn thu hoạch gì.
Đông Phương Tô ở giường cổng cung nữ, cả khuôn mặt đều nhăn : "Có khi nào nàng dịch dung thành khác ?"
"Nữ nhân thật đáng sợ, nếu tìm sớm một chút, còn sẽ c.h.ế.t bao nhiêu ."
Tống Hoài lên tiếng, cẩn thận lục soát.
Người ở chỗ nửa tháng, nhất định sẽ để dấu vết thuộc về , chỉ là nơi đây điều tra mấy , dễ vô tình phá hủy manh mối.
Đông Phương Tô thấy y để ý tới , méo miệng sang một bên tìm kiếm.
căn phòng chỉ cần một ánh mắt là thể thấy rõ từ đầu đến cuối, mấy chiếc giường, mấy ngăn tủ và hòm xiểng, thật sự gì để tìm kiếm.
Đông Phương Tô uể oải buông tiếng thở dài, thuận tay đóng một cái hòm xiểng mới mở , phần tay áo rộng đảo qua cạnh của một cái hòm xưa sắp chuyển sang màu đen, dính một chút màu mực.
Tống Hoài tìm vật hữu dụng, tại chỗ một lát thì rời .
lúc gió xông từ cửa sổ, xen lẫn một chút mùi hương.
Tống Hoài tạm dừng bước.
Không hương hoa, cũng son phấn, giống như là mùi thơm của trúc thoang thoảng trong mực, nhưng trong phòng cũng nghiên mực b.út mực.
Đông Phương Tô thấy Tống Hoài rời , vội vàng theo sát y, đề phòng đằng đột nhiên dừng , suýt nữa thì đụng lưng y.
Ổn định hình, Đông Phương Tô thò đầu , nhíu mày hỏi: "Tống đại nhân, ?"
"Gần đây cây trúc?"
Đông Phương Tô sững sờ, cây trúc?
Đây là nơi ở cổng cung nữ, từng tới nên cũng .
Đông Phương Tô vòng qua Tống Hoài đến ngoài cửa gọi một thị vệ, hỏi: "Gần bên cây trúc ?"
Thị vệ trả lời: "Bẩm điện hạ, ."
Đông Phương Tô đầu về phía Tống Hoài, nhắc : "Không ."
Trong mắt Tống Hoài ánh lên vẻ thâm trầm.
Không cây trúc, mùi trúc từ ?
Y kiểm tra bốn phía một , nhưng vẫn phát hiện bất cứ điều gì khác thường, vả cũng ngửi thấy mùi hương nữa.
Qua nửa khắc , Tống Hoài mới khỏi phòng, hỏi Đông Phương Tô đang hiên: "Hôm nay sứ thần cung ?"
Đông Phương Tô lập tức liếc qua: "Có chứ, mới sáng sớm cung gặng hỏi tìm hung thủ , hứ, rõ ràng là đến ăn vạ, hôm qua bồi thường mấy rương nếm ngon ngọt, hôm nay tới."
Tống Hoài bình phán: "Lúc nào thì bọn họ khỏi cung ?"
Đông Phương Tô giương mắt sắc trời, : "Chắc là giờ á."
"Có bọn họ khỏi cung từ cửa nào ?"
"Biết chứ." Đông Phương Tô gật đầu xong thì lập tức phản ứng : "Ngươi gặp bọn họ?"
Tống Hoài tăng tốc: "Ừm."
"Gặp bọn họ gì?" Đông Phương Tô chạy chậm đuổi theo.
"Khả năng cao là sẽ trộn trong đoàn sứ thần để cung." Tống Hoài cũng đầu : "Đoàn sứ thần khỏi cung lục soát hai ?"
Đông Phương Tô sững sờ, khi hiểu rõ Tống Hoài đang tới ai mới vội : "Sẽ lục soát ."
"Từ khi Thái t.ử ấn mất, hễ là từ cổng cung đều lục soát , ngay cả Thái t.ử hai nước đều ngoại lệ."
Vẻ mặt Tống Hoài nghiêm , trầm tư một lát : "Bảo của Đại lý tự cẩn thận tìm kiếm tất cả đường từ chỗ đến cổng cung, thể Thái t.ử ấn đang ở con đường ."
Đông Phương Tô cảm thấy khiếp sợ, trợn to hai mắt: "Thật ? Sao ngươi ?"
Tống Hoài nhiều lời.
Đông Phương Tô gọi một thị vệ gần đó qua căn dặn, lúc đầu thì Tống Hoài xa. Hắn vội vàng xách vạt áo chạy tới: "Tống đại nhân ngươi chờ một chút, ngươi đường tới cổng cung ."
Tống Hoài đáp lời, nhưng bước chân cũng chậm .
Không lâu , Thái t.ử Đông Nhữ mang theo một làn gió thơm dừng bên cạnh y.
Cánh mũi Tống Hoài khẽ nhúc nhích, y dừng đầu qua.
Y ngửi thấy mùi hương giống mùi trúc giống mùi mực .
Mặc dù mùi hương gần như long tiên hương Thái t.ử che lấp, nhạt, nhưng y vẫn phân biệt .
Tống Hoài lặng lẽ quan sát Đông Phương Tô từ xuống .
'Kíp nổ' của cổ c.h.ế.t thể là mùi, cho nên chỉ cần là mùi hương rõ lai lịch y đều vô cùng mẫn cảm.
Đông Phương Tô theo ánh mắt y, quan sát bản từ xuống , cau mày: "Ngươi cái gì?"
Mấy giây , ánh mắt Tống Hoài rơi ống tay áo của Đông Phương Tô.
Đông Nhữ coi màu vàng sáng là màu cao quý, chút vết mực tay áo vô cùng nổi bật.
Tống Hoài trực tiếp đưa tay cầm lấy mảnh ống tay áo , đặt mũi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-179.html.]
, chính là mùi .
Vân Mộng Hạ Vũ
Đông Phương Tô cảm thấy vô cùng kinh ngạc vì hành vi của y: "Ngươi... Nếu ngươi thích loại huân hương , tặng cho ngươi là , ngửi thế ... là lắm ?"
Nếu để bên ngoài thấy, còn tưởng rằng y đam mê đặc biệt gì.
Tống Hoài ngước mắt lạnh lùng liếc một cái: "Long tiên hương, chịu nổi."
Đông Phương Tô: "Vậy ngươi ngửi cái..."
Hắn còn hỏi xong thấy vết mực nhỏ ống tay áo , lập tức nhướng mày: "Ơ, dính mực thế ?"
Tống Hoài buông tay , lặng lẽ : "Hôm nay Đông Nhữ điện hạ từng chạm mực?"
Đông Phương Tô gật đầu: " , hôm nay mài mực cho phụ hoàng ở ngự thư phòng, điều vết mực còn khô hẳn, hẳn là lúc về trong điện chờ ngươi dịch dung thì dính ."
"Quay về trong điện gì?" Tống Hoài.
Đông Phương Tô chằm chằm vết mực một lát mới buông ống tay áo, cũng cảm thấy câu hỏi của Tống Hoài chỗ nào mạo phạm, hỏi gì đáp nấy: "Sáng nay sốt ruột ngoài gặp Bắc Lãng điện hạ, vô ý tiện tay cầm một cái ngọc bội màu tím, khi phát hiện cảm thấy hợp với bộ y phục lắm, về đổi cái khác."
Tống Hoài: "..."
Y hít sâu một , nhấc chân sải bước rời .
"Ơ, ngươi chờ một chút, đừng nhanh thế chứ."
-
Sau gần nửa canh giờ, hai đuổi kịp đoàn sứ thần đang chuẩn cung.
"Tìm cớ bắt chuyện với bọn họ." Mắt thấy sắp cung, Tống Hoài lạnh lùng .
Đông Phương Tô phản ứng cũng nhanh, vội vàng sải bước qua, cất cao giọng : "Các vị sứ thần đại nhân dừng bước."
Trong cung tuyên bố với bên ngoài là đ.á.n.h mất bảo vật quan trọng, tất cả cung đều lục soát , lúc , lục soát một nửa sứ đoàn Nam Hào, sứ thần Tây Vu còn xếp hàng phía .
Nghe âm thanh, tất cả hẹn mà cùng đầu, thấy là Thái t.ử Đông Nhữ thì đều chắp tay hành lễ: "Đông Nhữ điện hạ."
"Không cần đa lễ." Đông Phương Tô hì hì giơ tay lên, đó thăm dò về phía , hỏi: "Hôm nay Nam Hào điện hạ đến ?"
Sứ thần Nam Hào đằng bình tĩnh trả lời: "Hôm nay điện hạ khó chịu trong , tiện cung."
Đông Phương Tô ồ một tiếng, vờ như vô tình mấy cái rương lớn phía họ.
Nhấc những cái rương về, đại khái là gã sẽ thoải mái ngay.
đương nhiên thể những lời , bèn vẻ lo lắng : "Nam Hào điện hạ bệnh nặng lắm , cần Cô mời thái y thăm khám ?"
Có nặng bọn họ ?
Sứ thần Nam Hào sa sầm mặt Đông Phương Tô.
Ông hiểu về vị Thái t.ử , đầu óc chỉ để ý diện mạo, ngay cả khi đến xem trò vui cũng thèm che giấu. Vì , ông thản nhiên : "Cảm ơn Đông Nhữ điện hạ quan tâm, chúng y sư theo."
"Vậy thì , thì , nếu là cần cái gì cứ việc với Cô một tiếng. , mấy ngày nay cũng thấy Tây Vu điện hạ?"
Tống Hoài nhân lúc Đông Phương Tô gặng hỏi sứ thần, ánh mắt nhanh ch.óng đảo qua đoàn sứ thần Tây Vu.
Không lâu ánh mắt y rơi một hình nhỏ gầy trong đó.
Y lặng lẽ gần Đông Phương Tô, lúc mới thấy rõ ngoại hình .
Ánh mắt Tống Hoài bỗng dưng trầm xuống.
Là !
Vu sư mà năm đó y bắt khi xông Tây Vu!
Có lẽ là nhận thấy ánh mắt của Tống Hoài, vu sư ngẩng đầu qua, trong chớp mắt, sắc mặt Tống Hoài về như thường.
Y dịch dung, Vu sư cũng nhận y, một cái xong thì thu tầm mắt .
"Gần đây Cô bận rộn chính vụ, thể bứt , đợi ngày nào rảnh rỗi sẽ thăm hai vị điện hạ." Đông Phương Tô ‘hàn huyên’ với sứ thần, chú ý hành động của Tống Hoài, khi nhận ám hiệu của y mới : "Cô còn chuyện quan trọng, xin tiễn ."
"Không dám phiền Đông Nhữ điện hạ, Đông Nhữ điện hạ thong thả."
Dõi mắt Đông Phương Tô rời , các sứ thần âm thầm khinh thường một tiếng.
Bận rộn chính vụ?
Có ai vị Thái t.ử Đông Nhữ chỉ như vật trang trí, thể chính vụ gì chứ?
Thái t.ử mà ngay cả Thái t.ử ấn cũng giữ , bọn họ đặt trong mắt.
Vốn dĩ còn lo lắng là phát hiện cái gì, hiện tại xem vẫn là bọn họ quá coi trọng vị Thái t.ử .
Đợi Tống Hoài và Đông Phương Tô xa, Đông Phương Tô mới vội hỏi: "Tống đại nhân, ngươi phát hiện gì , thấy ngươi chằm chằm tên sứ thần gầy gò trong đội ngũ Tây Vu mấy ."
Tống Hoài nghĩ tới Đông Phương Tô giao tiếp với sứ thần, cũng chú ý tới hành vi của , lập tức nghiêng đầu một cái đầy thâm thúy.
Mặc dù mắt giống như chỉ là Thái t.ử góp cho đủ , nhưng ưu điểm là thông minh nhạy bén, chỉ cần chịu tập trung quốc sự, đợi một thời gian, nhất định thể một đế vương trong thái bình thịnh thế.
So với hai tên ngang ngược ngạo mạn, tâm như rắn rết hơn nhiều.
"Tống đại nhân?"
Đông Phương Tô sờ mặt: "Trên mặt cũng mực ?"
Tống Hoài đầu, thản nhiên : "Người đó là g.i.ế.c Lam Chi, đ.á.n.h cắp Thái t.ử ấn, đóng giả cung nữ ở trong cung."
"Hả?" Đông Phương Tô nhất thời cho rằng lầm, kinh ngạc trợn tròn mắt: "Sao thể? Hắn là nam mà!"
"Hắn là vu sư Tây Vu." Tống Hoài: "Thân hình nhỏ gầy, dịch dung, đóng giả thành nữ t.ử cũng khó."
Đông Phương Tô há miệng, một hồi lâu mới miễn cưỡng lấy tinh thần, cau mày : "Thế bắt ?"
Tống Hoài dừng bước, về phía : "Đông Nhữ điện hạ chứng cứ?"
Đông Phương Tô: "... Không ."
" ngươi là ? Hẳn là ngươi chứng cứ chứ?"
Mặt Tống Hoài biểu cảm: "Nếu chứng cứ thì sẽ thả chắc?"
Đông Phương Tô: "..."
Hình như lý.
"Thế ngươi là ?"
Tống Hoài thản nhiên : "Trực giác."
Đông Phương Tô: "..."
Hắn trầm mặc một hồi, là tò mò: "Ngươi tra án đều dựa trực giác ?"
Hắn tay y từng án oan, chỉ dựa trực giác? Trực giác chuẩn ?
Quỷ cũng tin.