Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 177

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:30
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Quan đại phu, khám canh giờ đại khái điện hạ tiếp xúc với 'kíp nổ' ?" Trước khi nâng b.út, Vệ Trăn hỏi.

Quan đại phu lắc đầu: "Ta hiểu sâu về cổ , khi trúng cổ độc bao lâu sẽ độc phát, điều…”

Quan đại phu về phía Tống Hoài: "cũng thể tham chiếu thời gian trúng cổ độc mấy năm ."

Tống Hoài cụp mắt, hồi tưởng một lúc đó kể chi tiết về tình huống năm đó: "Trước khi chiến trường điện hạ vấn đề gì, nhưng khi trở về từ chiến trường thì tính tình trở nên khá nóng nảy, lúc cũng nghĩ nhiều, chỉ cho rằng là vì chiến sự. đến đêm giờ Tý tính tình điện hạ bất ngờ đổi, giống như... giống như đêm qua, trong doanh trướng một mảnh hỗn độn."

“Khoảng thời gian trở về từ chiến trường đến lúc mất khống chế, chừng mười sáu canh giờ."

Tống Hoài dứt lời, về phía Vệ Trăn.

Y rời chiều hôm qua, cũng điện hạ bắt đầu mất khống chế từ khi nào.

Vệ Trăn cẩn thận tính toán thời gian, : "Là hoàng hôn, lùi đó mười sáu canh giờ thì hẳn là còn một canh giờ nữa chúng mới thành Ngọc Kinh."

Phạm vi thời gian chỉ thu nhỏ, ngược còn rộng .

Lúc , Thập Cửu đột nhiên lên tiếng: "Năm đó thuộc hạ vẫn luôn theo bên cạnh điện hạ, lúc ở chiến trường hình như điện tàn nhẫn hơn thường ngày một chút, mắt cũng đỏ lên."

lúc đó cũng đang ở chiến trường, ai cũng sẽ nghĩ nhiều, mà đó Tống Hoài trực tiếp xông Tây Vu lấy t.h.u.ố.c giải về, bọn họ cũng tìm hiểu thời gian trúng độc. Nếu hiện tại dựa theo thời gian năm đó điện hạ trúng cổ độc căn cứ tìm thời gian hiện tại tiếp xúc 'kíp nổ', cũng sẽ cho rằng chuyện đó gì khác thường.

"Đại khái là cách lúc khai chiến bao lâu?" Vệ Trăn vội hỏi.

Thập Cửu: "Không đến năm canh giờ."

Mấy đều vui mừng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Năm canh giờ, xem như rút nhỏ phạm vi cực lớn!

Quan đại phu nghiêm mặt : "Không tệ, đúng là lúc độc bộc phát đôi mắt sẽ đỏ lên, đỏ giống lúc bình thường lắm."

Vệ Trăn lập tức : "Ta phát hiện khi điện hạ đồ nhạc công thì mắt đỏ hơn lúc thành một chút."

Lúc nàng chỉ cho rằng do tàu xe mệt nhọc, mấy ngày từng ngủ ngon.

"Ừm, quả thật chút khác thường." Tống Hoài cũng .

"Vậy chính là năm canh giờ lúc mặc 'đồ nhạc công’." Quan đại phu : "Vả thời gian lúc gần như nhất trí với thời gian điện hạ mất khống chế khi về doanh, nhưng để chắc chắn chúng cộng thêm một canh giờ."

Vệ Trăn: "Chúng thành giờ Tý, giờ tuất cung, hơn nửa canh giờ đó vẫn luôn ở xe ngựa, cho nên 'kíp nổ' xuất hiện trong thời gian từ lúc chúng thành đến lên xe ngựa."

Quan đại phu: "Vậy thì từ lúc bắt đầu thành , cần kỹ càng, đừng bỏ sót bất kỳ chi tiết nào."

Nửa canh giờ đó, tất cả nghiêm túc cẩn thận nhớ tất cả chuyện lúc đó giấy.

Chờ tất cả đặt b.út xuống, Quan đại phu mới cầm lấy và so sánh tất cả các trang giấy với .

Ngoại trừ Tề Vân Hàm, những khác cảnh giác theo bản năng, gần như bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào.

Cho nên, ngoại trừ Tề Vân Hàm, nội dung những khác gần như nhất trí.

"Khi thành, phía bảy , đều là bách tính bình thường, võ công. Cổng thành tổng cộng sáu thị vệ, khi thành qua con đường chính, hai bên đường chín sạp hàng, lượt là bánh kếp, bánh bao, hoành thánh... Trên đường lượt gặp một đôi mẫu t.ử mua bánh kếp, một tiểu cô nương bán hoa, một đại thẩm mang giỏ bán son phấn, hai thư sinh… Sau đó, của Thái t.ử Đông Nhữ xuất hiện, quán rượu Phương Xa."

Quan đại phu chậm rãi : "Trong phòng mười tám vũ cơ, mười hai nhạc công, hai tiểu nhị mang thức ăn lên... Về trở về phòng nghỉ ngơi, dẫn đường là của Thái t.ử Đông Nhữ… Mãi cho đến lúc lên xe ngựa gặp thêm bất luận kẻ nào."

"Trong lúc đó, bất kỳ nào chạm Thái t.ử."

"Hítt, các ngươi chép , gần như giống như đúc!" Quan đại phu xong, vô cùng kinh ngạc: "Sao trí nhớ đều thế, ngay cả gặp đường cũng nhớ rõ."

Đám Vệ Trăn đều cau mày gì.

Bọn họ tìm điểm khác thường.

Về phần Tề Vân Hàm...

"Bánh rán thơm, mì hoành thánh thơm... Hoa, son phấn cũng thơm, thứ thú vị..."

Càng bất kỳ manh mối gì.

Qua một hồi lâu, Vệ Trăn đột nhiên : "Bây giờ thể khẳng định, 'kíp nổ' chính là nhằm điện hạ, nhưng kỳ lạ là chúng che giấu phận thành, cũng gây bất kỳ nghi ngờ nào, nhưng cổ c.h.ế.t vẫn ‘sống ’. Làm thế nào bọn họ thể đảm bảo sơ suất?"

“Loại trừ khả năng chạm điện hạ, chỉ còn thức ăn do Đông Phương Tô chuẩn và y phục của nhạc sư, nhưng những thứ đều là sắp xếp tạm thời, khó đoán . Trừ khi bọn bọ bắt tay với Đông Phương Tô.”

hiển nhiên đáp án khả năng.

Đầu tiên bản Đông Phương Tô, chỉ Đông Nhữ ký kết hiệp nghị hòa bình với Bắc Lãng, nếu Thái t.ử Bắc Lãng xảy chuyện ở đô thành Đông Nhữ, sẽ lợi gì cho bọn họ.

Tây Vu, Nam Hào hiếu chiến, vả dã tâm quá lớn, Đông Nhữ mất liên minh với Bắc Lãng, chẳng khác nào tự đưa miệng cọp.

Mà loại trừ Đông Phương Tô...

"Vậy chỉ còn một khả năng duy nhất, đó là ‘kíp nổ' ở ngay mắt chúng , tất cả những ai thành đều sẽ tiếp xúc với nó, nhưng nó chỉ tác dụng với ‘cổ c.h.ế.t’ trong điện hạ. Người Tây Vu cũng nghĩ đến việc thể điện hạ sẽ thành sớm, cho nên đặt sẵn nó ở con đường qua để thành."

"Có thứ gì sẽ khiến cho chúng hoài nghi, lặng yên tiếng động kích hoạt ‘cổ c.h.ế.t’..."

Vệ Trăn xong, ngừng .

'Bánh rán thơm, mì hoành thánh thơm, hoa, son phấn đều thơm.’

Gần như đồng thời, Vệ Trăn và Tống Hoài cùng chỉ tay một chỗ trang giấy mà .

Quan đại phu trái , hai cùng chỉ một thứ, y cau mày lên tiếng: "Hoa, son phấn..."

Vệ Trăn và Tống Hoài đồng thời nghĩ đến một thứ, hai liếc , đó : "Quan đại phu, ngoại trừ đụng chạm tứ chi và đường ăn uống, mùi hoa và mùi son phấn thể 'kíp nổ' ?"

Hiện tại đây là khả năng lớn nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-177.html.]

Quan đại phu nhíu mày trầm tư một lát, gật đầu: "Cũng khả năng."

Tống Hoài lập tức : "Cô bé bán hoa bảy tuổi, thím bán son phấn hơn bốn mươi."

Nghe vẻ tỷ lệ là cao hơn nhiều.

"Vậy , xem ." Quan đại phu : "Trước khi xác định thể đ.á.n.h rắn động cỏ, nếu sẽ càng khó tra xét."

Tống Hoài gật đầu, về phía Vệ Trăn: "Ta dẫn Quan đại phu một chuyến."

Vệ Trăn: "Ừ."

" nếu suy đoán đúng, thì vũ cơ và nhạc công trong quán rượu Phương Xa."

Trên bọn họ đều mùi son phấn nồng.

"Ừm." Tống Hoài về phía Thập Bát Thập Cửu: "Các ngươi thăm dò vũ cơ và nhạc công."

Hai đồng thời đồng ý: "Vâng."

Mấy lượt rời , trong phòng chỉ còn Vệ Trăn, Tề Vân Hàm và Cảnh Thập Tam.

Tề Vân Hàm Vệ Trăn cau mày, nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t t.a.y của nàng: "Trăn Trăn, Thái t.ử ca ca ở hiền gặp lành, nhất định sẽ chuyện gì."

Trên đầu treo một cây đao, Vệ Trăn nổi, chỉ nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm."

"Ngươi thức suốt đêm, nghỉ ngơi một lát , bằng thì Thái t.ử ca ca tỉnh, ngươi chịu nổi."

"Không , ..."

"Trăn Trăn!" Tề Vân Hàm ngắt lời nàng, chân thành : "Sắp tới còn chủ trì đại cục, ngươi giữ sức khỏe mới ."

Vệ Trăn cụp mắt, im lặng một lát mới gật đầu: "Ừ."

Vệ Trăn sợ quấy nhiễu Thái t.ử, nàng ngủ ở một phòng ngủ khác.

Tề Vân Hàm thì canh giữ ở ngoài cửa phòng Thái t.ử, Cảnh Thập Tam cửa điện, tạm thời cho cung nhân tiến .

Qua một canh giờ, Cảnh Thập Tam qua với Tề Vân Hàm: "Phu nhân, Đông Nhữ điện hạ tới."

Tề Vân Hàm sững sờ, lúc mới nhớ tới bọn họ còn đang điều tra vụ án Thái t.ử ấn.

Nàng thoáng suy tư, đó : "Ngươi trông coi ở chỗ , gặp Đông Nhữ điện hạ."

"Vâng."

Đông Phương Tô chuyện Thái t.ử trúng độc, lúc đến trong lòng vô cùng thấp thỏm, sợ Thái t.ử quát cho một trận.

ngờ chỉ thấy Tề Vân Hàm.

Hai ở trắc điện, Tề Vân Hàm : "Mong Đông Nhữ điện hạ thứ , Thái t.ử ca ca dị ứng thời tiết, đang nghỉ ngơi, Trăn Trăn vội chăm sóc thể rời .”

Hiện tại còn tìm 'kíp nổ', nàng cũng nên giấu diếm Đông Phương Tô , nhưng sợ cho hỏng việc, bèn dứt khoát dối.

Đông Phương Tô nhíu mày: "Dị ứng thời tiết thật , nếu gọi thái y đến khám nhé."

Tề Vân Hàm vội vàng : "Không cần!"

Nàng phản ứng quá lớn, Đông Phương Tô hiểu về phía nàng , ánh mắt Tề Vân Hàm lấp lóe, : "Giờ Thái t.ử ca ca đang ngủ, vả Thái t.ử ca ca bệnh là tâm trạng sẽ tệ, cũng thích gặp ai, vẫn nên để tĩnh dưỡng là ."

Bản lĩnh dối của nàng cao, nhưng may mà Đông Phương Tô cũng ‘ngây thơ’ giống nàng , hề nhận .

"Cũng , tĩnh dưỡng ."

Hắn cũng quát nữa .

Tề Vân Hàm thấy lừa dối thành công, nhẹ nhàng thở , hỏi: "Đông Nhữ điện hạ chuyện gì ?"

Lúc Đông Phương Tô mới sực nhớ , : "Tìm Lam Chi ."

Ánh mắt Tề Vân Hàm sáng lên: "Thật , tìm thấy ở ?"

Đông Phương Tô : "Đi dọc theo cái lỗ ch.ó mà tỷ tỷ , tìm thấy đáy một hồ nước cách đó khá xa.”

Tề Vân Hàm nháy mắt mấy cái, lúc mới kịp phản ứng, cũng là tìm sống.

"Thế nhưng nàng cũng Thái t.ử ấn, cũng sai xuống hồ mò thấy." Đông Phương Tô mặt ủ mày chau : "Nàng c.h.ế.t , hiện tại manh mối cắt đứt, cũng nên tìm."

"Ta nghĩ hẳn là Bắc Lãng điện hạ sẽ cách khác, cho nên mới hỏi một chút."

Đông Phương Tô xong về phía Tề Vân Hàm.

Tề Vân Hàm cũng chớp mắt bằng đôi mắt trong veo.

Hai mắt to trừng mắt nhỏ.

Mấy giây , Đông Phương Tô yên lặng dịch chuyển tầm mắt.

Hai bọn họ gộp cũng chẳng đủ một bộ não, cũng như .

Trong lòng Tề Vân Hàm cũng cho là như : "Nếu chờ Thái t.ử ca ca tỉnh, hỏi xem?"

Đông Phương Tô: "Ừm."

Cũng chỉ thể như .

Nói chuyện chính xong, hai một hồi, lời nào để , Đông Phương Tô bèn lên : "Vậy về , chờ Bắc Lãng điện hạ tỉnh xin hãy sai báo cho .”

"Ừ." Tề Vân Hàm gật đầu.

 

Loading...