Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 176
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:46:29
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một đêm , đối với Chử Yến và Vệ Trăn đều cực kỳ dài.
Chử Yến tỉnh lúc mặt trời lặn.
Vừa mở mắt, cảm giác nóng bức lập tức bao phủ , chớp mắt lan , trong đôi mắt phượng còn chút độ ấm nào, chỉ sự tàn nhẫn vô cùng tận. đôi mắt phượng chẳng còn chút ôn hòa, chỉ còn sát khí vô tận.
Vệ Trăn vẫn luôn canh giữ ở bên giường, hề rời nửa bước.
Thấy mở mắt, mở miệng nhưng cố nén nuốt xuống.
Hiện tại, đối với bất kỳ âm thanh gì cũng là t.r.a t.ấ.n.
Nàng dám lên tiếng, chỉ im lặng lo lắng .
Chử Yến nhận bên cạnh, ánh mắt sắc lạnh lướt qua, nhưng khi chạm đến ánh mắt của Vệ Trăn dường như sự tàn nhẫn trong mắt cũng thoáng ngưng , nhưng chỉ một lát , ngọn lửa bùng lên, siết c.h.ặ.t nắm tay, gắng gượng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất : "Trăn Trăn, ngoài."
Dù chạm đến ranh giới mất kiểm soát, cũng nỡ tổn thương nàng, ngay cả nặng cũng đành lòng.
Vệ Trăn lập tức kìm nước mắt.
Nàng dám phát tiếng, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu với .
Nàng ở bên .
"Đi!"
Chử Yến nắm tay, cố gắng chống chọi với ngọn lửa trong lòng, nhưng hiệu quả quá mức bé nhỏ.
Hắn đành Vệ Trăn bằng đôi mắt đỏ ngầu, để cho nàng thấy dáng vẻ mất khống chế, càng nàng thương.
Vệ Trăn rõ ý của .
Nàng đau khổ một lát, đó bỗng nhiên nhanh ch.óng chạy ngoài.
Nàng sợ ở nhiều thêm một giây, sẽ nhịn nhào tới ôm lấy .
Nhìn bộ dạng , nàng đau lòng đến mức sắp thở nổi.
nàng ở chỗ , sẽ nhẫn nhịn vì nàng, lửa giận chỗ phát tiết, ích gì cho .
Cửa phòng đóng , bên trong lập tức vang lên tiếng động.
Rất lâu ngừng.
Vệ Trăn bịt miệng, dựa cây cột hiên, bả vai khẽ run.
Thập Bát, Thập Cửu ở trong viện, đều đỏ mắt.
Bọn họ từng trải qua tình huống như một , trong lòng vẫn cảm thấy phẫn nộ bi thương giống như , nhưng tăng thêm chút khổ sở.
Nhất là thấy Vệ Trăn đau khổ canh giữ ở hiên, loại cảm xúc càng thêm mãnh liệt.
Thập Bát tiến lên an ủi Vệ Trăn, chỉ vì cố gắng giữ yên tĩnh, cũng bởi vì giờ phút , tất cả đều bi phẫn đau khổ.
Nàng lời an ủi, cũng dám nghĩ nếu điện hạ chuyện gì thì sẽ thế nào, nàng chỉ mong mỏi, Tống đại nhân thể mau ch.óng dẫn Quan đại phu cung.
lúc Tề Vân Hàm trở về, Thập Bát Vệ Trăn lặng lẽ hiệu đưa Tề Vân Hàm đến ngoài điện, thông báo tình trạng của Thái t.ử.
Dĩ nhiên là Tề Vân Hàm hoảng sợ thành tiếng, bên ngoài định cảm xúc hồi lâu mới đỏ mắt bước .
Nàng tiến lên, chỉ hiên chờ đợi cùng Vệ Trăn.
Tiếng động trong phòng kéo dài một đêm, mãi đến trời sắp sáng mới dần dần dừng .
Cả đêm Vệ Trăn nhắm mắt, một đêm , đối với nàng mà mỗi một giây đều dài đằng đẵng.
Nghe tiếng động bên trong dừng , nàng vội vàng tới cạnh cửa.
cuối cùng nàng vẫn đẩy cửa .
Bởi vì nàng tiếng hít thở cũng bình tĩnh bên trong.
Hắn còn ngủ.
Tống Hoài , càng đến lúc độc sẽ khiến trúng độc cách nào nhắm mắt.
Khó khăn lắm mới bình tĩnh , nàng thể .
Hiện tại thứ cần bạn, mà là rời xa.
Vệ Trăn thu tay , lùi về mấy bước.
Nàng đầu về phía chân trời tờ mờ sáng.
Trời sắp sáng, hẳn là Quan đại phu sắp tới .
Tống Hoài khi trời sáng sẽ dẫn cung, thì nhất định sẽ trở về khi trời sáng.
Y từng nuốt lời.
Quả nhiên, nửa khắc đồng hồ , Thập Bát đột nhiên về phía cửa điện, câu đầu tiên của hôm nay: "Tới ."
Vệ Trăn vội vàng ngẩng đầu , lâu thì thấy Tống Hoài dẫn theo một bước nhanh tới.
Ánh mắt nàng nhanh ch.óng tập trung , đến ba mươi tuổi, mặc áo bào màu lam nhạt, thần sắc mệt mỏi, dung mạo hơn , đuôi mắt một nốt ruồi.
Giống với miêu tả của Tô Cấm cô nương về Quan đại phu.
Mặt Vệ Trăn lộ vẻ vui mừng, từ xa gật đầu với tiến lên đẩy cửa .
Nàng quá lo cho .
Tiếng động vang lên suốt một đêm gián đoạn, cũng thương ?
Cửa mở , tình trạng bên trong khiến Vệ Trăn nhịn rơi nước mắt.
Ngoại trừ vị trí tới gần cửa, những nơi khác gần như chỗ đặt chân, tất cả thứ trong phòng như vật trang trí, ngăn tủ, cái bàn,… một món đồ nào lành lạnh.
Hai mắt Vệ Trăn nhòe .
Hắn nàng ở cạnh cửa, cho nên dù mất khống chế, cũng ném đồ về phía cửa.
Nàng giơ tay lau nước mắt, tìm kiếm bóng hình Chử Yến giữa đống đổ nát, lâu , nàng thấy đang mặt đất, cạnh chiếc giường gỗ vỡ vụn.
Quần áo xốc xếch, tóc dài rối tung, toát sự suy sút và tối tăm, Chử Yến nhúc nhích nàng bước qua những mảnh vụn, về phía .
Cuối cùng Vệ Trăn đến mặt , nàng xổm xuống yên lặng sửa sang y phục cho , dùng tay vuốt gọn mái tóc .
Sau đó nàng nhẹ nhàng nở nụ với , giọng vô cùng dịu dàng: "Điện hạ, Quan đại phu đến , nữa ."
Giống như đang an ủi , cũng như thể đang an ủi nàng.
Vẻ mặt Chử Yến khẽ đổi.
Quan đại phu? Ai nhỉ?
Vẻ mờ mịt chợt lóe lên biến mất trong mắt Vệ Trăn thu đáy mắt, trái tim nàng bủn rủn, giọng điệu vẫn dịu dàng: "Y tới , độc trong điện hạ thể giải ."
Cuồng loạn suốt một đêm, tinh thần mất tập trung một thoáng ngắn ngủi cũng hợp tình hợp lý, chẳng trách từ lúc nàng bước đến giờ đều nhúc nhích.
Độc...
Chử Yến nhíu mày.
À, trúng độc.
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tiếng kinh hô: "Trời ạ, đây là đang phá nhà phá cửa ?”
Trán Chử Yến giật giật, ánh mắt sắc bén quét tới.
Vệ Trăn thấy sắp nổi giận, vội vươn tay che hai lỗ tai của : "Là Quan đại phu, y đến giải độc cho điện hạ."
Tống Hoài và Quan đại phu bước qua đống mảnh vụn tới, thứ họ thấy đầu tiên chính là một màn , từ góc của bọn họ thì hai gần như dính .
"Ôi chao ôi chao, phù hợp với trẻ nhỏ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-176.html.]
Quan đại phu che mắt, liên tục hô.
Thính lực Chử Yến nhạy bén khác thường, dù che nhưng vẫn thấy tiếng ồn, lửa giận trong lòng bùng lên. Hắn siết c.h.ặ.t nắm tay, khớp xương vang lên răng rắc, như thể chỉ chờ một khắc nữa là nện thẳng Quan đại phu.
Quan đại phu cũng tiếp tục tìm đường c.h.ế.t, nâng vạt áo tới mặt hai , với Vệ Trăn một cái đó đưa tay bắt mạch cho Chử Yến.
"Đừng chạm !"
Chử Yến hung ác hất tay của y .
Quan đại phu khẽ giật , về phía đôi tay của Vệ Trăn đang bịt tai : "... Sao đối xử khác biệt thế?"
"Cút!"
Chử Yến cực kỳ phiền chán tiếng ồn .
Ngọn lửa trong lòng sức vọt lên.
Quan đại phu vô tội về phía Vệ Trăn, nhún vai với nàng: "Không cho đụng ."
"Hình như cũng nhận ."
Vệ Trăn mấp máy môi, chậm rãi thả tay xuống, nhẹ nhàng kéo Thái t.ử dựa trong n.g.ự.c , đó nắm c.h.ặ.t cổ tay của , lên tiếng dỗ dành: "Điện hạ, y là Quan đại phu, chúng cho y khám ?"
Chử Yến giống như mất hồn, bất kỳ thanh âm gì, cũng nửa chữ.
mắt là Vệ Trăn.
Hắn thể tổn thương nàng.
Cho nên cố gắng nhịn xuống.
Vệ Trăn thấy từ chối, bèn đưa tay cho Quan đại phu, lúc Quan đại phu mới đặt ngón tay lên.
Trong phòng yên tĩnh.
Vệ Trăn và Tống Hoài đều là nín thở tập trung, trái tim căng thẳng.
Lúc Tề Vân Hàm cũng nhẹ nhàng đến.
Đêm qua nàng ghé hiên ngủ , là Thập Bát bế nàng phòng, động tĩnh khiến nàng bừng tỉnh đó vội vàng chạy tới.
Sắc mặt Quan đại phu càng ngày càng nghiêm túc, thả lỏng như .
Vệ Trăn bắt đầu lo lắng: "Thế nào?"
Quan đại phu thu tay , vẻ mặt khó dò: "Phát điên quá lâu, tạm thời mất thần trí, ngủ một đêm là .”
Y dứt lời thì móc từ trong n.g.ự.c một bình sứ nhỏ, đưa cho Vệ Trăn: "Tổng cộng ba viên, một ngày một viên."
Vệ Trăn vội vàng nhận lấy: "Cảm ơn Quan đại phu."
Nàng nhẹ nhàng mở nút , đổ một viên t.h.u.ố.c đưa đến bên môi Chử Yến: "Điện hạ."
Chử Yến âm thanh bên tai phiền đến mức lửa giận ngập trời, hương thơm quen thuộc quanh quẩn bên ch.óp mũi miễn cưỡng khiến cảm thấy thoải mái dễ chịu một chút, nhưng đột nhiên, mềm mại trong lòng rời .
Hắn cau mày, trong mắt lộ vẻ tàn nhẫn.
Vệ Trăn lập tức hiểu , nàng dịu dàng một tiếng, khẽ: "Điện hạ uống t.h.u.ố.c xong ôm ?"
Chử Yến bất mãn nàng một lát, thấy nàng vẻ ý định đổi chủ ý, mới bất đắc dĩ há miệng.
Không Tống Hoài bưng từ một chén nước.
Vệ Trăn nhận lấy, đưa tới bên môi Chử Yến.
Chờ bực bội uống xong, Vệ Trăn nhanh ch.óng ôm lòng vỗ về.
Quan đại phu tấm tắc bảo kỳ lạ: "Thật nghĩ tới, mà cũng một ngày lời như thế."
Vệ Trăn nhẹ nhàng gật đầu với y: "Cảm ơn Quan đại phu."
Quan đại phu xua tay, thở dài : "Đừng cảm ơn vội."
Vệ Trăn cứng đờ : "Đây là t.h.u.ố.c giải?"
"Ừ."
Quan đại phu thở dài: "Nếu chỉ là độc tố còn sót thì thể loại bỏ, nhưng tình huống hiện tại đổi, cũng viên t.h.u.ố.c giải khó khăn lắm mới chế còn bao nhiêu tác dụng."
Tống Hoài trầm giọng hỏi: "Quan đại phu giải ?"
Quan đại phu: "Có đầu mối, nhưng vẫn cách."
Quan đại phu về phía đang dựa lòng Vệ Trăn, sắc mặt nghiêm trọng: "Chỉ sợ độc trong điện hạ loại đơn giản."
"Có ý gì?" Vệ Trăn vội hỏi.
Quan đại phu trầm mặc một lát : "Chờ một chút."
Tống Hoài nhíu mày: "Chờ cái gì?"
Quan đại phu chỉ Thái t.ử: "Chờ điện hạ ngủ."
Vệ Trăn hiểu về phía Quan đại phu, y lên tiếng nữa, nàng chỉ thể im lặng, miễn cưỡng kiên nhẫn chờ đợi.
Cũng may lâu tiếng hít thở đều đều vang lên.
Tinh thần Vệ Trăn khẽ thả lỏng.
Cuối cùng cũng ngủ .
Cũng đợi nàng hỏi, Quan đại phu đưa tay khoác lên cổ tay Thái t.ử, một lúc lâu, y thu tay , sắc mặt nghiêm nghị.
"Quả nhiên là ."
Y ngẩng đầu về phía Vệ Trăn, nghiêm mặt : "Thứ trong điện hạ là cổ độc."
Vừa dứt lời, sắc mặt mấy đều đổi.
"Cổ độc..." Vệ Trăn lẩm bẩm.
Nàng thả lỏng tinh thần, lúc lập tức căng thẳng, vô thức ôm trong n.g.ự.c thật c.h.ặ.t.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Ta cũng mới xác định chắc chắn." Quan đại phu : "Mấy năm lúc bắt mạch cho điện hạ, điện hạ uống t.h.u.ố.c giải, trong chỉ còn độc tố còn sót nên nhận là cổ độc. Vừa lúc điện hạ còn uống t.h.u.ố.c giải xác định là cổ độc, nhưng khi điện hạ uống t.h.u.ố.c giải thì mạch tượng giống hệt lúc .”
Quan đại phu tiếp tục : "Thứ gọi là cổ thật sự dễ phán đoán, nhưng xác định, hiện tại cổ trong điện hạ là cổ c.h.ế.t."
Vệ Trăn cũng hiểu rõ về cổ: "Cổ c.h.ế.t?"
"Ừm, lúc cổ trong điện hạ cũng là cổ c.h.ế.t, nếu như gì đổi, t.h.u.ố.c giải mang đến cũng thể loại bỏ ." Quan đại phu : " bây giờ..."
Y dừng một lát mới tiếp: "Loại cổ c.h.ế.t loại bỏ, thì khả năng sẽ ‘sống ’.”
Vệ Trăn rõ: "Cho nên điện hạ trúng cổ độc mới, mà là cổ c.h.ế.t lúc 'sống ’."
"Không sai." Quan đại phu : " điều kiện cần thiết để 'cổ c.h.ế.t sống ' hà khắc, vả bình thường đều kíp nổ', tiếp xúc hoặc là ăn 'kíp nổ', mới thể khiến ‘cổ c.h.ế.t sống '."
Tống Hoài nhíu mày: "Kíp nổ là vật gì?"
"Đây chính là điều khó giải quyết nhất lúc ." Quan đại phu: "Chúng kíp nổ của cổ độc là vật gì nên khó mà giải cổ độc . Cây t.h.u.ố.c tìm cây thứ hai. Hiện tại thể loại bỏ ‘cổ c.h.ế.t’, thì bất cứ lúc nào 'cổ c.h.ế.t' cũng khả năng kích hoạt, hơn nữa cũng về thể phát sinh biến hóa ."
Trong phòng rơi bầu khí tĩnh lặng.
Đôi mắt Tề Vân Hàm ướt nhòe.
"Các ngươi suy nghĩ kỹ một chút, khi điện hạ đến thành Ngọc Kinh tiếp xúc với những gì?" Quan đại phu : "Nếu thể tìm 'kíp nổ' , thể tìm cách giải cổ độc."
Con ngươi Tống Hoài co , trầm giọng : "Sau khi điện hạ dự tiệc đón gió về cung thì tính nết gắt gỏng, nhưng thời gian cổ độc phát tác là khi nào."
Vệ Trăn cúi đầu chìm giấc ngủ, trầm mặc một lúc lâu mới : "Chúng ngoài ."
Tống Hoài tiến lên bế Chử Yến từ trong n.g.ự.c Vệ Trăn lên, đặt một gian phòng khác, mới tập trung ở trắc điện, bao gồm cả ám vệ.
Tống Hoài : "Chi tiết mỗi nhớ đều giống , vì để quấy nhiễu, tất cả đều tất cả những thứ tiếp xúc khi thành Ngọc Kinh giấy."