Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:41
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cho dù một đao của ngươi, gã cũng tới ." Đông Phương Tô tiếp tục : "Gã chỉ giở trò bỉ ổi, võ công cũng chỉ giỏi hơn một chút, nào chịu đòn như Đồ Sơn Hoàng khỏe mạnh cường tráng, đêm qua đ.á.n.h đến ngất xỉu mà hôm nay vẫn thể tràn đầy năng lượng."

"Huống hồ, Túc Miện sĩ diện, sẽ trưng một khuôn mặt bầm dập cung."

Cuối cùng Tề Vân Hàm cũng , kinh ngạc : "Đêm qua... đêm qua bọn ..."

Nàng xung quanh, hạ thấp giọng: "Bọn đ.á.n.h Thái t.ử hai nước ?"

Đông Phương Tô liếc Tống Hoài, nhớ tới nỗi khổ đêm qua chịu, bắt đầu giở trò : " thế đúng thế, đêm qua , phu quân của ngươi, Bắc Lãng điện hạ và tỷ tỷ, chúng trùm bao tải hai tên Thái t.ử đập cho chúng một trận nhớ đời!"

"Ơ, Tề phu nhân ?"

Đông Phương Tô hiểu về phía Tống Hoài: "Loại chuyện ngươi dẫn Tề phu nhân theo thì cũng thôi, giấu diếm chứ?"

"Vậy là Tống đại nhân ngươi đúng ."

Tống Hoài lạnh lùng liếc một cái.

Còn đợi Đông Phương Tô tiếp tục châm ngòi ly gián, Tề Vân Hàm : "Chẳng trách Thái t.ử ca ca và Trăn Trăn còn dậy, hóa là thế, thương chứ?"

Sắc mặt Tống Hoài lập tức trở nên ấm áp, đầu nàng , ôn hòa : "Không ."

"Vậy thì ."

Tề Vân Hàm đáp y.

"Ta còn đang hôm nay dậy muộn như , trở về lúc nào thế, Thái t.ử ca ca còn dậy, ngủ thêm một lát ?" Tề Vân Hàm ân cần .

Tống Hoài nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng : "Chúng trở về lúc rạng sáng, ngủ đủ ."

"Ừm."

Tề Vân Hàm vội vàng hỏi: "Vậy ăn sáng ?"

Tống Hoài: "Đã ăn chút điểm tâm."

"Như , lấy chút đồ ăn về cho , ăn gì?"

Tống Hoài giữ c.h.ặ.t nàng , ở mặt trời băng sương cũng tan rã, một lạnh như băng cũng trở nên ấm áp: "Kiều Kiều, đói bụng, vả đến buổi trưa, chờ điện hạ dậy, chúng cùng ăn trưa."

Đông Phương Tô: "..."

Hắn cau mày phất tay mặt hai : "Hai vị, vẫn đang ở chỗ đấy nhé."

Tống Hoài đầu sang .

Lần Đông Phương Tô , y đang : Vậy ngươi còn ?

Đông Phương Tô tức giận chỗ phát tiết, nhíu mày hỏi Tề Vân Hàm: "Tề phu nhân tức giận ?"

Tề Vân Hàm cảm thấy hiểu: "Tại giận?"

"... Đêm qua y dẫn ngươi theo chứ !"

Đông Phương Tô: "Còn giấu diếm ngươi, chuyện đáng tức giận ?!"

Tề Vân Hàm Tống Hoài, trong mắt chỉ hoang mang: "Ta võ công, cũng đ.á.n.h , dẫn gì? Cổ vũ cho các ngươi ?"

Đông Phương Tô: "..."

"Còn nữa, cũng mới thấy Hoài ca ca, còn hai câu thì Đông Nhữ điện hạ đến , y giấu diếm , mà là còn cơ hội ." Tề Vân Hàm.

"Vả Thái t.ử ca ca, Hoài ca ca và Trăn Trăn cũng sẽ để cho loại chuyện m.á.u me ."

Đông Phương Tô: "..."

Hắn khẽ c.ắ.n môi, về phía Tống Hoài: "Ta cũng võ công, cũng đ.á.n.h , cũng thể thấy m.á.u, tại các ngươi dẫn theo?"

Tống Hoài vốn trả lời, nhưng Đông Phương Tô chằm chằm y, y đành : "Chúng đường, vả dẫn Đông Nhữ điện hạ theo thì Đông Nhữ bệ hạ mới thể giải quyết hậu quả cho chúng ."

Đông Phương Tô trầm mặc mấy giây, đó dám tin : "Hóa là các ngươi lợi dụng !"

Xúi giục khác thành công, chính phượng hoàng nhỏ tức đến xù lông.

Tống Hoài: "Đêm qua Đông Nhữ điện hạ đ.á.n.h vui ?"

Lông phượng hoàng lập tức xẹp quá nửa: "... Cái đó thì đúng là vui vẻ."

"Xoẹt!"

Đột nhiên, thứ gì bay tới.

Đông Phương Tô căn bản rõ là cái gì, chỉ cảm thấy thứ gì xé gió bay thẳng về phía trán , nhất thời dọa đến quên động đậy.

Tống Hoài hề đổi sắc mặt đưa tay chặn .

"Ồn ào."

Một giọng bực bội quen thuộc truyền đến.

Đông Phương Tô trợn mắt vật trang trí chỉ còn cách trán cách cỡ một nắm tay, ngơ ngác chớp chớp mắt, nuốt nước miếng một cái.

Một nửa lông phượng hoàng còn cũng xẹp xuống.

_

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau gần nửa canh giờ.

Năm ở nhà ăn, từng ăn cơm, gì trong một thời gian dài.

Từ câu ‘ồn ào’ thì Chử Yến gì nữa, dường như từ xuống đến cả cọng tóc cũng đang dễ chọc, cách xa một chút.

Trong mắt Vệ Trăn, Tống Hoài đều ánh lên vẻ lo lắng.

Không là ảo giác của bọn họ , từ khi thành Ngọc Kinh, vẻ tính nết của Thái t.ử càng ngày càng mất kiểm soát.

Tề Vân Hàm cũng nhận tâm trạng Chử Yến , vốn hỏi thăm, Tống Hoài lặng lẽ ngăn cản.

Đông Phương Tô thì âm thầm kêu khổ.

Hôm nay sắc mặt còn đáng sợ hơn hôm qua.

Hắn nên tới quấy rầy Chử Yến sớm như .

Một bữa cơm, mỗi ôm một tâm sự riêng.

Buông bát đũa, Chử Yến liếc Tề Vân Hàm, sang Vệ Trăn, gọi tiểu Thái t.ử Đông Nhữ đang định trốn khỏi nơi : "Có thái y đáng tin cậy ?"

Đông Phương Tô sững sờ: "Có chứ."

Cái gì gọi là thái y đáng tin cậy, thái y của bọn họ đều đáng tin cậy nhá.

"Sắc mặt Vân Hàm lắm, tinh thần gì cả, mời thái y tới khám xem do quen khí hậu ." Chử Yến vốn Vệ Trăn.

thực sự Vệ Trăn chút nào tinh thần .

Mọi đồng thời về phía Tề Vân Hàm.

Mắt thần, sắc mặt hồng hào...

Đông Phương Tô ngờ vực : "... Nhìn cũng thấy quen khí hậu..."

Ánh mắt Chử Yến lập tức đảo qua.

Đông Phương Tô vội vàng im miệng.

Tề Vân Hàm một lượt đó gật đầu thật mạnh: "... Ta, hình như đúng là thấy thoải mái lắm."

Đông Phương Tô giật giật môi.

Kỹ thuật diễn thật là tệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-174.html.]

"Ta cũng cảm thấy !" Đông Phương Tô: "Ta lập tức tìm thái y."

Không lâu tiểu Thái t.ử Đông Nhữ dẫn thái y tới.

Thái y mệnh lệnh dám loạn, khi bước điện thì xuống bên rèm, ông chỉ mơ hồ cảm giác rèm chỉ một .

Tề Vân Hàm vươn tay khỏi rèm.

Đông Phương Tô lưng thái y chằm chằm, xem xem rốt cuộc thì nàng khỏe chỗ nào.

Không lâu thái y thu tay , cung kính bẩm báo: "Điện hạ, vị cô nương khoẻ mạnh."

Sau màn, Chử Yến chờ Đông Phương Tô mở miệng kéo Vệ Trăn xuống ghế: "Tất cả đều khám xem."

Trong lòng Vệ Trăn cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng từ chối.

Kết quả cũng ngoài ý , Vệ Trăn cũng gì đáng ngại.

Chử Yến về phía Tống Hoài.

Tống Hoài im lặng tiến lên xuống.

"Vị công t.ử khoẻ mạnh." Lại là kết quả khám bệnh gần như giống .

Lông mày Chử Yến thoáng thả lỏng.

Xem chỉ vấn đề.

"Bắc... Tới cũng tới , ngươi cũng khám xem." Đông Phương Tô thò đầu .

Vệ Trăn và Tống Hoài liếc , đó cùng đẩy Chử Yến qua: "Điện hạ đúng, cùng khám xem."

Bọn họ đều cảm thấy hôm nay hành vi mời thái y của Thái t.ử chút khác thường.

Thái y bình thường khám trong Thái t.ử còn độc tố, bọn họ cũng lo sẽ bại lộ chuyện gì, vả nếu thật sự thể khám cũng là bản lĩnh, chừng là thể giải độc.

Chử Yến cũng theo nàng.

Sau đó, thái y câu : "Vị công t.ử cũng khoẻ mạnh nha."

Cho nên bệnh nhân hôm nay ông cần khám là ai?

Chử Yến chậm rãi thu tay dậy.

Khám , hẳn là liên quan với độc tố trong ?

Thân phận của nhóm Chử Yến bảo mật, bây giờ trong cả hoàng cung chỉ Đế Hậu, Thái t.ử và cung hầu hầu cận, ám vệ bên cạnh Thái t.ử .

Có thái y ở đây, dễ chuyện, Đông Phương Tô bèn đưa thái y ngoài .

Chờ tới lúc trở về, Chử Yến xuống bàn cạnh cửa sổ, dặn dò cung hầu lấy lá nhất tới.

Mấy thành một vòng xung quanh, Chử Yến mở miệng : "Phụ hoàng ngươi ?"

Đông Phương Tô hỏi chuyện gì: "Sau khi trở về với phụ hoàng , yên tâm, phụ hoàng thể giải quyết bọn họ."

Chử Yến: "Ừm."

cũng là quân chủ một nước, nhất định là bản lĩnh .

" vẫn tìm Thái t.ử ấn." Đông Phương Tô nhụt chí .

Dường như Chử Yến hai câu xong là dùng hết tất cả kiên nhẫn của , Tống Hoài một cái lên tiếng nữa.

Trong lòng giống như tích lũy lửa giận ngập trời, như thể sơ sẩy một cái là sẽ bùng nổ.

Mặc dù Thái t.ử che giấu nhưng Vệ Trăn vẫn phát hiện, nàng lo lắng về phía , Chử Yến kìm nén sự bực bội, nắm c.h.ặ.t t.a.y của nàng xích gần nàng, khẽ nhướng mày: "Nhìn Cô ?"

Không đợi Vệ Trăn trả lời, áp sát lỗ tai của nàng : "Quay về phòng ?"

Vệ Trăn tức giận lườm một cái, đầu để ý tới .

Mấy khác chỉ Tống Hoài lời Thái t.ử , y , là thính lực y quá , cũng khó.

Y tỉnh như sang Đông Phương Tô: "Thái t.ử ấn và Lam Chi đều còn ở trong cung."

Đông Phương Tô vui mừng: "Thật chứ?"

thì ở trong cung cũng dễ tìm hơn bên ngoài!

"Ta lập tức sai Đại lý tự khanh tăng thêm nhân thủ lục soát từng ngóc ngách, tin một lớn như thế mà còn trốn mí mắt !"

"Chờ một chút." Tống Hoài gọi .

"Làm ?"

Tống Hoài: "Tập trung tìm các giếng nước bỏ hoang lâu ngày, hoặc là vớt hồ nước."

Sắc mặt Đông Phương Tô cứng đờ, một lúc lâu mới xuống ghế, hỏi: "Ngươi , là là Thái t.ử ấn?"

"Người." Tống Hoài.

Môi Đông Phương Tô khẽ mấp máy: "Nàng ... Nàng c.h.ế.t ?"

Chử Yến nhắm mắt , yết hầu trượt lên xuống, giống như đang cố gắng kìm nén gì đó.

Tống Hoài: "Chín mươi phần trăm."

Đông Phương Tô cau mày, cảm thấy khó hiểu: "Nàng trộm Thái t.ử ấn, bản c.h.ế.t ?"

"Vẫn nàng trộm ." Tống Hoài : "Hiện tại cần tìm , xem manh mối về Thái t.ử ấn ."

Đông Phương Tô ồ một tiếng, , Vệ Trăn : " từ con đường phía Đông cung qua, một bức tường lỗ ch.ó thể để cho cung nữ dáng nhỏ nhắn chui lọt qua, khi từ nơi đó rời khỏi đây, xem dọc theo đường địa điểm vứt xác phù hợp với lời Tống đại nhân ."

Đông Phương Tô kinh ngạc: "Sao tỷ tỷ nơi đó lỗ ch.ó?"

"Rầm!"

Đột nhiên, Chử Yến vỗ một phát xuống mặt bàn, cả giận : "Bảo ngươi thì , nhảm nhiều như gì?! Cút!"

Cùng với tiếng vang, mấy chén vỡ nát, ấm đổ nghiêng, nước vẩy tung tóe ngoài, mặt bàn lập tức trở nên hỗn độn, kỹ còn thể thấy bàn bằng gỗ đàn xuất hiện vài khe nứt.

Trong điện bỗng dưng trở nên yên tĩnh.

Đông Phương Tô sang Chử Yến đang giận kiềm , bởi vì quát mà đầu óc bỗng trở nên trống rỗng.

Hắn nhớ rõ, lúc ở thành Phụng Kinh mặc dù Bắc Lãng điện hạ cũng hung dữ, nhưng dễ chuyện, mua cho nhiều món ngon, còn chuẩn cho nhiều nhiều quà, hiển nhiên là chán ghét , nhưng hai ngày , vẻ Bắc Lãng điện hạ vô cùng kiên nhẫn với .

phiền Chử Yến quá nhiều ?

Tim Vệ Trăn cũng run lên, một thoáng kinh ngạc ngắn ngủi, nàng vội vàng đặt tay lên bàn tay , nhẹ giọng an ủi: "Điện hạ, bớt giận."

Không ảo giác của nàng, khi đến thành Ngọc Kinh thì càng thêm khó lòng tự kiềm chế, cho dù tức giận thế nào nữa cũng sẽ gào rống như bây giờ.

Vệ Trăn vỗ lưng Thái t.ử, nháy mắt hiệu cho Tề Vân Hàm, hiểu ý, vội vàng dậy kéo Đông Phương Tô còn đang sửng sốt ngoài, nhẹ giọng xin : "Xin , Đông Nhữ điện hạ đừng để ý, mấy ngày nay tâm trạng Thái t.ử ca ca , là nhằm Đông Nhữ điện hạ."

Trong đôi mắt ảm đạm của Đông Phương Tô hiện lên một tia sáng: "Thật ?"

"Thật." Tề Vân Hàm gật đầu: "Chúng tìm Lam Chi ."

Đông Phương Tô trong điện, dường như lông phượng hoàng đều rũ xuống: "Ừ"

Mà Tống Hoài tại chỗ, lâu thể nhúc nhích.

Lúc gương mặt vốn lạnh lẽo càng thêm tái nhợt.

Bởi vì y từng thấy dáng vẻ điện hạ mất khống chế như , mấy năm , lúc điện hạ trúng độc.

Ban đầu lúc loại độc phát tác điện hạ cũng như , bỗng trở nên gắt gỏng mà dấu hiệu nào, hai ngày đó càng ngày càng nghiêm trọng, nếu lúc y mang t.h.u.ố.c giải tới chậm một ngày, điện hạ sẽ đột t.ử.

loại độc khốn kiếp giải, Quan đại phu cũng độc tố còn sót sẽ ảnh hưởng tới tính mạng, tại đột nhiên trở nên như thế !

 

Loading...