Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 171

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:38
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Màn đêm buông xuống, đèn hoa mới lên, mấy chiếc xe ngựa chầm chậm chạy cửa cung, một chiếc trong đó lặng lẽ tiến Đông cung, dừng ở cửa tẩm điện của Thái t.ử.

Nam t.ử xuống xe đầu tiên mặc y phục nhạc công màu trắng xanh, bên phần eo săn chắc treo mấy sợi tua rua dài tới mắt cá chân, và một miếng ngọc bài đại diện cho phận nhạc công.

gương mặt góc cạnh rõ ràng lạnh như băng sương hề giống nhạc công, từ xuống y đều tản khí thế sống chớ gần, chỉ lúc đỡ ‘vũ cơ’ xuống xe thì trong mắt mới chút dịu dàng, giọng cũng độ ấm giống với khí chất lạnh lẽo của y: "Chậm một chút."

Tề Vân Hàm nhẹ nhàng lên tiếng, đặt tay lòng bàn tay y, giẫm lên bậc thang xuống xe ngựa, bên cạnh y, quan sát xung quanh.

thành hôn nhưng đôi mắt vẫn trong suốt sạch sẽ như đây, khiến cho thể nhận đây là một đóa hoa yêu kiều lớn lên trong nuông chiều. Mà bộ y phục múa tỏa ánh sáng lung linh nàng cũng lộ vẻ phong tình, ngược còn toát lên vẻ cao quý.

Màn xe nữa xốc lên, lộ một gương mặt tuyệt sắc gì sánh kịp, dù là mặc một bộ y phục màu xanh nhạt cũng khó che giấu vẻ cao ngạo ngông cuồng, trong đôi mắt phượng đang cau đầy vẻ bất mãn và bực bội. Thấy tiểu Thái t.ử Đông Nhữ từ phía tới, lạnh lùng hừ một tiếng, đầu sang chỗ khác coi như thấy.

Bóng đêm lờ mờ, Đông Phương Tô chỉ coi như thấy thái độ lạnh lùng của Thái t.ử Bắc Lãng, tươi lên đón.

đang mở miệng, màn xe đẩy , đầu tiên là lộ một đoạn cổ tay trắng nõn, đó ống tay áo hoa lệ rũ xuống từ cổ tay, khiến da thịt càng giống như bạch ngọc tì vết.

Vệ Trăn Thái t.ử đỡ chậm rãi bước xuống xe ngựa, cùng là y phục múa từ gấm vân tằm, ở nàng toát lên một phong thái khác. Tề Vân Hàm yêu kiều động lòng , tinh khiết tì vết, nàng thì thanh lãnh vô song, tựa như thần nữ từ đỉnh núi tuyết phàm trần.

Đông Phương Tô đến ngây dại.

Hắn nên hổ là gấm vân tằm, nên mỗi mỗi khác?

"Có ngươi cần mắt nữa ?"

Một tiếng lạnh lẽo vang lên bên tai khiến Đông Phương Tô bừng tỉnh, đối diện với đôi mắt bừng bừng sát khí của Thái t.ử, vội vàng lắc đầu: "Vẫn cần lắm chứ.”

Một thời gian dài đó, tiểu Thái t.ử Đông Nhữ dám Vệ Trăn nữa.

Dường như trong tẩm điện chuẩn từ , ngoài cung hầu hầu cận của Đông Phương Tô thì còn cung nhân nào khác .

Đông Phương Tô dẫn mấy qua bình phong, về phía ngăn bí mật cất giữ Thái t.ử ấn: "Chính là chỗ ."

Đám Vệ Trăn cùng ngăn bí mật trống rỗng, mấy giây, Tống Hoài hỏi: "Lúc phát hiện như ?"

Đông Phương Tô lắc đầu, đưa tay đẩy ngăn bí mật , chỉ lộ cách cỡ một ngón tay: "Lúc phát hiện thì nó là như ."

"Đã dọn dẹp ?" Tống Hoài tới gần .

"Chưa." Đông Phương Tô: "Đại lý tự khanh cố ý , khi phá vụ án nhất đừng động tới nó, cho nên khu vực quanh đây đều để cho tới gần."

Tống Hoài lên tiếng nữa.

Chử Yến Vệ Trăn cũng im lặng quan sát xung quanh.

Cho dù những ngày ai tới gần nơi phá hủy hiện trường, nhưng cũng gì cả.

Nếu thật sự để dấu vết, Đại lý tự cũng khả năng phát hiện .

Đông Phương Tô thấy mấy đều lâm trầm mặc, cũng dám quấy rầy, ngoan ngoãn chờ ở một bên, qua một hồi lâu Tống Hoài mới hỏi: "Đông Nhữ điện hạ hoài nghi ai ?"

"Có, đương nhiên là !" Tiểu Phượng Hoàng lập tức xù lông: "Ta cảm thấy chắc chắn chuyện liên quan tới hai tên xa Nam Hào Tây Vu , bọn họ đến, Thái t.ử ấn , bọn họ đến, Thái t.ử ấn mất trộm, nhất định là bọn họ !"

" chứng cứ."

Tống Hoài: "Nếu Đông Nhữ điện hạ hoài nghi bọn họ, thế điều tra ?"

Đông Phương Tô bực : "Đương nhiên là điều tra, tra xét chỗ ở của bọn họ cả công khai lẫn âm thầm, nhưng phát hiện Thái t.ử ấn, cũng thấy cung nữ . Với từ khi Thái t.ử ấn mất thì âm thầm theo bọn họ, bọn họ che giấu vô cùng , đến nay lộ bất kỳ sơ hở nào."

" cảm thấy nhất định là bọn họ! Bọn họ trộm Thái t.ử ấn, chắc chắn là ngăn cản chúng ký kết hiệp ước bốn nước."

Tống Hoài từ chối cho ý kiến, chỉ hỏi: "Tên nàng là gì?"

Đông Phương Tô sửng sốt một lát mới nhận Tống Hoài hỏi về ai, vội : "Người cung nữ tên Lam Chi, Đông cung từ năm mười ba tuổi, còn một tháng nữa là nàng đến tuổi cung. Nàng cần cù chăm chỉ, tính tình cũng hiền lành, quan hệ với ở Đông cung cũng tệ lắm. Trong nhà nàng còn một , năm nay mười bảy tuổi, song đều qua đời từ hai năm . Tình cảm giữa hai tỷ bọn họ , mỗi tháng nàng đều sẽ gửi tiền ngoài, nuôi của nàng sách, chuẩn sang năm tham gia thi cử."

Những ngày vì tìm Thái t.ử ấn mà thể thuộc lòng thứ liên quan tới vụ án.

"Nhìn thì của nàng vẻ là , một lòng thi đậu công danh để khi tỷ tỷ của xuất cung sẽ cuộc sống hơn một chút. Mà trong thời gian , Đại lý tự vẫn luôn cử âm thầm theo , phát hiện bất kỳ điểm nào khác thường, cũng lặng lẽ tìm tới nhà bọn họ, đều thu hoạch gì."

Tống Hoài trầm mặc một lát, tiếp tục : "Đã tìm kiếm nơi trong cung ?”

"Tất nhiên." Đông Phương Tô : "Mấy ngày nay sắp lật ngược cả hoàng cung lên , nếu như nàng còn ở trong cung, chắc chắn giấu ."

"Đã điều tra những cung trong mấy ngày khi mất Thái t.ử ấn chứ?"

"Ừm, điều tra hết , vấn đề gì." Đông Phương Tô .

"Lúc Thái t.ử ấn mất, khinh công cung ?" Tống Hoài.

"Không , ngoài canh giờ đó đều là cung nhân và quan văn." Đông Phương Tô đáp.

Tống Hoài ừ một tiếng, về phía Đông Phương Tô, hỏi thẳng: "Ngôi vị Thái t.ử Đông Nhữ tranh chấp ?"

"Ai? Ai tranh? Ta lập tức chắp tay nhường cho , ai thích Thái t.ử thì ." Đối với vấn đề , Đông Phương Tô giống như là pháo bật lửa, liến thoắng: "Phụ hoàng mấy vị hoàng bá bá mạnh mẽ túm lên hoàng vị. Ta chỉ tiếc hận phụ hoàng sinh cho thêm mấy , ngay cả bia đỡ cũng .”

Tống Hoài hỏi nữa, y đầu sang Thái t.ử.

Cuối cùng Chử Yến đang tựa bên cửa sổ cũng hành động.

Đông Phương Tô khẽ giật , vội hỏi: "Bắc Lãng điện hạ phát hiện ?"

Chử Yến nhíu mày liếc một cái: "... Cô ngủ chỗ nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-171.html.]

Đông Phương Tô: "..."

Hắn trầm mặc, chỉ một phương hướng: "Cung điện gần nhất, quét dọn xong xuôi ."

Chử Yến để ý đến nữa, nắm tay Vệ Trăn tẩm điện.

Tống Hoài và Tề Vân Hàm cũng đuổi theo.

Đông Phương Tô xung quanh, vội vàng đuổi theo ngoài, dám hỏi Chử Yến, chỉ kéo lấy Tống Hoài đang phía và hỏi: "Tống đại nhân, phát hiện manh mối gì ?"

"Không."

Tống Hoài chút do dự .

Vẻ mặt Đông Phương Tô thất vọng, đầu về phía Tề Vân Hàm, nhưng chỉ bắt gặp một đôi mắt trong veo vô tội.

Tiểu Thái t.ử Đông Nhữ: "..."

Người thì hình như cần hỏi.

Đông Phương Tô dám đuổi theo cặp đôi đằng , chỉ thể dừng bước: "Vậy nghỉ sớm , ngày mai gặp."

Sợ là Bắc Lãng điện hạ còn ghi hận mối thù y phục nhạc công, đều tản thở đáng sợ, sợ theo sẽ đ.á.n.h.

-

Đêm khuya, bầu trời treo một vầng trăng cong, khôngcó lấy một cơn gió đêm thoảng qua.

Giữa gian tĩnh mịch, trong điện lượt vang lên hai tiếng cửa khép , tiếng động nhỏ đến mức tưởng như tan . Ngay đó, ba bóng vận hành y lặng lẽ chạm mặt trong sân.

"Biết ngươi ngoài từ sớm thì Cô với Trăn Trăn nghỉ ." Giọng điệu Chử Yến biếng nhác, mặt bày vẻ bực bội khó chịu.

Tống Hoài và Vệ Trăn liếc , yên lặng dời mắt.

Không Thái t.ử đêm khuya Tống Hoài sẽ điều tra, mà là căn bản thể nhắm mắt, bởi vì gần đây tàu xe mệt mỏi, độc tố còn sót trong bắt đầu quấy phá, đây là ngày thứ hai ngủ .

Đông Phương Tô chỉ cho rằng Thái t.ử tức giận vì chuyện y phục nhạc công, tính tình Thái t.ử nóng nảy một nửa là độc tố ảnh hưởng.

Chử Yến cũng đợi Tống Hoài trả lời, hỏi: "Tống đại nhân, điều tra?"

Dẫn binh, thì Chử Yến là giỏi nhất, nhưng điều tra án là sở trường của Tống Hoài, cho nên Ngự sử đài trung thừa ở đây, cộng thêm tâm trạng , Thái t.ử động não cho lắm.

Mà Vệ Trăn cũng nghĩ như .

Những vấn đề , nàng thể nghĩ thì Tống Hoài đều cân nhắc, những điều nàng nghĩ đến, y cũng lường .

Bị hai đồng loạt qua, Tống Hoài khẽ cụp mắt, : "Trước tiên thử xem trong điều kiện cần tránh né thủ vệ thì dùng khinh công sẽ mất bao nhiêu thời gian để đến mấy cửa cung."

Vệ Trăn nhướng mày.

Khinh công, thì nàng .

"Vậy thì chia thành hai đường, dạo xung quanh."

Tống Hoài: "Ừm."

Chử Yến cũng gật đầu: "Cẩn thận một chút."

"Ừ." Chử Yến và Tống Hoài biến mất trong bầu trời đêm, Vệ Trăn mới chậm rãi khỏi điện.

Nàng về phía cửa cung mà về hướng ngược . Không là vì Đông Phương Tô hạ lệnh mà thị vệ tuần tra Đông cung cũng nhiều, nàng tốn nhiều công sức tránh né bọn họ.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đông cung còn thị , nhiều cung điện đều trống .

Càng trong, xung quanh càng yên tĩnh.

Dường như Vệ Trăn mà chẳng mục đích, nhưng mỗi khi đến một bờ tường nàng đều qua dò xét một lượt.

Bởi vì, nàng đang tìm lỗ ch.ó.

Từng Tô Vãn Đường bày cho, nàng thành công tránh thị vệ phủ Lãng Vương chui lỗ ch.ó lén gặp Thái t.ử, cho nên khi nàng Đông Phương Tô kể về vụ án, phản ứng đầu tiên là khi nào Đông cung lối tắt ?

Mặc dù suy đoán của tiểu Thái t.ử Đông Nhữ chứng cứ, nhưng là phương hướng chính xác nhất. Thái t.ử ấn mất , ngoại trừ ngăn cản Đông Nhữ ký hiệp ước, tạm thời nàng nghĩ lý do khác để trộm Thái t.ử ấn.

Cho nên, thứ trộm Thái t.ử ấn là Thái t.ử ấn, mà là ngăn cản Đông Nhữ ký hiệp ước bốn nước, thì cũng nhất định mang Thái t.ử ấn ngoài cung.

Vả như Đông Phương Tô , nửa canh giờ khi Thái t.ử ấn biến mất trong cung lập tức giới nghiêm, cho dù kẻ trộm mang cũng mang , nên, khả năng cao là Thái t.ử ấn còn ở trong cung.

chắc kẻ trộm sẽ để nó ở Đông cung, bởi vì đồ khỏi Đông cung thì mới càng khó tìm hơn.

thì hoàng cung rộng lớn như thế, cho dù lục soát từng tấc đất, cũng phí ít công sức, trong cung giấu , chẳng lẽ giấu một cái Thái t.ử ấn ư? Tùy tiện chôn ở một chỗ, cũng đủ khiến lật cả cung lên mà vẫn thể tìm .

Về phần cung nữ tên Lam Chi ...

Ánh mắt Vệ Trăn tối sầm, nghĩ nữa.

Nàng tìm một đoạn đường, lưng truyền đến một trận động tĩnh, hai bóng lượt hạ xuống bên cạnh nàng.

Chử Yến một lời kéo tay của nàng, bày dáng vẻ ông trời tới thì cũng sẽ lời nào, Vệ Trăn đành hỏi Tống Hoài: "Thế nào ?"

Tống Hoài : "Có hai cửa cung, bằng khinh công của và điện hạ, tránh né thị vệ các nơi giữa ban ngày tốn nửa canh giờ."

Đồng nghĩa với việc khả năng Thái t.ử ấn vẫn ở trong cung.

 

Loading...