Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 166

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:33
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tề Vân Mộc và Tô Vãn Đường gặp mặt, việc cũng tạm thời kết thúc.

Tô Vãn Đường thực hiện giao hẹn, trở về lập tức y nguyên lời Tề Vân Mộc cho tất cả chuyện.

Tất cả xong gần như đều phản ứng giống .

Đầu tiên là đơ mặt, đó bình tĩnh gật đầu: "Ừm, ."

Bao gồm cả Tề phu nhân.

xong lời bào chữa của Tề Vân Mộc, khóe mắt giật giật: "Ừm, mẫu hiểu ."

Thấy Tề Vân Mộc chằm chằm , bà khẽ ho một tiếng, chân thành : "Nói thì, trong chuyện con cũng vô tội, con cũng , con yên tâm, chờ Vãn Đường qua cửa chắc chắn mẫu sẽ bù đắp cho nó."

Lúc Tề Vân Mộc mới hài lòng rời .

Chờ xa, Tề phu nhân mới khẽ xùy một tiếng.

Tình cảm từ hai phía, thuận nước đẩy thuyền?

Hừ, nếu thích thật, hôn sự thể kéo đến tận bây giờ?

Chẳng qua là sĩ diện khổ thôi.

_

Ngày mùng chín tháng Ba, là trời thích hợp để gả cưới.

Lần Tề gia tổ chức tiệc cưới long trọng hơn nhiều.

Lần là gả thấp, mà mặc dù là gả cao, nhưng hai bên cũng là môn đăng hộ đối, huống chi, bên phía Tống Hoài là do Lễ bộ lo liệu, dùng quy cách của Hoàng t.ử.

Thái t.ử mới đại hôn, Lễ bộ đầy đủ thứ, trong mắt nhiều chẳng qua chỉ là thuận tay xử lý một hôn sự nữa thôi, nhưng trong lòng chuyện đều hiểu rõ, đây thuận tay, đây là bệ hạ sớm chuẩn xong.

Năm ngoái chuyện Tống Hoài vẫn là Đại hoàng t.ử Bắc Lãng lan truyền khắp cả triều, mặc dù về chuyện đè xuống, tuyên bố chỉ là một cái bẫy để lừa dối của tiền triều, nhưng chuyện vẫn khiến ít để ý.

tình hình hiện tại bọn họ cũng tiện mạo nhắc , vả thấy Thánh thượng cũng định công khai chuyện đó, nên bọn họ mắt nhắm mắt mở cho qua.

Vả nghĩ cẩn thận thì bây giờ triều đình yên bình, tân thần cựu thần sớm hòa hợp, thật tên của Tống Hoài còn gia phả Hoàng gia dường như cũng còn quan trọng nữa.

kế thừa hoàng vị sẽ chỉ vị ở Đông cung .

Cũng Bắc Lãng nuôi nổi một vị Hoàng t.ử.

Cứ thế, tất cả chấp nhận Lễ bộ dùng quy cách của Hoàng t.ử lo liệu hôn sự cho Tống Hoài.

Mà bọn họ , một đêm đó, tên của Tề Vân Hàm ngọc điệp Hoàng gia.

Lấy phận Đại hoàng t.ử phi.

Tề gia cũng nhận tin tức xác thực từ nửa tháng , cho nên tiệc cưới , đương nhiên là thể long trọng cỡ nào thì long trọng cỡ đó.

Các khách khứa cũng vì thế mà chút manh mối, đều âm thầm chờ đợi, mãi đến khi trong cung truyền đến tin tức, Thái t.ử điện hạ, Trữ phi và Nhị hoàng t.ử, hai vị Công chúa, tất cả đều đến Tống gia. Mà ngoài cung, Quận chúa và Quận mã cũng đều đến Tống gia, trong lòng bọn họ hiểu rõ.

Vội vàng tăng thêm quà biếu cho hai bên.

Mọi đều , Trữ phi và Tề Vân Hàm quan hệ , về tình về lý, hôm nay kiểu gì Trữ phi cũng sẽ đến Tề gia một chuyến. nàng theo Thái t.ử đến Tống gia, hơn nữa phủ Quận chúa cũng trực tiếp tới Tống gia, điều chứng tỏ cái gì?

Chứng tỏ suy đoán của bọn họ đều chính xác!

Chỉ Tống Hoài còn ở gia phả Hoàng gia, hoàng quốc thích mới nhất định đến Tống gia.

May mà lòng sớm chuẩn hai phần, mà cho dù là tin tức lạc hậu cũng thể vội vàng thu xếp .

Mọi thứ, vội vàng trôi chảy.

Chử Yến ở tiền viện, Vệ Trăn thì chiêu đãi khách nữ ở hậu viện, hai vị Công chúa cũng đang giúp đỡ lo liệu hôn sự.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đến tận đây, phận của Tống Hoài triệt để chứng thực trong lòng quần thần.

_

Tề gia.

Bùi Lạc Thanh, Tô Vãn Đường và mấy vị quý nữ khác quan hệ với Tề Vân Hàm đều trò chuyện với tân nương t.ử ở trong hỷ phòng.

Đây đầu tiên Tề Vân Hàm mặc váy cưới, nhưng tân nương t.ử lóa mắt hơn nhiều.

Mặt ánh rặng mây đỏ, nũng nịu e ấp, mắt cong cong.

Bùi Lạc Thanh nhịn : "Cuối cùng cũng tu thành chính quả, cuộc sống nhất định sẽ mỹ mãn."

Mấy vị quý nữ khác cũng đều lời may mắn .

Tề Vân Hàm thẹn thùng đáp từng một.

Mấy nhóm quý nữ tới , nhân lúc trong phòng chỉ Tô Vãn Đường và Bùi Lạc Thanh, cuối cùng Tề Vân Hàm mới tìm cơ hội: "Vãn Đường, ... Ta mẫu hai ngày bà mối đến nhà, cưới ngươi về nhà , là thật ?"

Có mặt Bùi Lạc Thanh, Tề Vân Hàm tiện thẳng, bèn hỏi khéo.

Tô Vãn Đường nàng đang lo lắng điều gì, bèn gật đầu: "Ừm, là thật."

Bùi Lạc Thanh kinh ngạc về phía Tô Vãn Đường: "Đây là chuyện khi nào ? Bàn chuyện với vị trưởng nào của Vân Hàm ?"

Nàng vẫn luôn Vãn Đường thích a , nàng từng thăm dò ý tứ của a , chỉ tiếc...

Tề Vân Hàm trả lời Tô Vãn Đường: "Là đại ca ca của , chuyện cũng mới đây thôi.”

Bùi Lạc Thanh Tô Vãn Đường: "Vậy , thế Vãn Đường nghĩ thế nào?"

Tề Vân Hàm cũng về phía nàng .

Tô Vãn Đường hai chằm chằm, hiếm thấy lộ vẻ hổ, ánh mắt né tránh, : "Phụ ở kinh thành, khi từng giao phó hôn sự của cho Quận chúa nương nương, chuyện , theo Quận chúa nương nương sắp xếp."

Bùi Lạc Thanh khó nén kinh ngạc.

Hễ là cô nương gia một câu theo phụ mẫu, đó chính là gật đầu, nhưng Vãn Đường...

"Vậy thì ." Tề Vân Hàm thấy vẻ mặt Tô Vãn Đường gì khác lạ, cũng thả lỏng: "Vốn dĩ khi tin hỏi ngươi xem thế nào, nhưng bởi vì sắp đến đại hôn, mẫu cho ngoài."

Ngày đó là nàng sơ suất, một bên là trưởng ruột thịt, một bên là bạn , những ngày trong lòng nàng dày vò.

"Không ." Tô Vãn Đường hiểu rõ ý của nàng , lên tiếng an ủi: "Quận chúa nương nương hỏi ý , Vân Hàm yên tâm."

Tề Vân Hàm thấy nàng như , hôn sự là nàng cam tâm tình nguyện: “Vậy thì yên tâm ."

Nàng đảo mắt, thấy Bùi Lạc Thanh ngẩn thì hỏi: "Có Thanh tỷ tỷ thắc mắc đột nhiên Vãn Đường bàn chuyện cưới hỏi với đại ca ?”

Bùi Lạc Thanh cũng phủ nhận: " ."

Tề Vân Hàm vẻ thần bí xích gần nàng , khẽ: "Có chuyện Thanh tỷ tỷ , đại ca ca mến mộ Vãn Đường lâu, gần đây mẫu mai cho đại ca ca, đại ca ca mới nhịn thẳng với mẫu , đó hai bên mới mời bà mối mai."

Tô Vãn Đường một bên mà cảm thấy vô cùng chột .

Mặc dù lý do là Tề Vân Mộc 'trắng trợn tuyên dương' vì lừa dối , nhưng mỗi nhắc tới nàng vẫn thấy thẹn thùng.

Bùi Lạc Thanh thì cực kỳ kinh ngạc: "Thì là thế."

Nàng nhanh ch.óng quan sát Tô Vãn Đường, thấy vẻ mặt đối phương chút ngượng nghịu, kinh ngạc song cũng cảm thấy vui vẻ nàng .

"Như thế quá!"

"Vãn Đường, thật lòng hy vọng ngươi thể hạnh phúc."

A cho nàng thứ nàng , bây giờ cuối cùng nàng cũng bằng lòng tìm mối duyên khác, Bùi Lạc Thanh thật lòng chúc phúc nàng .

Tô Vãn Đường đáp nàng : "Ừm, cảm ơn Bùi tỷ tỷ."

"Được , hôm nay là ngày đại hỷ của Vân Hàm, cũng đừng chỉ bận tâm chuyện của ."

"Vân Hàm, ngươi cho chúng xem lúc ngươi và Tống đại nhân ở bên sẽ thế nào , y hung dữ với ngươi ?"

Bùi Lạc Thanh cũng về phía Tề Vân Hàm, lên tiếng trêu ghẹo: "Trước chúng còn đang suy nghĩ, tương lai Tống đại nhân sẽ lấy một vị phu nhân như thế nào, mới thể áp chế y, nghĩ rằng, đó sẽ là Vân Hàm."

Tô Vãn Đường gật đầu như giã tỏi: " đúng , bình thường thấy tên của y thì sắc mặt lập tức đổi, Vân Hàm nể ngươi quá mất.”

Tề Vân Hàm hai mỗi một câu cho hai gò má nóng lên, ấp úng hùa theo.

Mấy trò chuyện một hồi, tiếng pháo nổ từ bên ngoài truyền đến, là tân lang quan đến.

Tề Vân Hàm căng thẳng ngoài, Bùi Lạc Thanh nhẹ nhàng đè lên tay của nàng , an ủi: "Đừng lo, đây chỉ là báo mới tới, tiến nhanh ."

Nàng xong thì vờ như lơ đãng sang Tô Vãn Đường, mới tiếp tục : "Có đại ca ca ngươi ngăn ở cổng, còn đợi nữa cơ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-166.html.]

Mắt Tô Vãn Đường lóe lên.

, khá là khó nhằn.

Ước chừng qua hơn nửa canh giờ, ngoài phòng mới truyền đến động tĩnh, Tố Tuyết vui vẻ đến báo tân lang quan phủ.

Tề Vân Hàm bắt đầu hồi hộp.

"Vân Hàm."

Một khắc , ngoài cửa truyền đến giọng của Tề Vân Mộc, Tề Vân Hàm vội vàng lên tiếng.

"Giờ lành đến, ca ca đến tiễn ngoài." Hôm nay giọng Tề Vân Mộc dịu dàng hơn nhiều.

Bùi Lạc Thanh và Tố Tuyết dìu tân nương t.ử cửa.

Không là vô tình cố ý, Tô Vãn Đường ở cuối cùng.

Tề Vân Mộc vẫn thấy nàng .

Ánh mắt hai chạm một chớp mắt, lượt tách .

Tề Vân Mộc cúi đầu về phía , trong mắt chứa đựng vô vàn dịu dàng và yêu thương: "Kiều Kiều, chớ căng thẳng, ca ca sẽ ở bên ."

Tề Vân Hàm nhẹ nhàng gật đầu.

Lúc Tề Vân Mộc mới khuỵu gối mặt nàng , cẩn thận cõng nuông chiều hai mươi năm ngoài.

Giờ khắc Tề Vân Mộc còn chút sắc bén của chốn quan trường, chỉ là một trưởng thương khôn xiết. Hắn nhận thấy sự hồi hộp và bịn rịn của , mỉm nhẹ giọng dỗ dành.

"Kiều Kiều, đừng sợ."

"Nếu Tống Hoài dám ức h.i.ế.p , trở về với ca ca, ca ca báo thù cho ."

Tề Vân Hàm mím môi, lặng lẽ rơi xuống một giọt nước mắt.

"Kiều Kiều ngoan, hôm nay chúng đều , Kiều Kiều gả cho lang quân như ý, vui mừng ngoài."

Hốc mắt Tề Vân Mộc ửng đỏ.

Từ nhỏ đến lớn, cõng nàng bao nhiêu , mà , lẽ là một cuối cùng.

Tề Vân Hàm cố nén nghẹn ngào gật đầu: "Dạ."

Họ nhanh ch.óng đến nhị môn, Tề Vân Lan chờ ở chỗ đó từ sớm.

Tề Vân Mộc cẩn thận thả xuống, dõi theo Tề Vân Lan đưa đến tiền viện.

Tính tình Tề Vân Lan khá hoạt bát, mặc dù quãng thời gian y nhốt trong thư phòng cả ngày, nhưng tính tình dễ dàng đổi đến .

Y sợ nàng quá nhiều, còn kể cho Tề Vân Hàm mấy câu chuyện , điều kể một hồi thì chính nghẹn ngào .

Tề Vân Hàm ảnh hưởng, thật sự nhịn nữa, mang theo giọng mũi : "Nhị ca ca, nỡ xa ."

"Hầy." Tề Vân Lan cố nén nước mắt, dỗ nàng : "Hai nhà cách gần như , về Kiều Kiều thể trở về bất cứ lúc nào, chỉ cần Kiều Kiều nhớ ca ca, và đại ca sẽ thăm Kiều Kiều."

"Không nữa nhé, chờ lát nữa nhòe lớp trang điểm sẽ khiến đấy."

Tề Vân Hàm lau nước mắt đồng ý.

"Nhị ca ca, nếu như thật sự thể buông tay thì tìm Thôi tỷ tỷ , ủng hộ ."

Tề Vân Lan giật , chuyển chủ đề: "Trước Tống Hoài luôn bày dáng vẻ để ý tới khác, hiện tại thành phu của , xem y còn dám ngó lơ ."

Tề Vân Hàm nín mỉm : "Nếu mà y dám, sẽ để ý tới y."

"Ừ." Tề Vân Lan gật đầu.

Ra cửa tròn, Tề Vân Lan giao cho Tống Hoài đợi sẵn ở chỗ đó.

Tề Vân Hàm vội vàng dùng quạt tròn che mặt , nhưng Tống Hoài vẫn thấy đôi mắt ửng đỏ của nàng .

Hai đến tiền viện bái biệt song Tề gia, mới cùng ngoài; lúc Tống Hoài dìu Tề Vân Hàm lên kiệu hoa thì khẽ: "Còn nữa là sẽ biến thành con mèo lem nhem đấy.”

Tề Vân Hàm ngước mắt nhanh ch.óng lườm y một cái.

Tống Hoài nhẹ nhàng một tiếng, buông màn kiệu xuống.

Pháo cùng vang lên, chiêng trống vang trời, đội ngũ đón dâu đón tân nương t.ử, lên đường về phủ.

Đã chờ ở cổng Tống gia, đôi phu thê mới cưới đến đón chính sảnh, bái đường sự chủ trì của lễ quan.

Tân nương t.ử động phòng, khách khứa lượt vị trí.

Trong bữa tiệc, tân lang quan bao vây c.h.ặ.t như nêm cối.

Ngay cả Nhị hoàng t.ử cứu viện cũng chật vật ứng phó.

Dẫu thì thường ngày Tống Hoài luôn khiến cho khác nhượng bộ lui binh, hôm nay hiếm khi cơ hội, những đều nhân cơ hội trút rượu y.

Vệ Trăn liếc mắt ngoài, đành lòng: "Điện hạ..."

Vân Hàm còn đang chờ đấy.

Chử Yến lạnh lùng liếc : "Để y chống đỡ thêm một lát, Cô vẫn nhớ ‘mối thù’ y chặn cửa đấy."

Vệ Trăn: "..."

Hai đúng là.

Hai vị Công chúa liếc , mím môi .

Lại một lát , Chử Vân lo lắng ngoài: "Tống đại nhân còn chịu đựng , nhưng sợ là Nhị hoàng chịu nổi."

Vệ Trăn vội vàng qua, quả nhiên thấy Chử Huyên chắn rượu cho Tống Hoài vững lắm.

Nàng im lặng thở dài.

Thường ngày Tống đại nhân đắc tội bao nhiêu ?

Lúc Chử Yến mới chậm rãi đặt đũa xuống, với hai vị Công chúa: " đưa Chử Huyên về cung."

"Vâng."

Sau đó, ba trơ mắt thấy Thái t.ử trong đám .

Nếu là ngày thường, Thái t.ử đấy, ai cũng dám càn nữa, nhưng hôm nay thì khác.

Những hoặc nhiều hoặc ít đều uống nhiều, thêm trong lòng bọn họ rõ Thái t.ử sẽ nổi giận trong tiệc cưới của Tống Hoài, bèn đ.á.n.h bạo mời rượu Thái t.ử.

Tống Hoài Thái t.ử cứu , bản Thái t.ử vây bên trong.

Chử Vân lo lắng về phía Vệ Trăn: "Hoàng tẩu, thế ..."

Vệ Trăn đang cau mày nghĩ cách kéo Thái t.ử , thấy Chử Yến đạp một chân lên ghế, trong tay cầm một bầu rượu, ánh mắt lạnh lùng đảo qua đám đông: "Uống từng chén một thì gì thú vị, , đổi bát!"

Vệ Trăn: "..."

Hai vị Công chúa: "..."

"Bát nhỏ, đổi cái to hơn!"

Khóe môi Vệ Trăn run rẩy.

"Hôm nay uống sạch hầm rượu của Tống Hoài, ai cũng !"

Vệ Trăn xoa trán, với hai vị Công chúa:

"Không , để uống , hiếm khi ..."

"Gần gũi với thần t.ử."

Hai vị Công chúa "..."

Đây mà gọi là gần gũi á?

Lúc , của Tam công chúa tới đáp lời: "Nhị hoàng t.ử chịu , nhất định chờ Thái t.ử điện hạ hồi cung cùng."

Tam công chúa Chử Nguyệt về phía Vệ Trăn: "Hoàng tẩu..."

Vệ Trăn nhạt: "Không , thì chờ điện hạ hồi cung cùng."

Dẫn một con ma men về là dẫn, hai con ma men cũng là dẫn, .

 

Loading...