Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 165

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:32
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Vãn Đường sững sờ: "Hả?"

Tề Vân Mộc nhíu mày về phía nàng : "Ngươi gì?"

Tô Vãn Đường lấy tinh thần, ngơ ngác lắc đầu: "Không, gì, ngài ."

Ánh mắt Tề Vân Mộc dừng quai hàm phồng lên của nàng một chớp mắt, mới : "Phải chứng từ."

"Viết chứng từ?" Tô Vãn Đường hiểu.

"Không ?" Tề Vân Mộc lạnh lùng sang.

Đối diện với ánh mắt đáng sợ như , Tô Vãn Đường nào dám : "... Bằng lòng."

Mặc dù nàng cũng lập chứng từ gì, nhưng Quận chúa nương nương , hôm nay cái gì đều .

Tô Vãn Đường dứt lời, chờ nửa ngày thấy hồi âm, bèn lén lút giương mắt Tề Vân Mộc, nữa đối diện với ánh mắt lạnh lùng của đối phương, đầu óc nàng lập tức sáng : "Ta lập tức sai lấy b.út mực."

Non nửa khắc .

Tô Vãn Đường cẩn thận đặt b.út mực lên bàn đá, còn ân cần mài mực xong mới sang Tề Vân Mộc.

"Ngươi gì, ngươi chứ." Tề Vân Mộc.

Tô Vãn Đường nhanh ch.óng cầm b.út lên, chậm chạp hạ xuống.

Nàng , nhưng nàng cảm thấy, nếu nàng dám câu thì nàng sẽ xong đời.

Tô Vãn Đường nhanh ch.óng động não, dẫn binh cũng mệt như !

Qua một hồi lâu, cuối cùng nàng mới ngộ , thử nhẹ giọng thì thầm: "Ta cam đoan, từ nay về , trong lòng trong mắt chỉ Tề đại công t.ử..."

Nàng vụng trộm quan sát sắc mặt của Tề Vân Mộc, thấy đối phương phản ứng mới nhẹ nhàng thở , xem là như .

Thế là, lúc nàng mới đặt b.út.

Chứng từ nhanh ch.óng xong, Tô Vãn Đường cầm lên thổi khô mực, đặt ở mặt Tề Vân Mộc: "Ngài xem."

Tề Vân Mộc chữ giấy, ngay cả ý nghĩ cầm lên cũng .

Hắn hít sâu một : "Ai dạy ngươi chữ? Quá !"

Nếu là đổi cái thành cô nương khuê các khác, chỉ sợ sẽ câu của chọc tức phát , nhưng Tô Vãn Đường căn bản để trong lòng, nàng còn gần , : "Ta cảm thấy cũng mà."

"Tối thiểu thể nhận ."

Tề Vân Mộc: "..."

Hắn nữa, sợ bẩn mắt của .

"Ngươi ."

Tô Vãn Đường ồ một tiếng, ngoan ngoãn cho : "Nếu Tề đại công t.ử bằng lòng tha thứ , đồng ý để cho chịu trách nhiệm, Tô Vãn Đường cam đoan từ ngày hôm nay trong lòng chỉ một Tề đại công t.ử, quãng đời còn sẽ đối xử với tâm ý, tuyệt đối hai lòng, đặc biệt lập chứng từ , nếu vi phạm, khiến da ngựa bọc thây, c.h.ế.t trận sa trường!"

Tề Vân Mộc vốn châm chọc chữ nàng thật trình độ, nhưng lúc đến một câu cuối cùng, sắc mặt đột nhiên đổi.

Hắn hung ác sang, dọa Tô Vãn Đường lập tức thẳng, lắp bắp : "Sao, , sửa!"

Tề Vân Mộc lạnh mặt chỉ tay giấy: "Bắt đầu từ chỗ , xóa đoạn .”

Tô Vãn Đường theo, thấy ngón tay dừng ở ‘đặc biệt lập chứng từ ’, trong lòng khẽ d.a.o động, một cái.

"Nghe hiểu?"

Tô Vãn Đường hồn, vội vàng gật đầu: "Ừ."

Nàng xóa phần , sắc mặt Tề Vân Mộc mới hơn một chút, nhưng vẫn dữ tợn với nàng : "Mặc dù thành kiến với ngươi, nhưng chớ lập loại lời thề nữa!"

Không tại , giờ phút Tô Vãn Đường gương mặt lạnh lùng , đột nhiên cảm thấy, hình như cũng đáng sợ đến thế.

Hắn, thật sự mềm lòng.

Tề Vân Mộc gập chứng từ cất n.g.ự.c: "Lần tin ngươi, nhưng nếu ngươi vi phạm, chắc chắn sẽ tha cho ngươi."

"Vâng."

Tô Vãn Đường vội vàng gật đầu.

Vậy là thành hôn với nàng ?

tại , với tính tình của dễ dàng thỏa hiệp như ?

Dường như Tề Vân Mộc suy nghĩ của nàng , ung dung : "Có tò mò vì đồng ý ?"

Tô Vãn Đường gật đầu.

Thế là, tiếp đó nàng một 'chân tướng' khiến nàng khá là chấn động.

"Thật đêm đó, cũng là ngươi... ép buộc ." Tề Vân Mộc nhắm mắt , giọng điệu chậm chạp vững vàng.

Tô Vãn Đường: "... Hả?"

Không thể nào, nàng nhớ nhầm ?

"Thật , ý với ngươi từ lâu, đêm đó, khi phát hiện ngươi nhận lầm thì lập tức đ.â.m lao theo lao phòng cùng ngươi."

Tô Vãn Đường trở nên hoảng hốt: "?"

nàng nhớ rõ ràng, là nàng kiên quyết kéo , lúc đến hiên còn ôm c.h.ặ.t lấy cây cột, thậm chí là nàng khiêng trong phòng mà.

"Vào phòng, vẻ phản kháng, thực là thuận nước đẩy thuyền, là vì chuyện nam nữ với ngươi, để dễ bề cưới ngươi qua cửa." Mấy chữ cuối cùng, thậm chí Tô Vãn Đường còn mấy phần sát ý.

Nàng mờ mịt luống cuống Tề Vân Mộc.

Đêm đó nào chút ý tứ thuận nước đẩy thuyền nào, rõ ràng là nàng giữ lấy , còn trói mới miễn cưỡng ngoan ngoãn.

"Nghe rõ ?"

Tô Vãn Đường lắc đầu: "Rõ."

Tề Vân Mộc: "... Rốt cuộc là rõ rõ."

Tô Vãn Đường gật đầu: "Không rõ."

Tề Vân Mộc: "..."

"Không chứ, ngài thật ?" Tô Vãn Đường ghé mặt bàn xích gần , ngũ quan co rúm : "Ta nhớ nhầm? Không thể nào, những ký ức cũng thể là tưởng tượng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-165.html.]

"Tại thể!"

Tề Vân Mộc duỗi một ngón tay đẩy trán của nàng xa, ghét bỏ ngắt lời nàng : "Đây là bộ chân tướng đêm đó."

Tô Vãn Đường chằm chằm , nước mắt: " bây giờ ánh mắt ngài , giống ý với từ lâu gì cả."

Chỉ giống như tính mạng của nàng .

"Còn nữa, cái ." Tô Vãn Đường chỉ mặt : "Nếu đêm đó ngươi tự nguyện, tại ngươi sai đ.á.n.h ."

Vân Mộng Hạ Vũ

Tề Vân Mộc thu tầm mắt : "Đây là ngoài ý ."

"Ta bảo bọn họ đ.á.n.h mặt."

Tô Vãn Đường lâm trầm tư: "..."

là bọn họ đ.á.n.h mặt nàng .

Không chỉ thế, theo nàng thấy thì trận đ.á.n.h chẳng khác gì bài khởi động, còn đau nhức bằng lúc nàng huấn luyện.

Ám vệ của Tề gia tất nhiên khả năng chỉ trình độ như .

"Ta sai đ.á.n.h ngươi là bởi vì mẫu vô cùng tức giận, nhưng khi đ.á.n.h ngươi, mẫu sẽ chuyện ngươi. Chờ trở về báo cho mẫu chân tướng, mẫu sẽ bởi áy náy, sẽ thương yêu ngươi nhiều hơn, như ?" Tề Vân Mộc đạo lý rõ ràng.

Tô Vãn Đường như lọt trong sương mù.

Nói như đúng là chút đạo lý.

Chẳng lẽ là thật?

Không đúng, việc nghĩ như thế nào cũng thấy đúng!

Đêm đó ánh mắt của như hận thể bóp c.h.ế.t nàng , đây mà gọi là thích?

"Tô Vãn Đường, ngươi chịu trách nhiệm ?" Tề Vân Mộc móc chứng từ : "Nếu ngươi chịu trách nhiệm, trả chứng từ cho ngươi, ngươi ."

Tô Vãn Đường vội vàng ngăn cản : "... Ta ý đó."

"Vậy là ngươi ý gì, ý đồ với ngươi, đêm đó cũng là ngươi cưỡng ép... Mà là cả hai chúng đều tình, vì ngươi còn chất vấn?"

Tô Vãn Đường mặt biểu cảm chằm chằm .

'Nhớ đấy, hôm nay con xin , cái gì cũng .'

Nàng bất đắc dĩ gật đầu: "... Được thôi, nhưng nếu ngươi thật sự thích , vì sớm chứ?"

"Bởi vì ngươi thích khác, cho nên mới một mực chịu đựng, thật sự ngờ tới đêm đó ngươi sẽ kéo trong phòng. Ta nhất thời nổi lòng tham, mới chuyện cá nước mật với ngươi." Tề Vân Mộc xiết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nở một nụ đáng sợ: "Đáp án , hài lòng ?"

Hy vọng gần đây thiên lôi, đừng đ.á.n.h .

Tô Vãn Đường cứng đờ gật đầu: "Ờ."

Hắn đang gạt nàng ?

Tại lừa nàng ?

"Hôm nay trở về sẽ giải thích rõ ràng chuyện với mẫu ." Tề Vân Mộc lặng lẽ liếc về phía nàng : "Ngươi cũng giải thích rõ ràng với khác."

Tô Vãn Đường: "... Ừm, nhất định sẽ giải thích."

Lúc Tề Vân Mộc mới thôi, chậm rãi dậy: "Hôm nay đến đây thôi, cáo từ."

Tô Vãn Đường vội : "Ta tiễn ngài."

Tề Vân Mộc cúi đầu nàng nửa ngày, đưa tay chọc lên quai hàm vẫn sưng của nàng , lạnh lẽo cứng rắn từ chối: "Không cần."

Tô Vãn Đường hiểu rõ.

Hắn ghét bỏ bộ dạng của nàng mất mặt.

"Được thôi, ngài thong thả."

Tề Vân Mộc để ý tới nàng , khỏi đình.

Hắn kiêu ngạo hiếu thắng hơn hai mươi mấy năm.

Nếu để cho nàng cưỡng ép lên , còn bằng tính kế nàng , ít nhất, còn thể cứu vãn chút mặt mũi.

Mà Tô Vãn Đường chằm chằm bóng dáng , suy tư hồi lâu, mới miễn cưỡng hiểu rõ.

Quận chúa nương nương chuẩn ghê, đại công t.ử Tề gia là mạnh miệng nhưng mềm lòng.

Đây là sợ nàng gả qua đó , sợ Tề phu nhân khó nàng , cho nên mới nghĩ phương án để bảo vệ thanh danh của nàng .

Ừm, thì, hình như hôn sự cũng khó chấp nhận đến .

'Vãn Đường , chừng đây mới là duyên phận của con.'

'Tề Vân Mộc hung dữ như , sinh hoạt thú vị mới , hai đứa quả thực là tuyệt phối.'

‘Không trùng hợp thì chẳng thành chuyện, đây nhất định là lương duyên trời cao ban cho con.’

"..."

Tô Vãn Đường giật một cái, lắc đầu, xua những âm thanh khỏi đầu.

Vẫn nên đến thao trường rèn luyện một chút thôi.

Tránh cho trong đầu nàng thường xuyên nảy mấy suy nghĩ kỳ lạ.

...

Bước chân Tô Vãn Đường dừng , sờ lên mặt .

Nàng quân doanh với dáng vẻ , sợ là sẽ đám c.h.ế.t.

Đây dĩ nhiên do của Tề Vân Mộc đ.á.n.h, đây là ý của Quận chúa nương nương, như sẽ khiến cho Tề Vân Mộc mềm lòng, dễ dàng thương lượng hơn.

Một nửa vết thương mặt là Thập Bát trang điểm cho nàng , một nửa là nàng tự đ.á.n.h thành như .

Cũng nàng cố chấp chịu nỗi khổ , mà là nàng cảm thấy Tề Vân Mộc quá thông minh, lỡ như phát hiện nàng trang điểm thành như để lừa , chắc chắn ầm lên.

--------------------

Tác giả lời :

Tề Vân Mộc: Nhanh truyền tin , chúng là lưỡng tình tương duyệt.

 

Loading...