Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:30
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , mặc dù Tô Vãn Đường nhớ cho lắm, nhưng chuyện xảy đêm đó chịu khống chế quanh quẩn trong đầu.

Cũng khi nàng trói thì thành thật hơn một chút , là do thôi tình hương, còn phản kháng kịch liệt như , trong đôi con ngươi hẹp dài cũng chỉ tức giận, còn xen lẫn một chút ý vị rõ.

Tóm về ngoan... Không , phối hợp, ừm, cũng tính là phối hợp, chỉ là để mặc nàng xằng bậy mà thôi.

Nàng kinh nghiệm, nhưng từng lén xem quyển sách nhỏ, chỉ bản năng, ngay cả cảm giác đau cũng rượu và thôi tình hương che giấu.

Điều nàng nhớ rõ nhất, chính là mảnh vải che giường của nàng , hai tay trói bằng dây lưng của nàng , trán thấm một lớp mồ hôi mỏng, lông mày nhíu c.h.ặ.t, môi tỏa mùi thơm ngát, lúc còn mơ hồ một tiếng kêu rên cực thấp.

Tô Vãn Đường đột nhiên cảm thấy mặt nóng bỏng, nàng bỗng nhiên dậy, thở hắt một .

Không thể nghĩ nữa!

Vệ Như Sương Vệ Trăn thấy hết phản ứng của nàng , ánh mắt hai mẫu nữ ăn ý rơi rặng mây đỏ mặt nàng .

Có hy vọng!

Vệ Như Sương kìm nén khóe môi đang giương lên, giơ tay kéo : "Được, nghĩ nữa, nghĩ nữa."

"Vậy bây giờ con trả lời bá mẫu, con cảm thấy bản thể thích ?"

Thích?

Cặp mắt hung ác đột nhiên hiện lên trong đầu, Tô Vãn Đường rùng một cái: "Con sợ ."

Vệ Như Sương: "..."

Vệ Trăn: "..."

Ngươi xem chính ngươi đang cái gì ? Ngươi cũng , chẳng lẽ nên sợ ngươi mới đúng ?

"Sợ mới !" Vệ Như Sương nở nụ : "Ta cũng sợ Quận mã!"

Lần đổi thành Vệ Trăn và Tô Vãn Đường kinh ngạc.

"Vãn Đường , bây giờ là con sợ Tề Vân Mộc tức giận, sợ nổi giận ?"

Tô Vãn Đường ngơ ngác gật đầu: " ."

"Vậy thì đúng !"

Vệ Như Sương vỗ tay : "Ta cũng thường sợ Quận mã tức giận, sợ ông nổi giận, nhưng sợ ông , cũng yêu ông ."

"Cho nên Vãn Đường , cho rằng đối với Tề Vân Mộc, cũng là con hảo cảm."

Vệ Trăn: "..."

Mặc dù là cùng một câu , nhưng hình như ý khác như trời với đất.

Tô Vãn Đường mờ mịt về phía Vệ Trăn.

Nàng hảo cảm với Tề Vân Mộc? Sao nàng chuyện ?

Vệ Trăn mặt , chỉ coi như thấy.

"Nếu để thì, Bùi Lạc An quá ôn hòa vô hại, cũng hợp với con." Vệ Như Sương tiếp tục tẩy não: "Tính tình con ngay thẳng, bất cẩn, chơi thương, dẫn binh, Bùi Lạc An thì ? Hắn là quan văn, vai thể gánh, yêu thích cầm kỳ thư họa, cho dù hai miễn cưỡng ở bên , cũng tiếng chung, dần dà, tất nhiên chỉ thể kính trọng như khách, bằng mặt bằng lòng."

Vệ Trăn và Tô Vãn Đường đều sửng sốt một lát.

Rốt cục, Tô Vãn Đường tìm cơ hội, nhịn phản bác: " Tề đại công t.ử cũng là quan văn, cũng yêu thích cầm kỳ thư họa, vai còn yếu đuối hơn cả Bùi Lạc An."

Chí ít Bùi Lạc An cưỡi ngựa b.ắ.n tên tệ.

Mà Tề đại công t.ử ngoài xe ngựa thì là kiệu, cho dù là tham gia săn b.ắ.n cũng chỉ là góp cho đủ , cây cung to một chút chỉ sợ còn kéo nổi.

Vệ Trăn yên lặng Vệ Như Sương.

Nàng xem xem mẫu thể gì nữa.

"Chậc, thể so sánh !" Vệ Như Sương cau mày : "Sinh hoạt giữa hai vợ chồng, dù cũng chút thú vị đúng , con Bùi Lạc An , mặc dù ôn hòa, nhưng quá nghiêm túc, nếu hai đứa cùng sở thích, hai đứa ở bên thể xảy chuyện thú vị gì chứ?"

" Tề Vân Mộc thì khác."

"Sao khác?" Tô Vãn Đường tò mò hỏi.

"Tề Vân Mộc hung dữ chứ !" Vệ Như Sương hùng hồn.

Vệ Trăn suýt nữa thì phun khỏi miệng.

Tô Vãn Đường nháy mắt, càng thêm mờ mịt.

Hung dữ... ?

"Tề Vân Mộc nóng tính, chịu thiệt thòi, thù dai, tính tình mạnh mẽ, con thì , lúc mưu mô gì, cũng dễ tính, rộng lượng bằng lòng nhường nhịn , còn giỏi chịu đòn." Vệ Như Sương càng càng hùng hồn: "Con xem , tính cách của hai đứa bổ sung cho thế cơ mà, đây quả thực là cặp đôi trời sinh!"

Vệ Trăn xoa bóp ấn đường.

Nói câu bất kính, mẫu quả thực là tài bà mối!

"Còn nữa, con xem Trăn Trăn xem, Thái t.ử hung dữ ? hai đứa nó cũng hạnh phúc ?"

Tô Vãn Đường sang Vệ Trăn, gật đầu: " ."

"Vậy con Vân Hàm xem, Tống Hoài cũng hung dữ , nhưng bọn họ cũng yêu ?"

Tô Vãn Đường cách nào phản bác: " thế."

"Con bá mẫu mà xem, Quận mã cũng hung dữ , huống chi lúc còn là Quận mã bá mẫu dẫn binh cướp nữa kìa, nhưng chúng cũng vẫn ân ái như lúc ban đầu ?"

Tô Vãn Đường càng cách nào phản bác: "."

"Cho nên , hai đứa chính là một đôi trời đất tạo nên!" Vệ Như Sương : "Càng quan trọng hơn là..."

Vệ Trăn lạnh nhạt qua, thấy mẫu nàng tung một đòn mạnh hơn: "Bùi Lạc An thích con."

Ánh mắt Tô Vãn Đường tối sầm , bả vai sụp xuống.

cũng lâu lắm, nàng ngẩng đầu: " Tề Vân Mộc cũng thích con."

Vệ Như Sương hỏi nàng : "Chính miệng với con ?"

Tô Vãn Đường: "... Cái đó thì ."

nghĩ cũng , thể thích nàng .

Hắn chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t nàng .

"Vậy thì đúng ." Vệ Như Sương: "Người , thì vẫn còn cơ hội, mà quan trọng nhất là..."

Vệ Trăn Tô Vãn Đường nữa chằm chằm bà .

Vệ Như Sương ung dung uống một hớp , mới liếc Tô Vãn Đường: "Con ngủ , con chịu trách nhiệm!"

Môi Tô Vãn Đường mấp máy nửa ngày, thể một câu.

Hình như Quận chúa nương nương đạo lý.

-

Tề gia.

Tề phu nhân tức giận mấy ngày, hôm nay khi nhận tin tức mới rốt cục rút chút thời gian rảnh tới gặp Tề Vân Mộc.

"Con lên cơn gì , phát điên gì thế hả? Gọi mười mấy ám vệ đ.á.n.h một tiểu cô nương, loại chuyện mà con cũng !" Tề phu nhân thấy Tề Vân Mộc là lập tức mắng sa sả mặt: "Dù đó cũng là bạn của con, con thì cái gì! Còn chút phong độ nào đáng ?"

Tề Vân Mộc một lời, răn dạy.

Người còn tâm tư hỏi mượn bạc của để mua mì hoành thánh kìa, cảm thấy phái còn đủ.

" sai , nhưng con đ.á.n.h thì đúng ?" Tề phu nhân thấy bỏ ngoài tai, càng tức: "Xưa nay con việc thỏa, lỗ mãng như thế!"

"Hiện tại nàng là thống soái trong quân Lãng, con là phạm pháp ?!"

Tề Vân Mộc nhíu mày .

Hắn , nhưng nàng mặt mũi tố cáo ?

Tề đại công t.ử c.h.ế.t cũng hối cải, khiến Tề phu nhân tức giận đến mức huyệt thái dương đập thình thịch.

tìm một cái ghế dựa xuống, xoa ấn đường.

Tề Vân Mộc lập tức bưng tới cho bà một chén nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-163.html.]

Tề phu nhân tức giận nhận , đặt mạnh sang một bên: "Nói , con định giải quyết chuyện thế nào?"

Giải quyết?

Tề Vân Mộc còn nghĩ tới.

Trước khi Tề phu nhân tới đây cũng suy nghĩ lâu.

thấy , bèn nhẹ giọng : "Nha đầu cũng coi như lớn lên, mặc dù việc , nhưng nó là , chuyện mẫu cũng suy nghĩ cẩn thận, thôi tình hương là ngoài ý , nó say rượu loạn đúng là đúng, nhưng xét đến cùng cũng là do ái mộ con quá sâu."

Khóe môi Tề Vân Mộc co .

Là nàng ái mộ Bùi Lạc An quá sâu!

"Loại chuyện vẫn là cô nương gia chịu thiệt thòi." Tề phu nhân thở dài, từ từ : "Vân Mộc, chúng chịu trách nhiệm."

Mặc dù trong nội tâm bà khó chịu, nhưng chuyện đến nước , nên gì thì vẫn đó.

Tề Vân Mộc hiểu ý của Tề phu nhân.

Hắn chau lông mày.

Cưới nàng ?

"Con ..."

"Vân Mộc!" Tề phu nhân nhanh ch.óng ngắt lời : "Mẫu cũng ép con, nhưng mẫu vẫn hy vọng con thể suy nghĩ thật kỹ, dù hai đứa..."

Tề phu nhân ngừng , thử về phía nhi t.ử của : "Các con cũng coi như là quen từ nhỏ, bây giờ con thật cho mẫu , nếu như xảy chuyện , mẫu mai cho hai đứa các con, con đồng ý ?"

"Không!"

Tề Vân Mộc chút do dự .

Một nữ t.ử trong lòng khác, thô lỗ ngang ngược, c.h.ế.t cũng sẽ đồng ý!

Tề phu nhân nghẹn họng, tức giận : " nếu, hai đứa ...."

nữa, giọng điệu cứng rắn : "Vân Mộc, thật với con nhé, và phụ con bàn với , chuyện , chỉ một biện pháp giải quyết."

"Thành hôn!"

Tề Vân Mộc đang phản bác, thấy Tề phu nhân thở dài, nhẹ giọng : "Vân Mộc, con bé là đích nữ Tô gia, là đại tướng quân của quân Lãng, đến nước thật chuyện chỉ liên quan đến tư tình nhi nữ nữa."

"Mặc dù xem như con ép, nhưng thiệt thòi là nữ nhi gia, nếu con cưới con bé, cả đời của con bé sẽ phá hủy. Tề gia chúng cũng kết mối thù lớn với Tô gia, phía Tô gia là phủ Lãng Vương, Thái t.ử điện hạ là cô gia phủ Lãng Vương, vài bên liên lụy, thể xem nhẹ ."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Vân Mộc, những lời con cũng thể nghĩ đến, bây giờ con đang tức giận, thật trong lòng mẫu cũng khó chịu, trăm năm qua, hai nhà Tề Thi từng vị đại phu nhân của tưởng t.ử nào cửa như ."

" con bé cũng cố ý, vả con cũng đ.á.n.h , trách nhiệm cần gánh con cũng nên gánh."

Tề Vân Mộc triệt để im lặng.

Tề phu nhân thấy như , trong lòng vô cùng kháng cự.

Trong mắt bà ánh lên vẻ nỡ, từ nhỏ nhi t.ử của bà vô cùng kiêu ngạo, khiến chấp nhận chuyện như quả là khó xử, Tề phu nhân khẽ c.ắ.n môi, cuối cùng vẫn là thử hỏi một câu: "Con ghét con bé ?"

Nếu thật sự đến mức chán ghét, bà chỉ thể đắc tội .

Tề Vân Mộc giương mắt, giật giật môi, phát âm thanh.

Ánh mắt Tề phu nhân sáng lên.

Dựa sự hiểu của bà đối với nhi t.ử , đáp án hẳn là phủ định.

Thế là, bà vội vàng thừa dịp rèn sắt khi còn nóng: "Con còn nhớ rõ chuyện hôm đó , con suy nghĩ kỹ một chút, con thật sự chán ghét con bé, thể ngày ngày ở chung, cùng giường chung gối với con bé ?"

Tề Vân Mộc hề nhớ đêm đó.

giờ khắc , một màn vẫn chịu khống chế nhảy trong đầu.

Mặc dù hai lòng bàn tay mang theo một tầng kén mỏng, nhưng vẫn mềm, nhưng lúc nắm lấy cánh tay giống như sức lực vô cùng lớn, thế nào cũng thoát nổi; môi của nàng đỏ mà mềm, mang theo chút mùi rượu và một mùi thơm ngọt ngào tên.

Mặc dù nhắm mắt , nhưng khứu giác xúc giác nhạy bén, dường như đến nay vẫn còn thể ngửi mùi thơm , cảm nhận da thịt mềm mại nhẵn nhụi của nữ t.ử.

Suy nghĩ càng chạy càng xa, Tề Vân Mộc nắm c.h.ặ.t nắm tay, mạnh mẽ gián đoạn suy nghĩ, cứng rắn : "Không !"

Tề phu nhân liếc vành tai ửng đỏ của , trong mắt hiện lên ánh sáng nhạt.

thở dài, chậm rãi dậy: "Vậy , nếu con thực sự , mẫu cũng thể ép con, đắc tội Tô gia thì đắc tội , đợi khi con xuất giá, bên phía Thái t.ử, phủ Lãng Vương, phủ Quận chúa, phụ mẫu tự xin ."

Tề Vân Mộc nhíu mày.

"Về phần nha đầu Vãn Đường , haiz, mẫu tìm hiểu, xem thể gặp , xem như là nhận với Tô gia. Con cũng để ý một chút, Vãn Đường thành như nhà cao cửa rộng, đúng , năm nay thi Hương, đến lúc đó con để ý con cháu hàn môn, xem thích hợp ." Tề phu nhân dứt lời, bèn ngoài: "Ôi, tức giận nhiều ngày như giờ cũng coi như thoải mái ."

Sắc mặt Tề Vân Mộc chậm rãi lạnh xuống.

Nàng ... với , thể gả cho khác?

"Mẫu !"

Tề phu nhân dừng bước, kìm nén ý khóe môi, mới vẻ hiểu xoay : “Sao , con nghĩ nào thích hợp ?"

Tề Vân Mộc đầu, : "Nàng sẽ thích khác."

Tề phu nhân: "..."

"Con tự tin đấy nhỉ..."

Tề Vân Mộc hiểu lầm, nhưng cách nào giải thích chuyện , chỉ : "Với phận của nàng , cho dù gả thấp cũng đến nỗi gả hàn môn."

"Ờ." Tề phu nhân chậm rãi đến gần , hỏi: "Không nỡ ?"

Tề Vân Mộc c.ắ.n răng: "Con hề."

Nữ t.ử hổ, trong lòng còn chứa khác như , gì mà nỡ?

"Thế liên quan gì tới con!" Tề phu nhân lườm một cái, ngoài: "Con giúp cũng , hỏi của con, y quen nhiều , kiểu gì cũng thích hợp."

Tề Vân Mộc kìm nén lửa giận trong lòng, gọi Tề phu nhân : "Con gặp nàng một mới quyết định."

Nếu nàng , buông bỏ những khác, chuyện tuyệt đối khả năng thương lượng, nàng gả cho ai thì mà gả cho đó!

Tề phu nhân nhíu mày : "Được."

-

"Vãn Đường, con là, họa mà con gây thể coi thường." Vệ Như Sương giọng điệu thản nhiên : "Người con trêu chọc bình thường, cho dù là bá mẫu xin , cũng nợ một ơn tình.”

Tô Vãn Đường Vệ Như Sương đến nỗi đầu váng mắt hoa, lúc đột nhiên chuyển chủ đề, sắc mặt mới trở nên nghiêm trọng.

"Bá mẫu , nha đầu con thích động não những chuyện khác, nhưng đối với chuyện trong quân và triều đình nhạy bén, đều phụ của con xuất là bộ khúc của phủ Lãng Vương, hiện tại Tô gia và phủ Lãng Vương cũng thể xem như một thể, nếu phụ của con bất hoà với Tề gia, phủ Lãng Vương khả năng chỉ lo ."

Vệ Như Sương tiếp tục : "Vả Thái t.ử điện hạ và Tề gia quan hệ c.h.ặ.t chẽ, nhưng là cô gia của phủ Lãng Vương, nếu mấy nhà sinh mâu thuẫn vì chuyện , ảnh hưởng quá lớn, từ đến nay thế gia đều là rút dây động rừng, nếu thật sự xảy chuyện gì, thậm chí thể đổi cục diện trong triều."

"Những lời hẳn con cũng thể nghĩ tới."

Tô Vãn Đường buông thõng vai, ủ rũ gật đầu.

Từ nhỏ nàng lời gây chuyện, lúc những đứa trẻ khác gây chuyện, nàng đều đang luyện công, ai thể nghĩ tới bây giờ trưởng thành, gây tai họa lớn như .

"Ta trong chuyện Trăn Trăn băn khoăn." Vệ Như Sương kéo tay Tô Vãn Đường, lời thấm thía: "Con bé càng coi trọng ý kiến của con, bằng hết khả năng thuận theo ý nguyện của con, cũng trẻ tuổi các con cách giải quyết của trẻ tuổi, nhưng từng trải, bá mẫu cho rằng, hôn sự thể ."

"Bá mẫu cũng coi như là đại công t.ử Tề gia lớn lên, phẩm hạnh của thể bắt bẻ. Tuy chịu uất ức, nhưng cũng sẽ một mực nắm lấy chuyện bỏ qua, vả hôm nay cũng coi như xả giận."

"Vãn Đường, nếu thì con bá mẫu, hai đứa thử một chút?"

Tô Vãn Đường ngơ ngác Vệ Như Sương một lát, về phía Vệ Trăn, Vệ Trăn gật đầu với nàng : "Ta cảm thấy mẫu lý, câu trùng hợp thì chẳng thành chuyện, chừng đây chính là ông trời thấy ngươi thầm mến quá khổ, ban nhân duyên cho ngươi."

Tô Vãn Đường: "..."

Câu trùng hợp thì chẳng thành chuyện , là dùng như ?

"Con gặp một ."

Lỡ như sống c.h.ế.t cưới, nàng cũng thể trói một nữa, thì nhất định sẽ lấy mạng của nàng mất!

"Đương nhiên là !" Vệ Như Sương : "Có điều con thể cứ gặp như .”

--------------------

Tác giả lời :

Tô Vãn Đường:... CPU của sắp cháy hỏng .

 

Loading...