Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 162
Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:29
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắp đến đại hôn của Tề Vân Hàm, chuyện của Tề Vân Mộc mặc dù khiến Tề gia tức giận, nhưng trong thời điểm quan trọng cũng thật sự khó lòng mà khỏi phân tâm. Tề phu nhân tính toán đợi khi nữ nhi xuất giá, sẽ ‘bàn bạc’ chuyện .
Thế là mấy ngày đó, một mảnh gió êm sóng lặng.
Vệ Trăn rõ, đây là yên tĩnh bão táp.
Hai gia tộc lớn dòng dõi trăm năm như hai nhà Tề - Thi cực kỳ để ý mặt mũi, cấp bậc lễ nghĩa quy củ. Nhất là khi Tề Vân Mộc còn là Tề gia trưởng t.ử, gia chủ tương lai của Tề gia, hôn sự càng cực kỳ thận trọng. Tề phu nhân vẫn luôn để ý sát , cho phép xảy chút sơ suất nhỏ nào.
ai mà ngờ , chẳng qua chỉ là ăn tiệc cưới, Tề Vân Mộc Tô Vãn Đường hết cường thế cưỡng ép, còn dùng thôi tình hương, đối với Tề gia mà đây là bê bối lớn nay từng .
Cũng may bây giờ việc đè xuống, ngoài phủ Lãng Vương và Tề gia, còn ngoài .
cho dù là , Tề gia cũng dễ chuyện, trừ khi...
Tề Vân Mộc bỏ qua.
hai ngày nàng tìm hiểu vị đại công t.ử Tề gia qua từng phương diện.
Nho nhã bác học, trầm như tùng, thanh khiết như ngọc, cần bàn cãi. xuất sắc như thường chút cao ngạo cứng cỏi, mà Tề gia đại công t.ử càng hơn thế, những thế cái miệng lợi hại, xưa nay từng chịu chút thiệt thòi nào.
Muốn bỏ qua, nhận nỗi nhục , quả thực là dễ.
Vệ Trăn Thái t.ử điện hạ đang pha đối diện, yên lặng dậy xuống bên cạnh , dịu giọng hỏi: "Điện hạ, những năm ngài ở Tề gia, rõ sở thích của Tề đại công t.ử ?"
Chử Yến chậm rãi đảo nước , nhẹ nhàng uống một ngụm, mới ung dung gật đầu: "Ừm."
Vệ Trăn vội vàng xích gần : "Điện hạ một chút ?"
Chử Yến khẽ liếc sang một bên, ánh mắt khẽ đảo qua chén mặt Vệ Trăn. Vệ Trăn chợt hiểu , vội vàng nâng chén lên uống một ngụm, đó chân thành : "Điện hạ pha đúng là tuyệt nhất đương thời, ai bằng!"
Nói xong, nàng còn gật đầu tỏ vẻ khẳng định.
Sao Chử Yến thể nàng đang cố ý lấy lòng, chẳng qua việc nàng lấy lòng luôn luôn tác dụng, khẽ hừ một tiếng, từ từ : "Không chọc , là vị quân t.ử nhẹ nhàng, chuyện gì cũng dễ , chọc , thì cực kỳ ghim thù, ai cũng đừng hòng sống ."
Tim Vệ Trăn chợt lạnh lẽo.
Ngay cả Thái t.ử cũng như , thể đoán Tề đại công t.ử khó chơi cỡ nào.
"Điện hạ, cho thăm dò ý của ?"
Chử Yến: "Cô đề nghị như ."
"Hắn là tàn nhẫn, tính tình là thà ngọc vỡ ngói lành, mạo thăm dò ngược sẽ khiến càng thêm tức giận."
Vệ Trăn vội : "Thế điện hạ ý gì ?"
"Hai ngày nay ám vệ Tề gia đang tìm ." Chử Yến dừng một chút, ám chỉ.
Ban đầu Vệ Trăn sửng sốt, đó kinh ngạc : "Hắn đang tìm Vãn Đường, cái gì, cũng thể..."
"Mặc dù Tề Vân Mộc độc miệng, nhưng mềm lòng, sẽ thực sự g.i.ế.c , cùng lắm là để cho đ.á.n.h kẻ gây họa một trận cho thỏa cơn giận." Chử Yến dừng một lát, về phía Vệ Trăn, thở dài: "Thư sinh vẫn là tính tình mềm mỏng, nếu là Cô, nhất định sẽ c.h.ế.t còn sót một chút cặn nào."
Vệ Trăn: "..."
Hẳn là gầm trời cũng cô nương nào dám dùng cách như để tính kế .
"Trăn Trăn là duy nhất tính kế Cô mà còn sống." Chử Yến đột nhiên xích gần nàng.
"Trăn Trăn bồi thường Cô ?"
Vệ Trăn đôi môi gần trong gang tấc của Thái t.ử, thầm cảm thấy buồn .
Dù mấy ngày nay dù là lúc nào, ở bất kỳ nơi đều thể tìm các thể loại lý do để nàng hôn .
Vệ Trăn thuần thục tiến tới, hôn lên môi của nhanh ch.óng tách : "Ý của điện hạ là, để Vãn Đường chịu đòn?"
"Chưa hôn đủ!" Chử Yến bất mãn: "Hắn hết giận, mới thể chịu xuống bàn bạc."
Nói như , Vệ Trăn cảm thấy hình như cũng chút đạo lý, nhưng nàng mở miệng Thái t.ử quan tâm hôn lên, đó cũng thế nào mà lăn lên giường.
Qua thời điểm gian nan lúc , mỗi Thái t.ử đều đòi hỏi nhiều hơn , mấy ngày nay buông tha nàng một ngày nào.
Chờ khi Thái t.ử thoả mãn, trời cũng tối đen, cửa cung khóa , hôm nay thể để Tô Vãn Đường cung nữa.
Trước khi ngủ Vệ Trăn dặn dò Đông Tẫn vài câu.
Hôm trời sáng, Tô Vãn Đường rời khỏi Đông cung.
Ra khỏi cửa cung, Tô Vãn Đường ngẫm nghĩ đó về Tô gia.
Nếu nàng về phủ Lãng Vương, lỡ như của Tề đại công t.ử dám tới đ.á.n.h nàng , hôm nay coi như một chuyến vô ích.
Tô Vãn Đường lẽ chịu một trận đòn là thể giải quyết chuyện , ngay cả cơm sáng cũng kịp ăn cung. Lúc nàng đường, ngửi mùi thơm phát từ quầy hàng, nàng mới phát hiện bụng đói kêu vang.
...
Nàng sờ soạng bên hông.
Ra ngoài vội quá, mang bạc.
Tô Vãn Đường ngắm mì hoành thánh thơm ngào ngạt, trầm tư một lát, đó tiến một hẻm nhỏ .
"Trên chư vị mang bạc ?"
Tô Vãn Đường ở trong ngõ hẻm, giống như đang chuyện với khí: "Có thể cho vay chút tiền mua bát mì hoành thánh ?"
Xung quanh yên tĩnh.
Tô Vãn Đường : "Các ngươi là của Tề đại công t.ử, hẳn là tiền mua một bát mì hoành thánh đúng ?"
Rốt cục, trong khí xao động.
Gần như trong chớp mắt, mười mấy áo đen xuất hiện trong ngõ nhỏ, bao vây Tô Vãn Đường.
Đối với đ.á.n.h và đói bụng mà , Tô Vãn Đường cảm thấy cái khiến nàng khó lòng chịu đựng hơn
Nàng tập võ từ nhỏ, thể chịu ít khổ, vả ngay cả Tống Hoài đ.á.n.h nàng cũng vượt qua, tình hình mắt , nàng sợ chút nào.
Chỉ cần vị Tề đại công t.ử kiêu ngạo nhu nhược nguôi giận là .
"Vậy tới , khi kết thúc mua cho bát mì hoành thánh cũng ."
Sắc mặt Tang Hộc, cận vệ của Tề Vân Mộc, vẻ phức tạp.
Nàng rõ ý đồ đến của bọn họ, nhưng hề sợ hãi, còn tâm trạng ăn cơm?
Vả nàng chuyện như với công t.ử, vẫn thể hùng hồn vay tiền bọn họ mua mì hoành thánh như ?
Nếu là công t.ử ở chỗ , chắc chắn sẽ tức c.h.ế.t.
Tang Hộc trả lời, chậm rãi giơ tay lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-162.html.]
Tô Vãn Đường thấy , mì hoành thánh, vội vàng : "Đừng đ.á.n.h mặt nhá!"
Một trận hỗn chiến, , ẩu đả đơn phương cứ thế bắt đầu.
Trên nóc một ngôi nhà cách đó xa, Ngọc Thập Bát nắm một vốc hạt hướng dương trong tay, c.ắ.n : "Chậc chậc, những nha, thật là thương hương tiếc ngọc, một cô nương đáng yêu như mà họ cũng tay . Tốt gì Tô cô nương cũng hạ một chứ."
Ngọc Nhị lấy mấy hạt hướng dương từ trong tay nàng , : "Bọn họ đ.á.n.h chỗ hiểm, dùng nội lực, tay cũng tính là tàn nhẫn."
"Hôm nay Tô cô nương cố ý ngoài Tề đại công t.ử nguôi giận, ngươi đoán nếu nàng quật ngã một , cơn tức của Tề đại công t.ử thể nguôi ?"
Là hai bọn họ chủ động xin hóng hớt... Khụ, bảo vệ Tô Vãn Đường.
"Nói cũng đúng." Thập Bát gật đầu: " đ.á.n.h xong thể coi như chuyện ?”
Ngọc Nhị nhún vai: "Ít nhất trong lòng sẽ dễ chịu hơn một chút."
Công t.ử kiêu ngạo sống trong nhung lụa ‘bá vương ngạnh thượng cung’, trực tiếp tay dồn chỗ c.h.ế.t xem như nhân từ .
Cắn xong một vốc hạt hướng dương, trong ngõ nhỏ cũng về yên tĩnh.
Tô Vãn Đường rạp mặt đất, qua nửa ngày dậy.
Thập Bát nhíu mày, lên: "Bọn họ đ.á.n.h thật ?"
Ngọc Nhị đè nàng : "Yên tâm chớ vội."
Quả nhiên, một lát , Tô Vãn Đường gối đầu lên tay, một tay khác thì vòng xoa vai, lầm bầm: "Đói quá ."
Thập Bát: "..."
Khóe môi nàng giật giật: "Xem là tay nhẹ."
Ngọc Nhị móc từ trong n.g.ự.c một khối bạc vụn ném tới: "Tô cô nương thể chịu đòn, nhưng thể chịu đói."
Hơn mười ngày huấn luyện đặc biệt , lượng ăn của một nàng bằng lượng ăn của hai nàng và Tiểu Thập Cửu.
Một khối bạc vụn rơi xuống mắt, Tô Vãn Đường ngẩn , đó lập tức bật dậy. Nàng nắm bạc vụn xung quanh, mơ hồ thấy một thanh đại đao một nóc nhà, nàng nhếch miệng một tiếng, giơ tay: "Cảm ơn."
Ăn xong hai bát mì hoành thánh thơm ngào ngạt, mua một cái bánh, Tô Vãn Đường mới cảm thấy như sống .
Sau đó nàng chìm một trận mê mang.
Hiện tại nàng nên ?
Đánh xong, hẳn là Tề đại công t.ử bớt giận, nếu rèn sắt khi còn nóng lời xin ?
Nói chừng việc thể cứ thế trôi qua.
nàng nên tìm ?
Tề gia? Không , Tề phu nhân sẽ dùng ánh mắt g.i.ế.c c.h.ế.t nàng .
Tô Vãn Đường bực bội gãi đầu, cuối cùng vẫn quyết định về Đông cung .
Bởi vì hình như nàng phát hiện thể tránh né của Tề gia để thấy Tề đại công t.ử.
-
Tô Vãn Đường tới Đông cung với Vệ Trăn gặp Tề Vân Mộc, Quận chúa Thịnh An đến.
Vệ Trăn vẫy lui cung nhân, bảo Đông Tẫn Nguyệt Lan trông coi ở ngoài điện.
Không lâu trong điện chỉ còn ba , Tô Vãn Đường đang quỳ xuống nhận , Vệ Như Sương bước nhanh hướng nàng , kéo nàng lòng.
Tô Vãn Đường ngẩn , đó hốc mắt bỗng dưng đỏ lên.
nàng mím c.h.ặ.t cánh môi, cố nén thành tiếng.
Nàng thật sự khó chịu, nhưng nàng chuyện là nàng gây , nàng tư cách sướt mướt.
Vân Mộng Hạ Vũ
Vệ Như Sương vỗ vỗ lưng của nàng , dịu dàng : "Muốn thì cứ , bá mẫu ở đây, trời sập xuống ."
Nước mắt Tô Vãn Đường lập tức rơi xuống như vỡ đê.
Nàng còn kìm nén, giống như là nữ nhi tủi gặp mẫu , kinh thiên động địa.
Qua nửa khắc đồng hồ, tiếng mới dần dần ngừng .
Vệ Như Sương kéo Tô Vãn Đường xuống, Vệ Trăn thì ở một bên khác.
Tô Vãn Đường cúi đầu, trong lòng rối loạn, nghĩ gì.
Vệ Như Sương yên lặng một lát, mới hỏi: "Vãn Đường, con thật cho bá mẫu, con chán ghét Tề Vân Mộc ?"
Tô Vãn Đường ngờ Vệ Như Sương sẽ câu hỏi như thế, nàng giật , nhất thời thể trả lời.
"Các con quen từ , ngủ với một đêm, bây giờ con thật cho con cảm thấy thế nào." Vệ Như Sương cũng cho nàng thời gian suy nghĩ, nghiêm túc truy hỏi.
Tô Vãn Đường vô thức sang Vệ Trăn, Vệ Trăn dịu dàng với nàng : "Hôm nay mẫu đến, là giải quyết chuyện , trong lòng ngươi nghĩ như thế nào thì trả lời như thế."
Tô Vãn Đường nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm."
Đầu tiên nàng nhẹ nhàng lắc đầu: "Ta ghét ."
Vệ Như Sương lập tức : "Thế thích ?"
Người Tô Vãn Đường cứng đờ, luống cuống.
Người nàng thích là...
"Bỏ qua tất cả nhân tố, quên cái chỉ thể lạ trong lòng con, con tự hỏi bản xem, nếu như về sớm chiều ở chung với Tề Vân Mộc, con thích ?" Vệ Như Sương hướng dẫn từng bước: "Cẩn thận nghĩ tình cảnh đêm đó, rung động ?"
Tô Vãn Đường theo lời Vệ Như Sương bắt đầu cẩn thận nhớ gương mặt đêm đó.
Khuôn mặt tuấn tú, mũi cao thẳng, ch.óp mũi cân đối, môi mỏng dày, thể phủ nhận là gương mặt gì để bắt bẻ.
cực kỳ hung dữ, khi nàng trói hai tay còn tức giận đá nàng mấy cái.
Tô Vãn Đường đột nhiên cúi gằm mặt xuống.
Không nghĩ nữa, càng nghĩ càng thấy bản là .
Một vị trưởng t.ử thế gia cao quý như , nàng giày xéo một phen như , nếu là nàng , chỉ sợ thể trực tiếp xách đao c.h.é.m .
"Vãn Đường, suy nghĩ kỹ một chút, càng chi tiết càng , điều sẽ giúp bá mẫu giúp con suy xét rõ ràng hơn." Vệ Như Sương thấy nàng phản ứng như thì ánh mắt sáng lên, giọng càng thêm hiền hòa.
Cuối cùng Vệ Trăn cũng .
Khóe môi nàng giật giật, đột nhiên nghĩ đến một câu.
Gừng càng già càng cay.