Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 161

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:28
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tình huống bây giờ như thế nào?"

Vệ Trăn bình tĩnh cơn sốc , mới hỏi.

Phụ t.ử Tô gia đều ở tận biên cảnh Nam Hào, xảy chuyện như , dĩ nhiên chỉ thể là phủ Lãng Vương mặt.

Tiêu Hà trả lời: "Lúc thuộc hạ Tô tướng quân còn tỉnh, khi rõ ràng ngọn nguồn thì Tống đại nhân đưa Tề đại công t.ử về ngay trong đêm."

Khi , ánh mắt Tề đại công t.ử giống như ăn .

"Chuyện là Tô tướng quân chiếm lý, thuộc hạ sợ bên phía Tề gia... Loại chuyện Lãng Vương cũng tiện mặt, cho nên thuộc hạ mới đến bẩm báo Thiếu chủ."

Mặc dù phủ Lãng Vương quan hệ thiết với Tề gia, nhưng Tô gia là bộ khúc của Lãng Vương, bây giờ Tô Vãn Đường là tướng lĩnh quân Lãng, đương nhiên là thiên vị Tô Vãn Đường.

Hơn nữa phụ trưởng Tô Vãn Đường ở chiến trường, còn mẫu , cũng ai lo liệu cho nàng .

Vệ Trăn hiểu rõ ý của Tiêu Hà.

Mặc dù chuyện Tô Vãn Đường chiếm lý, nhưng cho dù thế nào, nàng vẫn che chở Vãn Đường.

Vệ Trăn suy nghĩ cẩn thận, đó với Tiêu Hà: "Bất kể kết quả của việc thế nào, cũng thể để ngoài , hôm nay xuất cung chắc chắn sẽ rước lấy ngờ vực vô căn cứ, huống hồ, cho dù , dù Tề phu nhân cũng là trưởng bối, cũng tiện giao thiệp."

"Cho nên, ngươi lập tức đến phủ Quận chúa Thịnh An một chuyến, mời mẫu mặt."

Dứt lời, nàng về phía Thái t.ử: "Điện hạ, thể bảo Thập Bát đưa Vãn Đường đến Đông cung ?"

Xảy loại chuyện nhất định là nàng cũng khó chịu, để đề phòng nàng chui rúc sừng trâu, đặt nàng bên cạnh mà trông coi mới .

Chử Yến gật đầu: "Có thể."

Thái t.ử gọi Ngọc Thập Bát, bảo nàng lập tức cung, mới : "Về , bọn họ cũng là ám vệ của nàng, nàng thể trực tiếp sai khiến bọn họ."

Vệ Trăn cũng từ chối, gật đầu: "Ừm."

Tiêu Hà , Chử Yến lập tức nắm tay Vệ Trăn tiến Đông cung, thấy mặt nàng che kín mây đen, bèn : "Đừng nóng vội, yên lặng theo dõi diễn biến .”

"Lại , mặc dù việc Tô Vãn Đường chiếm lý, nhưng loại chuyện thua thiệt cũng là nữ t.ử, cho dù trong lòng Tề phu nhân thoải mái, cũng sẽ khó."

Vệ Trăn lặng lẽ thở dài: " hai liên quan gì tới , vả trong lòng Vãn Đường khác, cũng nên kết thúc như thế nào mới ."

Chử Yến: "Suy nghĩ nhiều cũng vô ích, chờ Tô Vãn Đường đến ."

Đông cung, Vệ Trăn nhức đầu thôi, ngoài cung cũng sôi trào.

-

Tề gia.

Tề đại nhân ghế, tay chống trán, một lời.

Tề phu nhân tức giận trong đại sảnh, cuối cùng vẫn nhịn , trợn mắt về phía Tề Vân Hàm đang ủ rũ cúi đầu: "Con con tự tay đưa Tô Vãn Đường phòng của nàng , vì bảo nha trông coi, còn để nàng ngoài... ngoài gây tai họa cho đại ca con!"

Tề Vân Hàm cúi thấp đầu, đáp: "Đêm qua phủ Lãng Vương bận đến mức chân chạm đất, nha đều tiền viện hỗ trợ."

Nàng thật sự nghĩ tới, rõ ràng nàng và nha đều đặt Tô Vãn Đường lên giường, nàng ngoài, còn nhận nhầm trưởng đang hóng gió tỉnh rượu thành Bùi... mạnh mẽ kéo trong phòng.

Nàng dám chuyện Vãn Đường nhận sai với phụ mẫu .

Hiện tại mẫu đều nổi trận lôi đình, nếu chuyện , chắc nổ tung trời mất.

"Hai nhà Tề Thi nhiều thế hệ thư hương môn , còn từng xảy chuyện như , truyền ngoài bảo chúng để mặt mũi ở !" Tề phu nhân thật sự tức giận nhẹ: "Còn đại ca con nữa, việc gì nó chạy đến vườn hoa để tỉnh rượu gì! Bây giờ thì ? Mất cả luôn!”

Tề Vân Hàm cúi thấp đầu dám lên tiếng.

Mà trong phòng đại công t.ử, hai một giường, một ghế, đối diện chuyện.

Sau một hồi, Tề Vân Lan mặt chút đổi : "Thật sự , Tô tướng quân thèm khát trưởng lâu, mà còn dùng sức mạnh?"

" đến mức chứ, hẳn hoi ? Sao nhất định ..."

Tề Vân Mộc lạnh lùng về phía y, Tề Vân Lan vội vàng ngậm miệng.

Tề Vân Mộc thu tầm mắt , bàn tay đặt trong chăn nổi gân xanh.

Thèm khát ? Ha!

Nữ nhân đúng là thể lý! Vừa trói giường, gọi một cái tên khác!

Tề Vân Mộc nặng nề nhắm mắt , cố gắng gạt bỏ những chuyện xảy đêm qua.

Chuyện nhận nhầm , cả hai bên đều quyết định giấu .

Bên phía phủ Lãng Vương cảm thấy áy náy, mất mặt, mà , cũng cảm thấy mất mặt!

Tề Vân Lan từng thấy trưởng tức giận như , lúc cũng dám lên tiếng nữa, chỉ yên lặng đó, ánh mắt lơ đãng rơi cổ tay Tề Vân Mộc vô ý để lộ khỏi chăn.

Trên cổ tay đó một vòng vệt đỏ, giống như là từng cái gì trói...

Tề Vân Lan kinh hãi há to mồm: "kích thích… thế cơ ?"

Tề Vân Mộc nhận thấy ánh mắt của y, nhanh ch.óng thu tay về, lạnh lùng về phía y: "Đệ còn việc gì ?"

Tề Vân Lan lắc đầu: "Không ."

"Thế còn đấy gì?" Tề Vân Mộc giọng điệu lạnh lẽo: "Chẳng nhẽ sợ tìm tới cái c.h.ế.t ?"

Tề Vân Lan: "..."

Cũng ý , y sợ đại ca luẩn quẩn trong lòng.

chuyện cô nương cưỡng ép thật sự là... khó mà mở miệng.

Tề Vân Lan trầm mặc một lát, dậy, hạ nhân tới bẩm báo phủ y tới.

Hôm qua Tề Vân Mộc cảm lạnh, dậy sớm sắc mặt đúng, khi Tề phu nhân giận đùng đùng rời thì cũng sai mời phủ y.

-

Đông cung.

Tô Vãn Đường ủ rũ cúi đầu nhuyễn tháp, Vệ Trăn chằm chằm nàng .

Giằng co một lúc lâu, Tô Vãn Đường ngẩng đầu, giọng nghẹn ngào: "Ta ."

Vệ Trăn thấy nàng như , nhịn mềm lòng.

Vốn dĩ nàng cũng ý trách nàng , chỉ là tức đau lòng.

Nếu thật sự là trong lòng của nàng , nàng sẽ tự nhận với , cố gắng giúp nàng tìm một cơ hội, cho dù chuyện thành... Vậy dù cũng là thích.

sự thật nghiệt ngã .

Nàng và Tề Vân Mộc vô tình vô ý, gây họa , trong lòng hai bên cũng khó chịu.

"Nói một chút , rốt cuộc là xảy chuyện gì?" Vệ Trăn thở dài, .

Tô Vãn Đường Ngọc Thập Bát khiêng đến Đông cung, mới xem như tỉnh táo.

cũng rốt cục nhớ chuyện đêm qua.

Lúc Vệ Trăn hỏi, nàng kể những chuyện đêm qua mà nhớ một .

Sau khi Vệ Trăn lên xa giá, nàng tìm Bùi Lạc An, với tâm ý của .

Bùi Lạc An từ chối nàng .

"Hắn , chỉ đối xử với như ." Tô Vãn Đường lau nước mắt, nức nở : "Ta đau lòng nên uống nhiều rượu, lúc là Vân Hàm đưa trong phòng."

"Ta hoa mắt ch.óng mặt cũng ngủ , vả luôn cảm thấy nóng, mới ngoài hóng gió."

"Ta mới khỏi vườn thấy Bùi... Tề công t.ử bên hồ." Tô Vãn Đường: "Trong lòng cam lòng, bèn mượn men say đến hỏi thích ."

Tô Vãn Đường đến đây, đỏ mắt chột Vệ Trăn, mới tiếp tục : "Bọn họ mặc y phục cùng màu, hình cũng khá giống , mùi mực đặc trưng thư sinh, cộng thêm lúc đầu choáng váng, mới nhận nhầm.”

Mãi đến khi tỉnh khôi phục ký ức, nàng mới nhận đó là một khuôn mặt khác với Bùi Lạc An.

"Hắn xin tự trọng, nam nữ thụ thụ bất gì đó, lúc cũng nghĩ như thế nào, trong phòng thì sẽ ai thấy. Rồi lôi kéo trong phòng, nhất định bắt lí do vì thích , cũng theo , đó... đó thì..."

Vệ Trăn nhịn đỡ trán, bất đắc dĩ : "Không theo ngươi, là khỏe bằng ngươi, ngươi."

Còn nữa, cũng là hóng gió cho tỉnh rượu, hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ phản ứng chậm hơn thường ngày một ít.

Tô Vãn Đường yên lặng cúi đầu xuống.

cũng loại trừ khả năng .

Nàng từng Vân Hàm , đại công t.ử Tề gia thích cưỡi ngựa b.ắ.n tên, cùng lắm cũng chỉ đạt đến trình độ kéo dây cung.

Thư sinh yếu đuối chính cống gặp gỡ nàng say rượu nổi cơn điên, cũng hợp lý.

"Ta nhớ là hình như… còn trói ..."

Vệ Trăn cứng đờ đầu về phía nàng : "..."

Sau một hồi, nàng : "Tô Vãn Đường, ngươi bản lĩnh ghê!"

Tô Vãn Đường cúi gằm mặt xuống.

Nàng sắp xong !

-

Tề gia, trong phòng Tề Vân Mộc.

Sau khi phủ y bắt mạch, lông mày nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt về phía lư hương trong phòng.

Tề Vân Lan theo tầm mắt ông : "Thế nào?"

Phủ y thu tầm mắt , thử về phía Tề Vân Mộc: "Đêm qua trong phòng đại công t.ử đốt hương?"

Không ông mới đến Tề Phủ một ngày hai ngày, tự nhận là hiểu rõ vị đại công t.ử ở một phương diện, một lòng nghiên cứu học vấn, đến nay cũng thu thông phòng, theo lý mà , nên đốt hương như mới .

Tề Vân Mộc nhíu mày: "Hương gì?"

Phủ y sững sờ, Tề Vân Lan, đó khẽ: "Thôi tình hương."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-161.html.]

Dứt lời, hai đồng thời ngẩn .

Tròng mắt Tề Vân Lan sắp lòi ngoài.

Tô Vãn Đường ghê gớm á?

Cho đại ca y dùng thôi tình hương? Yêu tới mức đó ư?

Sắc mặt Tề Vân Mộc càng ngày càng khó coi.

Hắn rõ ràng ngay từ đầu còn đang liều mạng phản kháng, về tại ... Thì là thế!

Nữ nhân thật to gan, dám dùng loại phương pháp tính kế Bùi Lạc An!

tại giữa chừng xảy sai sót, thành trúng chiêu!

"Hương ảnh hưởng gì tới cơ thể ?" Tề Vân Lan lấy tinh thần, hỏi.

Phủ y lắc đầu, giải thích: "Loại hương ảnh hưởng tới sức khỏe, chỉ là vật tầm thường trong chuyện phòng the, để tăng thêm chút tình thú thôi, nếu mà qua vài canh giờ nữa, bắt mạch cũng khám .”

Lúc Tề Vân Lan mới yên tâm: "Thế thì ."

Tề Vân Mộc chậm rãi về phía y.

"Đại ca, ý đó." Tề Vân Lan vội vàng giải thích: "Ta chỉ lo lắng sức khỏe của , cảm thấy hương ."

Tề Vân Mộc để ý đến y, đầu: "Cút."

"Được , cút luôn đây."

Tề Vân Lan vội vàng lôi kéo phủ y khỏi phòng.

Sau khi Tề Vân Lan rời , Tề Vân Mộc lạnh giọng gọi cận vệ: "Cầm lệnh bài của , tới ám vệ doanh một chuyến."

Từ đến nay thích những chuyện c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c , bên thường xuyên chỉ theo một hộ vệ xuất từ ám vệ, nhưng hôm qua là phủ Lãng Vương ăn tiệc cưới, hộ vệ sẽ theo, lúc mới vô ý trúng chiêu.

Hôn còn gọi tên khác, cơn giận , nuốt trôi.

Tề Vân Mộc sống đến bây giờ, còn từng chịu nỗi nhục như !

Hộ vệ do dự một lát, rầu rĩ : "Công t.ử, g.i.ế.c Tô tướng quân."

Tề Vân Mộc c.ắ.n răng: "Không bảo ngươi g.i.ế.c!"

"Đánh một trận."

Hộ vệ hiểu rõ: "Vâng."

"Nàng lợi hại, mang nhiều một chút." Hộ vệ rời , Tề Vân Mộc thâm trầm .

Tin tức nhanh ch.óng truyền đến tiền viện.

Tề phu nhân tức đến giơ chân: "Nàng điên !"

"Dù nàng cũng là đích nữ phủ Đại tướng quân, thể loại chuyện !" Tề phu nhân nghiến răng nghiến lợi : "Nếu thật sự quá thích, tìm tới , sẽ nể mặt Lãng Vương, Quận chúa, Trữ phi vị ? Chỉ cần Vân Mộc gật đầu, nhất định sẽ vui mừng tác thành, nàng đến mức !”

Tề Vân Hàm thì ngẩn hồi lâu.

Đêm qua khi nàng , đúng là thấy nha đang đốt hương, nhưng nàng chẳng thể ngờ , đó là...

Thế nhưng, nàng luôn cảm thấy hình như chỗ nào đúng.

Vãn Đường tuyệt đối sẽ loại chuyện .

-

Đông cung.

Biết rõ chuyện, chính là nên giải quyết vấn đề như thế nào.

"Chuyện ngươi tính thế nào?" Xảy chuyện như , hai nhà cũng đều là nhân vật mặt mũi, gần như chỉ một biện pháp.

Thành hôn.

Vệ Trăn vẫn hỏi ý Tô Vãn Đường .

Tô Vãn Đường tựa đầu lên gối, lẩm bẩm : "Ta cũng ."

Nàng còn trong sạch, khó cưới khác.

Chưa kể nếu việc phụ trưởng , khẳng định sẽ tự trách khổ sở.

Tề Vân Mộc...

"Tề gia danh môn vọng tộc, là gia chủ tương lai của Tề gia. Ta xuất từ nhà võ tướng, còn dùng phương thức hoang đường vô lễ như …" Tô Vãn Đường chậm rãi : "Tề gia sẽ chấp nhận."

Huống chi, đêm qua chỉ sợ là nàng gọi tên Bùi Lạc An.

Với tính tình cao ngạo của Tề Vân Mộc nào chịu nỗi uất ức .

Thôi!

Tô Vãn Đường suy nghĩ nữa, bực bội xoa đầu: "Đại công t.ử Tề gia giữ trong sạch, phẩm hạnh đoan chính, vốn nên mối duyên lành hơn. Tề gia quy củ nạp , cũng tuyệt đối , đại thiếu phu nhân cũng tư cách, cho nên việc cứ như , xin , tính sổ thế nào tùy quyết định. Sau đó, chuyện xem như kết thúc."

Cùng lắm thì, nàng lấy chồng nữ.

Vệ Trăn kéo nàng : "Ngươi trở cho ."

Tô Vãn Đường ngã xuống giường, nhịn hít hà một tiếng.

Vệ Trăn liếc mắt thoáng qua nơi giữa hai chân nàng, lúc lập tức hiểu cái gì, đau lòng nhíu mày.

"Nôn nóng như gì? Thôi , mấy ngày tới ngươi cứ an tâm ở Đông cung, và điện hạ sẽ xử lý chuyện thỏa đáng khi rời khỏi thành Phụng Kinh." Vệ Trăn nhẹ giọng : "Có điều ngươi cũng , phương pháp giải quyết chuyện nhất chính là thành hôn."

"Biên cảnh Nam Hào vẫn luôn là phụ ngươi trông coi, trận đại chiến mấy năm , tổ phụ thương, cũng là phụ trưởng của ngươi giữ vững biên cảnh Nam Hào. Bọn họ đều là đại hùng của Bắc Lãng, bây giờ ngươi cũng là đại tướng quân gần vạn trướng, vị trí đại thiếu phu nhân Tề gia , ngươi tư cách?"

Vệ Trăn : " Vãn Đường, ngươi nghĩ kĩ, bằng lòng gả ? Một khi gả , trong lòng của ngươi thể khác."

Chỉ cần nàng bằng lòng, dù hạ cầu xin Tề phu nhân, nàng cũng sẽ cầu bằng hôn sự .

"Ngươi cũng cần vội vàng cho câu trả lời chắc chắn." Vệ Trăn : "Báo cho khi Vân Hàm đại hôn là ."

Tô Vãn Đường gật đầu: "Ừm."

đúng lúc , Đông Tẫn bước nhanh đến, ánh mắt phức tạp Tô Vãn Đường, đó nhỏ vài câu bên tai Vệ Trăn.

Vệ Trăn xong, vỗ mạnh lên mặt bàn, trợn mắt lườm Tô Vãn Đường: "Ngươi điên ! Ngươi... dùng t.h.u.ố.c với Bùi Lạc An?"

Tô Vãn Đường mờ mịt nàng: "Thuốc gì?"

Vệ Trăn và Đông Tẫn liếc , yên lặng lui .

"Tiêu Hà truyền đến tin tức, đêm qua Tề Vân Mộc trúng thôi tình hương, tìm thôi tình hương đốt đêm qua từ trong phòng ngươi, hiện tại bên phía Tề gia cũng tức giận lắm !" Vệ Trăn nghiến răng nghiến lợi : "Ngươi chuyện ?"

Nếu chỉ là say rượu xảy chuyện, nàng còn thể lo liệu, nếu là dùng t.h.u.ố.c với khác, nàng thật sự sẽ điên mất.

Tô Vãn Đường mờ mịt luống cuống vô cùng kinh ngạc: "Thôi tình hương gì cơ?"

"Ta ."

Vệ Trăn nàng một lát, thở phào một , nàng tin tưởng Tô Vãn Đường, chỉ cần nàng nàng , thì nhất định

Vệ Trăn trầm giọng gọi Đông Tẫn tới: "Nói cho Tiêu Hà, Vãn Đường , bảo điều tra!"

Sau khi Đông Tẫn rời , Vệ Trăn vẫn còn sợ hãi, nhịn đưa tay chọc chọc trán của nàng : "Ngươi thật là, nên ngươi thế nào đây! Trong phòng thôi tình hương ngươi cũng phát hiện?"

"Hôm qua thực sự uống nhiều lắm..." Tô Vãn Đường vẻ mặt cầu xin.

Rất nhanh, Tiêu Hà truyền tin tức đến.

Chân tướng khiến Vệ Trăn và Tô Vãn Đường đều nghẹn họng còn gì để .

Từ đầu tới cuối chuyện đều là một sự trùng hợp và hiểu lầm lớn.

Phủ Lãng Vương việc vui, tất nhiên là mua sắm lượng lớn, trong đó cũng bao gồm các loại hương.

Cửa hàng hương thấy phủ Lãng Vương mua nhiều, ý lấy lòng, bèn tặng kèm một hòm huân hương đặc biệt. Lúc cũng ám chỉ với mua sắm vài câu, mà khi đó vội vàng đầu váng mắt hoa, đảo mắt quên mất.

Thế là một hòm hương đặt ở cùng một chỗ với những loại hương khác.

Tô Vãn Đường thói quen đốt hương khi ngủ, lúc hương trong viện nàng hết, nha tới lấy hương, quản sự cứ thế trùng hợp chỉ một hòm .

Sau khi Tề Vân Hàm và nha đưa Tô Vãn Đường trong phòng, nha theo thói quen đốt hương như thường lệ. Hương phát huy tác dụng. Tô Vãn Đường say khướt phát hiện, chỉ cảm thấy nóng bừng hóng mát. Trùng hợp gặp Tề Vân Mộc uống rượu bên hồ cho tỉnh rượu, mà trùng hợp hơn nữa hôm qua Tề Vân Mộc mặc y phục cùng màu với Bùi Lạc An. Cộng thêm mùi hương mực thư sinh , khiến một kẻ say mèm nhận nhầm .

, tất cả dẫn đến cục diện hiện tại.

Vệ Trăn và Tô Vãn Đường đơ mặt .

Vân Mộng Hạ Vũ

"Trong thoại bản cũng dám như thế." Sau một hồi, Vệ Trăn khẽ than một tiếng, yếu ớt : "Vãn Đường , liệu khi nào, đây mới là duyên phận của ngươi."

Tô Vãn Đường: "..."

Duyên phận , nàng cảm thấy nhận nổi.

Vệ Trăn ý của nàng : "... Sau khi Bùi lão gia t.ử trí sĩ, mặc dù Bùi gia chỉ một Bùi Lạc An nổi bật, nhưng nhà vẫn lịch sử trăm năm, cũng ngang hàng với Tề gia. Bùi Lạc An ngươi cũng dám nhớ thương, Tề Vân Mộc ngươi dám ?"

Tô Vãn Đường ý đồ giải thích: "... Hai chuyện giống ."

"Không giống chỗ nào?"

"Bùi Lạc An ôn hòa như ngọc, tính tình cũng hiền lành, vả chúng cũng coi như thanh mai trúc mã, nhưng Tề Vân Mộc... Ta ít gặp ." Tô Vãn Đường : "Mỗi tên từ trong miệng Vân Hàm, đều là nghiêm khắc thích phạt khác như thế nào, còn thấy sợ, nào nổi."

Vệ Trăn: "... ngươi ."

Tô Vãn Đường dừng một chút, vùi mặt đầu gối: "Ám vệ Tề gia lợi hại , liệu ám sát ?"

Vệ Trăn tức giận chọc chọc đầu của nàng .

"Nếu sợ ám sát thì hãy ngoan ngoãn ở Đông cung, lợi hại hơn nữa cũng lợi hại hơn ám vệ Đông cung."

--------------------

Tác giả lời :

Hai là cưới yêu .

 

Loading...