Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:24
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếng trống hòa lẫn với tiếng hò hét, đinh tai nhức óc.

Ba Tô Vãn Đường lôi đài, tiếng trống vang lên, mười chiến thắng trong phương trận đầu tiên nhảy lên, một trận so tài kịch liệt kéo màn mở đầu.

Vệ Trăn đài cao, vẻ mặt bình tĩnh.

Nàng cũng lo lắng kết quả sẽ như nàng .

Mấy vị 'sư phụ' mà nàng mời cho bọn họ đều là kinh bách chiến, đầy đủ kinh nghiệm còn võ công cao cường, chỉ cần bọn họ học ba phần, hôm nay khả năng đ.á.n.h xuống khỏi lôi đài.

Thời gian dần trôi qua, đảo mắt sắp đến buổi trưa.

ba phương trận, Khang tướng quân đ.á.n.h cuối cùng xuống lôi đài, ngay đó chính là Vinh Trì, gần như đồng thời, trường thương của Tô Vãn Đường đảo qua, một lôi đài.

Ba mươi khiêu chiến thất bại dáng vẻ chật vật, trong mắt còn chút vẻ khinh thường nào. Bọn họ lượt lên đài theo thứ tự, thể là một trận xa luân chiến, nhưng ba trận thể ứng phó tự nhiên, hề vẻ yếu thế.

Không hề nghi ngờ, đây là một trận tỷ thí thực lực cách biệt khá xa.

Trong quân thường là chuyện bằng nắm đ.ấ.m, tài nghệ bằng , bọn họ nhận!

Vệ Trăn nhẹ nhàng nhếch môi, nhấc trường thương đang đặt bên cạnh lên: "Ai tới?"

Ba Tô Vãn Đường ngửa đầu , vẻ mặt đều khá phức tạp.

Mặc dù Khang tướng quân từng thấy Vệ Trăn đ.á.n.h , nhưng trong mười mấy năm Vệ Trăn ở Ngụy gia, là nuôi dạy như một khuê tú ít khi bước chân khỏi phủ, nào từng chạm tới đao thương, cho dù về học võ công, tính tính cũng đến ba năm.

Mà mấy bọn họ, ai mà rèn luyện nhiều năm, thế mà so ?

Vả nhiều ánh mắt chằm chằm như , chỉ cần bọn họ cố ý nhường nhịn thì chắc chắn sẽ , đối với Thiếu chủ mà như .

Vinh Trì và Tô Vãn Đường thì càng lo lắng hơn.

Bọn họ hiểu rõ bản lĩnh của Vệ Trăn hơn Khang tướng quân nhiều.

Nhất là Tô Vãn Đường, trong nửa năm tập huấn , Vệ Trăn đều thua nàng .

Có điều đó bọn họ tỷ thí với nào nữa.

Ba đều nhúc nhích, một thời gian dài yên lặng, Khang tướng quân dẫn đầu : "Thuộc hạ tán thành Thiếu chủ, cần khiêu chiến."

Dứt lời, bên nổi lên một trận ồn ào náo động.

Bọn họ tán thành thực lực của ba , nhưng đối với Vệ Trăn, cũng tâm phục khẩu phục.

Vinh Trì Tô Vãn Đường đang mở miệng theo, Vệ Trăn ngắt lời bọn họ: "Vậy thì Tô tướng quân tới ."

Tô Vãn Đường khẽ giật , mím môi Vệ Trăn.

"Đi lên." Vệ Trăn giọng điệu nhẹ nhàng chậm chạp, nhưng mang theo vài phần uy nghiêm cho cách nào kháng cự.

Nàng cầm thương đài cao, vẻ mặt lạnh nhạt, phủ đầy sương lạnh, cực kỳ giống một .

Cái ngông cuồng can đảm, cao quý kiêu ngạo .

Tự dưng, cho sinh lòng sợ hãi.

Tô Vãn Đường thu hồi suy nghĩ, nhảy lên đài cao.

Bên lập tức vang lên một mảnh reo hò, nhất là phương trận ở giữa.

Bọn họ chỉ ước gì Tô Vãn Đường thể thắng Vệ Trăn, để nàng giao Quân Lãng lệnh .

"Tô tướng quân, cần ứng phó lực." Vệ Trăn Tô Vãn Đường, nhếch môi : "Đừng thua quá khó coi."

Quả thật là Tô Vãn Đường ý định nhường nhịn, nhưng thấy Vệ Trăn như thế, nàng cũng tạm thời bỏ qua suy nghĩ .

"Thiếu chủ, đắc tội."

Tỷ thí bắt đầu, trường thương va chạm.

Khang tướng quân và Vinh Trì lo lắng đài cao, trường hợp , nếu Thiếu chủ thua, thì...

Sắc mặt hai đột nhiên đổi.

Ánh mắt lấp lánh chằm chằm thế cục đài cao.

Tình huống bọn họ lo lắng xảy , từ mới bắt đầu, Tô Vãn Đường Vệ Trăn mạnh mẽ áp chế, mới qua mười mấy chiêu, thế yếu càng ngày càng rõ ràng.

Hai mắt Khang tướng quân tỏa sáng, đột nhiên : "Vệ gia thương!"

Vinh Trì sững sờ, về phía .

"Ta từng theo Lãng Vương lên chiến trường, may mắn thấy Lãng Vương sử dụng bộ thương pháp ." Khang tướng quân kích động : "Lúc còn ít thấy, về chúng vụng trộm học, Lãng Vương gặp , đường đại quân về triều, ngài truyền thụ thức thứ nhất mặt , nhưng vẫn ai học , đều chỉ học bề ngoài của chiêu thức mà học cái thần trong đó.”

"Vừa Thiếu chủ cũng sử dụng thức thứ nhất, giống hệt lúc Lãng Vương dùng!"

Lời cũng rơi trong tai nhiều phía .

Bọn họ nhao nhao liếc , trong mắt đều ánh lên vài phần kinh ngạc, trong những thiếu lúc từng theo Lãng Vương lên chiến trường, đương nhiên là chuyện mà Khang tướng quân tới.

Chỉ là nghĩ tới, Vệ gia thương mà ngay cả một thức bọn họ đều học tinh thông, Thiếu chủ vận dụng và phát huy nó vô cùng tinh tế.

Vinh Trì trầm mặc một lát cất giọng đáp: "Vệ gia thương của nhà họ Vệ, mà trong Thiếu chủ chảy dòng m.á.u Vệ gia, đương nhiên là ."

Tiếng xôn xao trong phương trận lập tức biến mất.

Sao bọn họ thể hiểu lời của Vinh Trì ý gì.

Quân Lãng họ Vệ, đương nhiên do con cháu Vệ gia kế thừa.

Có điều...

Bọn họ về phía đài cao, ánh mắt hiện lên một tia giãy giụa.

Hình như vị Thiếu chủ của bọn họ, khó khiến bọn họ chấp nhận đến thế.

Lúc Tô Vãn Đường lo thuộc hạ nghĩ như thế nào, nàng chuyển từ kinh ngạc sang kích động, nhanh ch.óng căng thẳng như gặp kẻ địch mạnh, khi chật vật chống đỡ một đòn, tay nàng bắt đầu phát run.

Lúc , nàng đột nhiên nhớ tới nụ của Thiếu chủ hôm qua.

Lúc nàng cảm thấy ớn lạnh, hóa , là ý .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-157.html.]

Lúc chiến đấu, kiêng kị nhất là mất tập trung.

Chớ chi là còn đang ở thế yếu.

Tô Vãn Đường đ.á.n.h rơi khỏi đài cao, nhanh ch.óng dùng trường thương chống mới vững , tránh cảnh ngã quá chật vật. Nàng quỳ một gối mặt đất về phía bóng dáng đài cao, uể oải vì thua, ngược hốc mắt ửng đỏ, vô cùng kích động.

Thiếu chủ, hổ là Thiếu chủ.

Ánh mắt Vệ Trăn xoay chuyển, liếc về phía Vinh Trì và Khang tướng quân: "Ai tới ?"

Chứng kiến Vệ gia thương của Vệ Trăn, lúc tâm trạng của hai khác hẳn .

Đây chính là Vệ gia thương, ai mà lĩnh giáo một chút?

Vệ Trăn dứt lời, Vinh Trì nhảy lên: "Đến thuộc hạ."

Hai cầm thương đối diện, Vệ Trăn nhớ lời Thái t.ử .

'Tô Vãn Đường, ba đến năm thức là thể thắng, Vinh Trì, nhiều nhất năm thức, Khang tướng quân, lẽ cần dùng đến thức thứ bảy.'

Mà nàng, vặn học xong thức thứ bảy.

Lúc bọn họ đ.á.n.h ở phủ Lãng Vương, nàng cũng đ.á.n.h ở Đông cung, những ngày chịu đ.á.n.h đập đó khiến nàng thể thành thạo vận dụng bảy thức .

Vân Mộng Hạ Vũ

Như Thái t.ử dự liệu, Vinh Trì kiên trì lâu hơn Tô Vãn Đường một chút, khi thức thứ năm của nàng rơi xuống, trường thương tuột khỏi tay y.

"Thuộc hạ thua."

Vinh Trì nhặt trường thương lên, gọn gàng linh hoạt nhảy xuống đài cao.

Lúc , phía sớm yên tĩnh.

Bọn họ chứng kiến thương pháp của Vinh Trì, nhường liếc qua là ngay.

Cũng chính bởi , trong lòng bọn họ mới như sóng cuộn biển gầm.

Mãi đến khi Khang tướng quân thua, tất cả phương trận câm như hến.

Vệ Trăn tiến lên, ánh mắt quét từng phương trận, giọng lạnh lùng : "Còn ai phục?"

Bên ai lên tiếng.

Sau một lúc lâu, mấy Khang tướng quân quỳ một gối xuống, cung kính : "Thuộc hạ tâm phục khẩu phục."

Không lâu , tất cả lượt quỳ xuống, bao gồm cả những tướng sĩ ở phương trận giữa.

Tiếng hô đinh tai nhức óc vang vọng nửa bầu trời.

Vệ Trăn giơ cằm lên, khóe môi khẽ cong.

Ánh nắng buổi trưa xuyên thấu qua tầng mây rơi xuống, giống như phủ lên trời đất một lớp ánh sáng vàng.

-

Vệ Trăn về phủ Lãng Vương một , ba Tô Vãn Đường mới bổ nhiệm, cần xử lý nhiều việc.

Con ngựa chạy nhanh thành, bỗng nhiên tại cửa thành.

"Xuy!"

Vệ Trăn kéo căng cương ngựa, về phía xa giá cản đường phía .

Có lẽ là tâm trạng nàng , cũng xuống ngựa, hỏi: "Phía nào cản đường?"

Rèm một bàn tay xốc lên, lộ một dung nhan tuyệt thế.

"Tiểu nương t.ử nhà ai, mặt xám mày tro như , chẳng lẽ là mới đ.á.n.h với ?”

Ý trong mắt Vệ Trăn càng đậm: "Tiểu công t.ử nhà ai, mà xinh như ."

Chử Yến nhướng mày, quả nhiên nàng vẫn thích gương mặt của nhất.

"Thế nào, coi trọng? Đánh thắng ?"

Vệ Trăn nghiêng về phía : "Thua thì thế nào, mà thắng thì thế nào?"

Chử Yến cong môi một tiếng: "Thua, tiểu nương t.ử theo , thắng, theo tiểu nương t.ử."

Thái t.ử một tiếng, trời đất cũng trở nên kém sắc.

Nụ của Vệ Trăn lóa mắt, là do bầu khí, là sắc lầm , nàng nhất thời quên mất cô nương gia rụt rè, cong ngón tay: "Lại đây."

Vậy nghĩa là đ.á.n.h thắng.

Chử Yến vén rèm xe lên, phi nhảy lên, đáp xuống lưng Vệ Trăn, hỏi: "Tiểu nương t.ử dẫn ?"

Trong đầu Vệ Trăn đột nhiên hiện hai chữ.

Nấu cơm.

cũng đang ở mặt nhiều , lý trí của nàng còn vẫn tồn tại, lời sắp đến bên miệng đổi thành: "Về nhà."

"Được." Nụ mặt Chử Yến càng sâu, một tay vòng lấy eo của nàng, một tay nắm lấy dây cương, quát: "Giá!"

Từ xa thị vệ ở cửa thành trông thấy bóng dáng mặc áo bào màu đen lưng ngựa, đồng loạt dạt sang hai bên quỳ xuống.

Mãi đến khi con ngựa xa bọn họ mới dậy, ngẫm nghĩ : "Hình như đó là Huyện chúa?"

"Ngươi , thể chung ngựa với Thái t.ử điện hạ, Huyện chúa thì còn thể là ai?"

"Cũng đúng, điều xa giá đều khiêng đến đây , trời đang lạnh còn cưỡi ngựa ?"

"Hứ, đồ đần, đây gọi là tình thú, hả!"

"Ờ..."

vẫn hiểu cưỡi ngựa chạy giữa trời đông giá rét tình thú gì?

Trường Phúc mặt đổi sắc chủ t.ử bắt cóc, xua tay: "Đi thôi."

Rõ ràng là tới đón , chủ t.ử chạy theo .

 

Loading...