Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 156: Ngoại truyện

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:23
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện Hoàng t.ử tiền triều liên lụy tới nhiều , triều đình m.á.u, trong quân cũng nổi lên sóng to gió lớn.

Phần lớn binh lực của quân Lãng và triều đình trú đóng ở biên cảnh Nam Hào và Tây Vu, bây giờ lượng quân Lãng ở trong thành và những binh lính mai phục ở ngoài thành cộng chỉ một vạn ba.

Mà quân Thiết Giáp khi hợp nhất đến ba vạn.

Có một bộ phận nhỏ trong quân Lãng sớm ngầm thừa nhận và tiếp thu việc Tô Mục tiếp quản quân Lãng, đột nhiên xuất hiện một Vệ Trăn, bọn họ khá kháng cự việc .

Đương nhiên, nếu như thiếu chủ mà Vệ gia tìm về là nam t.ử, tất nhiên bọn họ sẽ nhận, dù thì quân Lãng quả thực là họ Vệ, thừa kế thì đúng là lý gì đổi họ, nhưng thiếu chủ tìm về là nữ t.ử, nên bọn họ thể tiếp thu .

Nói trắng là, vẫn do ảnh hưởng từ quan niệm lúc đó, bọn họ cho rằng nữ t.ử năng lực tiếp quản mấy chục vạn quân Lãng.

Có điều Vệ Trăn là thừa kế Vệ gia do Lãng Vương chỉ định, cho dù bọn họ nhận, bất mãn cũng đổi kết quả, cho nên khi việc lệnh phù Quân Lãng giao tay Vệ Trăn, trong quân Lãng cũng ầm ĩ một trận, nhưng chẳng mấy chốc những tướng lĩnh trung thành với Vệ gia trấn áp.

Bởi vì đa quân Lãng chỉ nhận họ Vệ.

Mặc kệ là nữ t.ử nam t.ử, chỉ cần là con cháu của Lãng Vương, thừa kế Lãng Vương nhận định, đó sẽ là thiếu chủ của bọn họ.

cho dù những trấn áp , cũng vẫn cho rằng vì Tô Mục vẫn còn ở Nam Hào xa xôi, lượng quân Lãng ở trong thành chỉ hơn một vạn, cho dù gây náo loạn cũng thể đổi cục diện . Vì thế khi Vệ Trăn cầm Quân Lãng lệnh trong tay, điều khiển bọn họ ẩn núp ngoài thành, dù bọn họ cam lòng đến mấy cũng chỉ thể theo.

Trong lòng bất mãn, nên Vệ Trăn gì bọn họ cũng nghĩ là sai, ẩn nấp là quá hèn nhát, lẽ quang minh chính đại đ.á.n.h một trận. Mãi đến khi mất một binh một thu phục ba vạn quân Thiết Giáp của tiền triều, bọn họ mới ngậm miệng.

quan niệm cổ hủ dẫn tới việc dù cái khác về Vệ Trăn, vẫn thật sự chấp nhận nàng.

Chuyện bên yên , tin ba vạn quân Thiết Giáp thu phục sẽ hợp nhất quân Lãng, hơn nữa còn là quân của Vệ Trăn.

Chuyện khiến bọn họ lập tức sôi trào.

"Thiếu chủ, hôm nay trong doanh trại gây chuyện." Một vị tướng quân quân Lãng bước Tê Loan Hiên, trầm giọng bẩm báo.

Vị tướng quân họ Khang, qua tuổi ba mươi, khi đại quân rời kinh thì những quân Lãng ở kinh thành tạm thời do và một vị tướng quân khác cùng thống lĩnh, đợi đại quân về kinh giao lệnh bài. Hiện trướng ba ngàn binh.

Hắn trung thành với nhà họ Vệ.

Lúc đó Vệ Trăn đang bàn bạc với Trọng Hủ chuyện gì đấy, ngẫm nghĩ : "Lần thứ mấy ?"

Khang tướng quân : "Lần thứ chín."

Ba ngày gây chuyện chín , mấy ngày nay đau hết cả đầu.

Vệ Trăn bình tĩnh hơn nhiều, nàng ngẩng đầu lên, dịu dàng : "Tới đúng lúc lắm, giới thiệu một với tướng quân."

Khang tướng quân sửng sốt, vô thức sang thanh niên mặt sẹo bên cạnh Vệ Trăn.

Hắn , xuất quân Thiết Giáp, y công lớn trong việc lượt thu phục quân Thiết Giáp mấy ngày , nếu y thì chắc chắn họ sẽ đ.á.n.h một trận.

"Y tên là Vinh Trì, sẽ là tướng quân của ba vạn quân của ."

Sau khi Vệ Trăn đòi Trọng Hủ về từ chỗ Thang Trình thì quyết định cho y đổi về tên cũ.

Bởi vì lúc y dẫn ba vạn quân Thiết Giáp về, nàng thấy ánh sáng trong mắt y.

Khi đó nàng lập tức nhận , y thật sự buông bỏ những năm tháng sinh hoạt trong quân doanh , y là Vinh Trì, quá khứ của y cần xóa bỏ, cũng cần giành lấy cuộc đời mới.

Sắp xếp của Vệ Trăn khiến Khang tướng quân quá bất ngờ, chỉ ngẩn trong chớp mắt nâng tay: "Vinh tướng quân."

Trọng Hủ, cũng chính là Vinh Trì chắp tay đáp lễ: "Khang tướng quân."

Đối với việc nàng thu quân Thiết Giáp quân, Khang tướng quân thể đoán nguyên do.

Đơn giản là vì đội quân Thiết Giáp là do tiền triều xây dựng, hiện tại thể trực tiếp hợp nhất quân Lãng, cho nên Vệ Trăn mới dùng cách .

, hai phe vẫn thể lập tức đạt trạng thái cân bằng.

Sau khi đội quân nhập quân doanh, trong doanh từng yên .

Đương nhiên, đa là quân Lãng gây chuyện với bọn họ.

Thân phận của đội quân nhạy cảm, mới đến, tất nhiên bọn họ sẽ chủ động gây chuyện. đ.á.n.h tới tận cửa, cũng thể co đầu rụt cổ , cho nên vụ việc mới càng ngày càng lớn.

Đối với việc Khang tướng quân cũng cảm thấy khó hiểu.

Hiển nhiên vị Vinh tướng quân chọn từ , nhưng tại thiếu chủ chậm chạp cho y quân doanh.

Nếu như bọn họ cùng trấn áp, trong doanh trại sẽ ầm ĩ tới tận bây giờ.

Khang tướng quân nghĩ như , nên cũng lập tức hỏi thắc mắc của .

Vân Mộng Hạ Vũ

Vệ Trăn : "Vốn một bộ phận các tướng sĩ quân Lãng tranh cãi về việc tiếp nhận Quân Lãng lệnh, nên mượn cơ hội cho bọn họ ầm ĩ thỏa thích."

"Mấy ngày tiếp theo Khang tướng quân ở Lãng Vương phủ , một vị tướng quân khác thì cho nghỉ mấy ngày, ngài lớn tuổi , bọn họ ầm ĩ ngài chịu nổi ."

Khang tướng quân trầm tư một lát, đó hẳn cũng hiểu rõ ý đồ của Vệ Trăn, chắp tay đồng ý: "Vâng."

Lúc , Tô Vãn Đường từ ngoài viện : "Thiếu chủ, ngươi tìm ."

Vệ Trăn ừ một tiếng, chờ nàng đến gần mới : "Sớm Khang tướng quân dùng thương giỏi, lúc, thừa dịp mấy ngày ba các ngươi so tài một chút."

Ba đều sửng sốt sang .

Thiếu chủ ý gì?

Không so tài bình thường nhỉ?

Cuối cùng vẫn là Tô Vãn Đường mở miệng : "Được thôi, thì xin hai vị giơ cao đ.á.n.h khẽ."

Hai còn lên tiếng, Vệ Trăn về phía nàng : "Nếu ngươi thể đ.á.n.h thắng hoặc đ.á.n.h ngang tay với một bất kỳ trong hai họ, thưởng."

Hai mắt Tô Vãn Đường sáng lên: "Thật chứ?"

Tô gia là bộ khúc của Lãng Vương, từ nhỏ Tô Vãn Đường tập võ cùng phụ , cộng thêm đó sức huấn luyện ở Lãng Vương phủ đến nay, hiện tại trong một trăm binh của Vệ Trăn chỉ Tiêu Hà mới thể đ.á.n.h ngang tay với nàng .

"Thật."

Tô Vãn Đường nhận đáp án khẳng định, lập tức nghiêm túc quan sát hai .

Khang tướng quân thường ở quân doanh, bản lĩnh của tất nhiên là thể khinh thường, nhưng nàng thắng ở chỗ nàng trẻ hơn, linh hoạt, nhưng dù tỉ lệ thắng của nàng cũng lớn. Trọng Hủ, , Vinh tướng quân , tuy bây giờ y cầm thương, nhưng dù cũng bỏ xuống nhiều năm. Hôm đó lúc đuổi bắt Trần Hộ rõ ràng y còn quen tay, điều y bản lĩnh thật, chỉ cần rèn luyện một thời gian ngắn, tất nhiên cũng là một đối thủ đáng gờm.

hiện tại, nàng vẫn còn cơ hội.

Hơn nữa, nàng đ.á.n.h bầm dập suốt năm ngày! Cần xả cơn tức gấp!

"Đi!" Tô Vãn Đường dứt khoát xoay , tư thế hiên ngang: "Cho các ngươi sự lợi hại của ."

Vinh Trì và Khang tướng quân liếc , đồng thời chắp tay cáo lui với Vệ Trăn.

Đợi hai bọn họ rời , Ngọc Nhị vác một thanh đao lớn xuất hiện từ : "Hóa đây là nguyên nhân mấy ngày nay cô nương nhờ thuộc hạ và Tiểu Thập Cửu dạy Tô cô nương."

như Thập Bát dự đoán, quả nhiên chữ Cầm dùng quá lâu.

Về phần vì gọi là Ngọc, đó là bởi vì hôm Thánh thượng ban thưởng vòng tay hồng ngọc, Vệ Trăn gọi phụ hoàng, Thái t.ử cảm thấy đáng giá kỷ niệm.

Vệ Trăn: "Có phần thắng ?"

Ngọc Nhị tựa cột đỏ, chống đao xuống đất, tay vịn lên chuôi đao môi đỏ khẽ cong: "Khang tướng quân thì khó, nhưng Vinh tướng quân hiện tại thì phần thắng."

qua mấy ngày nữa thì chắc .

Nữ t.ử trời sinh lép vế về mặt thể lực, cận chiến chịu chút thiệt thòi.

Tô Vãn Đường nàng và Tiểu Thập Cửu huấn luyện chút lưu võ nghệ tiến bộ nhiều. Chiêu thức của nàng hợp với Tô Vãn Đường, mà pháp của Tiểu Thập Cửu vô cùng ích với Tô Vãn Đường, nếu nàng thông minh một chút, lẽ hôm nay thể đ.á.n.h ngang tay với Khang tướng quân.

kết quả cuối cùng ngoài dự đoán của Vệ Trăn và Ngọc Nhị.

Tô Vãn Đường thắng, thắng hai !

Nàng tươi rạng rỡ, nở mày nở mặt nhảy trong viện, tới mặt Vệ Trăn: "Thiếu chủ, thắng hai , phần thưởng cũng gấp đôi ?"

Vệ Trăn và Ngọc Nhị đồng thời nàng , yên lặng về phía hai vị tướng quân sắc mặt cũng lắm đằng .

Thắng Vinh Trì là điều các nàng dự đoán , nhưng Khang tướng quân, nàng thắng kiểu gì.

Vệ Trăn lấy tinh thần, : "Vãn Đường lợi hại quá."

"Nói xem, thắng thế nào ?"

Thắng thế nào...

Lấy cứng chọi cứng chắc chắn là , thể thắng là dựa sự thông minh của Tô Vãn Đường.

"Chúng quyết định thắng thua bằng một ván, lượt chiêu, ai đ.á.n.h xuống lôi đài thì thua." Tô Vãn Đường .

Vệ Trăn hiểu ngay.

Nếu so kiểu thì đúng là Tô Vãn Đường chiếm ưu thế hơn.

Có thể pháp của Tiểu Thập Cửu và chiêu thức của Ngọc Nhị nàng vận dụng vô cùng nhuần nguyễn.

"Làm tệ."

Vệ Trăn cầm một quả nho bóc vỏ xong nhét miệng nàng : "Mấy ngày nữa sẽ cho ngươi phần thưởng là gì."

Tô Vãn Đường đắc ý , xuống bên cạnh nàng.

Vừa xuống nàng hít hà một , nghi ngờ sang Vệ Trăn đang tỏ lạnh nhạt.

Thiếu chủ thương , nàng ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nhỉ?

nàng còn cất tiếng hỏi thì Vệ Trăn : "Ba ngày tỷ thí, đổi thành Khang tướng quân, nếu như Khang tướng quân thể thắng hai bọn họ thì cũng sẽ thưởng."

"Quy tắc do Khang tướng quân quyết định."

Sắc mặt Tô Vãn Đường lập tức trở nên nghiêm nghị.

Hôm nay là dùng thủ đoạn, ba ngày chỉ sợ .

Khang tướng quân và Vinh Trì đồng thời lên tiếng: "Vâng."

Lại thấy Tô Vãn Đường nhanh nhẹn dậy xông về phía Ngọc Nhị: "Tỷ tỷ , đ.á.n.h ba ngày ."

Ngọc Nhị: "... Đề nghị tồi, ."

"Tiểu Thập Cửu ca ca , gọi cùng."

"Chậc chậc, sở thích mặn thế."

Khang tướng quân và Vinh Trì: "..."

Chẳng mấy chốc hai hiểu, lúc Tô Vãn Đường sắp thi mới lo ôn tập, Khang tướng quân lập tức cáo lui luyện thương.

Hôm nay thua đủ mất mặt, còn thua nữa thì giấu mặt .

Vinh Trì Vệ Trăn thôi.

Vệ Trăn : "Đi , sư phụ của ngươi ở trong viện ngươi ."

"Chuyên khắc Khang tướng quân."

Vẻ mặt Vinh Trì thả lỏng: "Vâng, cảm ơn thiếu chủ."

Khi Vinh Trì nhanh chân về viện của trong phủ Lãng Vương, thấy bóng tàng cây thì cứng đờ.

"Tống, Tống đại nhân."

Tống Hoài , thản nhiên ừ một tiếng: "Bắt đầu ."

Vinh Trì ngẩn mất một giây.

Thiếu chủ mời vị kiểu gì thế?

Mà bên Khang tướng quân về tới trong viện, thấy một thanh niên thẳng trong đó, sửng sốt: "Ngươi là?"

Thanh niên đầu, khuôn mặt lạnh lùng, giọng còn lạnh hơn: "Ám vệ đầu Đông cung."

Hắn đầu Khang tướng quân nhận .

Mấy ngày khi bọn họ thu phục quân Thiết Giáp từng gặp , mấy chỗ quân Thiết Giáp đang ẩn náu đều là dẫn bọn họ tới.

Mặc dù hôm đó thấy tay, nhưng ám vệ Đông cung, mỗi trong bọn họ đều trải qua vô trận chiến, ở chiến trường đ.á.n.h thắng đó, ở chỗ tối cũng thể đối phó với thích khách của các nước khác. Hắn cũng mặt ở trận chiến núi Thu Vụ, nước địch cử hơn một trăm cao thủ tới, lúc mấy bọn đối đầu với một đều vô cùng gian nan, nhưng mười chín ám vệ Đông cung c.h.é.m g.i.ế.c tất cả bọn chúng, mở một con đường m.á.u để cứu điện hạ.

mặt là đầu ám vệ, tất nhiên cần nghi ngờ bản lĩnh của .

Khang tướng quân đang hỏi vì tới đây, nghĩ tới cô nương vác đại đao mặt thiếu chủ, gần như lập tức phản ứng , chắp tay : "Làm phiền."

Tính tình Ngọc Nhất nghiêm túc, chỉ lạnh nhạt ừ một tiếng.

Tê Loan Hiên.

Vệ Trăn nhàn nhã bóc vỏ nho.

Tống Hoài liên tục gặp khó khăn ở Tề gia, để mời y thì chỉ cần dùng Tề Vân Hàm mồi dụ.

Mấy khác...

Ngoài Thái t.ử chẳng gì uy h.i.ế.p bọn họ, nhưng họ đều một điểm chung, thích tích tiền.

Để mời bọn họ nàng bỏ một tiền lớn.

Cho quả nho cuối cùng miệng, Vệ Trăn dậy: "Đi thôi, cung."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-156-ngoai-truyen.html.]

-

Chớp mắt qua ba ngày.

Buổi chiều, ngoài Tê Loan Hiên truyền tới động tĩnh, ba nối đuôi , ai cũng vết thương.

như Vệ Trăn đoán, Khang tướng quân thắng, mặc dù...

Vệ Trăn Khang tướng quân mặt mày xám xịt, mặc dù thắng t.h.ả.m, nhưng ít cũng thắng.

Thế là, Vệ Trăn trò cũ.

"Ba ngày nữa, đến Vinh Trì."

Chân Tô Vãn Đường mềm nhũn, nhào tới mặt Ngọc Nhị.

Vệ Trăn ngăn nàng .

"Ngọc Nhị và Tiểu Thập Cửu cùng Khang tướng quân, Vãn Đường và Vinh Trì về viện của ."

Tô Vãn Đường sững sờ, nàng khá tò mò ba ngày tiếp theo đ.á.n.h nàng sẽ là ai.

lúc nàng thấy Tống Hoài ở trong viện thì ngẩn .

Ánh mắt nàng hoảng sợ, răng run lập cập, đó lập tức xoay chạy.

Điên !

Thế thể mất mạng đấy!

một cây thương dài chống mặt nàng , chặn đường của nàng .

"Quay về."

Tô Vãn Đường run chân, chậm rì rì về.

Cũng Vân Hàm dám yêu đương với tên Diêm Vương .

Ba ngày nháy mắt trôi qua.

Trải qua ba ngày đ.á.n.h đập tàn nhẫn, ba nữa lôi đài, ai cũng vết thương, trong mắt đều chứa vẻ ấm ức y hệt .

Lần , kết quả giống như hai .

Vinh Trì thắng.

Mấy vốn cho rằng chuyện sẽ kết thúc ở đây, nhưng bọn họ ngờ là, thêm ba ngày.

Người trong viện bọn họ đổi một .

Chịu những trận đòn giống , lúc ba gắt gỏng như thể thể nhai sống nuốt tươi khác.

Vệ Trăn bọn họ: "Còn đ.á.n.h đủ ?"

Ba lắc đầu, nghiến răng nghiến lợi: "Chưa."

Tô Vãn Đường nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, phát tiếng kêu răng rắc: "Lần so thế nào, hỗn chiến ?"

Người của Đông cung một lũ điên! Thống lĩnh điên, ám vệ cũng điên!

Hiện tại nàng cảm giác như thể xương cốt đều tên ám vệ đầu dỡ , đó dùng sức mài xuống mặt đất!

Mắt Khang tướng quân như phun lửa.

Danh tiếng Diêm Vương quả nhiên là gọi chơi.

Ba ngày , nhiều cảm thấy như gặp Hắc Bạch Vô Thường.

Mấy ngày nay Vinh Trì cứ mơ là thấy cô nương vác thanh đao to với y, đó tàn nhẫn c.h.é.m y một phát, nếu thì là vờn quanh đ.á.n.h y như ma quỷ, mà y còn thể chạm tới nàng !

"Lần , chúng tới quân doanh."

Vệ Trăn dậy, khẽ : "Phát phần thưởng cho các ngươi."

Ba sửng sốt, bọn họ đều vén tay áo lên , đ.á.n.h?

Vệ Trăn cũng mặc kệ bọn họ, thẳng ngoài .

Ba liếc yên lặng đuổi theo.

Vệ Trăn cũng dẫn theo khác, một nhóm bốn giục ngựa trong quân doanh.

"Xuy!"

Vệ Trăn nắm c.h.ặ.t dây cương, chờ mấy dừng hết mới : "Ta bỏ một tiền lớn để mời sư phụ cho các ngươi, hôm nay hãy để cho xem thành quả học tập mấy ngày nay."

Vệ Trăn xoay xuống ngựa, mấy mới tỉnh táo .

Trong mắt Tô Vãn Đường lóe lên tia sáng kỳ dị: "Ý thiếu chủ là, hôm nay đ.á.n.h ?"

Vinh Trì và Khang tướng quân rằng theo, nhưng sâu trong mắt đều ẩn chứa vẻ hung ác đừng ai chọc tới .

Mấy ngày nay trong doanh trại thể là ầm ĩ đến trời long đất lở.

Lúc ban đầu thấy ai quản bọn họ bèn sức gây chuyện, ít thương, mãi đến hai ngày , phát hiện đúng: "Hình như mấy ngày thấy hai vị tướng quân."

Một câu khiến tất cả giật , bắt đầu lo lắng.

Bọn họ đều gây rối tới mức , thiếu chủ mặc kệ thì cũng thôi, ngay cả hai vị tướng quân cũng thấy !

Thế là hai ngày trong doanh trại bất ngờ yên tĩnh .

Mãi đến khi tin Vệ Trăn đến quân doanh, mới bắt đầu xao động.

"Thùng! Thùng!"

Tiếng trống nổi lên, thể tướng sĩ im lặng nhanh ch.óng tập hợp ở lôi đài.

Vệ Trăn và ba đài cao xuống, nhân quá nhiều, đông đúc đến mức thấy điểm cuối.

Đợi tất cả vững, Vệ Trăn mới dặn dò ba vài câu.

Sau khi ba xong thì lên tiếng bước xuống đài cao.

Khoảng nửa canh giờ , bên đổi.

Một lùi phía , một lên đằng , biến thành nhiều phương trận.

Đằng nhất ba phương trận, mỗi phương trận bày một lôi đài.

Bên trái là quân Lãng nguyện trung thành với Vệ Trăn, ở giữa là quân Lãng ý kiến với Vệ Trăn, bên thì là những quân thu phục. Hàng ngũ phía lượt ứng với ba trận tuyến phía .

Chờ đến khi ba đài cao, Vệ Trăn mới lên tiếng, với những tướng sĩ bên : "Mấy ngày nay chư vị đ.á.n.h đủ ?"

Người bên yên lặng cúi đầu, lên tiếng.

"Ta thấy hẳn là đủ." Vệ Trăn bằng giọng điệu thản nhiên: "Cho nên hôm nay, chúng đ.á.n.h một trận."

Tất cả nhao nhao ngẩng đầu về phía Vệ Trăn, trong mắt khó nén vẻ kinh ngạc.

nhịn hỏi: "Thiếu chủ ý gì?"

Người chuyện ở phương trận ở giữa, Vệ Trăn trả lời mà hỏi : "Ngươi công nhận ?"

Người dám ở đầu cái phương trận , đương nhiên sẽ né tránh câu hỏi , cao giọng : "!"

"Ngươi công nhận ai?"

Vị thống lĩnh vô thức về phía Tô Vãn Đường, đó : "Thuộc hạ cho rằng, Tô tướng quân càng thích hợp thống lĩnh quân Lãng hơn thiếu chủ."

Vệ Trăn chỉ lắc đầu: " cho là ."

Vị thống lĩnh nhíu mày lên tiếng, thấy Vệ Trăn : "Ta cho rằng nên dùng thực lực để chuyện, ngươi đồng ý điểm ?"

Thống lĩnh sững sờ, nuốt lời phản bác đang , một lúc lâu mới cất giọng : "Lời tán đồng."

"Vậy thì ."

Vệ Trăn đầu gọi Tô Vãn Đường tiến lên: "Hôm nay, chúng dùng thực lực để chuyện!"

"Chắc hẳn các ngươi đều vị ."

Thống lĩnh về phía Tô Vãn Đường: "Tô cô nương."

"Đã , thì cần giới thiệu nữa." Giọng Vệ Trăn nhanh chậm, nhưng rõ ràng mạnh mẽ: "Bắt đầu từ hôm nay, tất cả ở hàng giữa , đều phân tới trướng Tô Vãn Đường."

Không chỉ các tướng sĩ ngơ ngác, ngay cả Tô Vãn Đường cũng giật : "Thiếu chủ?"

Hóa , đây chính là phần thưởng mà thiếu chủ !

"Trước ba hàng ngũ đầu đều lôi đài, nếu các ngươi phục thì lên lôi đài đ.á.n.h một trận!" Vệ Trăn cất giọng : "Ai thể thắng Tô Vãn Đường thì thể thế nàng ."

Vệ Trăn dứt lời, phía lập tức trở nên xôn xao.

Phương trận của bọn họ gần năm ngàn , ngay cả Khang tướng quân đang tạm thời thống lĩnh một nửa quân Lãng trong kinh hiện tại thực tế cũng chỉ lĩnh ba ngàn binh, đối với tất cả những , đây đều là cơ hội thể gặp nhưng thể cầu.

Đợi đến khi bên yên lặng hơn một chút, Vệ Trăn tới phương trận bên trái, gọi Khang tướng quân tiến lên: "Phương trận bên trái cũng , bắt đầu từ hôm nay, tất cả đều phân tới trướng Khang tướng quân, nếu ý tranh giành, thì lên chiến một trận!"

Mặc dù Khang tướng quân đoán , nhưng vẫn khó lòng kiềm chế sự kích động.

Tuy là một nửa quân Lãng ở đây tạm thời do thống lĩnh, nhưng đợi khi đại quân về triều vẫn giao quyền, trướng chỉ ba ngàn, mà bây giờ trong phương trận gần tám ngàn !

Bên trở nên nhốn nháo.

chẳng mấy chốc bọn họ yên tĩnh , hẹn mà cùng về phía thanh niên mặt sẹo lưng Vệ Trăn.

Nếu dựa theo quy tắc phân phối , ... chính là tướng quân của ba mươi nghìn quân của thiếu chủ ?

Đó là ba vạn đấy!

Quả nhiên, lời Vệ Trăn gần như y hệt.

"Mặc dù đây là đầu tiên chúng gặp mặt, nhưng các ngươi quân trướng của , các vị ở đây đều đại biểu cho hy vọng của , hiện tại, chọn cho các ngươi một vị tướng quân."

Vinh Trì tiến lên, lưng Vệ Trăn nửa bước.

"Cũng ít trong các ngươi đều từng gặp y, y tên là Vinh Trì, từng là đồng bào của các ngươi, cũng ." Vệ Trăn tiếp tục : " vì công bằng công chính, cho các ngươi cơ hội cạnh tranh, chỉ cần đ.á.n.h thắng y, thì thể thế vị trí của y."

Vệ Trăn xong, đến chính giữa, nâng tay hiệu ngừng những tiếng bàn tán bên , cất giọng : "Mười thắng vị trí đầu trong mỗi phương trận, đều thể khiêu chiến ba bọn họ, cuối cùng mỗi phương trận chọn một thắng cuối cùng."

"Có thể khiêu chiến ."

Tất cả sửng sốt, kinh ngạc về phía Vệ Trăn.

Mấy Tô Vãn Đường cũng nhíu c.h.ặ.t mày: "Thiếu chủ?"

Vệ Trăn tiếp tục : "Thắng , trả lệnh phù Quân Lãng!"

"Thiếu chủ!"

Tô Vãn Đường vội vàng kêu lên.

Vệ Trăn nhẹ nhàng với nàng một cái, tuy ý trấn an, cũng tại Tô Vãn Đường cảm thấy nụ đó thật lạnh lẽo.

Trong mắt Vinh Trì và Khang tướng quân đều hiện lên vẻ lo lắng, nhưng lời thì còn đường nữa .

Nhất là Vinh Trì, càng thêm lo lắng.

Hồi còn ở Ngụy gia, thiếu chủ mới bắt đầu học nền tảng, thắng nào dễ dàng như ? Có điều cũng hơn hai năm, lẽ thiếu chủ thiên phú về mặt võ thuật, khó mà đoán .

Những vui vẻ nhất đều là ở phương trận giữa.

"Thiếu chủ lời giữ lời?"

Vệ Trăn như , : "Mấy vạn chứng kiến, còn thể chơi ."

"Được, đồng ý!"

"Ta cũng đồng ý!"

"Đồng ý!"

"..."

Sau một nén nhang, cuộc tỷ thí bắt đầu.

Mỗi phương trận đều chọn mười thắng , mới thể khiêu chiến đài cao.

Đây là một quá trình dài dòng, đợi đến khi kết quả thì trời tối.

"Ngày mai giờ Thìn bốn khắc, bắt đầu khiêu chiến."

Vệ Trăn xong thì rời .

Tô Vãn Đường cách nàng gần nhất giật giật ch.óp mũi, ảo giác của nàng , thiếu chủ thực sự mùi t.h.u.ố.c!

mấy ngày nay thiếu chủ đều ở phủ Lãng Vương , thương?

Đến ngày hôm , câu hỏi cuối cùng cũng đáp án.

 

Loading...