Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:21
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một đêm , thể là quần thần sợ mất mật, bệ hạ , hôm nay nghỉ thượng triều, đều vội vàng cung, về nhà cùng đoàn tụ với .

Mà Tề đại nhân đợi mãi đợi mãi, chờ Tề Vân Hàm, cuối cùng vẫn là Trường Phúc tới lành : "Đại nhân, thì ngài cung , Tề cô nương lập công lớn, chắc chắn bệ hạ sẽ luận công ban thưởng, tới khi nào."

Tề đại nhân: "Không , chờ nó."

Trên mặt Trường Phúc lộ vẻ sầu khổ: "..."

Chờ kiểu gì bây giờ, Tống đại nhân mang từ lâu .

"Đại nhân , xảy chuyện lớn như , chắc là phu nhân cũng sốt ruột, nếu ngài..."

Hắn còn hết lời, Tề đại nhân đột nhiên hiểu gì đó, nheo mắt: "Hình như cũng thấy Tống đại nhân?"

Trường Phúc gượng một tiếng: "Xảy chuyện lớn như , khẳng định là Tống đại nhân bận..."

"Bận?" Tề đại nhân giọng điệu : "Y vội vàng bắt cóc nữ nhi nhà chứ gì! Có Vân Hàm y kéo hả?!"

Trường Phúc: "... Tề đại nhân ngài lời ..."

"Hừ!" Tề đại nhân: "Nói cho y , mang về trong vòng một canh giờ cho , nếu thì, y nghĩ cũng đừng nghĩ!"

Tề đại nhân dứt lời thì phất tay áo rời .

Trường Phúc cuối cùng cũng đối phó qua chuyện , mới tiến điện Lâm Khuyết , gặp hỏi: "Điện hạ và Huyện chúa , mới chớp mắt thấy ai , bệ hạ đang gặp bọn họ."

Trường Phúc hít một thật sâu: "Trên Huyện chúa dính m.á.u, tất nhiên là đổi y phục mới thể diện Thánh."

"Thế Tề cô nương và Đại… Tống đại nhân ? Bọn họ cũng y phục ?" Lâm Khuyết cau mày .

"À đúng đúng đúng, Tống đại nhân ở ngục Phụng Kinh , cũng thương đó." Trường Phúc ha hả : "Tổng quản chờ một chút, hẳn là sẽ đến đây nhanh thôi."

Haiz, chỉ là một tên thái giám, mấy đôi khó gì chứ.

Trong thiên điện bóng , Tề Vân Hàm Tống Hoài ép đến nơi hẻo lánh, bối rối luống cuống y.

Vừa lúc đầu nàng theo phụ cung, ai ngờ thừa dịp hỗn loạn kéo nàng đến lối bên cạnh, ôm đến nơi , đường còn gặp mấy cung nhân, khiến nàng sợ hãi ngay cả thở mạnh cũng dám.

đến nơi , y lời nào, chỉ lạnh lùng chằm chằm nàng .

"Huynh..."

"Muội tình cảm của ?"

Tề Vân Hàm lên tiếng, Tống Hoài ngắt lời nàng , giống như sợ nàng điều y .

Gò má Tề Vân Hàm đỏ lên, lông mi run rẩy nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm."

Y đưa nàng là vì hỏi chuyện ?

"Muội nghĩ thế nào?" Tống Hoài .

Tề Vân Hàm nhíu mày, một hồi lâu mới lấy can đảm ngẩng đầu: "Huynh đang tỏ tình với ?"

Cổ họng Tống Hoài khẽ chuyển động, y trầm giọng : "Ừ."

Y trả lời cứng nhắc, nhưng bàn tay đang chống cột nổi gân xanh, để lộ tâm trạng thấp thỏm của y.

Được thích tỏ tình, lẽ một ai thể giấu niềm vui sướng.

Mặt mày Tề Vân Hàm nhịn cong cong.

Chút tâm tư của nàng đương nhiên gạt đôi mắt của Tống Hoài gặp bao nhiêu , tâm tình thấp thỏm của y chậm rãi bình tĩnh.

Cho nên, cũng là nàng tình cảm với y.

Vân Mộng Hạ Vũ

"Muội bằng lòng gả cho chứ?"

Lời khỏi miệng, Tống Hoài cảm thấy hình như nóng vội, nhưng lời thu , y chỉ thể căng thẳng đợi nàng trả lời.

Lời đồng ý đến bên miệng, Tề Vân Hàm mạnh mẽ đè trở về.

Nàng đồng ý quá nhanh, liệu vẻ thận trọng lắm ?

"Ta đồng ý thì thế nào, đồng ý như nào?"

Tống Hoài hàng mi đang rung động ngừng của nàng , cuối cùng trong mắt cũng ý , y cúi đầu xuống kéo gần cách giữa cả hai: "Nếu bằng lòng tất nhiên là tất cả đều vui vẻ, lập tức xin bệ hạ ban hôn, long trọng, vui mừng đón qua cửa."

"Nếu bằng lòng..."

Tề Vân Hàm đè trái tim đang đập thình thịch, chờ y tiếp, chờ nửa ngày y vẫn lời nào, nàng ngẩng đầu lên, nhưng chỉ mới ngước mặt lên một bóng đen che lấp, đó môi của nàng chặn .

Tề Vân Hàm kinh ngạc trợn tròn mắt, cứng đờ.

Cũng may Tống Hoài cũng ức h.i.ế.p nàng quá mức, lâu rời , y : "Nếu là bằng lòng, sẽ bắt , dẫn bỏ trốn, lưu lạc chân trời góc bể."

Tề Vân Hàm sững sờ y.

Y điên ? Y thể hỏi một nữa ?

còn đợi nàng mở miệng, thể của nàng cách khỏi mặt đất, lúc kịp phản ứng y bế ngang lên , Tề Vân Hàm hoảng sợ vội vàng ngăn cản y: "Huynh, nếu hỏi nữa ."

Tống Hoài cố nhịn , lạnh lùng : "Hỏi cái gì, dù cũng đồng ý, lập tức dẫn thu xếp bọc hành lý."

"Không, , hỏi , sẽ đồng ý." Tề Vân Hàm ôm cổ của y, vội vã lên tiếng.

Tống Hoài giả vờ nghi ngờ, hỏi: "Thật ?"

"Thật!"

Tề Vân Hàm thấy y sắp xuyên qua hành lang, vội vàng gật đầu thật mạnh.

"Được, hỏi nữa." Tống Hoài dừng bước, cúi đầu nàng : "Kiều Kiều, bằng lòng gả cho chứ?"

Tề Vân Hàm gật đầu như giã tỏi: "Bằng lòng!"

Tống Hoài gật đầu: "Ừ."

Hắn dứt lời thì nhấc chân tiếp tục .

"Không , đồng ý , còn bỏ trốn!" Tề Vân Hàm lo lắng .

Cuối cùng Tống Hoài vẫn nhịn , khẽ một tiếng: "Đây là đường tới tẩm điện của bệ hạ."

Tề Vân Hàm ngẩn , kỹ một chút, quả nhiên, đây...

"Huynh cố ý!"

Tống Hoài cong môi về phía nàng : "Sao nỡ dẫn bỏ trốn chứ, nếu đồng ý, sẽ mặt dày đến Tề gia ăn vạ, mãi đến khi đồng ý mới thôi."

Tề Vân Hàm: "..."

Nàng giận dữ y, nhưng thực sự nổi nóng .

Đã lâu nàng thấy y như .

Có điều, y sẽ mặt dày ăn vạ?

Sau một lúc lâu, Tề Vân Hàm nhẹ nhàng lên tiếng: "Ta thể đổi ý ?"

Tống Hoài kiên quyết : "Không thể."

Tề Vân Hàm thất vọng cúi đầu xuống: "Ồ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-154.html.]

Nên thấy nụ môi Tống Hoài càng ngày càng đậm.

-

Trong khe hòn non bộ ngoài tẩm điện của Thánh thượng.

"Điện hạ đừng..." Tiếng rên rỉ của nữ t.ử khẽ tràn : "Ưm, ..."

Chử Yến bao vây phía hòn non bộ, hôn vô cùng hung ác.

Vệ Trăn tránh thoát , sa , phản kháng: "Điện hạ, diện Thánh..."

"Không vội." Chử Yến c.ắ.n bờ môi nàng, : "Đã lâu lắm hôn nàng."

Vệ Trăn mấy phần tủi trong lời của .

Nàng dở dở , ngăn cản bàn tay đang hoành hành nàng: "Có m.á.u..."

"Không , Trăn Trăn như thế nào cũng ."

Chử Yến hôn một cái lên cổ nàng, giọng khàn khàn .

Trước mắt xu thế tiếp tục hướng xuống, Vệ Trăn vội vàng đẩy : "Điện hạ, ở đây nhiều phức tạp."

"Vậy thì đến chỗ nhiều ?"

Vệ Trăn đáp.

Chử Yến ôm nàng c.h.ặ.t hơn, giống như ở chỗ chút chuyện khác, dù Vệ Trăn cố ý, cũng chỉ thể đồng ý: "Được!"

Đạt ước , cuối cùng Chử Yến mới buông lỏng tay.

"Sau khi diện Thánh xong, Đông cung."

Vệ Trăn: "... Ừm."

Lúc Chử Yến mới buông tha nàng, hôn một cái lên môi nàng: "Không ngờ, Trăn Trăn lợi hại như ."

"Đã cứu quan quyến, uổng phí một binh một thu phục quân Thiết Giáp."

Vệ Trăn : "Thu phục quân Thiết Giáp là công lao của Trọng Hủ."

"Nếu nàng mắt , việc cũng thành công ." Chử Yến .

Ánh mắt Vệ Trăn lấp lóe: "Nếu thần nữ lập công lớn như , thì điện hạ nên thưởng thần nữ chút gì đó ?"

Chử Yến nhíu mày: "Cô cũng là của nàng , còn đủ ?"

Vệ Trăn lắc đầu: "Còn thiếu chút gì đó."

"Cô cả đống núi vàng."

"Cũng vẫn thiếu chút gì đó."

Chử Yến hừ một tiếng, bóp lấy eo của nàng: "Nói , nàng cái gì?"

Vệ Trăn đưa tay vòng lấy eo của , ngửa đầu dịu dàng : "Nếu quân Thiết Giáp thu phục, là bọn họ cũng nên thuộc về ?"

Chử Yến nheo mắt , nhéo mặt nàng: "Hóa âm mưu ?"

"Điện hạ, ?”

Vệ Trăn chân thành .

Chử Yến nhướng mày: "Vậy nàng thử hối lộ Cô xem."

Vệ Trăn chớp mắt mấy cái, nhón chân lên nhẹ nhàng hôn lên môi một cái.

"Cô cảm thấy còn thiếu chút gì đó."

Vệ Trăn nhịn , nhón chân hôn một cái nữa.

"Cô cảm thấy, cũng vẫn thiếu chút gì đó."

Vệ Trăn học dáng vẻ của , thẳng : "Nói , cái gì?"

Chử Yến lập tức cúi đầu khẽ một câu bên tai nàng.

Mặt Vệ Trăn đỏ lên, thẹn giận , nghẹn một hồi lâu mới thốt một câu: "Đồ háo sắc!"

"Câu Cô chán , bằng Cô dạy nàng cách mắng c.h.ử.i nhé."

Vệ Trăn: "..."

Nghe xem đang gì kìa.

"Có đồng ý ?" Chử Yến tới gần nàng: "Không đồng ý là Cô hợp nhất quân Thiết Giáp cấm quân."

Vệ Trăn khẽ c.ắ.n môi, thôi!

Cho dù hiện tại nàng đồng ý, chỉ cần , sớm tối cũng sẽ thành công, còn bằng đổi mấy vạn quân Thiết Giáp.

"Ta đồng ý!"

Vệ Trăn nghiến răng nghiến lợi .

"Sao Cô thấy nàng vẻ miễn cưỡng thế nhỉ?" Chử Yến cau mày .

Vệ Trăn một tiếng, hôn lên cằm một cái: "Không miễn cưỡng, miễn cưỡng chút nào."

Lúc Chử Yến mới vẻ rộng lượng gật đầu: "Được thôi, chỉ là ba vạn quân thôi, cho nàng là ."

"Cảm ơn điện hạ."

Vệ Trăn hôn một cái.

"Lại hôn một cái, bên ..."

"Ừm, bên cũng ."

"Còn chỗ chỗ ..."

Vệ Trăn thể nhịn nữa, đẩy , dỗ dành: "Đủ đủ !"

"Không đủ, mãi mãi đều đủ."

Thái t.ử kéo nàng về, hôn loạn xạ lên mặt nàng một hồi lâu mới buông : "Nàng chuẩn để ai thống lĩnh? Nếu là ai thì Cô thể đưa nàng mấy ?"

Vệ Trăn lắc đầu: "Có !"

Trọng Hủ là lựa chọn nhất.

"Trọng Hủ?" Thái t.ử suy đoán.

"Ừm."

Vệ Trăn : " tiên cần đến tìm Thang đại nhân đòi ."

Thái t.ử gật đầu: "Ừ, nếu cho, Cô đổi cho đống núi vàng."

Vệ Trăn: "..."

Còn hào phóng...

 

Loading...