Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 153
Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:20
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu y xuất quân Thiết Giáp, tất nhiên sẽ lấy khế ước bán của y.
"Về , Huyện chúa giao cho công t.ử, công t.ử đối xử với ." Trọng Hủ dừng một chút, Vệ Trăn, đầu mất tự nhiên : "Lại đó, , và Hoàn Nương..."
Y còn dứt lời, Vệ Trăn hiểu.
Mặc dù nàng khá là kinh ngạc, nhưng vui vẻ.
Hai thể đến với , cũng coi như là tất cả đều vui vẻ.
"Việc đáng giá ăn mừng, chọn cho các ngươi một món quà ý." Vệ Trăn .
Trọng Hủ , chần chờ một lát đó cám ơn: "Cảm ơn Huyện chúa."
Sau đó, y tiếp tục : "Ta vốn cho rằng từ đây quãng đời còn sẽ yên , thật sự nghĩ đến một ngoài ý , gặp đồng bào ngày xưa, Trần Hộ."
Vệ Trăn nhíu mày: "Người là?"
Nàng từng bên cạnh Thẩm Lăng như .
"Hắn là vị tín bên cạnh Thập... Thẩm công t.ử, bây giờ dùng tên giả là Trương Triều." Trọng Hủ : " cũng thường xuyên ở bên cạnh Thẩm công t.ử, ngẫu nhiên gặp mặt cũng sẽ cải trang, hẳn là sợ sẽ nhận ."
Vệ Trăn lập tức hiểu rõ: "Thì là thế."
"Khi đó đổi hiện trạng, cho nên cũng hề lộ mặt, chỉ âm thầm theo Trần Hộ, thấy tiến Thẩm gia. Lúc phản ứng đầu tiên của là, lẽ cũng may mắn còn sống, tình nương nhờ ở tại Thẩm gia. khi đó trải qua chuyện ở Giang Nam, Thẩm gia và Ngụy gia cấu kết, Thẩm gia cũng trong sạch, cho nên mới để ý.
"Sau đó bao lâu phát hiện, Trần Hộ thường xuyên cải trang khỏi thành, vả đều là nhiều ngày liên tiếp đều trở về Thẩm gia. Thế là một , cũng cải trang âm thầm theo, cũng lúc đó phát hiện chân tướng."
"Ta mới năm đó còn nhiều đồng bào đều sống sót, bọn họ đều việc cho Thẩm công t.ử, bởi vì , là vị Hoàng t.ử cuối cùng của Thừa Quốc."
Suy nghĩ của Vệ Trăn chợt đổi, cho nên, y căn cứ của quân Thiết Giáp, nhưng lúc nàng hỏi, nghiêm túc Trọng Hủ tiếp tục : "Lúc , khiếp sợ bối rối, trong lòng từng sinh d.a.o động, bởi vì dù cũng là quân Thiết Giáp tiền triều, lòng trung thành là khắc trong xương."
Trọng Hủ về phía Vệ Trăn, lặng lẽ thở một : " cũng hiểu rằng, một khi chọn con đường đó, nghĩa là sẽ đối lập với công t.ử, Hoàn nương, và cả Huyện chủ. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng, chọn trốn tránh."
Vân Mộng Hạ Vũ
"Thế nhưng..."
Trọng Hủ đầu, giọng nghẹn: "Thế nhưng nghĩ tới, mà cấu kết với nước địch, tàn sát đồng bào. Năm đó, bao nhiêu đồng bào của chúng c.h.ế.t trong tay Nam Hào Tây Vu, Hoàng t.ử Thừa Quốc, mà bạn với chúng."
Vệ Trăn hiểu rõ.
Cho nên đây là nguyên nhân hôm nay y đến tìm nàng.
"Ta do dự mấy ngày, mãi đến khi chuyện ở Tố Thực trai xảy , cuối cùng cũng hạ quyết tâm." Trọng Hủ bình phục cảm xúc một lát, mới ngẩng đầu : "Nếu Huyện chúa việc cần , cứ việc sai bảo."
Vệ Trăn xong cũng từ chối, thẳng: "Bây giờ ngươi hành tung của Trần Hộ ?"
Trọng Hủ: "Mấy ngày trở về Thẩm gia, đó vẫn khỏi thành."
Ánh mắt Vệ Trăn sáng lên, : "Hai ngày thể sẽ khỏi thành điều quân Thiết Giáp tới tấn công thành Phụng Kinh, ngươi thể ngăn ?"
Trọng Hủ sững sờ, kinh ngạc về phía nàng.
Ngày , đến nhanh như ?
"Quân Thiết Giáp từng là hùng trong lòng bách tính, để cho quân Lãng đối đầu với bọn họ, nếu ngươi thể ngăn , là thể ngăn cản một trận chiến tự g.i.ế.c lẫn ."
Vệ Trăn nghiêm mặt .
Trọng Hủ siết c.h.ặ.t nắm tay, cổ họng giật giật, đó kiên định gật đầu: "Ta sẽ ứng phó lực."
Đao thương của quân Thiết Giáp nên chĩa về phía đồng bào của .
Để đề phòng bất trắc, Vệ Trăn sai Tô Vãn Đường và một bộ phận binh theo Trọng Hủ, để cho Thập Bát liên hệ đám Cầm Nhất giúp đỡ.
Màn đêm buông xuống, trong tuyết lớn, Trương Triều dẫn theo mấy t.ử sĩ bay nhanh ngoài thành.
Trọng Hủ xách theo một cây thương, lưng ngựa chặn ở giữa đường.
Hai từng là thống lĩnh của hai tiểu đội khác , quan hệ cũng tệ lắm, lúc đối phương nhận y, kéo cương ngựa kinh ngạc : "Vinh Trì?"
Trọng Hủ bình tĩnh gọi tên của : "Trần Hộ."
"Ngươi còn sống!"
Phản ứng đầu tiên của Trương Triều là mừng rỡ, nhưng đó nhận thấy thích hợp, cây thương trong tay Trọng Hủ, ngừng thử thăm dò: "Sao ngươi ở đây?"
Trọng Hủ , : "Hôm nay, thể để cho ngươi ."
Trương Triều hiểu rõ.
Đây là tới ý .
"Ngươi tới ai? Hôm nay ngươi nhọc công tìm đến , hẳn là nhiều điều hơn nữa. Vinh Trì, ngươi đừng quên phận của ."
Trọng Hủ trầm giọng : "Hôm nay, vì lương tâm của mà đến, cũng bởi vì rõ bản mang phận gì, nên mới đến đây."
"Trần Hộ, ngươi còn nhớ bao nhiêu đồng bào của chúng c.h.ế.t trong tay nước địch , ngươi bây giờ ngươi đang gì ?!"
Hai từng kề vai chiến đấu, cho dù nhiều năm thấy, cũng còn chút ăn ý nhất định, dĩ nhiên là Trương Triều hiểu ý của Trọng Hủ, cứng đờ, một hồi lâu mới : "Ta ngươi bao nhiêu, hiện tại chỉ thể cho ngươi, chủ t.ử việc tự chừng mực."
"Chừng mực chính là cấu kết nước địch, tàn sát đồng bào ư!" Trọng Hủ nghiêm nghị .
Sắc mặt Trương Triều đổi, nhưng đó khôi phục như thường: "Chủ t.ử chỉ là vì phục quốc, năm đó nếu Chử gia nổi lên lòng riêng, bây giờ long ỷ là chủ t.ử."
Trọng Hủ: "Nếu Chử gia, nơi cũng sớm biến thành lãnh địa nước địch!"
" Chử gia là thần t.ử, bọn họ nên trung quân! Mà tự xưng Đế!" Trương Triều trầm giọng .
Trọng Hủ chằm chằm một hồi khá lâu, : "Loạn thế quần hùng tranh bá, kẻ mạnh vua!"
"Vinh Trì, ngươi là quân Thiết Giáp, cả đời nên trung với Tông gia, nếu ngươi cản , ngươi chính là phản đồ!" Trương Triều ý định tiếp tục trì hoãn, rút đao lưng ngựa , lạnh lùng : "Ta trách nhiệm thanh lý môn hộ!"
Trọng Hủ những giận mà còn : "Hắn tranh sẽ ngăn, nhưng cấu kết nước địch, thể chấp nhận!"
"Việc chỉ là kế tạm thời, chỉ cần chủ t.ử leo lên long ỷ, tất nhiên sẽ báo mối thù năm đó!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-153.html.]
Trọng Hủ trầm mặc, trường thương quét ngang cắt đứt một mảnh góc áo của chính : "Chúng đạo khác biệt, thể hợp tác."
"Hôm nay ngươi , chỉ thể đạp lên t.h.i t.h.ể của ."
Chiến cuộc lập tức bùng nổ.
cũng lúc Tô Vãn Đường và binh mai phục từ vọt .
Mà sớm từ đó, Tô Vãn Đường liên hệ với Cầm Nhất, đ.á.n.h đến một nửa, bọn họ kịp thời đuổi tới ngăn cản t.ử sĩ, Trọng Hủ và Tô Vãn Đường thì đối phó Trương Triều.
Trọng Hủ nhấc trường thương lên, cũng dùng chiêu thức đó học trong quân Thiết Giáp, nhưng nhiều năm dùng những công phu đó nên lạ tay. Có điều thêm Tô Vãn Đường, Trương Triều cũng chiếm ưu thế, trận chiến đấu kéo dài ước chừng gần nửa canh giờ, Trương Triều c.h.ế.t thương của Trọng Hủ.
Trọng Hủ tìm lệnh bài từ , đó bảo Cầm Nhất cầm trở về thành, y ở chôn cất t.h.i t.h.ể của Trương Triều.
Dù cũng từng là đồng bào.
-
Vệ Trăn sơ qua nguyên do, Thẩm Lăng xong, khỏi tiếng: "Quả nhiên, là may mắn."
Không tên phản đồ Trọng Hủ , sẽ thua.
Ước chừng là suy nghĩ của Thẩm Lăng, Vệ Trăn : "Nếu Trọng Hủ, ngươi cũng thắng ."
Tiếng của Thẩm Lăng dừng , ánh mắt tàn nhẫn về phía nàng.
"Đây là cạm bẫy dành cho ngươi, ngươi cho rằng thành Phụng Kinh thật sự chỉ một ít binh lực thôi ?" Vệ Trăn thản nhiên .
Thẩm Lăng sững sờ, đó kịp phản ứng.
Phải , nếu đây là cái bẫy dành cho , thì tất nhiên quân Lăng rời kinh đó thể nào chỉ dồn hết về biên giới.
"Tô Vãn Đường là đích nữ của Tô tướng quân, nàng cầm lệnh bài của là thể điều động quân Lãng." Vệ Trăn tiếp tục : "Giờ khắc , hẳn là quân Lãng ẩn núp ở ngoài thành bao vây quân Thiết Giáp."
"Trọng Hủ còn lệnh bài của quân Thiết Giáp, y ở, là thể thu phục quân Thiết Giáp từng một."
Ánh mắt Thẩm Lăng đổi: "Ngươi nghĩ đơn giản quá !"
"Quân Thiết Giáp chỉ trung với Tông gia! Cho dù c.h.ế.t, bọn họ cũng sẽ quy phục các ngươi."
"Thật ?" Vệ Trăn thản nhiên : "Năm đó quân Thiết Giáp còn sót chỉ hai trăm , còn đều là những kẻ ngươi âm thầm thu nhận suốt những năm qua. Bọn họ danh chính, ngôn thuận, từng huấn luyện trướng tổ phụ ngươi. Ngươi nghĩ, chỉ dựa ngươi một kẻ cấu kết với địch quốc, thể khiến bọn họ liều c.h.ế.t vì ngươi ?"
Thẩm Lăng biến sắc, trừng mắt chằm chằm Vệ Trăn.
Hắn hận, cũng cam lòng!
Người những năm khổ cực cung cấp nuôi dạy, cuối cùng tiện nghi bọn họ!
Vệ Trăn gì nữa, nghiêng đầu về phía Chử Yến.
Chử Yến đối diện với tầm mắt của nàng, nhất thời nỡ rời ánh mắt, đầu ném lệnh bài trong tay cho Tống Hoài: "Kéo xuống ."
Tống Hoài tên lạnh bài cụp mắt : "Vâng."
đợi y hành động truyền đến một loạt tiếng thốt, y đầu , thấy Thẩm Lăng... Không, bên môi Tông Lăng chảy một tia m.á.u.
Hắn c.ắ.n t.h.u.ố.c độc tự sát.
Thẩm Lăng Tống Hoài, trong mắt còn tràn đầy hận thù: "Ta, sẽ rơi trong tay ngươi."
"Lăng Nhi!"
Thẩm Dụ Văn đỡ lấy Tông Lăng, hốc mắt rưng rưng kêu lên đầy bi thương.
Tông Lăng ngước mắt về phía ông , m.á.u bên môi càng ngày càng nhiều: "Thua, thua, cũng đừng chịu… khổ."
Thẩm Dụ Văn rõ ý của , nặng nề gật đầu, nức nở : "Ta ."
Trước khi Tông Lăng nhắm mắt , về phía Tề Vân Hàm.
Bóng dáng xinh Tống Hoài che cực kỳ kín kẽ, ngay cả một cuối cùng cũng thấy.
Bóng dáng cuối cùng trong mắt , đúng là ngày tuyết đầu mùa hôm qua, đỡ nàng xuống xe ngựa.
Dường như bên tai còn truyền đến giọng mềm mại của thiếu nữ nhiều năm : "Thẩm Lăng, tuyết rơi ."
Cho đến bây giờ, hối hận.
Không hối hận lợi dụng nàng , cũng hối hận thích nàng , nếu cơ hội một nữa, vẫn sẽ từ thủ đoạn để đạt mục đích, hiện tại chỉ hận bản tính toán chu hơn.
Rõ ràng chỉ còn một bước cuối cùng, là thể vẹn đôi bên.
khoảnh khắc ý thức tiêu tán, trong đầu hoảng hốt ánh lên một suy nghĩ.
Nếu như Hoàng t.ử tiền triều, chỉ là Thẩm Lăng, thì là…
rốt cuộc, đời chẳng chữ “nếu như”.
Tề Vân Hàm tiếng kinh hô, định , nhưng Tống Hoài chắn mặt.
Nàng ngước mắt khuôn mặt lạnh lẽo của y, đối diện với ánh mắt thâm thúy , nhẹ nhàng cúi đầu xuống.
Tông Lăng tắt thở, Thẩm Dụ Văn cũng c.ắ.n t.h.u.ố.c độc.
Thẩm gia suy tàn, những kẻ thuộc Thẩm đảng cũng nhốt ngục.
Xử lý xong tiền triều, đến hậu cung.
Bệ hạ trúng độc, nhưng thật sự nhiễm phong hàn, chuyện trúng độc chỉ là Hoàng hậu bắt tay với Thái t.ử diễn một màn kịch.
Thái t.ử tuyên bố với bên ngoài như .
Mà cũng chỉ vài thật sự rõ.
Vì bảo vệ Chử Huyên, mấy tháng Hoàng hậu buông phượng ấn, ở lì trong phật đường , việc trong hậu cung tạm giao cho Từ phi quản lý. đó là chuyện .