Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:19
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không thể nghi ngờ, lời Tề Vân Hàm khiến trái tim những thuộc đảng Thẩm Lăng chìm xuống đáy cốc.

Thân phận đ.â.m thủng, ngoài cung mất con tin, còn hiềm nghi hạ độc hại Thánh thượng, quân Thiết Giáp thì nhanh nhất cũng hừng đông mới đến, đối với Thẩm Lăng mà tình hình mắt cực kỳ bất lợi.

Hiện tại đường duy nhất của bọn họ là kéo dài thời gian, kéo dài đến khi quân Thiết Giáp thành, lúc , bất kể là tội danh gì, bọn họ đều c.ắ.n c.h.ặ.t răng nhận.

lúc , tin tức truyền đến.

Tống Hoài gặp chuyện trong ngục Phụng Kinh, thích khách là cùng một nhóm với những kẻ tới bắt cóc quan quyến.

Sau khi trải qua một trận đ.á.n.h ác liệt, Tống Hoài ôm vết thương cung, chỉ thích khách cùng một nhóm với những thích khách ám sát y ở rừng phong.

Lúc quần thần mới bỗng nhiên nhớ tới, đây lâu, Thẩm Lăng từng tiến Ngự sử đài vì ám sát Tống Hoài, đó là bằng cách nào...

"Khiến nội ứng trong Ngự sử đài g.i.ế.c năm vị đại nhân, vu oan cho Tống Hoài, khi bôi nhọ thanh danh của y, cố ý truyền tin tức Tống Hoài vẫn là Đại hoàng t.ử Bắc Lãng. Sau đó g.i.ế.c Công chúa Nam Hào, vu oan cho Cô, liên tiếp tổn hại danh dự của Hoàng thất, khiến Hoàng thất đ.á.n.h mất lòng dân." Chử Yến chậm rãi : "Sau đó giả vờ bắt tay với Hoàng hậu, hạ độc mưu hại Phụ hoàng, đổ tội lên Cô, cứ như , Bắc Lãng cũng chỉ còn một vị Nhị hoàng t.ử."

"Nếu Cô đoán sai, một khi chuyện thành công, tiếp đó, nên giao tội danh độc hại Phụ hoàng cho Hoàng hậu."

"Đến tận đây, tất cả Hoàng t.ử Bắc Lãng đều vết nhơ, mà lúc ngươi lấy ngọc tỷ Thừa Quốc, dùng quan quyến ngoài cung để uy h.i.ế.p, là thể dễ như trở bàn tay lên long ỷ." Chử Yến hít hà một tiếng, nhẹ nhàng vỗ tay: "Chậc chậc, tính toán giỏi thật đấy."

Hoàng hậu sững sờ, bỗng nhiên về phía Thẩm Lăng.

Hóa , đang lợi dụng bà !

Quần thần cuối cùng cũng suy nghĩ rõ ràng, nhao nhao về phía hai Thẩm gia bằng ánh mắt dữ tợn.

Cho nên ban đầu là Thẩm Lăng hãm hại Tống đại nhân nên mới thể khỏi Ngự sử đài, mà rửa sạch hiềm nghi ám sát Tống đại nhân.

Mà trong lòng tất cả rõ, lúc , trong thích khách ám sát Tống đại nhân còn Nam Hào, Tây Vu!

Vả hiện tại lúc bắt giữ gián điệp Nam Hào, thấy Thẩm Lăng trò chuyện vui vẻ với kẻ đó, chứng tỏ rằng Thẩm gia cấu kết với nước địch !?

"Tạm thời đến chuyện ngươi là Hoàng t.ử tiền triều , chỉ riêng việc cấu kết với Nam Hào, Tây Vu thì Bắc Lãng thể chấp nhận!" Tề đại nhân đột nhiên lên tiếng.

Bùi đại nhân tiếp: "Tề đại nhân đúng, kẻ phản quốc đáng c.h.é.m đầu!"

"Mặt khác, ngày đó khuyển t.ử Ngự sử đài cũng là giam giữ, mà là ở trong một tiểu viện trợ giúp Tống đại nhân điều tra phản đồ của Bùi gia, mà năm vị đại nhân cũng là Thẩm gia g.i.ế.c c.h.ế.t, từ đầu tới cuối, Tống đại nhân từng trái luật pháp."

Sau đó Bùi Lạc An : " là như thế."

Lại thuộc đảng Thẩm Lăng : " ngày đó, là Bùi lão gia t.ử tự tới Đông cung đòi giải thích."

Bùi Lạc An nhẹ nhàng một tiếng, ngẩng đầu về phía ông : "Nếu như thế, thể bày vở kịch ."

Người tức giận đến mặt xanh mét, cúi đầu .

Cho nên bắt đầu từ khi đó bọn họ rơi cạm bẫy của Thái t.ử!

Thẩm Lăng lạnh một tiếng.

Sợ là còn sớm hơn nữa, từ lúc Tống Hoài đoạt hôn, bọn họ đang bày binh bố trận .

Đáng tiếc, đến cùng vẫn thua một nước cờ.

Phụ đúng, Thái t.ử rời kinh, là biến cố lớn nhất!

"Chuyện chư vị chỉ sợ là còn nhiều." Chử Yến sai mang ghế tới, ngay ngắn mặt quần thần, mới tiếp tục : "Kế hoạch Hoàng t.ử tiền triều phục quốc, bắt đầu từ mười tám năm ."

Quần thần sững sờ, hỏi: "Điện hạ ý gì?"

"Không các khanh còn nhớ cuộc gặp gỡ đầu tiên của Cô và Trữ phi ." Thái t.ử lười biếng tựa lưng ghế dựa, .

Quần thần: "..."

Lúc còn đại hôn , mở miệng gọi là Trữ phi, với đang chuyện tiền triều , tại sang chuyện của Huyện chúa ?

"Như các khanh , Trữ phi gặp sói ở Hương Sơn, Cô cứu, đó mới mối lương duyên ông trời tác hợp ." Thái t.ử như như liếc Bùi Lạc An.

Quần thần: "..."

Bùi Lạc An: "..."

Cuối cùng cũng đó Huyện chúa tiếp tục học đàn với nữa, hóa là Thái t.ử điện hạ ghen.

" các khanh , hôm đó căn bản sói gì cả." Chử Yến thu tầm mắt , về phía Thẩm Lăng: "Hôm đó, chính là một nước cờ của vị Thập tam Hoàng t.ử tiền triều ."

Quần thần đều cảm thấy kinh ngạc, tại chuyện đó liên quan tới Thẩm gia ?

Thẩm Dụ Văn và Thẩm Lăng liếc một cái, đều thấy kinh ngạc từ trong mắt đối phương.

Hóa bọn họ hoài nghi từ khi đó.

"Thịnh An năm thứ nhất, là Thẩm Dụ Văn cấu kết với Ngụy gia, ôm Trữ phi của Cô từ phật đường, nuôi dưỡng nàng ở trong Ngụy gia, chính là vì chờ một ngày đảo loạn triều đình. Hôm đó ở đình Hòe Sơn, kế hoạch của Thẩm Lăng là để Ngụy Ngưng g.i.ế.c c.h.ế.t Tề Vân Hàm, đó giá họa cho Trữ phi của Cô. Trong tình huống nhân chứng vật chứng đều đủ, Trữ phi của Cô thể biện hộ, chỉ thể tù, trong ngục Phụng Kinh vây cánh của Thẩm Lăng, một khi , hẳn là sẽ chịu đủ khổ sở."

"Đến khi còn nữa, Thẩm gia sẽ nghĩ cách tiết lộ phận của Trữ phi cho phủ Quận chúa. Sau khi phủ Quận chúa tin, dĩ nhiên sẽ nổi lên xích mích với Tề gia."

"Phủ Quận chúa và Tề gia nổi lên hiềm khích, triều đình sẽ ngày yên bình."

Chử Yến ngừng , đó chằm chằm Thẩm Lăng tiếp tục : "Kế hoạch đó thành. Thập tam Hoàng t.ử kế hoạch mới, núi Thu Vụ, ngươi thuê sát thủ g.i.ế.c Tề Vân Hàm, giá họa cho Trữ phi; đó ngươi phái t.ử sĩ đến Ngụy gia g.i.ế.c Trữ phi, giá họa cho Tề gia, chậc chậc, hành động hấp tấp đấy."

Tề Vân Hàm cúi đầu nhúc nhích.

Tống Hoài một bên nhẹ nhàng nàng một cái, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Nàng bộ mặt thật của Thẩm Lăng từ khi nào, khi đó, hẳn là nàng khó chịu.

Rốt cuộc Thẩm Lăng vẫn nhịn , ngẩng đầu về phía Chử Yến.

Hắn tự nhận là thứ vô cùng mỹ, rốt cuộc là Chử Yến những chuyện !

"Ngươi Cô như , là thắc mắc tại kế hoạch của ngươi?" Chử Yến nhưng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo: "Thật ban đầu, hoài nghi ngươi cũng là Cô, mà là Trữ phi."

Hai chữ , Chử Yến Bùi Lạc An .

Bùi Lạc An im lặng thở dài.

Hắn , cần nhấn mạnh nữa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-152.html.]

Mặc dù đáp án khiến Thẩm Lăng kinh ngạc, nhưng cũng trong dự đoán của .

"Lần thứ nhất, Trữ phi nhận thấy đình Hòe Sơn nguy hiểm, lựa chọn đến biệt viện Hương Sơn cầu cứu."

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc , phủ nhận nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì, Thẩm Lăng lạnh : "Thái t.ử điện hạ cũng giống như là sẽ sắc mê hoặc, cớ chỉ lời một phía mà can dự việc nhà của một thần t.ử?"

Chử Yến nheo mắt: "Có là ngươi quên gì ? Kiều Kiều là lớn lên, liên lụy đến nàng , Cô sẽ yên để ý đến ?"

"Ừ, cũng đúng, ngươi cũng thể nhẫn tâm nhiều đẩy nàng chỗ c.h.ế.t, nào còn nhớ rõ nàng chứ."

Toàn Thẩm Lăng cứng đờ, vô thức về phía Tề Vân Hàm, nhưng dường như Tống Hoài sớm đoán , lắc chặn tầm mắt , chỉ thể mơ hồ trông thấy một góc váy màu lam.

"Trên núi Thu Vụ, Trữ phi cũng nhận nguy hiểm đang rập rình, khi nhận thấy tình hình kịp thời cứu Tề Vân Hàm. Còn chuyện ở phụ Ngụy gia, khỏi cần nhắc đến, Trữ phi chính là đang đợi các ngươi tự chui đầu lưới." Chử Yến càng giọng càng lạnh.

"Ở núi Thu Vụ Lương đại nhân gánh tội ngươi, chuyện xảy ở Giang Nam ngươi bắt giữ Ngụy Hằng bảo vệ , , Cô xem xem, ngươi còn thể kéo ai lá chắn cho ngươi."

Thẩm Lăng phản bác nữa.

Hắn sắc trời bên ngoài, thoáng nổi lên ánh sáng thì chậm rãi dậy.

Sau đó Thẩm Dụ Văn cũng dậy.

Quan viên xung quanh hai vô thức dịch sang một bên.

Tống Hoài nhanh ch.óng kéo Tề Vân Hàm lưng.

Thẩm Lăng trông thấy động tác của , môi nở một nụ lạnh: "Lần , cần bảo vệ."

"Ai thua ai thắng, còn thể kết luận."

Hắn dứt lời, một thần t.ử cách cửa gần bỗng nhiên dậy, thả một đạn tín hiệu ngoài, tín hiệu vang lên một chớp mắt, ông cũng thị vệ b.ắ.n một mũi tên xuyên tim.

Ngay đó, từ khắp ngóc ngách trong cung xuất hiện vô bóng đen lao về hướng . kịp tiếp cận, bọn chúng ám vệ của Thái t.ử cùng thị vệ trong cung ngăn chặn.

Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c dứt bên tai.

Quần thần hoảng sợ vội vàng về phía Thái t.ử, thấy đối phương như cũ lù lù bất động, trong lòng lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng những quan viên thuộc đảng của Thẩm Lăng vẫn yên lặng lùi phía .

Lỡ như nổi điên bắt bọn họ nạp mạng, thì đáng.

Trời chậm rãi sáng dần.

Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c bên ngoài cũng từ từ ngừng .

Bàn tay trong tay áo của Thẩm Lăng nắm c.h.ặ.t .

Nếu Trương Triều nhanh ch.óng, lúc cũng đến cửa thành.

đúng lúc , ngoài điện vang lên một giọng the thé: "Huyện chúa Nguyên Cẩn đến."

Thẩm Lăng sững sờ, trong lòng lập tức dự cảm .

Chử Yến nhẹ nhàng nhếch môi, về phía cửa điện.

Nữ t.ử mặc kính trang bước nhanh mà tới.

Trên y phục màu vàng nhạt còn dính vết m.á.u, tóc buộc cao, dung nhan thanh tú sắc sảo.

Đầu ngón tay Chử Yến khẽ nhúc nhích.

Tháng Ba năm , hình như vẫn lâu.

Vệ Trăn tiến , đầu tiên là hành lễ, đó mới về phía Thẩm Lăng, móc một miếng lệnh bài dính m.á.u từ bên hông: "Ngươi đang chờ quân Thiết Giáp nhỉ?"

Đó chính là lệnh bài của Hoàng t.ử tiền triều.

Cũng là tín vật Thẩm Lăng đưa cho Trương Triều bảo triệu tập quân Thiết Giáp!

Một khắc , Thẩm Lăng nặng nề nhắm mắt , trán nổi gân xanh.

Hắn thua .

Bóng dáng Thẩm Dụ Văn cũng nháy mắt còng xuống.

"Vì ?"

Một hồi lâu, Thẩm Lăng mở mắt , oán hận cam lòng chằm chằm Vệ Trăn: "Rốt cuộc, vì ngươi ?"

Vệ Trăn tiện tay đưa lệnh bài cho Chử Yến, nhếch môi, : "Có lẽ là bởi vì vận may của ."

Ai thể nghĩ tới, thanh niên nàng mua ở chợ phía Tây, là xuất từ quân Thiết Giáp.

Một ngày .

Trọng Hủ đột nhiên tới gặp nàng, thẳng thắn thừa nhận phận thật của với nàng.

Lúc nàng vô cùng kinh ngạc.

"Lúc Thừa Quốc thất thủ, trọng thương đè biển m.á.u và núi xác, là một vị đại phu già cứu ." Trọng Hủ chậm rãi kể đoạn quá khứ : "Lúc tỉnh qua vài ngày, Thừa Quốc tàn vong, đồng thời cũng Chử gia ở Việt Châu đ.á.n.h đuổi quân địch xưng đế, lập quốc hào Bắc Lãng."

"Quân Thiết Giáp chỉ trung với Tông gia, chủ nhân còn, vốn ôm lòng quyết t.ử. vị đại phu già báo đáp ân cứu mạng của ông ,chăm sóc dưỡng lão cho ông , lo hậu sự về già. Mặc dù còn thiết tha gì với cuộc đời , nhưng chịu ơn, thể đáp, bèn nhận lời."

Dĩ nhiên là Vệ Trăn , vị đại phu già y sống.

Trọng Hủ đến đây, : "Ông cụ cũng kiên cường. Rõ ràng gần đất xa trời, gắng gượng thêm năm năm nữa. Đến lúc lâm chung, vẫn còn trăn trối bảo sống thật ."

Vệ Trăn: "Ông sợ ngươi tự sát."

"Dù khi đó đối với bách tính mà , quân Thiết Giáp tựa như là thần minh."

, chỉ tiếc là triều đình xem nhẹ họ suốt bao năm trời. Nếu thì nhất định thể bảo vệ bình an cho bách tính trong trận chiến . Trọng Hủ gục đầu xuống, cổ họng nghẹn, tiếp tục : "Sau đó, cũng từ bỏ suy nghĩ c.h.ế.t theo chủ, ngay cả những gì học trong quân Thiết Giáp cũng đều từ bỏ, cũng võ công, thành thạo nghề nào, chỉ thể lao động kiếm ăn.

"Cứ ngày qua ngày kiếm ăn như qua nhiều năm, mãi đến một gây họa tiền để đền, chủ gia đưa đưa đến chợ phía Tây để bán , đúng lúc gặp Huyện chúa."

Vệ Trăn im lặng về phía y.

Khi đó, nàng trúng y thể cường tráng, thể hộ viện.

 

Loading...