Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:16
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi chuyện xảy ở điện Tuyên Chính gần như là truyền đến trong tai Vệ Trăn một cách nguyên vẹn.

"Điện hạ thật là lợi hại, mấy câu xoay chuyển tình thế." Tô Vãn Đường cảm khái một cách tự hào.

Vệ Trăn gì, trong mắt chứa ý nồng đậm.

Năm năm , thể đ.á.n.h lui Tây Vu trong lúc yếu thế, cũng chỉ là dựa vũ lực, trong mắt đời quá mạnh mẽ, đối mặt phần nhiều là e ngại, nên ở mức độ nhất định nào đó cũng quên mất, Thái t.ử văn võ song .

Mà điều khiến nàng vui vẻ nhất, chính là câu của .

'Cô Trữ phi, quãng đời còn Cô chỉ cần một nàng , ngoại trừ nàng , bất kỳ nữ t.ử nào đời đều hợp ý Cô.'

"Cô nương."

Đông Tẫn bước nhanh đến, bẩm báo : "Người hỏi hôn kỳ của Lễ bộ tới."

Lần thứ năm trong nửa tháng nay.

Thời gian sớm chọn xong, cũng , cô nương một mực giữ chịu đưa cho Lễ bộ.

Vệ Trăn ừ một tiếng, lên tiếng: "Đưa ."

Đông Tẫn sững sờ, mặt toát vẻ khó hiểu.

Sao hôm nay đột nhiên cô nương nhả .

Tô Vãn Đường chống cằm, lòng giải thích: "Công chúa Nam Hào giải quyết, dĩ nhiên là hôn kỳ cũng định ."

Ánh mắt Đông Tẫn sáng lên: "Chuyện hòa kết quả?"

"Bây giờ ngươi hẳn nên đưa hôn kỳ , đợi trở về sẽ ngươi ." Tô Vãn Đường .

" đúng đúng." Đông Tẫn hồn, bước lên phía cầm lấy thiệp hồng vội vàng rời .

Sau khi Đông Tẫn , Tô Vãn Đường về phía Vệ Trăn: "Thiếu chủ, mấy ngày nay tất cả ở Đông cung đều sống gian nan, ngươi gặp điện hạ ?"

Vệ Trăn lạnh nhạt ồ một tiếng.

Tô Vãn Đường nghiêng đầu nàng: "Hử?"

Ánh mắt Vệ Trăn lóe lên, ý bên môi biến mất, nghiêm mặt : "Ngày mai ."

Tô Vãn Đường nhíu mày.

Thôi .

Thiếu chủ và điện hạ sắp tu thành chính quả, thất khiến thật hâm mộ.

Cũng khi nào nàng mới thể…

Ánh mắt Tô Vãn Đường tối xuống, gục đầu xuống.

Người nàng thích, trong lòng nàng .

-

Ngày kế tiếp, Vệ Trăn y phục chuẩn cung, mới khỏi Tê Loan Hiên, Cầm Thập Bát đột nhiên xuất hiện: "Cô nương, Tiểu Thập Cửu gửi tin."

Gần như là đồng thời, Tô Vãn Đường sắc mặt khó coi vội vã bước tới.

"Thiếu chủ, xảy chuyện!"

Vệ Trăn hai , im lặng thở dài: "Thập Bát ."

Cầm Thập Bát: "Đường Trăn và Thẩm Lăng gặp mặt, ở Tố Thực trai."

Đồng t.ử Vệ Trăn co .

Hơn nửa tháng, cuối cùng cũng uổng công chờ đợi.

Nàng đầu về phía Tô Vãn Đường: "Xảy chuyện gì?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Tô Vãn Đường giọng điệu nghiêm túc : "Công chúa Nam Hào c.h.ế.t ."

Dứt lời, xung quanh yên tĩnh.

Vệ Trăn kinh ngạc một thoáng, đó trầm giọng : "Xảy chuyện gì, ngươi tỉ mỉ."

"Sáng hôm nay, sứ thần Nam Hào lên đường trở về, lúc thị nữ của Công chúa Nam Hào mời Công chúa, phát hiện c.h.ế.t từ lâu." Tô Vãn Đường : "Mà bàn phát hiện một lệnh bài của thị vệ Đông cung, Hoàng t.ử Nam Hào chắc chắn là Thái t.ử điện hạ g.i.ế.c Công chúa, mắt cung, đòi một câu trả lời hợp lý."

Vệ Trăn bình tĩnh hít một , một lát : "Bên phía điện hạ tin tức gì ?"

Hắn nhất định sẽ phái bí mật giám sát sứ thần Nam Hào, chừng sẽ phát hiện manh mối gì.

"Không ."

Tô Vãn Đường : "Chuyện xảy ở ngoài cung, tin tức của sẽ nhanh hơn trong cung một chút."

Cầm Thập Bát nhíu mày: "Cô nương, cần hồi cung hỏi một chút?"

Vệ Trăn trả lời, nhắm mắt để cho tỉnh táo .

Tô Vãn Đường và Cầm Thập Bát thấy , đều lên tiếng quấy rầy.

Qua một hồi lâu, Vệ Trăn mở mắt , với Cầm Thập Bát: "Thập Bát, ngươi mau tập hợp với Thập Cửu, nhất định khống chế Thẩm Lăng và Đường Trăn."

"Vãn Đường, báo cho Tiêu Hà, dẫn theo tất cả , theo phủ bắt gián điệp nước địch!"

Hai cùng giật : "Gián điệp nước địch?"

Ai? Đường Trăn ?

Vệ Trăn trịnh trọng : "Chuyện khẩn cấp, thời gian giải thích, hôm nay nhất định bắt !"

Hai liếc , đồng thời đồng ý đó rời .

Chưa tới nửa khắc, Tô Vãn Đường điều một trăm đến, cùng Vệ Trăn nhanh ch.óng chạy tới Tố Thực trai.

Lúc Vệ Trăn đến, bên trong đang đ.á.n.h .

Vệ Trăn hạ lệnh bao vây Tố Thực trai, đó mới bước nhanh cùng Tô Vãn Đường và Tiêu Hà.

Đường Trăn võ công cao thâm, một Thập Bát chống đỡ quá lâu, mặc dù Cầm Thập Cửu hỗ trợ, nhưng bên cạnh Thẩm Lăng còn một cao thủ, trong lúc nhất thời ai cũng ai, nhưng rốt cuộc cũng giữ chân .

Sau khi phát hiện Vệ Trăn, hai bên ăn ý ngừng đ.á.n.h .

Đường Trăn thu hồi quạt xếp, ngoài ý : "Huyện chúa?"

Ngón tay Thẩm Lăng cong , trong lòng trầm xuống.

Hôm nay là Đường Trăn lộ tung tích, ?

Mặc dù trong lòng kinh ngạc chừng, nhưng mặt lộ , tiến lên hành lễ: "Bái kiến Huyện chúa."

Vệ Trăn hai , cuối cùng chuyển sang Đường Trăn: "Đã lâu gặp."

Đường Trăn : "Vâng, lâu gặp."

Sau đó, Cầm Thập Bát, : "Ta nhớ ở Kim Hoa lâu, vị cô nương theo bên cạnh Huyện chúa, hôm nay... Không hiểu lầm gì ?"

Vệ Trăn nhếch môi: "Không hiểu lầm, bảo nàng tới."

Đường Trăn kinh ngạc : "Huyện chúa ý gì, là gì đắc tội Huyện chúa?"

Vệ Trăn lắc đầu, ý bên môi chậm rãi tan biến: "Chưa tới đắc tội."

"Vậy chuyện là?"

Đường Trăn khó hiểu .

"Ta là Huyện chúa Bắc Lãng, bắt gián điệp nước địch là trách nhiệm của ." Vệ Trăn nhẹ nhàng chậm chạp, mạnh mẽ lực.

Nàng khỏi miệng, ánh mắt Đường Trăn Thẩm Lăng đều đổi, một lúc lâu, Đường Trăn : "Không là Huyện chúa hiểu lầm chứ, Bắc Lãng, như thế nào ..."

"Các hạ là Nam Hào nhỉ?"

Vệ Trăn ngắt lời .

Đường Trăn bỗng dưng im miệng.

Bàn tay Thẩm Lăng đang chắp lưng cũng chậm rãi nắm c.h.ặ.t.

"Sau ở Kim Hoa lâu, phái Tung Châu." Vệ Trăn chằm chằm , từ từ : "Ngươi chu , Tung Châu quả thực mấy tên là Đường Trăn, mà một trong đó cùng tuổi với ngươi, là thương nhân, dung mạo cũng trùng khớp, thoạt phận của ngươi dường như điểm nào đáng ngờ, nhưng ngươi để ý đến một việc."

Sắc mặt Đường Trăn dần về bình tĩnh.

"Ngươi g.i.ế.c Đường Trăn, dịch dung thế , Đường Trăn thể ăn hoa quế, nhẹ thì nổi mụn sởi, nặng thì mất mạng." Vệ Trăn : "Mà nhớ rõ, hôm đó ở Kim Hoa lâu ngươi ăn hai miếng bánh hoa quế, đối với Đường Trăn thật thì lượng hoa quế đủ để g.i.ế.c c.h.ế.t y."

Đường Trăn trầm mặc chằm chằm nàng một hồi, đó mở quạt xếp , nhẹ nhàng một tiếng: "Vì điểm mà nghi ngờ ?"

Vệ Trăn lắc đầu: "Là điểm khiến xác định phận của ngươi."

"Vậy ngươi hoài nghi ? Làm dịch dung?" Đường Trăn tò mò hỏi: "Vả Nam Hào phần lớn đều hình cao lớn cường tráng, giống ở điểm nào?"

"Ngươi cũng là phần lớn, nghĩa là luôn một phần nhỏ vóc dáng tương tự Bắc Lãng; ngươi dịch dung, là bởi vì ngươi từng đến ám sát , nhưng của thương tai, nhưng hôm đó gặp ngươi, tai ngươi cũng vết thương." Vệ Trăn tiếp tục : "Ngày gặp chuyện, ngươi đến cửa đúng ngày đó, là vì để cho thấy rõ tai ngươi thương, xóa bỏ hiềm nghi của bản , nhưng chính bởi , khiến ngươi bại lộ."

Đường Trăn ngừng vẫy quạt: "Hả?"

"Ngươi tiếp cận , chắc là cũng một sự hiểu nhất định về , thuật dịch dung, lớp ngụy trang của ngươi." Vệ Trăn về phía Cầm Thập Bát: " thiên hạ rộng lớn, nhân tài là vô vàn, mặc dù thuật dịch dung của ngươi cao siêu, nhưng vẫn ngươi thương ."

Đường Trăn bỗng nhiên về phía Cầm Thập Bát.

Chẳng qua chỉ là một ám vệ, nàng thuật dịch dung ?

Cầm Thập Bát đối diện với ánh mắt của , nở nụ rạng rỡ: "Chủ t.ử của mềm lòng lương thiện, khi còn bé nỡ để chịu khổ, nên để cho học thành thạo một nghề, mặc dù đó vẫn cầm đao kiếm, nhưng trời sinh tài, tinh thông cũng khó."

Khóe môi Đường Trăn co : "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-149.html.]

Nếu đoán nhầm, nàng là ám vệ của Thái t.ử, Thái t.ử Bắc Lãng mềm lòng lương thiện?

Nàng mà cũng sợ sét đ.á.n.h!

"Về phần khi nào bắt đầu hoài nghi ngươi..."

Vệ Trăn về phía Đường Trăn, lạnh nhạt : "Hẳn là từ đầu tiên gặp ngươi."

Đường Trăn nhíu c.h.ặ.t mày: "Nếu trí nhớ của tệ, đầu tiên hai gặp , là cứu ngươi."

Vệ Trăn khỏi khẽ một tiếng, đó mới : " , ngươi dùng cách tiếp cận , nhưng biến khéo thành vụng."

"Có ý gì?"

"Mặc dù những thích khách đều cầm loan đao Tây Vu trong tay, cũng học chút chiêu thức của quân đội Tây Vu, nhưng nhiều thứ là của , khi sử dụng tất sẽ sơ hở." Vệ Trăn: "Huống chi từng gặp ít thích khách Tây Vu đáy vực núi Thu Vụ, đường lối chiêu thức của bọn họ giống với thích khách hôm đó và thích khách ám sát ở Hương Sơn."

"Cho nên ngay từ đầu, đoán bọn họ Tây Vu."

"Đóng vai Tây Vu để diễn một tuồng kịch như thế, ngoại trừ Nam Hào, thể nghĩ tới khác. Về ngươi yểm hộ cho tên gián điệp Nam Hào trộm địa đồ dẫn thành, khi phát hiện thì dùng khổ nhục kế để thoát . hiển nhiên, phận của ngươi ở , cũng dám thật sự ngươi thương, còn ngươi như thương nặng hôn mê, chẳng qua là dùng t.h.u.ố.c thôi."

Về cũng là bởi vì sự kiện , nàng hoài nghi giả dạng tên Đường Trăn mới là tên gián điệp mà tổ phụ nàng tìm.

Đường Trăn sửng sốt một hồi lâu, mới vài tiếng, vỗ tay : "Là xem thường ngươi."

Vệ Trăn chằm chằm một hồi lâu, đột nhiên : " nghĩ , ngươi là Nam Hào, vì g.i.ế.c Công chúa Nam Hào của các ngươi?"

Nụ mặt Đường Trăn ngưng , sắc mặt cứng đờ một chớp mắt.

chỉ là một tíc tắc ngắn ngủi khôi phục như lúc ban đầu: "Ngươi cái gì, hiểu?"

Mấy Tô Vãn Đường và Tiêu Hà cũng đồng thời sửng sốt.

Người g.i.ế.c Công chúa Nam Hào, là ?

Thật ban đầu Vệ Trăn cũng chắc chắn, nàng thăm dò, nhưng bây giờ nàng xác định.

"Công chúa nước ngươi ám sát bỏ ở Bắc Lãng , mà phản ứng đầu tiên của ngươi phẫn nộ, chất vấn, mà là hiểu..." Vệ Trăn khẽ hừ một tiếng: "Nghe hiểu chỗ nào, nếu để cho vị Thẩm đại nhân bên cạnh ngươi giải thích cho ngươi?"

Vừa Thẩm Lăng sớm nghĩ xong đường lui, lúc đối diện với ánh mắt của Vệ Trăn, bình tĩnh : "Ta và kết bạn ở chỗ , đây cũng phận của ."

"Ta cũng bọn họ là của Huyện chúa, tưởng rằng là thích khách mới để cho hộ vệ tay, nhưng lời Huyện chúa , nghĩ, hôm nay hẳn là cố ý tiếp cận ."

Hắn mới xong, lưỡi d.a.o quạt xếp của Đường Trăn chống lên cổ : "Thả , bằng thì, g.i.ế.c ."

Sắc mặt Tô Vãn Đường lập tức trầm xuống, tức giận đến nắm c.h.ặ.t hai tay.

Vệ Trăn cảm thấy quá bất ngờ.

Với tâm tư của Thẩm Lăng, tới gặp Đường Trăn thể nghĩ tới đường lui.

Thẩm Lăng cất cao giọng : "Huyện chúa, thể thả !"

"Ta c.h.ế.t gì đáng tiếc, nhưng tuyệt đối thể buông tha thám t.ử Nam Hào!"

Giọng của lớn nhỏ, vặn thể để trong ngoài Tố Thực trai đều thấy, trong đó thiếu bách tính dùng bữa ở chỗ .

Đã loáng thoáng tiếng bàn tán truyền đến, đều đang khen Thẩm Lăng can đảm khí phách, thể c.h.ế.t vân vân.

Vệ Trăn nhếch môi, thực sự là… Không nên khen thế nào cho đây.

"Hôm nay sẽ để ngươi rời , nếu ngươi thả Thẩm đại nhân, lẽ sẽ chịu ít khổ hơn một chút." Vệ Trăn xong thì về phía Cầm Thập Bát, Thập Bát nhận tín hiệu lập tức xách đao đ.á.n.h tới, Đường Trăn đẩy Thẩm Lăng , Cầm Thập Bát sớm chuẩn kịp thời rút đao .

Thẩm Lăng nhất định c.h.ế.t, nhưng thể c.h.ế.t tại trong tay nàng trong tình huống .

Gần như đồng thời, Cầm Thập Cửu cũng đ.á.n.h về phía Đường Trăn.

Thẩm Lăng sống sót tai nạn, ngẩn trong chốc lát, mới tới chắp tay với Vệ Trăn: "Cảm ơn Huyện chúa cứu giúp."

Vệ Trăn khẽ: "Không khách khí."

Cũng sống thêm mấy ngày.

"Gần đây thành Phụng Kinh loạn, Thẩm đại nhân cẩn thận một chút, chớ gián điệp nước nào để mắt tới."

Thẩm Lăng khẽ c.ắ.n môi, ôn hòa: "Đa tạ Huyện chúa nhắc nhở."

Phụ sai, thể đợi thêm nữa.

Chờ đợi thêm nữa, sợ là của đều sẽ thanh lý sạch sẽ.

Chỉ là từ đầu đến cuối đều rõ, mỗi một chuyện đều sạch sẽ, rốt cuộc là tại Thái t.ử hoài nghi .

Dưới sự vây công của Thập Bát Thập Cửu, Tiêu Hà và một trăm binh, Đường Trăn thể chạy thoát.

Bắt , Cầm Thập Bát xé bỏ lớp dịch dung của , lộ một khuôn mặt khá góc cạnh.

Vệ Trăn sợ xảy biến cố, cũng trì hoãn lâu, tự dẫn đến Đại lý tự.

Đại lý tự khanh tự đón .

"Người là thám t.ử Nam Hào mà lúc Đô Sát viện bắt, dính líu tới việc g.i.ế.c Công chúa Nam Hào vu oan cho Đông cung, giao cho đại nhân."

Tất nhiên là Đại lý tự khanh đồng ý: "Huyện chúa yên tâm."

Vệ Trăn đưa xong thì trở về phủ Lãng Vương.

Hôm nay trong cung xảy chuyện, cho dù nàng cung cũng chắc thể gặp Thái t.ử.

Trở phủ Lãng Vương, Vệ Trăn bẩm báo với Lãng Vương một tiếng mới về Tê Loan Hiên, đợi bao lâu, Tô Vãn Đường mang tin tức trong cung tới.

"Hoàng t.ử Nam Hào nhận định là Thái t.ử điện hạ g.i.ế.c Công chúa Nam Hào, dùng cái để ép điện hạ gả Tứ công chúa cho , điện hạ đá gãy chân , hiện tại sứ thần Nam Hào dẫn theo Hoàng t.ử Nam Hào rời Phụng Kinh, thông báo cho cả thiên hạ tội danh g.i.ế.c c.h.ế.t Công chúa Nam Hào của Thái t.ử, sử dụng vũ lực với Bắc Lãng."

Vệ Trăn sững sờ.

Không nàng đưa hung thủ cho , dẫn ?

nhanh, Vệ Trăn hiểu rõ tại .

Hai ngày trong thành Phụng Kinh bắt đầu lan truyền một tin tức, thủ đoạn tàn nhẫn, trái nhân đạo như Tống Hoài, vẫn trong gia phả Hoàng gia.

Lời đồn càng truyền càng dữ dội, là Đại hoàng t.ử Bắc Lãng ham g.i.ế.c ch.óc, tay mấy mạng vô tội, Hoàng t.ử phạm pháp đáng cùng tội với thứ dân, đó mấy ngày, truyền đến tin tức Nam Hào đ.á.n.h trận, Tây Vu cũng bởi ngo ngoe rục rịch.

Nguyên nhân gây là bởi vì Thái t.ử điện hạ cưới Công chúa Nam Hào, nên tay g.i.ế.c đối phương.

Chẳng qua mấy ngày, thanh danh của hoàng thất ngừng tụt dốc.

Cùng lúc đó, bệ hạ ôm bệnh triều, phái quân Lãng tiến về biên cảnh Nam Hào Tây Vu trợ giúp, chỉ để đến hai vạn binh lực ở thành Phụng Kinh.

-

Một nơi trong thiên điện, hai cách bình phong mà .

"Chuyện lúc đồng ý với nương nương, thần , bây giờ tiếng hô ủng hộ Nhị hoàng t.ử cực cao." Nam t.ử đưa một bình t.h.u.ố.c qua, :Chỉ cần vận dụng thêm một chút thủ đoạn, hoàng vị sẽ là vật trong lòng bàn tay của Nhị hoàng t.ử."

Nữ nhân ung dung cao quý nhận lấy t.h.u.ố.c: "Đây là cái gì?"

“Bỏ nó trong chén t.h.u.ố.c của bệ hạ, vu oan cho Đông cung, tất cả sẽ kết thúc."

Nữ nhân do dự nửa ngày: "..."

"Nương nương, đây là cơ hội nhất."

Nữ nhân hít sâu một , cuối cùng vẫn gật đầu: "Được."

Chiều hôm , Thánh thượng trúng độc hôn mê bất tỉnh, tính mạng nguy ở sớm tối, Hoàng hậu nương nương là Đông cung hạ độc, cả hoàng cung lập tức đại loạn.

-

Thẩm gia.

"Thời cơ tới."

Thẩm Lăng lấy lệnh bài phận Hoàng t.ử Thừa Quốc của , với Thẩm Dụ Văn: "Bây giờ trong thành Phụng Kinh chỉ còn đến hai vạn binh lực, đây là lúc thích hợp triệu tập quân Thiết Giáp kinh."

"Ừm, mắt Thái t.ử hoài nghi chúng , thể kéo dài thêm nữa." Thẩm Dụ Văn : "Chỉ là... Thái t.ử rời kinh, chung quy vẫn là tai hoạ ngầm."

Thẩm Lăng: "Quân Lãng chỉ còn ba ngàn, ba vạn quân Thiết Giáp chẳng đáng là bao, cộng thêm gần năm ngàn t.ử sĩ, cho dù công phu Chử Yến cao hơn nữa cũng một cây chẳng chống vững nhà."

Nếu như thế, dám ăn cả ngã về .

Thẩm Dụ Văn trầm tư một lát, gật đầu: "Ừ."

Thẩm Lăng gọi tín tới, đưa lệnh bài cho : "Trương Triều, giao cho ngươi, sáng sớm ngày mai khỏi thành, dẫn quân Thiết Giáp về."

Trương Triều quỳ xuống tiếp nhận lệnh bài: "Thuộc hạ nhất định phụ mệnh lệnh của Thập tam hoàng t.ử"

Thẩm Lăng dừng một chút, căn dặn vài câu: "Bây giờ ngươi tới Tề gia một chuyến..."

Trương Triều cung kính đồng ý đó rời thư phòng.

Thẩm Dụ Văn nhíu mày: "Ngươi thật sự cưới nàng ?"

"Hai ngày trong kinh rối loạn, để nàng ở nơi thể khống chế." Thẩm Lăng thản nhiên .

Quan hệ giữa Tề gia và Thái t.ử cực kỳ c.h.ặ.t chẽ, một khi chuyện thành công, ý định buông tha Tề gia.

Cùng lúc đó.

"Cô nương, hôm nay bên phía lão Nhất truyền tin tức đến, tìm một nơi Thẩm Lăng nuôi quân, nhưng ít binh lực, Thẩm Lăng là tách nuôi, vả cách các nơi cách xa, kịp tìm từng nơi một, như thế, chỉ sợ là chúng thể đồng thời xúi giục quân Thiết Giáp." Thập Bát từ trong cung , lập tức đến mặt Vệ Trăn bẩm báo: "Điện hạ bảo báo cho cô nương, hai ngày Thẩm Lăng sẽ hành động, để phòng bất trắc, xin cô nương dẫn quân Lãng thủ cửa thành Đông, và Thập Cửu sẽ theo cô nương."

Vệ Trăn bắt gián điệp Nam Hào, Lãng Vương tròn lời hứa cho nàng nhập quân doanh, giao ba ngàn quân Lãng còn tay nàng.

Vệ Trăn thở một , gật đầu: "Ừm, ."

Trò gậy ông đập lưng ông sắp kết thúc, mặc dù nàng sớm chuẩn , nhưng nàng cũng để quân Lãng và quân Thiết Giáp c.h.é.m g.i.ế.c, nhưng tình hình mắt, uổng phí một binh một , gần như là thể nào.

"Cô nương, Trọng Hủ cầu kiến." Vào lúc Đông Tẫn tiến đến bẩm báo.

Vệ Trăn đè suy nghĩ xuống, : "Dẫn y tới thiên điện."

 

Loading...