Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 148
Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:15
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thiếu chủ, thiếu chủ." Tô Vãn Đường bước nhanh Tê Loan Hiên, về phía Vệ Trăn đang bên song cửa sổ sách, : "Quả nhiên như Thiếu chủ dự đoán, chuyện đơn giản."
Vệ Trăn khép sách : "Như thế nào?"
Tô Vãn Đường vội vàng : "Nam Hào chỉ phái Công chúa tới, còn một vị Hoàng t.ử, dẫn một vị Công chúa của chúng !"
Vẻ mặt Vệ Trăn nghiêm .
Chuyện nàng ngờ tới.
Nam Hào tính lắm, đưa một vị Công chúa tới, mang một vị Công chúa của bọn họ, hai bên dễ bề kiềm chế lẫn .
" là đám Nam Man gian giảo, rõ ràng chỉ là đưa Công chúa đến hòa , bây giờ thì , nay ngang nhiên đưa điều kiện ngay điện Tuyên Chính, ép điện hạ thế khó." Tô Vãn Đường cả giận: "Rõ ràng là bọn họ chủ trương nghị hòa, mà còn điều kiện với chúng !"
"Bọn họ gióng trống khua chiêng đưa Công chúa đến thành Phụng Kinh, bây giờ chỉ cần chúng chịu thả một vị Công chúa là thể bảo đảm trăm năm hòa bình. Thiên hạ bách tính ai hy vọng sẽ chiến sự, an cư lạc nghiệp, nếu mà hôm nay điện hạ từ chối, chiến sự giữa hai nước nổi lên, coi như là cái tội rơi xuống đầu Thái t.ử."
Dĩ nhiên Vệ Trăn hiểu rõ đạo lý .
Trong mắt nàng thoảng qua một tia lo lắng.
Chử Yến từng , nếu ngay cả của còn bảo vệ nổi, thì lấy cái gì để bảo vệ trong thiên hạ.
Hắn tuyệt đối sẽ đồng ý để Công chúa hòa .
Nếu đây là kế sách của Thẩm Lăng...
-
Trong cung.
Trên triều đình tranh chấp ngừng, hậu cung cũng bình yên.
"Công chúa, Công chúa."
Cung nữ nâng làn váy nhanh ch.óng trong điện, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.
Tứ công chúa Chử Vân giường, thấy vô thức siết c.h.ặ.t khăn thêu: "Như thế nào?"
Hốc mắt cung nữ ửng đỏ, vội vã bẩm báo: "Hiện tại hơn phân nửa quan viên ủng hộ hòa , đại nhân e rằng khó lòng chống đỡ."
Bả vai Chử Vân lập tức sụp xuống.
Thục phi nương nương Hoàng hậu nương nương chống lưng, mà nhà ngoại của nàng chẳng qua chỉ là quan tứ phẩm, cách nào chống bọn họ, nếu hòa , nhất định là nàng .
"Công chúa, bây giờ, đám Nam Man cũng là dễ sống chung, Công chúa mà , còn ..." Cung nữ hầu cận nhịn rơi nước mắt.
So với cung nữ hầu cận, Chử Vân bình tĩnh hơn nhiều, nhưng cũng đại biểu nàng sợ.
Tuy nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng run rẩy:
"Hoàng thế nào?"
Cung nữ khẽ nấc : "Điện hạ còn đưa quyết định."
Chử Vân nhắm mắt .
Một hàng nước mắt trượt xuống từ hốc mắt.
Sau một hồi, nàng mở mắt , khẽ: "Phất Hương, y phục cho ."
Phất Hương hiểu: "Công chúa ngài gì?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Chử Vân dùng khăn thêu lau nước mắt, an ủi nàng một cái, nhưng kéo một nụ khổ đầy miễn cưỡng: "Phất Hương, hòa ."
Phất Hương cứng đờ , trợn tròn mắt chằm chằm Chử Vân, dường như thể tin cái gì.
Sau một lúc lâu nàng mới lấy tinh thần, quỳ phịch xuống mặt Chử Vân, lắc đầu: "Công chúa, , ngài lá ngọc cành vàng, đến đất Nam Man sẽ sống nổi."
Chử Vân đầu, nước mắt lã chã rơi xuống, nhẫn nhịn thành tiếng: "Phất Hương, ngươi, ."
"Không, nô tỳ ." Phất Hương đến lạc giọng.
Chử Vân dùng khăn lau nước mắt, hít sâu một , Phất Hương : "Phất Hương, tình hình mắt nếu hoàng từ chối hòa dẫn đến việc đàm phán nghị hòa thất bại, hai nước nổi lên chiến sự, hoàng sẽ trở thành mục tiêu công kích, bách tính sẽ oán hận ."
" ngươi cũng tính tình của hoàng , căn bản hề để ý thanh danh, hôm nay nhất định sẽ từ chối."
"Hoàng là trụ cột của Bắc Lãng, thể để mất lòng dân."
"Năm ngoái, Nam Hào Công chúa Bắc Lãng hòa , hoàng bảo vệ một ."
Phất Hương nắm c.h.ặ.t t.a.y Chử Vân, thành tiếng.
Đột nhiên, dường như nàng nghĩ tới điều gì, bỗng nhiên ngẩng đầu Chử Vân: "Công chúa, nô tỳ , nô tỳ Công chúa, dù Nam Hào cũng nhận Công chúa, chỉ cần chúng , bọn họ sẽ ."
Chử Vân nhịn , đầu phát tiếng nghẹn ngào.
Phất Hương thẳng lên ôm lấy nàng : "Công chúa, ngài đừng sợ, nô tỳ ."
Chử Vân nhẹ nhàng đẩy Phất Hương , lắc đầu : "Phất Hương, đây là trách nhiệm của , trách nhiệm của Công chúa một nước."
"Ngươi hưởng sự tôn quý của Công chúa, thể chịu nỗi khổ của Công chúa."
"Công chúa..."
"Đừng nữa, giúp y phục nào."
Chử Vân lau khô nước mắt, dậy, thẳng lưng: "Trang điểm cho một chút, thể mất mặt Bắc Lãng ."
Phất Hương bóng lưng mong manh của nữ t.ử, đau lòng đến nghẹt thở.
Nếu đến hưởng sự tôn quý của Công chúa, Tam công chúa trưởng, tất cả chi phí đều cao hơn Công chúa của bọn họ, dựa hòa là Công chúa của bọn họ chứ.
-
Điện Tuyên Chính, sứ thần Nam Hào điều kiện xong thì đến thiên điện chờ, các thần t.ử triều đình lập tức tranh cãi mặt đỏ tới mang tai.
Tháng Mười một, trán Từ đại nhân cũng toát một lớp mồ hôi mỏng.
Thục phi nương nương dựa Hoàng hậu nương nương, nếu như hòa , nhất định là cháu ngoại của ông , đứa bé tính tình lương thiện, tay trói gà c.h.ặ.t, đến vùng đất dữ đó, thể sống .
tiếc , ông vô dụng chỉ là một ngôn quan bình thường, hậu thuẫn cho Công chúa , chỉ thể ở triều tranh thủ giúp Công chúa một chút.
Chử Yến chỗ cao, lạnh nhạt các thần t.ử bên tranh chấp.
Thẩm Dụ Văn chủ trương hòa .
Số thần t.ử hùa theo ông gần như chiếm cứ một nửa triều đình, đương nhiên, ở trong đó cũng thiếu thật lòng nghị hòa.
mối quan hệ trong đó rắc rối phức tạp, quét sạch vây cánh của Thẩm Lăng trong một là thể nào.
Vậy thì cũng chỉ thể... bắt giặc bắt vua .
Thẩm Lăng còn tồn tại, thể chậm rãi trừng trị những .
Chử Yến đủ , mới giơ tay lên, nhanh chậm : "Mời sứ thần Nam Hào lên điện."
Quần thần lập tức im lặng, lượt nghiêm.
Sắc mặt Từ đại nhân trắng bệch.
Điện hạ quyết sách!
Dựa theo tình hình mắt, sợ là sẽ đồng ý hòa .
Không bao lâu , sứ thần Nam Hào lên điện.
Hoàng t.ử Nam Hào ở chính giữa, khuôn mặt cũng coi như đoan chính, nhưng hình cao lớn, hai đầu lông mày toát lên vẻ ngang ngược, Công chúa Nam Hào bộ dạng mỹ lệ, tư thái yểu điệu, lúc còn toát lên vài phần xinh quyến rũ.
"Bái kiến Bắc Lãng điện hạ."
Hành lễ xong, Hoàng t.ử Nam Hào về phía Chử Yến: "Không Bắc Lãng điện hạ đồng ý gả vị nào cho ?"
Mặc dù vẻ khách khí, nhưng trong ngôn từ khó nén sự thô lỗ.
Chử Yến bình tĩnh chằm chằm , một lúc lâu mới cong môi khẽ tiếng.
Hoàng t.ử Nam Hào nhíu mày, tính tình Thái t.ử Bắc Lãng nóng nảy, ngông cuồng ham g.i.ế.c ch.óc, nhưng hôm nay , cảm thấy cũng gì đáng sợ, tay chân gầy yếu, gương mặt , giống yêu nghiệt.
Nếu là ở Nam Hào bọn họ, những ham mê nam sắc ắt hẳn sẽ tranh đoạt vị Thái t.ử đến vỡ đầu chảy m.á.u.
Nghĩ như , trong mắt Hoàng t.ử Nam Hào cũng nổi lên ý tứ khác.
Chử Yến nhẹ nhàng gõ ngón tay lên long ỷ, nụ mặt càng đậm.
Người hiểu rõ Thái t.ử đều yên lặng cúi đầu.
Trường Phúc ánh mắt Hoàng t.ử Nam Hào mà trong lòng sinh vài phần 'khâm phục'.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-148.html.]
Dám điện hạ với ánh mắt như , nhất định là tên Nam Man điên !
Hắn c.h.ế.t chắc , thật đấy!
Tiếng của Chử Yến chậm rãi dừng .
"Vậy tức là, ngươi dùng của ngươi để đổi của Cô?"
Hoàng t.ử Nam Hào nhếch miệng một tiếng: "Đương nhiên, như thế mới công bằng, hiệp ước cũng sẽ càng vững chắc, ?"
Chử Yến lắc đầu một tiếng, ngước mắt về phía Hoàng t.ử Nam Hào, nghi ngờ : "Công bằng? Cô tò mò, ngươi lấy mặt mũi ?"
Sắc mặt Hoàng t.ử Nam Hào chợt đổi, đang định nổi giận Chử Yến tiếp: "Danh tiếng của Chử Yến Cô cả thiên hạ đều , ngươi thì ? Ngươi là cái thá gì? Con dân Bắc Lãng từng ngươi họ gì tên gì."
"Nếu là Quốc quân của Nam Hào ngươi đến, Cô còn thể miễn cưỡng chịu thua thiệt."
"Về phần ngươi... Chỉ bằng cái thứ như ngươi, cũng xứng đổi với Cô?”
Hoàng t.ử Nam Hào nắm c.h.ặ.t nắm tay, sắc mặt xanh đỏ, đỏ xanh.
Hắn phản bác, nhưng lời đến bên miệng .
Bởi vì, đó là sự thật.
Nhắc tới Chử Yến, thiên hạ ai là ai, bao gồm cả con dân Nam Hào của , đều Bắc Lãng một vị Thái t.ử, hung tàn điên cuồng!
"Cho nên, các ngươi đồng ý hòa ?" Hoàng t.ử Nam Hào c.ắ.n răng .
Chử Yến đang định mở miệng, thấy ngoài điện xuất hiện một bóng dáng.
Hắn nhíu mày, về phía Trường Phúc.
Trường Phúc cũng hiểu, Tứ công chúa tới đây gì?
còn đợi Trường Phúc nghênh đón, Chử Vân xông .
Quần thần động tĩnh đều đầu .
Chỉ thấy Chử Vân mặc cung trang màu vàng nhạt thướt tha tới, làn váy thêu chim phượng kéo dài lưng, mũ phượng rũ tua, trán vẽ hoa điền, khuôn mặt tinh xảo lanh lợi, nhưng mất ung dung hoa quý.
Nàng nâng cằm, mỗi bước đều toát lên vẻ cao quý, giống một con Phượng Hoàng cao quý.
Đây, chính là Công chúa Bắc Lãng.
Phượng Hoàng kiêu ngạo dừng bên cạnh Công chúa Nam Hào, nhưng từ đầu đến cuối đều thẳng, thậm chí còn sang sứ thần Nam Hào lấy một . Nàng nhẹ nhàng gật đầu, hành lễ với cao: "Hoàng ."
Cũng vì , một khắc , triều thần Bắc Lãng đều vô thức ưỡn n.g.ự.c lên.
Từ đại nhân thì lo lắng Chử Vân.
Mà ánh mắt Hoàng t.ử Nam Hào cũng ngây dại.
Chử Yến chằm chằm Chử Vân một lát, ánh mắt khẽ đảo qua hàng mi dài khẽ run của nàng .
Chử Vân ở ngoài điện thấy lời Chử Yến .
May mà nàng tới kịp thời, hoàng còn từ chối.
"Hoàng , ..."
"Hoàng t.ử Nam Hào, đây chính là của Cô." Chử Yến lạnh nhạt ngắt lời nàng , về phía Hoàng t.ử Nam Hào.
Hoàng t.ử Nam Hào miễn cưỡng hồn, khóe mắt nỡ dịch chuyển khỏi Chử Vân.
Công chúa Bắc Lãng hơn tưởng tượng nhiều, nếu cưới mỹ nhân như thế trở về, sẽ nở mày nở mặt!
"Chỉ cần Bắc Lãng bằng lòng gả Công chúa cho , điều kiện trong hiệp ước còn thể bàn bạc ."
Hoàng t.ử Nam Hào chắp tay với Chử Yến.
Chử Yến khẽ , vươn tay: "Vừa ngươi cũng đủ , rõ ràng ?"
Hoàng t.ử Nam Hào đổi dáng vẻ thô tục , : "Thấy rõ ràng."
Hắn xong ngẫm nghĩ, thêm một câu: "Rất ý."
Chử Vân nắm c.h.ặ.t bàn tay đang giấu trong tay áo, nhưng vai lưng vẫn thẳng tắp.
Chử Yến khẽ: " của ngươi, Cô ý."
Vừa khuôn mặt Công chúa Nam Hào còn tình ý miên man, bỗng dưng tái .
Hoàng t.ử Nam Hào sững sờ, nàng một cái, đó : "Không , còn nhiều , nếu là Bắc Lãng điện hạ hài lòng, thể chọn ."
Chử Yến giơ ngón trỏ lên lắc lắc: "Cô Trữ phi, quãng đời còn chỉ cần một nàng , ngoại trừ nàng , bất kỳ nữ t.ử nào đời đều hợp ý Cô."
"Huống hồ, Cô cũng hỏi ngươi ý ."
Hoàng t.ử Nam Hào nhíu mày: "Vậy ý ngươi là gì?"
Chử Yến chậm rãi dậy, chậm rãi xuống cầu thang, nhẹ nặng : "Phượng Hoàng chọn ngô đồng mà đậu, ngươi tự cúi đầu bản một cái, chỉ bằng ngươi, nuôi nổi Phượng Hoàng Bắc Lãng ư?"
"Đừng ngô đồng, ngay cả rễ của một cây gỗ mục ngươi cũng bằng."
Chử Yến ngừng ở mặt , gằn từng chữ: "Muốn cưới của Cô, trừ phi, Cô c.h.ế.t ."
Mặt Hoàng t.ử Nam Hào đỏ lên, căm giận chằm chằm Chử Yến.
Hắn phản bác, nhưng ăn vụng về căn bản mắng thắng!
Chử Vân c.ắ.n môi về phía Chử Yến, cố nén nghẹn ngào.
Nàng là sẽ như , nhưng đàm phán nghị hòa thất bại, hoàng nên bàn giao với triều thần như thế nào.
"Hoàng ..."
"Người , đưa Công chúa về tẩm điện." Chử Yến nữa ngắt lời nàng .
"Không !" Hoàng t.ử Nam Hào giơ tay cản , Chử Yến lách ngăn mặt Chử Vân, trong mắt toát lên vẻ lạnh lẽo, chằm chằm Hoàng t.ử Nam Hào: "Là Nam Hào các ngươi chủ động cầu hoà, thì nên thể hiện chút thành ý. Thân phận của còn rõ, vọng tưởng dùng sẻ đổi phượng, đúng là hổ!"
"Hôm nay cho ngươi Công chúa Bắc Lãng một cái, xem phong phạm của nước lớn, là ân điển lớn lao cho ngươi. Đừng mặt mũi mà điều!"
"Ngươi, ngươi! Ngươi như là từ chối nghị hòa, khai chiến với Nam Hào !" Hoàng t.ử Nam Hào tức giận, l.ồ.ng n.g.ự.c ngừng phập phồng: "Được, lắm! Ngươi cũng đừng hối hận!"
Chử Yến giống như là thấy chuyện gì, lắc đầu : "Biết Bắc Lãng bao nhiêu binh lực ?"
"Năm năm Nam Hào ngươi và Tây Vu đồng thời tiến công, cũng đều là bại tướng tay, năm ngoái Tây Vu trắng trợn tiến công, nhưng cuối cùng mới qua mấy tháng lui binh, ngươi đoán, nếu Cô dẫn binh, mất bao lâu là thể san bằng Nam Hào ngươi?"
"Quay về cho Quốc quân Nam Hào ngươi, nghị hòa cũng , hòa !"
Chử Yến đưa tay chọc l.ồ.ng n.g.ự.c Hoàng t.ử Nam Hào, nở nụ ngông cuồng: "Nếu các ngươi bằng lòng mỗi năm tiến cống, Cô sẽ cân nhắc đ.á.n.h các ngươi."
"Ngày mai, mang theo Công chúa, sứ thần của ngươi, cút!"
"Nếu thì, Cô thể bảo đảm sẽ dùng đầu ngươi để tế cờ."
Hoàng t.ử Nam Hào hoảng hốt, vô thức lùi về một bước.
Lúc Phụ hoàng từng , mục đích chuyến đ.á.n.h trận!
Một bước lùi , khiến chút khí thế cuối cùng của cũng tan biến sạch.
Sự thật nữa chứng minh, mặt Thái t.ử Bắc Lãng, tư cách ngang tàng.
Sứ thần Nam Hào chật vật bước khỏi đại điện, lúc Chử Yến mới đảo mắt quần thần, tất cả cúi đầu, dám đối diện với .
"Các khanh cũng đừng quên, Nam Hào nhiều gây sự tiến đ.á.n.h Bắc Lãng , tay dính m.á.u bao nhiêu Bắc Lãng!" Chử Yến lạnh lùng : "Bại tướng tay còn dõng dạc dẫn Công chúa Bắc Lãng , tay sắp đ.á.n.h tới mặt, các ngươi đ.á.n.h trả mà còn dâng mặt lên. Ngày thường ai cũng ăn lắm cơ mà, nào, mồm mép của các vị là chỉ thể dùng để nội đấu triều đình thôi ?"
"Xin hỏi các vị, khí khái gì, tôn nghiêm ở !?"
Quần thần đồng loạt quỳ xuống, dám lên tiếng.
"Chỉ là Nam Hào, thể khiến các ngươi thẳng đầu gối, như tương lai là ai đến đòi Công chúa, là các ngươi đều sẽ gật đầu cho ?" Chử Yến dừng bên cạnh Thẩm Dụ Văn, nghiêm nghị : "Làm của Bắc Lãng, quan văn của Bắc Lãng, các ngươi đều nhớ kỹ cho Cô, vinh quang mà các tướng sĩ một đao một thương c.h.é.m g.i.ế.c chiến trường, để cho các ngươi khúm núm kẻ địch!"
"Nếu linh suối vàng khi bọn họ thắng trận, còn cúi cầu đưa Công chúa hòa , e rằng c.h.ế.t cũng khó nhắm mắt!"
Quần thần quỳ rạp mặt đất, cao giọng : "Điện hạ minh, vi thần ghi nhớ."
Nước mắt Từ đại nhân rơi điện, lúc , là ông ếch đáy giếng.
Thẩm Dụ Văn cảm giác bên cạnh rời , rốt cuộc mới dám thở một .
Ông vẫn xem thường Thái t.ử.
Nói mấy câu là thể ngăn chặn bọn họ dùng chiêu , đây mà gọi là việc tùy ý ư?
Xem , bọn họ thể kéo dài thêm nữa.