Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 147
Cập nhật lúc: 2026-02-01 14:16:14
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành Phụng Kinh tháng Mười một, thời tiết chuyển sang lạnh rét buốt, sáng sớm và buổi tối càng là lạnh thấu xương.
Vệ Trăn bước xuống xe ngựa, một cơn gió lạnh lẽo từ đối diện thổi tới, khiến nàng nhịn co rúm , Đông Tẫn vội vàng nhét một cái lò sưởi tay trong lòng nàng: "Năm nay lạnh hơn năm nhiều, cô nương cẩn thận đừng để cảm lạnh."
Hiện tại mỗi ngày Vệ Trăn đều học tập thương pháp ở phòng binh khí, cơ thể khỏe mạnh sẽ dễ dàng cảm lạnh, nhưng nàng từ chối ý của Đông Tẫn, nhận lấy lò sưởi tay.
Lúc , một cái đầu nhô từ trong xe ngựa, ngắm bảng hiệu phủ Quận chúa, : "Cô nương trận pháp nên tiến , chờ cô nương ở bên ngoài."
Hôm nay Vệ Trăn đến phủ Quận chúa hai chuyện, một là đến hỏi hôn kỳ, hai là thử trận pháp của Cố Lan Đình, đây là chuyện đêm qua Cố Lan Đình phái tới thông báo.
"Ừ." Vệ Trăn gật đầu.
Nàng mục đích của phụ , chỉ là ngay cả Thái t.ử cũng thương nhẹ ở trong trận pháp, nàng , sợ là càng thêm gian nan.
Đừng khám phá cái gì từ trong trận pháp, còn .
phụ nàng , nàng sẽ từ chối.
Vệ Trăn mới dẫn theo Đông Tẫn phủ Quận chúa, Vệ Như Sương đón, giận dỗi nàng: "Chờ mãi con mới tới."
"Mẫu ." Vệ Trăn hành lễ vấn an, đó : "Buổi sáng học Vệ gia thương, buổi trưa sợ quấy rầy phụ mẫu nghỉ trưa, nên đợi tới canh giờ mới tới."
Đương nhiên Vệ Như Sương Vệ Trăn đang học Vệ gia thương, lôi kéo nàng tới mái hiên, hỏi: "Đến thức thứ mấy ?"
"Thức thứ ba ạ." Vệ Trăn trả lời chi tiết.
Vệ Như Sương cau mày, ngẩn mấy giây mới nở nụ , thoải mái buông tiếng thở dài, : "Con thiên phú, chắc là tổ phụ con vui lắm."
Vệ Trăn nhẹ nhàng cong môi.
"Con đưa thời gian bệ hạ chọn cho , bàn bạc với phụ con." Vệ Như Sương dừng con đường đá cuội, buông tay Vệ Trăn , .
Vệ Trăn nghiêng đầu về phía Đông Tẫn, nàng vội vàng dâng thiệp hồng lên.
Vệ Như Sương nhận lấy cũng mở xem, chỉ đảo mắt về phía con đường đá cuội: "Con từ nơi , và phụ con chờ con ở cửa ."
Vệ Trăn khẽ giật , bắt đầu từ bây giờ?
"Chưa chuẩn xong ?" Vệ Như Sương thấy vẻ mặt nàng, bèn hỏi.
Vân Mộng Hạ Vũ
Vệ Trăn hồn, vội : "Dạ, chuẩn xong ."
Vệ Như Sương ừ một tiếng, nàng từ xuống : "Con mang v.ũ k.h.í ?"
"Con mang theo." Vệ Trăn lắc đầu.
Trong mắt Vệ Như Sương lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng đó nghĩ đến cái gì, một tiếng: "Thái t.ử cho con?"
Vệ Trăn phủ nhận, gật đầu: "Vâng."
Hắn hôm nay nàng đến xông trận, sai tới nhắn cho nàng một câu, trận đừng mang theo bất kỳ một v.ũ k.h.í nào.
"Được ." Vệ Như Sương: "Cơm tối sẽ ăn trong viện của phụ con, nếu tới muộn là đói bụng đấy nhé."
Vệ Trăn gật đầu: "Con sẽ hết sức."
Đối với nàng mà , muộn muộn cũng quan trọng, quan trọng là, nàng thể xông .
Kiến thức về trận pháp mà nàng học nhiều, còn lâu mới đạt tới hai chữ tinh thông, cũng thể vận dụng kiến thức đó trận pháp ?
Sau khi Vệ Như Sương rời , Vệ Trăn cởi áo khoác đưa cho Đông Tẫn: "Ngươi tìm một chỗ ấm áp chờ ."
"Vâng." Đông Tẫn lo lắng : "Cô nương cẩn thận một chút."
"Ừm."
Vệ Trăn về phía con đường đá cuội bình thường , hít sâu một , bước .
-
Trong mái đình màn lụa che kín, thỉnh thoảng Vệ Như Sương ngẩng đầu về phía lối .
Cố Lan Đình thấy vẻ lo lắng của bà , lắc đầu , thêm cho bà : "Lúc còn đến một canh giờ, nhanh thế ."
Vệ Như Sương nhíu mày về phía ông : "Thái t.ử còn thương thành như thế, liệu Trăn Trăn ..."
"Không mang v.ũ k.h.í, sẽ bớt một nửa nguy hiểm." Cố Lan Đình : "Xem hôm đó cũng Thái t.ử thu hoạch gì bên trong trận."
"Đầu óc tên nhóc nhạy bén lắm." Vệ Như Sương dứt lời, trong rừng đột nhiên truyền đến động tĩnh, hai hẹn mà cùng , thấy một bóng dáng đỏ xuất hiện mặt hai .
"Ra, ?" Vệ Như Sương kinh ngạc dậy.
Trên mặt Cố Lan Đình cũng khó nén kinh ngạc, chậm rãi dậy.
Hắn về phía nén hương còn đốt hết một nửa ở bên cạnh, ánh mắt từ kinh ngạc dần dần biến thành vui mừng, tới một canh giờ .
Vệ Như Sương ngoài đón, đến ngoài đình vẫn quên với Cố Lan Đình : "Bên ngoài gió lớn, đừng ."
Cố Lan Đình yên lặng thu chân về.
Không chỉ Vệ Như Sương Cố Lan Đình kinh ngạc vui mừng, chính Vệ Trăn cũng nghĩ tới nàng thể nhanh như , mặc dù quá trình cũng dễ dàng, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm như trong lời Thái t.ử , nàng thể là lông tóc tổn hao gì.
"Trăn Trăn, chứ?"
Vệ Như Sương nhanh ch.óng đến mặt nàng, lôi kéo nàng quan sát trái .
Vệ Trăn lắc đầu: "Mẫu , con ."
Lúc ở bên trong nàng còn khá là nghi hoặc, mãi đến lúc mới một chút cảm ngộ.
Trận , dường như tùy từng mà khác .
"Không việc gì là ." Vệ Như Sương thấy nàng quả thật thương, nụ mặt càng đậm: "Nào, gặp phụ con, lúc nhất định là ông đang kích động đấy."
Tất nhiên là Vệ Trăn gật đầu đồng ý.
Tiến trong đình, Vệ Trăn uốn gối hành lễ: "Phụ ."
Trong đôi mắt từ đến nay vốn lạnh nhạt của Cố Lan Đình thoáng lộ vài phần ý : "Ừm, tệ."
Mấy lượt xuống, Cố Lan Đình : "Có lĩnh ngộ gì ?"
Vệ Trăn chi tiết về cảm ngộ của bản .
Cố Lan Đình xong vui mừng nhẹ gật đầu: "Hoàn chính xác, trận tùy từng mà khác ."
"Người tâm tính bình thản, sát khí tiến , cho dù phá trận cũng sẽ thương, còn nếu là mang theo binh khí trận sẽ nguy hiểm hơn nhiều, nếu lệ khí thì càng gian nan. Sát khí Thái t.ử nặng, thể trong vòng hai canh giờ đều là dựa bản lĩnh của ."
Phàm là công lực yếu một chút, bày trận giải cứu, đều sẽ vây c.h.ế.t ở trong trận.
"Thì là thế." Vệ Trăn hiểu rõ .
"Trừ cái đó , còn học gì ?" Cố Lan Đình về phía Vệ Trăn, trong mắt mang theo chút chờ mong.
Vệ Trăn ngẫm nghĩ, gật đầu: "Có một ít."
"Nói xem."
"Vâng."
Vệ Như Sương thấy phụ t.ử nữ nhi hai trò chuyện vui, thì rời sai chuẩn cơm tối, đợi cơm tối dọn xong, câu chuyện trong đình cũng sắp đến hồi kết thúc.
"Con hiểu ." Vệ Trăn : "Đợi con trở về sẽ cẩn thận nghiền ngẫm, nếu chỗ nào còn rõ, đến thỉnh giáo phụ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-147.html.]
Cố Lan Đình gật đầu: "Ừ."
Vệ Như Sương tiến trong đình cầm lấy áo choàng đặt ở bên cạnh choàng lên cho Cố Lan Đình: "Trời đang lạnh mà cứ nhất quyết đình, nếu là hứng gió mà cảm lạnh, chỉ chịu thôi đấy."
Cố Lan Đình ngoan ngoãn đấy, để cho Quận chúa buộc dây áo choàng cho .
Vệ Trăn bỗng dưng nghĩ đến quá khứ của phụ mẫu mà Thái t.ử kể cho , nhịn mỉm .
Thời , đôi phu thê một đời chỉ , ân ái như lúc ban đầu giống phụ mẫu thật sự là nhiều lắm.
Mà dân gian cũng lưu truyền ít thoại bản về chuyện tình của phụ và mẫu , nàng từng mua về , từng hỏi Thái t.ử chăng câu chuyện đó là thật, nàng nhớ khi đó Thái t.ử chỉ đầy thâm ý, , so với những chuyện trong thoại bản, chỉ hơn chứ kém.
Nhìn về hai bóng hình đang nắm tay sóng vai bên phía , trong lòng Vệ Trăn đột nhiên hiện một suy nghĩ.
Thái t.ử là Thái t.ử, tương lai là quân chủ của một nước.
Từ xưa đến nay trải qua bao nhiêu triều đại, từng vị quân chủ nào trong hậu cung chỉ một .
Nụ bên môi Vệ Trăn thu .
Tương lai nạp phi tần, chuyện , nàng thể ngăn cản.
Mà nàng, dường như thể tiếp thu việc bên cạnh xuất hiện nữ t.ử khác.
Bữa cơm , Vệ Trăn ăn ngẩn , đường về phủ Lãng Vương cũng trầm mặc ít , Thập Bát và Đông Tẫn thấy , dọc đường đều dám mở miệng.
-
Vệ Trăn mới trở Tê Loan Hiên, ngay đó Tô Vãn Đường tìm tới.
"Thiếu chủ."
"Thế nào?"
Thấy bước chân nàng vội vàng, Vệ Trăn nghiêm mặt hỏi.
Tô Vãn Đường vẻ mặt nghiêm trọng bẩm báo: "Thiếu chủ, Nam Hào phái sứ thần đến Phụng Kinh, nghị hòa với Bắc Lãng."
Vệ Trăn sững sờ, Nam Hào vẫn luôn bắt tay với Tây Vu đối phó Bắc Lãng, bây giờ đột nhiên chủ hòa?
"Chuyện từ khi nào?"
"Hôm nay mới nhận tin tức." Tô Vãn Đường : "Không tới nửa tháng, sứ thần Nam Hào sẽ đến thành Phụng Kinh."
Tính tình Tô Vãn Đường ngay thẳng, mặt giấu chuyện.
Nàng xong thì chằm chằm Vệ Trăn, ánh mắt lấp lóe, thôi.
Vệ Trăn khả năng : "Ở trong đó, còn vấn đề khác?"
Tô Vãn Đường mấp máy môi, một lúc lâu mới khó khăn : "Theo tin tức mà phụ đưa tới... Trong đoàn sứ thần Công chúa Nam Hào theo."
Vệ Trăn nhất thời kịp phản ứng.
Tô Vãn Đường thực sự nhịn , sốt ruột thẳng: "Nam Hào hòa , gả Công chúa cho Thái t.ử điện hạ."
Tim Vệ Trăn hẫng một nhịp.
Vấn đề nàng bối rối suốt một đường, ngờ thế mà tới nhanh như .
Hoặc là , là trong lòng nàng cảm ứng.
Vệ Trăn cúi đầu liếc mời trong tay, phụ mẫu chọn ngày đại hôn tháng ba năm .
"Hai nước hòa hợp nhiều năm, sớm là thù sâu tựa biển, Bắc Lãng thể cho phép Công chúa Nam Hào Trữ phi."
Tô Vãn Đường vội vàng trả lời: "Ý của Quốc quân Nam Hào là thể Trắc phi, nhưng Công chúa nhất định gả cho..."
Nàng dám gọi thẳng tục danh của Thái t.ử, nghĩ nửa ngày mới dặn một câu: "Huyền Cận điện hạ."
Ý tứ chính là, đối tượng Công chúa Nam Hào hòa thể là Thái t.ử Bắc Lãng, nhưng nhất định là Chử Yến.
Vệ Trăn trầm mặc một lát, hỏi: "Điện hạ nhận tin tức ?"
Tô Vãn Đường: "Phụ đồng thời gửi thư về, lúc điện hạ cũng ."
Vệ Trăn ừ một tiếng, .
Tô Vãn Đường thấy nàng lạnh nhạt như , vội vàng theo , sốt ruột : "Chiến sự giữa Bắc Lãng và Nam Hào lâu, bây giờ lựa chọn nhượng bộ đưa Công chúa tới, bảo đảm hai nước trăm năm hòa bình, triều thần nhất định sẽ đồng lòng ủng hộ, thiếu chủ, lo lắng ?"
"Ta thể lo lắng gì chứ?" Vệ Trăn lạnh nhạt .
Tô Vãn Đường còn gì đó, Vệ Trăn : "Ta lo lắng là thể đổi kết quả ?"
Tô Vãn Đường dừng , sững sờ nàng.
"Đây là quốc sự, nếu Thái t.ử đồng ý ngăn cản , nếu Thái t.ử đồng ý, cần lo lắng." Vệ Trăn .
Tô Vãn Đường chằm chằm bóng lưng Vệ Trăn, tại chỗ hơn nửa ngày, chợt tỉnh ngộ: "Ta hiểu , đây là thiếu chủ tin tưởng Thái t.ử điện hạ."
Khóe môi Vệ Trăn nhẹ nhàng cong lên.
Dĩ nhiên là nàng tin tưởng .
Huống hồ...
"Với cái tính tình ch.ó c.h.ế.t , sợ là Công chúa Nam Hào phúc nhận.”
"Chẳng may phát bệnh điên mang Công chúa thức ăn cho sói, việc hòa sẽ còn là hiệp ước hòa bình nữa, Vãn Đường, chuyện ngươi để ý thăm dò thêm một chút."
Tô Vãn Đường: "..."
Cầm Thập Bát: "..."
Đông Tẫn, Nguyệt Lan: "..."
Sau một thoáng yên lặng ngắn ngủi, Tô Vãn Đường và Đông Tẫn Nguyệt Lan liếc , cùng về phía Thập Bát: "Thập Bát cô nương, ngươi ăn cái gì? Có váy mới ? Lời ngươi thấy đúng ?"
Thập Bát chớp mắt mấy cái, nhiều giãy giụa thì lắc đầu: "Vừa xảy chuyện gì ?"
"Ta ăn tất cả món ăn đặc sắc của Kim Hoa lâu, váy mới màu hồng."
Tô Vãn Đường xán lạn một tiếng: "Vừa xảy chuyện gì cả!"
"Đông Tẫn , ngươi mai chuẩn cho Thập Bát cô nương."
Vệ Trăn để ý tới rối loạn lưng, nàng phòng xuống bên song cửa sổ, đặt thiệp mời trong tay lên bàn .
Thẩm Lăng khỏi ngục, Tống Hoài tù, Nam Hào đưa Công chúa tới nghị hòa.
Với hiểu của nàng về Thẩm Lăng cùng trực giác nhạy bén nguy hiểm, chuyện , chuyện tất điều bất thường. Hơn phân nửa là kế sách của Thẩm Lăng.
Chẳng qua cũng cần nàng nhắc nhở, với tâm tư đó của Chử Yến, tất nhiên thể phát hiện.
như Vệ Trăn dự đoán, khi Chử Yến nhận tin tức thì vấn đề trong đó, nhưng cũng sai tới chuyển lời cho Vệ Trăn.
Thứ nhất, tin rằng Vệ Trăn nhất định sẽ âm mưu trong đó. Thứ hai, đợi nàng chủ động tiến cung.
Lần ghen giày vò nàng hồi lâu, , nên là nàng ghen tuông tìm đến gây chuyện với .
Thái t.ử đợi mãi đợi mãi, chờ đến ầm ĩ.
Mà lúc Thánh thượng 'bệnh nặng', tấu chương bàn chất thành núi, còn mặt Bệ hạ triều, Thái t.ử căn bản cơ hội xuất cung, thế là, trong lòng Thái t.ử nghẹn một , cục tức càng nghẹn càng lớn, mãi đến khi sứ thần Nam Hào kinh, bộc phát.