Sau đó một .
đến cửa, chợt hỏi: “Còn chỗ nào thương ?”
“Không .” Khương Bảo Lê lắc đầu.
Anh im lặng một chốc hỏi tiếp: “Họ xâm hại cô ?”
Ký ức kinh tởm ùa về, Khương Bảo Lê nhíu mày: “Nếu nhất định xông bên trong mới tính là xâm hại, thì vẫn .”
Tư Độ liếc cô.
Ánh mắt cô gái nhỏ tràn đầy vẻ ương bướng, chẳng đang giận dỗi với ai.
Tư Độ dặn: “Nếu xâm hại thì nhất định uống t.h.u.ố.c kịp thời, chuyện cô chứ?”
“ , đây là kiến thức cơ bản.”
Anh chỉ sợ cô hiểu mấy kiến thức cơ bản , nhưng nghĩ nghĩ thì liên quan gì đến ? Anh quan tâm cô gì?
Tư Độ chẳng thèm thêm gì nữa, đến tủ thu dọn hộp t.h.u.ố.c chuẩn rời .
Khương Bảo Lê vội vã mặc áo ngủ, chạy theo gọi : “Tư Độ, thể gọi là Tư Độ ? Không gọi là đàn nữa.”
Bên ngoài, bất kỳ ai gặp cũng đều cung kính xưng một tiếng “Tổng Giám đốc Tư”.
Rất ít dám gọi thẳng tên .
“Tùy cô.”
“Tư Độ, tại là đến cứu ?”
Điều quá khác thường, Tư Độ thể bụng như ?
Bàn tay đang cầm lọ t.h.u.ố.c của Tư Độ chợt dừng , nhưng chỉ trong khoảnh khắc, tiếp tục vặn c.h.ặ.t nắp lọ, đó , trả lời cô một cách đầy chua ngoa: “Không Thẩm Dục Lâu đến cứu nên cô thất vọng ?”
Khương Bảo Lê sững .
Không ý đó mà!
“ cứ tưởng ghét lắm, chỉ mong c.h.ế.t cho vui.”
“ ghét cô.” Tư Độ ném đôi găng tay cao su thùng, giọng lạnh như băng, “Cô cảm nhận sai .”
“Vậy còn cứu ?”
“Bạn bè cô lóc bên ngoài phòng thí nghiệm của , phiền lắm.”
Khương Bảo Lê nhớ mấy chục tin nhắn của Trần Gia trong điện thoại.
Là cô thấy Thư Hân Đồng gọi điện thoại, báo tin cho Tư Độ.
“Dù cũng cảm ơn cứu .”
“Không cần.” Tư Độ lạnh mặt xử lý chỗ t.h.u.ố.c còn , “Đợi cô c.h.ế.t, xác của cô.”
“…”
Sao chấp nhất với xác của cô như ?
“Yên tâm.” Khương Bảo Lê góc mặt nghiêng sắc sảo của đàn ông, nghiến răng nghiến lợi , “ nhất định sẽ c.h.ế.t .”
“Vậy thì bảo vệ cái mạng nhỏ của cô cho .” Giọng lạnh, “Đừng lãng phí thời gian của nữa.”
Mặc kệ những lời khó đến , trải qua chuyện tối nay, Khương Bảo Lê còn ghét nhiều nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-le/chuong-87.html.]
“Tóm , chúng hòa một – một .”
“Hòa cái gì?”
“Anh từng ức h.i.ế.p , cũng từng cứu , thế là đều huề cả làng . ghét nữa.”
Tư Độ tới mặt cô, xuống cô một hồi.
Rồi đột nhiên, từ từ cúi và nở nụ đầy khinh miệt.
“Vậy còn cảm ơn cô ?”
Lúc Khương Bảo Lê mới để ý, vành tai một nốt ruồi nhỏ, đỏ tươi, kín đáo.
“Thật , cũng tệ đến thế, cứ giả vờ xa mặt như ?” Khương Bảo Lê hỏi nghi ngờ trong lòng, “Lần , thể nhốt trong phòng thí nghiệm cả đêm, giữa chừng trở ?”
“Sợ cô phá hỏng phòng thí nghiệm của .”
Khương Bảo Lê cảm nhận sự cứng miệng của , đành buồn bực cất tiếng: “Dù thì… chúng cũng hòa .”
“Chưa hòa.” Tư Độ kiêu ngạo chỉnh cổ áo, “Cô chuyện đó với du thuyền, huề với á? Không cửa !”
Nhớ đến đêm du thuyền, da đầu Khương Bảo Lê tê rần.
Cô quên mất việc đó, còn cứ thích nhắc tới chuyện cũ.
Xem giúp giải tỏa ám ảnh tâm lý nữa!
“Vậy thế nào?” Khương Bảo Lê dứt khoát liều, “Đêm đó em bằng miệng cho , là cho em .”
“…”
Trong lòng Tư Độ bỗng bùng lên một ngọn lửa.
Sau đó, lửa cháy lan đồng cỏ.
Anh vươn tay túm lấy cổ áo cô, nhấc bổng lên khỏi mặt đất thẳng về phía cửa kính.
Khương Bảo Lê kinh hãi trợn to mắt, cô tưởng ném ngoài cửa sổ nên liều mạng đ.á.n.h tay .
Tư Độ thật sự ném cô ngoài, nhưng cho dù cô c.h.ế.t thì ngọn lửa mà cô đốt trong thế giới của cũng thể nào dập tắt .
Anh chỉ dọa cô một chút ném cô lên chiếc giường lớn mềm mại.
Khương Bảo Lê một phen hú vía, trừng mắt : “Quân t.ử động khẩu động thủ!”
Anh bóp mặt cô: “Nói chữ đó thử xem.”
“Được , nữa.” Khương Bảo Lê gạt tay , nhếch môi tỏ vẻ khinh bỉ, “Đùa chút thôi mà gì căng thẳng ?”
Sau khi Tư Độ rời , Khương Bảo Lê xoa xoa cổ, đó xuống giường.
Giường nhà thật thoải mái.
Sau ngủ đầu tiên , cô tranh thủ hỏi quản gia, quản gia giá mua bộ ga và và nệm trong nhà lên đến bảy con .
Cô lập tức dập tắt ý định mua một chiếc nệm giống hệt như cho ký túc xá của .
Cảm giác bao bọc thoải mái giống như ngủ mây , chỉ một phút là thể chìm giấc ngủ .
Khương Bảo Lê lấy điện thoại , thấy hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ một .
Thẩm Dục Lâu.
Lúc cô mới nhớ tới việc báo bình an cho .