Độ Lê - Chương 222

Cập nhật lúc: 2026-03-28 20:23:21
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con mèo hoang nhặt từ làng chài, dùng cả sinh mạng của để yêu , tình yêu thấp hèn và thành kính bao.

Cô dựa , cần … mặt khác, cô yêu , yêu đến mức thể bất cứ điều gì.

Sau , để lấy lòng Kiều Mộc Ân, cũng miễn cưỡng thuận theo cô .

giờ đây, vai trò đảo ngược, mới là ở vị trí cao hơn…

Kiều Mộc Ân ngốc, ngốc thể tả, cô vẫn nhận , trong mối quan hệ ai mới là cầm quân.

vẫn đang tỏ ngang bướng , bắt nhường nhịn, dỗ dành cô giống như ba năm qua.

Có lẽ, cô bao giờ coi trọng phận con riêng của

Nghĩ đến đây, l.ồ.ng n.g.ự.c Thẩm Dục Lâu đau nhói.

……

Buổi trưa, Khương Bảo Lê xách túi vải bước từ phòng tập, chuẩn đến nhà hàng Ý đối diện ăn trưa, đó đến phòng nghỉ riêng để chợp mắt một chút.

gặp Thẩm Dục Lâu ở hành lang đại sảnh.

Anh đang dựa cột La Mã xem điện thoại, bộ vest đen chỉnh tề , mũi cao môi mỏng, đôi mắt sống động.

Gương mặt trai quả là đáng .

Khương Bảo Lê ngạc nhiên, ngày , lẽ nên xuất hiện ở đây.

“Dục Lâu , đến đây?”

Thẩm Dục Lâu đầu, thấy cô.

Cô mặc áo phông rộng rãi và quần dài hàng ngày, tóc vén qua tai, dái tai một viên ngọc trai trắng nhỏ xinh.

Thật hiếm, bình thường cô thích trang điểm, mà hôm nay trang điểm nhẹ, tinh tế, đôi mắt cáo càng thêm linh hoạt.

Chỉ cần cô thì sự bức bối trong lòng tan biến nhiều.

“Giờ nên… thăm dì ?”

Trước đây bao giờ , lúc vui, luôn một thể đón nhận cảm xúc của vô điều kiện, quý giá và may mắn bao!

Anh ôm cô, nhưng dám, cũng thể.

“Hôm nay tạm thời .” Thẩm Dục Lâu nén nỗi đau trong lòng, nở nụ ấm áp, “Chiều còn chút việc, tối sẽ qua.”

Khương Bảo Lê tò mò hỏi: “Chuyện gì ?”

trong sâu thẳm trái tim Thẩm Dục Lâu ẩn chứa tình yêu thương sâu sắc dành cho , chuyện gì… khiến từ bỏ việc đến thăm bà ngày giỗ?

Thẩm Dục Lâu thu vẻ u ám trong mắt, đáp: “Hôm nay Kiều Mộc Ân hẹn thử váy cưới.”

Nói xong, quan sát phản ứng của Khương Bảo Lê.

Khương Bảo Lê nhướng mày, vẻ ngạc nhiên. chỉ dừng ở đó, quá nhiều cảm xúc khác, càng sự buồn bã.

“Yêu vợ quá nhỉ!” Thậm chí cô còn đùa với , cô vỗ lên vai , “Cũng , ngày mai thể dẫn Kiều Mộc Ân thăm dì mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-le/chuong-222.html.]

Những năm tháng để cô dầm mưa, giờ đây hóa thành nụ nơi khóe mắt cô.

Dường như những chuyện cũ đều xóa bỏ cả

Thẩm Dục Lâu thấy cổ họng đắng nghẹn, thà , chứ cô đừng vô cảm với .

giờ đây, cô chỉ coi nhà, hơn kém.

Thẩm Dục Lâu dám phá vỡ mối quan hệ giữa họ, : “Cửa hàng váy cưới cách đây xa, hẹn hai giờ chiều, giờ rảnh nên đến đây mang cho em chút cà phê.”

Nói xong, đưa chiếc túi giấy màu gỗ.

“Thôi cần .” Khương Bảo Lê vươn vai, lộ một đoạn eo trắng muốt, “Em định ăn trưa xong ngủ một chút.”

Người nọ cứng đờ rút tay : “Cũng , tưởng trưa nay em cũng bận.”

“Cũng bận lắm , bình thường biểu diễn thì em sẽ lướt web, tập dượt hoặc luyện bài mới, thời gian thể tự do sắp xếp mà.”

Khương Bảo Lê thấy dường như thật sự rảnh rỗi nên hỏi, “Gia Thanh dạo thế nào, chân khỏi hẳn ? Đã học ?”

“Ừ, học , em xem mấy bài đăng gần đây của thằng bé ?”

“Không, thằng bé đăng gì cả.”

“Vậy chắc nó chặn em , gần đây nó đăng ảnh chụp với bạn gái.”

“What!!!” Khương Bảo Lê mở to mắt, “Thằng nhóc yêu ?”

Thẩm Dục Lâu mỉm dịu dàng: “Ừ.”

Cô lấy điện thoại lật xem một lúc: “Không , hình ảnh gần đây vẫn là chúng cắm trại.”

“Thế là thằng bé chặn em thật .” Thẩm Dục Lâu lấy điện thoại của , mở trang cá nhân của Thẩm Gia Thanh , “Nè, bạn gái nó đây.”

Khương Bảo Lê vội vàng áp sát , tò mò đưa tay chạm ảnh phóng to .

Trong ảnh, Thẩm Gia Thanh và một cô gái nhỏ khác đang con đường trong khuôn viên trường, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rải những đốm sáng họ.

Cô gái bên cạnh thằng bé rộ lên lộ chiếc má lúm đồng tiền nhỏ xinh, cả hai đều mặc đồng phục, thở của tuổi trẻ tràn đầy.

“Chà, thằng nhóc đấy!”

Khương Bảo Lê ảnh lâu.

Mái tóc mềm mại của cô rơi xuống bên tay Thẩm Dục Lâu như một chiếc lông vũ mát lạnh.

Thẩm Dục Lâu gồng cứng đốt ngón tay, cố gắng lắm mới kìm cảm giác giúp cô vén tóc lên.

Khương Bảo Lê , chỉ cúi đầu điện thoại, khóe miệng cong lên.

Thẩm Dục Lâu gương mặt bên cạnh mềm mại của cô gái, đôi môi như hoa đào sớm mai.

Anh đờ đẫn, ánh mắt mãi thể rời .

“Sao thằng bé chặn ?!” Khương Bảo Lê ngước lên hỏi.

Thẩm Dục Lâu lập tức đảo mắt: “Anh dùng tài khoản phụ kết bạn với nó.”

 

Loading...