Độ Lê - Chương 218

Cập nhật lúc: 2026-03-28 20:19:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh để ý.” Giọng Tư Độ trầm thấp khàn khàn, “Nếu nhịn thì ngày mai sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t bản mất.”

Anh thích ai, kể cả chính , , đúng hơn là căm hận bản .

thích Khương Bảo Lê.

Càng thích, càng căm ghét bản

Khương Bảo Lê ép buộc .

Để buông bỏ ám ảnh tâm lý với bản lẽ cần một thời gian dài.

Tư Độ về nhà, khi đưa cô nhà, đến phòng thí nghiệm.

Phòng thí nghiệm vắng lặng, tràn ngập mùi t.h.u.ố.c khử trùng khó chịu.

Dưới ánh đèn huỳnh quang, tập trung và kiên nhẫn chờ đợi dữ liệu thí nghiệm… cho đến tận đêm khuya.

Dù đắm chìm trong phòng thí nghiệm, nơi thể khiến quên tất cả, hình bóng cô vẫn ngừng hiện lên trong đầu.

Nhớ cô, nhớ cô, nhớ đến c.h.ế.t

“C.h.ế.t tiệt.”

Tư Độ bực bội tháo găng tay cao su trắng cởi áo blouse, bước khỏi phòng khử trùng.

Trong hành lang vắng lặng, cúi đầu châm một điếu t.h.u.ố.c.

Ngọn lửa đỏ rực bùng lên môi tắt ngấm.

Anh ngửa đầu thả khói, gáy tựa bức tường gạch lạnh lẽo.

Đầu óc trống rỗng.

Không, trống rỗng chút nào cả.

Hôm nay cô mặc chiếc váy màu xanh nhạt, .

đáng sợ là, giờ đây trong đầu là hình ảnh cô cởi bỏ chiếc váy đó.

Anh đưa miệng cô, , cô thật mạnh mẽ…

Tư Độ hít thở sâu, nhắm mắt , đè nén những ý nghĩ biến thái trong đầu.

Cảm giác tội dâng trào, khỏi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m…

Gió lớn, thổi bay vài sợi tóc mai trán , vẻ sắp mưa .

Đang nghĩ đến cô mà cô gọi điện cho , giọng mềm mại, êm tai vô cùng.

Anh thậm chí thể tưởng tượng cô tắm xong, giường như một chú mèo, lười biếng lật , cuộn tròn gọi điện cho .

Cô càng mềm mại, càng cứng đờ…

“Chưa ngủ ?” Tư Độ hỏi.

“Anh cũng ngủ.”

“Đang ở phòng thí nghiệm.”

“?”

“Ban ngày lười biếng, tối đợi dữ liệu.”

“Anh cũng lười biếng ?” Khương Bảo Lê thể tin nổi, “Bình thường lười thì sẽ ?”

Anh điều chỉnh tư thế , áp điện thoại gần hơn, cúi đầu khe hở giữa các viên gạch.

“Nghĩ đến em.”

“Eo~~ ngọt ngào quá.” Cô kéo dài giọng, tỏ vẻ chê bai.

Tư Độ , cô đang khúc khích.

“Ăn nhiều đường quá, da dễ oxy hóa đấy!” Cô .

, cần kiểm soát.”

“Ngoài nghĩ đến em thì ? Trước đây lười biếng như thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-le/chuong-218.html.]

“Trước đây lười biếng.”

“Ồ, em ảnh hưởng đến công việc của , đây.” Cô đùa giỡn với .

“Vậy đành việc nữa .” Tư Độ khẽ , do dự vài giây mới kín đáo hỏi, “Chủ nhân, thể nuôi ?”

Thực , giỏi những lời như .

Tai nóng bừng lên, cảm giác tê rần từ gáy lan xuống sống lưng.

Khương Bảo Lê tiếp nhận , cô nhanh ch.óng đồng ý, giọng giấu nổi sự vui mừng: “Em thể chứ, thể ngoan ngoãn ở nhà đợi em về như cún con ? Để em vui, vẫy đuôi điên cuồng đấy nhé.”

Khương Bảo Lê đợi gần nửa phút vẫn thấy hồi âm.

“Eo~ .”

“Đang suy nghĩ.”

“Hả?”

Tư Độ thực sự đặt tình huống đó, thử suy nghĩ và cảm nhận thử xem…

Hình như… cũng .

Anh từng nghĩ cuồng công việc, nhất định mỗi ngày ngoài bôn ba như Thẩm Dục Lâu, nhất định đạt mục tiêu nào đó.

Hoàn .

Công việc của gia đình nên Tư Độ buộc tiếp nhận, nhưng khi thì đến đỉnh cao mới .

Đây là tính cách của , nhưng sở thích.

Công việc trong phòng thí nghiệm khiến khá hứng thú… đây đến quên ăn quên ngủ, vì nghiên cứu thể khiến quên nhiều nỗi đau, tiêu hao cuộc sống vô nghĩa .

Giờ đây cuộc sống của ý nghĩa .

, thấy đề xuất của Khương Bảo Lê cũng chẳng gì gọi là .

Thậm chí, còn chút mong đợi.

“Ngủ sớm .” Tư Độ đầu phòng thí nghiệm, dữ liệu mẫu cần thiết máy tính xong, “Chúc ngủ ngon.”

“Lúc nào mới về?”

“Có lẽ nửa đêm, xong việc .” Anh là thích trì hoãn.

“Vậy em phiền nữa, nhanh , xong về ngủ.”

“Ừ.”

Sau khi cúp máy, Tư Độ qua phòng khử trùng, phòng thí nghiệm.

Như thể… nghiện .

Một cuộc điện thoại cũng đủ tinh thần phấn chấn, tập trung việc một lúc.

Lâu liên lạc, gặp cô, phản ứng cai nghiện cũng mãnh liệt.

Suốt ba năm qua, mỗi ngày đều như một cơn nghiện thể cai, khó chịu c.h.ế.t.

Tư Độ việc đến tận một giờ sáng mới thành báo cáo dữ liệu, nhập máy tính, não bộ ở trạng thái trống rỗng liên tục do việc với cường độ cao.

Lúc mới phát hiện bên ngoài đang mưa như trút nước.

Anh vội bật công tắc tường.

Ánh đèn trông phòng thí nghiệm tắt ngấm, một tia chớp trắng xóa x.é to.ạc bầu trời đêm.

Tiếng sấm ầm ầm.

Thái dương Tư Độ đập liên hồi.

Những mảnh ký ức bắt đầu hiện về, những thứ đáng hổ, bẩn thỉu, tội

Tư Độ nhanh tay bóp mạnh huyệt hổ khẩu, cơn đau khiến ảo giác tạm thời biến mất.

Anh cố gắng tránh hành lang, nhanh ch.óng bước thang máy nhấn nút tầng hầm.

 

 

Loading...