Khương Bảo Lê đến cạnh cửa đặt lên tay nắm cửa. Cô do dự một lát, cuối cùng vẫn mở cửa .
Tư Độ nghiêng dựa mép ghế sofa, tư thế vô cùng lười biếng.
Áo choàng tắm màu tối mở rộng, vạt áo hé mở, thể thấy rõ cơ n.g.ự.c rắn chắc và đường nét cơ bụng ẩn hiện của .
Ánh đèn vặn rọi xuống từ đỉnh đầu, phác họa khuôn mặt với đường nét rõ ràng của , đôi mắt sâu thẳm ẩn trong bóng tối xương lông mày.
Anh tùy ý đặt tay lên tay vịn, những ngón tay nhẹ nhàng gõ thành giai điệu êm ái.
Kiềm chế nào…
Khương Bảo Lê thấy căng thẳng.
Sự hiện diện của quá mạnh mẽ, như sợi dây câu vô hình, quấn quanh trái tim cô và siết c.h.ặ.t…
Đây là vùng an của cô, là bầu khí mà cô dốc hết sức để quyến rũ đây.
Mà sự bất an , đến từ ánh mắt của Tư Độ khi về phía cô.
Ánh mắt như thợ săn trong đêm tối đang xem xét con mồi của .
“Nhìn gì ?” Khương Bảo Lê hỏi .
“Mặc thế …” Tư Độ chậm rãi mở miệng, giọng trầm thấp, “Chẳng là cho xem ?”
“… Đẹp ?” Cô đến mặt , ngẩng cằm lên, giành quyền chủ động.
“Muốn khen em ?”
Trong lúc chuyện, Tư Độ đưa tay giữ lấy cổ tay của cô kéo cô lòng, để cô lên đùi .
Lòng bàn tay ấm áp, lực mạnh, nhưng cũng nhẹ, đủ để khiến cô thể giãy giụa.
“Đâu từng khen em? Anh thích em.”
“Kiêu ngạo lắm, đúng ?” Tư Độ nhếch môi , nhưng ánh mắt mỉa mai, “Anh thích em, em coi như chiến lợi phẩm.”
“Em coi là em thích.” Khương Bảo Lê nhấn mạnh hai chữ thích, cô với ánh mắt tràn đầy thành khẩn và nghiêm túc, cố gắng lặp từng chữ, “Người em thích.”
Tư Độ tin lời cô: “Em cũng từng thích Thẩm Dục Lâu.”
Từ lúc về đến nhà, Khương Bảo Lê cảm thấy Tư Độ gì đó đúng lắm, bây giờ… dường như cô hiểu …
Là vì ghen ?
Ngẫm mới thấy, nếu tối nay cô gì ở với ai thì chẳng gì khó cả, điều tra dễ như trở bàn tay.
“Nếu để ý chuyện em từng thích Thẩm Dục Lâu, đây… tại đồng ý ở bên em?”
Ánh mắt Tư Độ tối sầm : “Tại đồng ý? Vì quá ngu ngốc, Bảo Bảo , em cũng cảm thấy ngu ngốc, đúng ?”
Lời của như con d.a.o cùn cắt da thịt trong lòng cô từng chút, từng chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-le/chuong-159.html.]
Khương Bảo Lê dùng hai tay nâng mặt lên, đó chút do dự mà hôn lên môi .
Cả Tư Độ chợt căng thẳng.
Nụ hôn là do Khương Bảo Lê chủ động, cô như mèo con đang uống nước, cứ cẩn thận thăm dò, đó kích thích, nhút nhát rụt .
thực sự cô đang cố gắng, cố gắng để an ủi Tư Độ, cô thấy và cảm nhận tình yêu của .
cuối cùng… Tư Độ vẫn phản khách thành chủ, giữ c.h.ặ.t gáy cô, ép cô hướng về phía , đó dần dần chiếm đoạt thở của cô.
Răng môi tấn công , nóng bỏng hung mãnh, cứ như nuốt chửng cả cô .
Hơi thở của hai hòa quyện , gấp gáp và hỗn loạn.
Đầu ngón tay của Khương Bảo Lê cắm sâu vai , nắm c.h.ặ.t cơ bắp căng cứng của .
Giọng đứt quãng của cô tràn từ kẽ môi: “Tối nay đúng là em… gặp Thẩm Dục Lâu, chuyện một chút… xin , Tư Độ.”
Lời xin là thật lòng, vì những lời đáng c.h.ế.t mà cô …
sự thành thật chỉ thể đến đây, cô thể cho tất cả.
Và hơn hết, cô cũng dám …
“Em nên cho , tối nay Thẩm Dục Lâu hẹn em gặp mặt, hai yêu thì nên giấu giếm , em nên với ngay khi về nhà.”
Cô cứng rắn, cũng bướng bỉnh nữa, thế nên hiếm khi cô trở nên yếu lòng như mặt …
Trái tim Tư Độ… như cô bóp nghẹt.
Khó thở quá…
Sự yếu đuối của cô chính là lưỡi d.a.o sắc bén nhất đ.â.m trái tim …
Con d.a.o dịu dàng … g.i.ế.c chẳng để vết m.á.u.
Tư Độ nhẹ nhàng nắm lấy tóc cô kéo cô : “Hai gì?”
Đó là cơ hội cuối dành cho cô… cô thành thật với cùng.
Cô hãy cho tất cả.
Hai , đối đầu , cũng giằng co sự tin tưởng của .
Khương Bảo Lê dám … cô thật sự dũng khí.
Cô những lời đó sẽ tổn thương sâu sắc đến nhường nào, khó khăn lắm cô mới giành sự tin tưởng của mà.
Song, linh hồn của quá đỗi nhạy cảm, nơi đó chằng chịt những vết thương đang rướm m.á.u.
Một lát , Khương Bảo Lê né tránh ánh mắt của đáp: “Anh dự án Sứa bất t.ử nên bảo em xin … em với điều là thể, em , cũng sẽ giao dự án quan trọng như cho Y Tế Nhân Thụy chỉ vì em, loại chỉ yêu đương.”
Cô một dài, “Đây là bộ cuộc trò chuyện của chúng em, gì khác nữa, chỉ nhờ em xin xỏ giúp mà thôi… nhưng em giúp …”