Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 30: Ra Tay Nghĩa Hiệp, Giải Cứu Nguyên Lăng

Cập nhật lúc: 2026-02-22 16:23:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khoảnh khắc thấy Tiêu Cảnh Diệu, đôi mắt ảm đạm của Công Tôn Nguyên Lăng bỗng nhiên hiện lên một tia quang mang.

 

Nàng đang mở miệng, chờ thấy họ Vạn ở một bên, sự hư nhược quanh thu , ánh mắt lập tức sắc bén lên.

 

"Ai da, đây là Công Tôn tiểu thư ?"

 

Khóe miệng Vạn Sĩ Viễn nhếch, đè thấp thanh âm, trong ngữ điệu tràn đầy trào phúng.

 

"Vạn Sĩ Viễn."

 

Công Tôn Nguyên Lăng mày liễu dựng ngược, từ kẽ răng nặn ba chữ.

 

"Không nghĩ tới Thiếu cung chủ luôn luôn cao cao tại thượng cũng một ngày chật vật như thế."

 

Vạn Ngữ Nhu thấy Công Tôn Nguyên Lăng thất thế, chân cũng mềm, khí cũng suyễn, khuôn mặt kiều tiếu tràn đầy vui sướng khi gặp họa.

 

"Hừ..." Công Tôn Nguyên Lăng dứt khoát nghiêng đầu , đôi ghê tởm .

 

Giữa bọn họ hợp từ lâu.

 

Xích Hồng Cung là thiên hạ nhị tông, Bách Trượng Cốc là thiên hạ tam tông, bởi vì thực lực chênh lệch quá xa, Bách Trượng Cốc tuy rằng chịu thiệt, cố tình còn thể so đo cái gì.

 

Năm đó Cốc chủ Bách Trượng Cốc vì tạo quan hệ với Xích Hồng Cung, thậm chí kiến nghị hai nhà liên hôn, đối tượng đúng là Công Tôn Nguyên Lăng và Vạn Sĩ Viễn.

 

Cung chủ Xích Hồng Cung thấy Vạn Sĩ Viễn cũng là nhân trung long phượng, trong đám tiểu bối thể coi là xuất sắc, liền cũng ý tác hợp việc .

 

Vạn Sĩ Viễn kỳ thật từ tận đáy lòng chướng mắt Công Tôn Nguyên Lăng, cảm thấy nàng là đại tiểu thư kiêu căng quá mức, thói quen nuôi nô, căn bản xứng với .

 

vì tương lai của Bách Trượng Cốc, vẫn quyết định hy sinh chính .

 

khi kết thành đạo lữ, Công Tôn Nguyên Lăng chính là của Vạn Sĩ Viễn , đến lúc đó tha ma điều giáo nàng là .

 

Vấn đề là, Công Tôn Nguyên Lăng cũng chướng mắt Vạn Sĩ Viễn, luận thiên tư Vạn Sĩ Viễn bằng nàng, luận ngoại mạo ngay cả nô của nàng cũng bằng.

 

Kỳ thật Vạn Sĩ Viễn cũng tuấn tú thật sự, mặt trắng như ngọc, một đôi mắt nhỏ dài đuôi mắt nhếch lên, một loại hương vị công t.ử vũ mị.

 

đôi mắt của Công Tôn Nguyên Lăng sớm nuôi điêu , một Vạn Sĩ Viễn nho nhỏ căn bản lọt nổi mắt xanh của nàng.

 

Vì thế Công Tôn Nguyên Lăng chạy đến Bách Trượng Cốc đại náo một trận, cùng Vạn Sĩ Viễn đ.á.n.h một trận.

 

Có thể tưởng tượng, Vạn Sĩ Viễn căn bản đối thủ của Công Tôn Nguyên Lăng.

 

Công Tôn Nguyên Lăng cũng kẻ não, Vạn Sĩ Viễn rốt cuộc là Thiếu cốc chủ Bách Trượng Cốc, nàng cũng .

 

Bất quá là chuyên chọn khuôn mặt của xuống tay, đ.á.n.h Vạn Sĩ Viễn đến mũi thanh mặt sưng.

 

Một trận ầm ĩ cho Vạn Sĩ Viễn mặt mũi mất hết, từ đây cùng Công Tôn Nguyên Lăng kết hạ thù hận.

 

Bách Trượng Cốc và Xích Hồng Cung thực lực kém quá xa, Bách Trượng Cốc tuy rằng chịu thiệt, cố tình còn thể so đo cái gì.

 

Cung chủ Xích Hồng Cung đảo để Công Tôn Nguyên Lăng tượng trưng bồi cái , nhưng bộ dáng khí thế kiêu ngạo của Công Tôn Nguyên Lăng lúc , nào giống như bồi tội, chi bằng là thị uy.

 

Bởi hiện giờ thấy Công Tôn Nguyên Lăng chịu thiệt thòi lớn, họ Vạn sôi nổi bỏ đá xuống giếng, trong lòng thống khoái bao.

 

"Ai da, Công Tôn tiểu thư mồm mép lanh lợi ? Hôm nay lời nào?"

 

Vạn Ngữ Nhu ngẩng đầu, trong mắt hạnh tràn đầy khinh miệt cùng trào phúng.

 

"Kỹ nghệ tinh, chịu thiệt thòi lớn, còn câm miệng hảo hảo tỉnh ."

 

Vạn Sĩ Viễn và Vạn Ngữ Nhu kẻ xướng hoạ, ngươi một lời một ngữ, lời châm chọc như s.ú.n.g liên thanh ném .

 

Khuôn mặt nhỏ vốn tái nhợt của Công Tôn Nguyên Lăng tức giận đến đỏ bừng, đều đang khẽ run rẩy.

 

Lãm Nguyệt đảo là thương hương tiếc ngọc, Công Tôn Nguyên Lăng họ Vạn chọc tức nhẹ, trong lòng khỏi nổi lên ý thương tiếc.

 

Nàng vốn dĩ lúc nguyên tác hảo cảm với Công Tôn Nguyên Lăng, ngắn ngủi tiếp xúc, nàng tuy bất mãn cách của Công Tôn Nguyên Lăng, nhưng tiểu cô nương bằng phẳng, đảo cũng chọc thích.

 

Hiện giờ thấy nàng chịu nhục như , chỉ tiếc chính là một luồng thần hồn, cách nào giúp nàng một phen.

 

Tiêu Cảnh Diệu ngoài cuộc, họ Vạn đột nhiên chanh chua khắc nghiệt, sắc mặt chút biến hóa nào.

 

Nhân tính vốn là như thế, lúc đắc ý hận thể nâng ngươi lên, lúc thất ý đều chen chúc tới dẫm mấy chân, chỉ sự cường đại của bản mới là chỗ dựa lớn nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-30-ra-tay-nghia-hiep-giai-cuu-nguyen-lang.html.]

 

Công Tôn Nguyên Lăng sai là sai ở thời vận , thực lực đủ.

 

Lãm Nguyệt cái gì cũng , bất đắc dĩ chỉ mong Tiêu Cảnh Diệu thể giúp Công Tôn Nguyên Lăng một phen.

 

Công Tôn Nguyên Lăng đó còn cưỡng ép Tiêu Cảnh Diệu nô của nàng, cứu nàng? Ngẫm hình như khả năng .

 

"Ca, Tiêu đạo hữu, chúng thôi." Vạn Ngữ Nhu hảo sinh phát tiết một phen, khôi phục bộ dáng ôn nhu khả nhân.

 

"Được." Vạn Sĩ Viễn chút do dự liền đáp ứng .

 

Lãm Nguyệt sắc mặt biến đổi, lấy tình cảnh hiện giờ của Công Tôn Nguyên Lăng, để nàng một nơi , ước chừng cho dù c.h.ế.t cũng thể xuất tuyến.

 

Ngẫm trong nguyên tác, Công Tôn Nguyên Lăng vì Tiêu Cảnh Diệu trả giá nhiều, nàng tư tâm vẫn là hy vọng Tiêu Cảnh Diệu thể giúp Công Tôn Nguyên Lăng một phen.

 

Mắt thấy họ Vạn nhấc chân , Lãm Nguyệt vội vàng bay trở về bên Tiêu Cảnh Diệu, vẻ mặt khó xử.

 

"Tiêu Cảnh Diệu a Tiêu Cảnh Diệu, đây gì cũng là ngụy hậu cung của ngươi, suy xét cứu một chút ?"

 

Ngụy hậu cung?

 

Trong mắt Tiêu Cảnh Diệu hiện lên một tia nghi hoặc, nhưng ý tứ của Lãm Nguyệt hiểu, nàng hy vọng cứu Công Tôn Nguyên Lăng.

 

Cứu ?

 

Trong đầu Tiêu Cảnh Diệu khỏi hiện lên Công Tôn Nguyên Lăng của kiếp .

 

"Tiêu Cảnh Diệu, ngươi rốt cuộc tâm ! Tâm ý của như thế nào chẳng lẽ ngươi ? Hay là ngươi vốn , như thấy?"

 

"Nghĩ Công Tôn Nguyên Lăng đường đường là Thiếu cung chủ Xích Hồng Cung, Cửu Châu đuổi theo ngươi, chẳng lẽ ngươi liền một chút cũng động tâm ?"

 

"Tiêu Cảnh Diệu, ngươi tâm! Là Công Tôn Nguyên Lăng sai phó !"

 

Kiếp , vốn cùng Công Tôn Nguyên Lăng bất kỳ giao thoa nào.

 

Thôi bỏ ...

 

Vạn Ngữ Nhu thấy Tiêu Cảnh Diệu chậm chạp đuổi kịp, khỏi đầu nhẹ giọng hỏi: "Tiêu đạo hữu, ngươi ?"

 

Tiêu Cảnh Diệu trả lời Vạn Ngữ Nhu, thẳng đến bên Công Tôn Nguyên Lăng.

 

Công Tôn Nguyên Lăng cảm giác tới gần, cho rằng là họ Vạn lên nhục nhã nàng, rõ ràng hư nhược bất kham, vẫn là quật cường ngẩng đầu lên.

 

Trong ánh mắt nàng tràn đầy hung ác, chờ ngẩng đầu thấy khuôn mặt như ngọc , sửng sốt.

 

"Sư tôn dặn dò qua , nếu là gặp ngươi, chiếu cố một hai."

 

Tiêu Cảnh Diệu lạnh mặt, cúi đầu Công Tôn Nguyên Lăng đang ngây .

 

"Lãm Nguyệt Tiên Tử?"

 

Đôi mắt vốn ảm đạm của Công Tôn Nguyên Lăng chốc lát bùng nổ quang mang ch.ói mắt.

 

Tiêu Cảnh Diệu gật gật đầu, ngay đó xếp bằng xuống, ánh mắt thẳng phía , thanh âm một tia phập phồng.

 

"Ngươi khôi phục , ở đây hộ pháp cho ngươi."

 

"Là Tiên T.ử để ngươi giúp ?"

 

Công Tôn Nguyên Lăng vốn uể oải hư nhược lúc giống như chịu sự cổ vũ cực lớn, một đôi mắt tràn ngập hy vọng Tiêu Cảnh Diệu.

 

Tiêu Cảnh Diệu gật gật đầu, cũng dối, Lãm Nguyệt còn bảo cứu nàng ?

 

Lãm Nguyệt nghĩ tới Tiêu Cảnh Diệu sẽ như , cũng là sửng sốt.

 

Nàng cũng qua lời như .

 

"Không xong , nam chính chúng vẫn là một đứa bé ngoan việc lưu danh."

 

Tiêu Cảnh Diệu Lãm Nguyệt dùng đứa bé để xưng hô , khuôn mặt vốn biểu tình tức khắc lộ một tia vui.

 

Đứa bé? Nàng đảo là mặt lớn.

 

 

Loading...