Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 214: Mây Đen Ép Thành, Cố Nhân Hội Tụ

Cập nhật lúc: 2026-02-23 03:56:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lãm Nguyệt nhận lấy chiếc nhẫn từ tay Thư Tương, chút do dự ném túi trữ vật cho bám bụi.

 

Cái Đầu thấy tâm trạng Lãm Nguyệt , cũng chẳng nữa, ngoan ngoãn vai nàng.

 

Trải qua sự quấy rối của ngọc giới , Hóa Ma Trì trở nên còn bình lặng, vô khuôn mặt trồi lên lặn xuống, tranh chen lấn ùa trong cơ thể Tiêu Cảnh Diệu.

 

Trong lòng Lãm Nguyệt áy náy thôi, hỏi qua Thư Tương, là oán khí trong Hóa Ma Trì ngọc giới kích phát .

 

Đối với Tiêu Cảnh Diệu mà , ác niệm sẽ càng thêm mãnh liệt, tương ứng, nếu thể kiên trì, thời gian cũng sẽ rút ngắn nhiều.

 

Lãm Nguyệt bởi vì lời trong ngọc giới, trong lòng ẩn ẩn vẫn chút bất an, nghĩ Tiêu Cảnh Diệu chắc mấy ngày nữa sẽ kết thúc hấp thu, dứt khoát liền canh giữ ở bên cạnh .

 

Đợi một ngày một ngày, đợi là Tiêu Cảnh Diệu tỉnh , mà là Lưu Quang Kính của Tinh Dịch.

 

"Sư , Thiên La Điện xuất động !"

 

Lãm Nguyệt thần sắc nghiêm , mạnh mẽ dậy.

 

Nàng thật sâu Tiêu Cảnh Diệu một cái, vẻ mặt bình tĩnh : "Thư Tương, nơi giao cho ngươi, ngoài xem ."

 

Thư Tương lắc đầu: "Thiên La Điện đ.á.n.h tới, một ngươi ứng phó nổi , để Đại Đầu ở đây canh chừng, cùng ngươi ngoài."

 

Lần , Cái Đầu hiếm thấy phản bác, nó méo miệng: "Đi , các ngươi hết , lão t.ử canh chừng tên tiểu t.ử ."

 

Lãm Nguyệt mỉm : "Cái Đầu nhà chúng thời khắc mấu chốt vĩnh viễn là đáng tin cậy nhất."

 

Cái Đầu Lãm Nguyệt khen như , thế mà ngượng ngùng đỏ mặt.

 

"Cũng cần như , nếu thật cảm ơn lão t.ử, bảo Tiêu Cảnh Diệu sớm tìm cho lão t.ử một bà nương, cả tộc còn trông cậy lão t.ử nối dõi tông đường đấy."

 

Lãm Nguyệt chút do dự gật đầu: "Ta Diệu nhi nhận lời , đ.á.n.h xong trận , chúng đảo Tác Oanh thử vận may."

 

Trong lòng Cái Đầu vui vẻ, đôi mắt tròn vo lập tức tỏa sáng rực rỡ.

 

"Được!"

 

Sau khi đưa Lưu Quang Kính của Tiêu Cảnh Diệu cho Cái Đầu, Lãm Nguyệt và Thư Tương vội vã rời .

 

Trong Trích Tinh Phong, Tinh Dịch, Thanh Hà, Tư Đồ Nghi, Công Tôn Nguyên Lăng đang nghiêm trận chờ đợi.

 

Khi thấy Lãm Nguyệt và Thư Tương sóng vai tới, kinh ngạc.

 

"Sư , Diệu nhi ? Còn xuất quan ?" Tinh Dịch vẻ mặt quan tâm hỏi.

 

Lãm Nguyệt lắc đầu: "Thời gian của cố định, tuy rằng chút sai lệch với kế hoạch, nhưng lỡ đại sự gì. Lăng nhi, Xích Hồng Cung các xuất động ?"

 

Công Tôn Nguyên Lăng gật đầu: "Xích Hồng Cung tới đây khá xa, sáu ngày xuất phát ."

 

Lãm Nguyệt trầm ngâm: "Như còn ba ngày nữa là tới, Tư Đồ công t.ử, các vị thì ?"

 

Tư Đồ Nghi cũng gật đầu: "Đều là hưởng ứng lời kêu gọi của Thiên La Điện, đến cùng thời gian với Xích Hồng Cung."

 

Lãm Nguyệt trong lòng suy tính một phen, trong mắt hiện lên một tia lo âu.

 

"Đông Quách gia còn tin tức..."

 

Tinh Dịch lập tức : "Hôm nay nhận tin của Đông Quách gia chủ, bọn họ đường tới , sẽ đến sớm hơn Xích Hồng Cung một ngày."

 

Lãm Nguyệt lông mày nhẹ nhàng giãn : "Thật ? Vậy thì quá."

 

"Thật sự mà , đối phương chỉ ba thế lực lớn đáng chú ý, chính là Thiên La Điện, Lục gia, còn Bách Trượng Cốc, trong đó khó giải quyết nhất là Thiên Cơ còn ... Lục gia."

 

Nhắc tới Lục gia, Thư Tương hiển nhiên quyền lên tiếng hơn.

 

"Lục gia lão tổ cũng là một Đại Thừa kỳ viên mãn, ... mạnh."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-214-may-den-ep-thanh-co-nhan-hoi-tu.html.]

Trong mắt Thư Tương ẩn ẩn hiện lên một tia hồi ức, sắc mặt ngưng trọng tiếp: "Công pháp Lục gia khắc chúng , bất luận là Khung Vực, Đông Quách Yển là Tiêu Cảnh Diệu, chỉ cần là tà tu, Lục gia đều ưu thế tự nhiên."

 

Lãm Nguyệt tán đồng gật đầu, trong nguyên tác, Lục Khuyết Nhiên về thể triền đấu với Tiêu Cảnh Diệu một ngày một đêm, thể thấy thực lực của thâm hậu, trong đó một phần lớn nguyên nhân cũng là vì linh khí của khắc chế Tiêu Cảnh Diệu.

 

Bên phía bọn họ hiện nay Khung Vực, Đông Quách gia, Tư Đồ gia, Xích Hồng Cung, thực lực tổng thể kém hơn Thiên La Điện bọn họ, thậm chí ẩn ẩn vượt qua bọn họ.

 

Vấn đề lớn nhất chính là, bên phía bọn họ chỉ Thư Tương là một Đại Thừa kỳ, lão tổ của mấy gia tộc khác đều sẽ tham gia trận Diệt Tà Chiến .

 

Suy nghĩ của bọn họ giống Tư Đồ Hữu, đều là trải qua cân nhắc lợi ích nhiều bên mới đưa quyết định, chính là để đường lui cho sự việc.

 

Nếu Diệt Tà Chiến phe Thiên La Điện thắng, bọn họ liền thể thoái thác là tiểu bối giữa tiểu đùa giỡn, đại năng như bọn họ hề tham dự.

 

Nếu Thiên Hoa Tông bên thắng, càng , Thiên La Điện tôn đại phật còn, bọn họ liền thể đón chào sự tái cơ cấu thế lực Cửu Châu, đến lúc đó đều thể từ Thiên La Điện bên chia một chén canh.

 

Mà Thiên Hoa Tông tông môn nhỏ bé, đối với bọn họ căn bản bất kỳ uy h.i.ế.p nào.

 

Quan trọng nhất là, trong bọn họ bất kỳ nhà nào đắc tội Lục gia.

 

Chỉ cần những Đại Thừa kỳ như bọn họ từng tay, như cho dù Thiên La Điện thua trận chiến tranh , Lục gia cũng mặt mũi nào tới chỉ trích bọn họ.

 

Kế một hòn đá ném hai con chim như , bọn họ cũng vui vẻ để tiểu bối trong nhà tham dự.

 

Điều dẫn đến việc lực lượng cơ sở của Thiên Hoa Tông bên hùng hậu, nhưng cao thủ đỉnh tiêm ít đến đáng thương.

 

Lãm Nguyệt vốn định nàng và Tiêu Cảnh Diệu cùng chiến một Đại Thừa kỳ, còn giao cho Thư Tương.

 

Hiện giờ Tiêu Cảnh Diệu thành bế quan, Lãm Nguyệt cũng chỉ thể một đơn đấu Đại Thừa kỳ.

 

Cũng may Long Nữ, Thanh Phượng, Bạch Hổ đều ở đây, tuy rằng bọn chúng chịu quy tắc hạn chế thực lực giảm nhiều, nhưng sự giúp đỡ của bọn chúng, Đại Thừa kỳ viên mãn Lãm Nguyệt cũng dám đ.á.n.h một trận!

 

Sáu đóng cửa , thương lượng chuyện đại chiến ròng rã hai ngày, cũng rốt cuộc đợi Đông Quách Yển.

 

Làm Lãm Nguyệt ngờ tới là, Đông Quách Y cũng tới.

 

Lãm Nguyệt đón bọn họ ở hướng Vô Vọng Thâm Uyên, lúc , Đông Quách Y đang vẻ mặt hờ hững đó, mà Đông Quách Yển ở bên cạnh nàng khom , đang thần sắc ôn nhu cái gì đó.

 

Khi thấy Lãm Nguyệt, mặt Đông Quách Y mới chút biểu cảm.

 

Đông Quách Yển thấy thế thần sắc chát chúa, chỉ thể vẻ mặt bất lực Đông Quách Y về phía Lãm Nguyệt.

 

Kể từ khi Y nhi tỉnh , đối với bất kỳ ai cũng hòa nhã dễ gần, cũng từ từ khôi phục chút ký ức.

 

Nàng nhớ kỹ bốn nha Xuân Hạ Thu Đông bên cạnh nàng, nhớ kỹ bằng hảo hữu của Đông Quách gia, thậm chí ngay cả hạ nhân quét tước trong viện, nàng đều nhớ .

 

Thế nhưng đúng như Lãm Nguyệt lúc đầu , Y nhi quên , quên một cách triệt để.

 

Ánh mắt nàng hờ hững vô cùng, giống như chính là một xa lạ quan trọng, từng để bất kỳ dấu vết nào trong cuộc đời nàng.

 

Mỗi khi nhớ tới chuyện , tim đau như kim châm, nhất là mỗi khi đêm khuya thanh vắng, sợ hãi, cam lòng, hối hận sẽ ùa tới, tàn nhẫn lăng trì nội tâm thiên sang bách khổng của .

 

Báo ứng của rốt cuộc tới...

 

Lãm Nguyệt đón lấy Đông Quách Y, nữ t.ử từng minh mị trương dương ở đảo Tác Oanh lúc đang nhíu mày, dáng vẻ u uất trong lòng, tim nhói đau.

 

"Lãm Nguyệt..."

 

Đông Quách Y nắm lấy tay Lãm Nguyệt, duy nhất đời nàng mất trí nhớ, mũi cay cay, suýt chút nữa rơi lệ.

 

Nàng vốn thể nhẫn nhịn, nhưng khi thấy ánh mắt tràn đầy quan tâm của Lãm Nguyệt, sự kiên cường trong lòng nàng trong khoảnh khắc đột nhiên sụp đổ.

 

Đông Quách Y mạnh mẽ nhào lòng Lãm Nguyệt, khẽ run rẩy, phát bất kỳ âm thanh nào.

 

Lãm Nguyệt ngẩn , khi cảm giác sự ướt át n.g.ự.c, sự thương xót trong mắt rốt cuộc cách nào che giấu.

 

Tiếng thành tiếng thường thường so với gào càng đ.á.n.h thẳng lòng , bởi vì lúc , ngay cả bi thương cũng ẩn nhẫn...

 

 

Loading...