Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 134: Quỷ Tướng Hiển Uy, Sinh Tử Nhất Tuyến

Cập nhật lúc: 2026-02-23 03:53:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong bóng tối ngừng truyền đến tiếng mắng c.h.ử.i lải nhải của Quỷ Khô, Lãm Nguyệt tâm tình cong khóe miệng, tiếp tục hỏi: "Vậy Quỷ Tôn đại nhân ? Hắn là ai?"

 

"Quỷ Tôn đại nhân cao thể với tới, là mà một kẻ ngoại cảnh như ngươi thể nhắc tới !" Ngọn lửa trong hốc mắt Quỷ Khô bùng lên cao, nhắc tới Quỷ Tôn đại nhân, trong lòng trong mắt nó đều là sùng bái và tôn kính.

 

"Nói thật, cũng vô cùng sùng bái Quỷ Tôn đại nhân, ngươi thể tiết lộ một hai, để cũng ngưỡng vọng ngài nhiều hơn một chút ?"

 

Lãm Nguyệt đổi thái độ ngạo mạn , ngữ khí cũng mềm xuống.

 

Quỷ Khô sửng sốt: "Thật sự? Ngươi cũng sùng bái Quỷ Tôn đại nhân?"

 

Lãm Nguyệt vội vàng gật đầu: "Đương nhiên a, hy vọng bao cơ hội thấy tư và phong thái của Quỷ Tôn đại nhân."

 

Vừa lời , Quỷ Khô hăng hái hẳn lên, giống như cuối cùng cũng tìm tri kỷ, tuôn như đổ đậu: " đúng , đáng tiếc còn nhỏ, từng chiêm ngưỡng chân dung Quỷ Tôn đại nhân."

 

"Cha , dung mạo Quỷ Tôn đại nhân tam giới nhất, thực lực càng là bễ nghễ quần hùng, là nhất cao thủ danh xứng với thực của Chân Tiên Giới!"

 

Lãm Nguyệt trong lòng chấn động mạnh, tam giới? Chân Tiên Giới? Sao nàng từng qua?

 

Khoảnh khắc , Lãm Nguyệt đột nhiên cảm thấy, nguyên tác nàng từng chẳng qua chỉ là một phần nhỏ của thế giới , phía còn thiên địa rộng lớn hơn.

 

"Nếu các ngươi là Chân Tiên Giới, chạy đến Cửu Châu?"

 

Kết hợp với lời đám xác khô đó rằng Quỷ Tôn vứt bỏ bọn chúng, Lãm Nguyệt suy đoán Tác Oanh Đảo nhất định xảy chuyện lớn gì đó.

 

"Còn ..."

 

Quỷ Khô mới mở miệng, đột nhiên một trận cuồng phong thổi tới, mắt Lãm Nguyệt híp , chỉ cảm thấy hàn ý thấu xương xông thẳng tứ chi bách hải.

 

Ngay đó, uy áp kinh thiên ập mặt, sắc mặt Lãm Nguyệt trắng nhợt, tức khắc liền toát một mồ hôi lạnh.

 

"Người ngoại cảnh ti bỉ, đừng hòng vọng tưởng lợi dụng con !"

 

Giọng trầm thấp từ bốn phương tám hướng tầng tầng lớp lớp truyền đến, chấn động nguyên thần Lãm Nguyệt kích động.

 

"Phụt "

 

Lãm Nguyệt nhịn phun một ngụm m.á.u tươi, trong mắt đầy vẻ kinh hãi.

 

Thật mạnh, đây rốt cuộc là tu vi gì!?

 

"Thả con !"

 

Tiếng quát lạnh như sấm sét nổ vang bên tai Lãm Nguyệt, Lãm Nguyệt cảm giác đầu đau âm ỉ, môi tức khắc còn chút m.á.u, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.

 

Mà Đông Quách Y lưng Lãm Nguyệt càng giọng chấn cho thất khiếu chảy m.á.u.

 

"Đừng qua đây!"

 

Lãm Nguyệt dùng hết lực quát lớn một tiếng, nguyên trong khí hải bay lên, bộ Lôi chi Bản nguyên trong khoảnh khắc bộ phóng thích.

 

Khí tức k.h.ủ.n.g b.ố từ Lãm Nguyệt tràn , trong mắt nàng đầy vẻ hàn ý, tay bóp đỉnh đầu Quỷ Khô.

 

"Lại gần một bước, liền bóp nát nó!"

 

"Ngươi dám!"

 

Tiếng gầm gừ phảng phất như sóng to gió lớn ập tới, ép Lãm Nguyệt liên tục lùi mấy bước.

 

"Cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách!" Lãm Nguyệt vẻ mặt đầy lạnh lùng, sự chênh lệch thực lực tuyệt đối, nàng chỉ thể đ.á.n.h cược một !

 

Tay nàng dùng sức, Quỷ Khô đau đớn kêu lên: "Đau đau đau!"

 

"Chớ hại con !"

 

Lãm Nguyệt chỉ cảm thấy uy áp quanh chợt buông lỏng, mắt vô đá bay tụ tập , chậm rãi hội tụ thành một cái đầu lâu khổng lồ.

 

Trong hốc mắt đầu lâu khổng lồ , ngọn lửa xanh lục nhảy nhót, đang chằm chằm Lãm Nguyệt.

 

"Thả con , tha cho ngươi khỏi c.h.ế.t." Đầu lâu khổng lồ miệng lớn đóng mở, miệng tiếng .

 

Lãm Nguyệt tuy rằng kinh hãi, thần sắc kiên định lắc đầu: "Muốn thả nó, thể, đợi khỏi Tác Oanh Đảo ."

 

"Làm càn, ngươi tưởng ngươi là ai, dám điều kiện với !"

 

Đầu lâu khổng lồ há miệng, ngọn lửa màu xanh lục vọt một cái toát khỏi hốc mắt.

 

Lãm Nguyệt chỉ cảm thấy lạnh lẽo, khí tức âm lãnh tột cùng gần như đóng băng nàng.

 

Lúc , Lãm Nguyệt mới thực sự hiểu ý câu "gặp khô lâu thì trốn xa một chút" của nữ xác khô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-134-quy-tuong-hien-uy-sinh-tu-nhat-tuyen.html.]

 

Bên môi nàng lộ một tia khổ, nhưng nhanh liền ngưng kết thành một cỗ tàn nhẫn.

 

"Đừng quên, mạng con trai ngươi còn trong tay , cùng lắm thì và nó cùng c.h.ế.t, xem ngươi nỡ !"

 

Đầu lâu khổng lồ , ngọn lửa xanh lục trong mắt chợt khựng , nó cũng , nữ t.ử mắt là một kẻ tàn nhẫn.

 

mà, nó đường đường là tam đại tướng trướng Quỷ Tôn, cho dù thực lực bằng một phần mười thời kỳ đỉnh cao, cũng tới lượt một con kiến hôi ở hạ hạ giới uy h.i.ế.p nó!

 

Nghĩ đến đây, hốc mắt đầu lâu khổng lồ khẽ nhắm , khi mở nữa, bốn phía hiện lên vô lục quang quỷ dị.

 

Trong lòng Lãm Nguyệt chợt run lên, lông tóc đều dựng , nàng cảm nhận sự uy h.i.ế.p của cái c.h.ế.t!

 

Khoảnh khắc , Lãm Nguyệt dám ôm bất kỳ tâm lý may mắn nào nữa, Kinh Lôi Kiếm phóng lên tận trời, nở rộ ánh sáng tím ch.ói mắt.

 

Đầu lâu khổng lồ thấy màu tím thuần túy , ngọn lửa trong hốc mắt chợt nhảy lên, một loại cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng.

 

"Cha, cứu con!"

 

Quỷ Khô cảm giác t.ử điện cuộn trào từ Lãm Nguyệt, sợ tới mức oa oa kêu to.

 

Đầu lâu khổng lồ thấy con trai kêu cứu, tia cảm giác quen thuộc khó hiểu lập tức nó ném đầu, chỉ thấy nó há miệng, quát lạnh: "C.h.ế.t!"

 

Khoảnh khắc , vô ánh sáng xanh lục b.ắ.n về phía Lãm Nguyệt, nơi qua, trong khí ngưng kết hàn sương.

 

Lãm Nguyệt chợt ngẩng đầu, đôi mắt biến thành màu tím, , nàng lấy mạng đ.á.n.h cược!

 

Trong khí hải, nguyên của Lãm Nguyệt chợt bay , bộ dáng thiếu nữ vốn nhanh ch.óng trưởng thành, nhanh liền biến thành Lãm Nguyệt hiện giờ.

 

Nguyên chợt đầu , ôm lấy Lãm Nguyệt, một khắc , ánh sáng tím xé rách bóng tối, một đạo cự lôi đột phá tầng tầng quỷ khí, từ trời giáng xuống!

 

"Ầm ầm "

 

Hai màu tím lục va chạm, cả tòa Tác Oanh Đảo vì đó mà rung chuyển.

 

Đầu lâu khổng lồ thấy đạo t.ử lôi , ngọn lửa xanh lục vốn tràn đầy sát ý trong hốc mắt chợt khựng .

 

Cằm của nó khẽ run rẩy, rõ là kích động khiếp sợ, mơ hồ thốt mấy chữ: "Là... là nàng!"

 

Lúc , màu xanh lục bắt đầu dần dần tàn thực màu tím, chênh lệch thực lực to lớn giống như lạch trời, dù nghịch thiên như Lãm Nguyệt, cũng bất lực .

 

Mắt thấy lục quang tràn ngập mắt, trong lòng Lãm Nguyệt run lên, khoảnh khắc , trong đầu lướt qua thế mà là khuôn mặt của Tiêu Cảnh Diệu.

 

"Sư tôn, đợi ..."

 

Lãm Nguyệt nhớ câu , trong mắt lóe lên một tia tuyệt vọng, nàng sợ là đợi ...

 

Ngay khoảnh khắc lục quang sắp nhấn chìm Lãm Nguyệt, đầu lâu khổng lồ chợt bay tới, nó hít mạnh một , lục quang giống như nhận triệu hồi, sôi nổi đổi hướng bay trở về trong miệng nó.

 

mà, vài đạo lục quang chạm Lãm Nguyệt, thu về !

 

Lãm Nguyệt chỉ cảm thấy đau nhức kịch liệt, một khắc , bả vai, cánh tay, n.g.ự.c đồng thời xuyên thủng.

 

"Phụt "

 

Nàng chợt bay ngược ngoài, động tác kịch liệt, Chỉ Cốt Liệm giấu trong cổ áo cũng rơi .

 

Đầu lâu khổng lồ vốn còn một tia kinh nghi, nhưng mà, khi thấy Chỉ Cốt Liệm , cả cái đầu của nó chợt run lên, suýt chút nữa thì dọa cho tan rã.

 

Một khắc , nó thuấn di , vững vàng đỡ lấy Lãm Nguyệt đang bay ngược ngoài.

 

"Phu... phu..."

 

Đầu lâu khổng lồ lắp bắp, ngọn lửa trong hốc mắt chập chờn, run rẩy kịch liệt, nửa ngày nên lời.

 

Lãm Nguyệt vô lực, đầu đau như b.úa bổ, nhưng mà, khi thấy đầu lâu khổng lồ gần trong gang tấc, sắc mặt nàng nữa biến đổi.

 

Một khắc , nàng sáng lên một trận ánh sáng vàng kim.

 

Đây là con bài lật cuối cùng của nàng Khôi Lỗi Truyền Tống Trận mỗi cảnh giới chỉ thể sử dụng một !

 

Một khắc , Lãm Nguyệt đầu lâu khổng lồ đỡ lấy biến mất, đó là một nữ xác khô đang sướt mướt.

 

Nó vốn đang yên lành trong đất, đột nhiên mắt chợt sáng lên, nó ngẩng đầu lên, thấy một đám lục quang ch.ói mắt.

 

"Khô... Khô... Khô đại nhân!?"

 

Nữ xác khô chợt gào lên một tiếng, một khắc trực tiếp sợ tới mức ngất .

 

 

Loading...