Thế là . Lúc trong , ngoái đầu , Thẩm Thác vẫn đó. Thấy , vẫy vẫy tay cuống cuồng rời . về đến phòng là nhảy tót trong chăn ngay lập tức. Vẻ ngoài bình thản chỉ là lớp mặt nạ thôi, nếu sợ phiền chắc hét lên cho thỏa thích . Mặt vẫn còn vương chút ấm, ngay cả thở cũng dồn dập hơn.
Ừm, nghĩ là yêu thật
Buổi tối, trằn trọc ngủ nên nhắn tin cho Tần Ôn. Nghe kể xong, nó gửi cho một tràng dài tiếc nuối: 【 Trong tiểu thuyết đều diễn thế : Thấy nữ chính 'dấu vết', nam chính ghen l.ồ.ng lộn, rằng đè 'đánh dấu' cho bằng sạch ? Hai đúng là thuần khiết quá đấy chị em ạ. 】
chép miệng, Thẩm Thác mà là loại đó ? Cậu mà trực tiếp thế á? Cái tên "ngầm" như thế thể bạo dạn đến mức "đánh dấu" chứ?!
【 Haiz, hiểu , mấy 'ngầm' còn đáng sợ hơn cả mấy phô trương cơ. Biết một ngày nào đó chịu nổi nữa là đè ' nọ' luôn đấy. 】
bĩu môi, đời nào, đời nào . 【 Sao thể, cứ chờ đấy mà . 】 "ồ" một tiếng tắt máy. Thật , trạng thái hiện giờ cũng .
Sáng hôm , thức dậy với đôi mắt thâm quầng. Không ngủ , thực sự là tài nào chợp mắt nổi. Mãi đến rạng sáng mới lơ mơ ngủ một tí, thế mà trong vài tiếng ngắn ngủi đó mơ.
Trong mơ, Thẩm Thác thấy "vết hickey" cổ thì nổi trận lôi đình. Cậu chẳng chẳng rằng lôi tuột một căn nhà thuê nhỏ, gằn giọng: "Tớ hút hết đống 'dấu vết' mới thôi!"
Lúc tỉnh dậy, mặt vẫn đỏ như m.ô.n.g khỉ. Lúc chia tay Thẩm Thác hôm qua hẹn hôm nay gặp, thế mà cả ngày nay chẳng thấy bóng dáng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-danh-cau-ban-than/chuong-7.html.]
Trái , chạm mặt yêu cũ từng quen một tuần mà ngay cả tay cũng kịp nắm . Đây là sự cố ngoài ý . Lúc thí nghiệm lỡ tay xảy sai sót, suýt chút nữa thì thương, lúc lùi phía thì vô tình va l.ồ.ng n.g.ự.c đàn .
hổ c.h.ế.t, não bộ hình một giây vội vàng dậy xin . Anh cũng để tâm, chỉ mỉm bảo . Không khí im lặng mất một lúc, chân thành hỏi: "Đàn , ở đây?" "Anh ngang qua, thấy em ở đây nên xem thử em thế nào."
gật đầu, lịch sự mỉm tiếp tục thí nghiệm. Khổ quá, lúc chạm Thẩm Thác thấy khó chịu thế nhỉ? Rời khỏi phòng thí nghiệm, trời sầm tối, hơn bảy giờ . Vừa ngoài thì điện thoại của Thẩm Thác gọi đến.
dám chậm trễ, bắt máy ngay lập tức. Đầu dây bên giọng Thẩm Thác, mà là một giọng nam lạ lẫm. "Bạn là Giai Giai ?" "Có chuyện gì thế? Thẩm Thác ?" "Thẩm Thác say khướt , tụi cùng khoa với , thấy máy nên gọi cho bạn. Bạn đến đón ?" "Ở cơ?"
Vẫn là cái quán bar giả vờ say. Thẩm Thác uống rượu chứ? Rõ ràng là loại "một ly là gục", còn cố đ.ấ.m ăn xôi gì?
Đến quán bar, liếc mắt một cái là thấy Thẩm Thác ngay. Cậu đang nốc từng ly một, mấy xung quanh can ngăn cũng . Thấy đến, họ gượng gạo . đỡ lấy Thẩm Thác, cái tên cao hơn mét tám suýt chút nữa đè c.h.ế.t luôn.
"Cậu ... ... sống... ở... nhà thuê ? Mọi địa chỉ ?" lắp bắp hỏi họ. Một nam sinh lấy điện thoại cho xem địa chỉ. gật đầu, cứ thế dìu Thẩm Thác rời khỏi quán bar. Đợi một hồi lâu ở vỉa hè mới bắt taxi.
Lên xe, nắm lấy bàn tay Thẩm Thác bắt đầu nghịch ngợm. Nghịch một hồi, tay bỗng nắm c.h.ặ.t . vẫn còn ấm ức, bèn bóp lấy mặt Thẩm Thác bắt đầu loạn: "Say mà vẫn còn khỏe thế hả? Hửm?"
hạ thấp giọng trêu : "Này cô bé, coi như là 'sa lưới' tay em nhé~" "Cô gái , em đang đùa với lửa đấy." "Thẩm Thác cũng thật là...." "Cậu đang giả vờ đấy chứ?" "Thôi bỏ , cái bộ dạng say như c.h.ế.t chắc giả ." ... Chơi đùa chán chê, chẳng từ khi nào bác tài xế chúng với nụ rạng rỡ môi. Lúc xuống xe còn nhận lời chúc phúc nữa chứ, thật là cái mạng già của mà!