"Đi thôi." ngơ ngác : "Đi ?" Thẩm Thác gác tay lên vai , vẻ bất cần đời: "Đưa thuê phòng chứ ~" "Cái... cái , !"
Thẩm Thác cứ như chọc , đến mức gập cả . "Sao thế? Còn về ký túc xá ? Giờ đóng cửa từ tám đời , nghĩ quản lý sẽ mở cửa cho chắc?" Nói đoạn, đồng hồ cổ tay, bằng ánh mắt nghiêm túc. mím c.h.ặ.t môi, đừng hỏi tại , đơn giản là sợ sẽ phì mất thôi.
"Thế tóm là ?" Đi chứ, chứ, cho . Thế là Thẩm Thác gọi xe, đưa đến một khách sạn năm . "Nhìn là đắt tiền , đủ tiền đấy?" Thẩm Thác nhếch môi, chẳng thèm đáp lời mà thẳng trong. Cậu kéo lướt qua quầy lễ tân, tiến thẳng về phía thang máy.
"Cậu đặt ?" "Ừ." Đến cửa phòng, nhíu mày hỏi: "Đừng với tớ là chỉ đặt đúng một phòng nhé." "Chỉ còn sót mỗi phòng thôi, tưởng tớ ham hố ngủ chung với lắm ?" nhắm mắt nén giận, khách sạn năm mà hết phòng nhanh đến thế , quá vô lý! cuối cùng cũng thốt lời thắc mắc đó.
"Vào , đấy thẫn thờ gì thế?" nghiến răng lườm Thẩm Thác một cái bước . Cậu lững thững theo .
"Cậu ngủ sofa." cởi áo khoác, leo lên giường dõng dạc tuyên bố. "Được thôi, Trần đại tiểu thư." Thẩm Thác đáp bằng giọng mỉa mai. "Thôi , tớ tắm đây."
Phòng tắm ngay trong phòng ngủ, Thẩm Thác tắm thì cũng đây, còn thì tiện hơn nhiều. tắm táp trong đó hơn nửa tiếng đồng hồ, thế là nhanh lắm đấy. Lúc bước thấy trong phòng im ắng, cứ ngỡ Thẩm Thác ngủ , nào ngờ thấy đang đợi ngay cửa.
"Tắm xong ?" gật đầu: "Cậu cứ đây mãi đấy ?" Không lẽ lúc nãy "luyện giọng" trong phòng tắm thấy hết ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/do-danh-cau-ban-than/chuong-5.html.]
Thẩm Thác cứ như thuật tâm: "Yên tâm , phòng cách âm lắm." "Tớ hỏi cái đó !" nghiến răng, thôi bỏ : "Cậu tắm ." Thẩm Thác nhún vai bước phòng tắm, chẳng mấy chốc tiếng nước chảy vang lên. lấy điện thoại xem, quần áo bắt đầu sấy tóc.
Sấy một nửa, tiếng nước bỗng im bặt, lát Thẩm Thác gọi vọng : "Trần Giai Giai, lấy hộ tớ cái khăn tắm với." nhớ trong phòng tắm hai cái khăn mà nhỉ? Chẳng lẽ nhớ nhầm? "Nhanh lên, ở đây ." "ồ" một tiếng dậy lấy khăn.
"Mở cửa !" Thẩm Thác hé cửa một khe nhỏ, thò tay ngoài quờ quạng một hồi mà chạm thấy khăn , liền gọi tên đầy vẻ bực bội. bật vì hành động của , liền đưa khăn tận tay.
Thẩm Thác chộp lấy cái khăn, định buông tay thì bất ngờ nắm c.h.ặ.t cổ tay , kéo tuột trong phòng tắm. Cậu ép cánh cửa, một tay chống lên tường ngay sát tai , tay vẫn nắm c.h.ặ.t cổ tay buông. lập tức nhắm tịt mắt .
"Cậu cái gì đấy?" "Cậu gầy ." Thẩm Thác cúi đầu cổ tay đang nắm gọn. "Thẩm Thác, bình thường hộ tớ cái!" vẫn dám mở mắt, chỉ tức giận quát lên. "Trần Giai Giai, mở mắt tớ một cái xem nào."
lắc đầu lia lịa, giữ vững "nữ đức" mới . Nghĩ là một chuyện, nhưng tay chân lời, hé mắt một kẽ nhỏ định một cái thôi, nào ngờ phát hiện lừa. Nhìn cái tên đang mặt , áo choàng tắm chỉnh tề hở một tí da thịt nào, tức đến phát .
"Thẩm Thác, rảnh quá đấy." Thẩm Thác hì hì vài tiếng, buông tay vuốt ngược mái tóc. Những giọt nước từ mái tóc gội xong chậm rãi lăn dài theo gò má, xuống cổ, biến mất ở vùng xương quai xanh lấp ló. thầm nuốt nước bọt, cảm thấy nóng lên, thế là chạy biến khỏi phòng tắm khi kịp gì.
Chạy ngoài, lấy gối úp c.h.ặ.t mặt. Chuyện quái gì đang xảy thế ? Đêm đó thức trắng, còn cái tên thì ngủ ngon lành.